Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta
Chương 448: Mưa Đêm Và Những Cơn Ác Mộng
Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 448 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lửa trong hang cháy lách tách, bên ngoài mưa rơi tí tách không ngớt.
Tề Thiếu gia chưa từng trải qua khung cảnh như thế này, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn quanh. Căn hang chật chội, sơ sài lại mang đến cho hắn một cảm giác yên tâm và dễ chịu chưa từng có.
Trên con đường núi xa xăm, bóng dáng A Sam lướt nhanh trong mưa, lao vào hang. Giữa đôi lông mày hiện lên niềm vui, hắn rút từ trong ngực ra hai chiếc bánh bao còn bốc khói.
"Cho người."
Tề Thiếu gia nhận lấy một cái, ánh mắt lại hướng ra ngoài hang.
"Cái kia là gì?"
"Con cóc."
"Còn cái này?"
"Ốc sên."
Thiếu gia chăm chú nhìn, không rời mắt, vô thức đã cắn hết chiếc bánh trong tay. Đúng lúc ấy, một chiếc khăn rộng từ phía sau được vòng lên, che kín nửa mặt hắn.
"Tiền bạc không còn nhiều, ta phải dẫn thiếu gia rời khỏi Xuân Thành, nên phải tiết kiệm. Không mua nổi vải tốt, nhưng tấm khăn này ta từng sờ, vải không thô ráp. Ngươi cứ quàng lên che mặt, ra ngoài sẽ bớt người để ý..."
A Sam vừa buộc khăn vừa thì thầm.
"Tay cũng phải giấu trong ống tay áo, đừng để ai nhìn thấy. Khi Tề gia phát hiện, chắc chắn sẽ truy tìm khắp nơi. Nhưng giờ chúng ta chưa thể đi được — cổng thành... cổng thành đều có người đang truy bắt ta."
Hắn lại thở dài bất lực: "Rừng sâu này có nhiều mãnh thú, ít người lui tới, ở đây cũng nguy hiểm, nhưng giờ đành chịu vậy. Có thể kiếm được đồ ăn ở đây thì bớt phải ra chỗ đông người."
"Chờ cơ hội rời Xuân Thành, đến nơi không ai biết danh tính, ta sẽ đi làm thuê, tích cóp chút lộ phí, rồi tìm đường về nhà. Người theo ta, đừng quay lại Tề phủ nữa."
Bỗng dưng, hắn nghe thấy tiếng động lạ bên cạnh, vội quay đầu nhìn.
Chỉ thấy thiếu gia tròn mắt ngắm con cóc ngoài hang, rồi bắt chước tiếng kêu của nó.
"Phụt..." A Sam không nhịn được cười thành tiếng. "Thiếu gia mà cũng làm trò như vậy sao, ha ha..."
Thiếu gia nghe vậy cũng cười nhìn hắn, ánh mắt sáng rực như nắng sau trận mưa.
"Chúng ta quay về thôi," thiếu gia nhìn khuôn mặt hắn, khẽ nói.
A Sam lúc này mới sực tỉnh, gật đầu.
Đêm buông, trời đổ cơn mưa đen kịt. Thiếu gia nhìn những cây cỏ ngoài hang héo hon dưới cơn mưa, ánh mắt đầy lo lắng. "Mưa này thật đáng sợ..."
Hắn quay lại, thấy A Sam co rúm trong góc tối, ôm gối run rẩy, mặt mày đầy sợ hãi.
"Đừng... đừng đánh ta... đừng c.h.ặ.t t.a.y ta... ta biết sai rồi! Ta biết sai rồi! Ta không dám nữa... không dám nữa..."
"A Sam? A Sam!"
Tiếng gọi liên hồi của thiếu gia kéo hắn thoát khỏi cơn ác mộng.
A Sam ngơ ngác nhìn thiếu gia, nước mắt giàn giụa. "Thiếu gia... thiếu gia..."
"Không sao rồi, không sao rồi," thiếu gia nhẹ nhàng vỗ về đầu hắn. "Sao hôm nay lại nhớ đến chuyện cũ?"
"Ta thấy A Lục rồi... đứa từng ăn xin cùng ta... nó bị c.h.ặ.t t.a.y chân... nó... nó..." A Sam càng nói càng tuyệt vọng.
Ngày đó, vì muốn quay lại tìm Tề thiếu gia nên hắn từ bỏ cơ hội trốn thoát. Nhưng không muốn thiếu gia cảm thấy mình liên lụy, A Sam luôn giấu kín chuyện này.
Thế mà hôm nay, hắn đã gặp lại A Lục.
Hắn đã thấy… nếu khi ấy mình không quay lại, thì bây giờ có lẽ cũng đã trở thành một A Lục khác.
"Chúng ta… chúng ta căn bản là không thể trốn khỏi Xuân Thành."