Trái tim tôi từng thuộc về một "ánh trăng sáng" tài hoa: giỏi vũ đạo, đàn piano điêu luyện, vừa tinh tế nơi phòng khách vừa đảm đang trong bếp. Thế nhưng, "ánh trăng" ấy đã phũ phàng bỏ rơi tôi, chỉ vì tôi nghèo. Nhiều năm sau, khi tiền tài đã chất đống, tôi tìm một "kẻ thay thế" – một bản sao hoàn hảo đến kinh ngạc. Cậu ta cao 1m9, phóng mô tô lả lướt, và có thừa bản lĩnh để đánh đấm. Tôi cứ ngỡ cậu ta nhu nhược lắm, yếu đuối như "ánh trăng sáng" ngày nào chỉ biết khóc lóc. Dù cậu ta một bữa "đánh chén" ba bát cơm, mồm miệng thì "thăm hỏi" tận mười tám đời tổ tông mỗi khi tức giận, tôi vẫn một mực tin rằng đó là biểu hiện của sự ngây thơ, mong manh. Bởi vậy, tôi chiều chuộng, nâng niu cậu ta như báu vật. Tình cảnh của "kẻ thay thế" không mấy tốt đẹp, khiến tôi càng thêm muốn che chở, yêu thương. Cho đến một ngày, "ánh trăng sáng" năm xưa đột ngột quay về, vẫn với điệu bộ khóc lóc thảm thiết quen thuộc. Nhưng chưa kịp "huhuhu" được bao lâu, "kẻ thay thế" của tôi đã không chút do dự, một cước đá văng cậu ta xa tít tắp hai mét! Trong khi "ánh trăng sáng" còn đang sụt sịt nhìn tôi đầy ai oán, "kẻ thay thế" đã quay sang, ánh mắt sắc như dao găm: "Cmn Phó Thu Thủy, anh đã yên ổn với em rồi mà còn dẫn người về để ghép cậu ta với em! Em không lo được nhiều việc quá đâu, tự anh xử lý đi." Tôi rụt rè, cố gắng dò hỏi: "Cục cưng à, liệu có phải là cậu ta muốn thành đôi với anh không?" Ngay lập tức, một ánh mắt hình viên đạn phóng thẳng về phía tôi, kèm theo lời thách thức đầy nguy hiểm: "Anh có gan thì lặp lại lần nữa xem?" Dù vậy, tôi vẫn tin rằng "kẻ thay thế" của mình yếu ớt, nhu nhược đến độ rời xa tôi là không sống nổi. Phải rồi, tôi cần phải yêu thương, bao bọc cậu ấy nhiều hơn một chút nữa mới được!