Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi
Từ Đầu Câu Chuyện
Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1.
Chuyện là thế này, năm tôi mười bảy tuổi, tôi nhận ra xu hướng tính dục của mình. Tôi vui vẻ thông báo cho mẹ, rồi mẹ sắp đặt cho tôi một mối hôn sự.
Mẹ tôi nghe nói người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng có xu hướng tính dục giống tôi. Thế là mẹ tôi sắp xếp cho tôi đính hôn với cậu ta.
Hôn ước chỉ được thông báo miệng, tôi biết tên vị hôn thê của mình là Nguyễn Nhuyễn qua lời mẹ.
Vừa nghe tên đã cảm thấy đối phương là người tri thức, hiểu chuyện, dịu dàng, săn sóc, lại còn yểu điệu thướt tha.
Khi ấy, gia cảnh nhà tôi khá giả. Bố tôi là kiểm sát trưởng, còn mẹ thì cả ngày chỉ biết gọi 'anh yêu', 'chồng ơi', chẳng phải lo nghĩ gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược.
Tôi rất ưng ý với vị hôn thê này. Nghe nói cậu ấy biết chơi dương cầm, biết nhảy múa, thi đỗ Học viện Điện ảnh và từng tham gia đóng phim điện ảnh.
Chúng tôi gặp nhau một lần vào năm hai mươi hai tuổi. Cậu ấy cũng rất ưng ý tôi, tôi đã quẹt thẻ mua vài chiếc túi xách cho cậu ấy. Nhưng đúng lúc tôi nghe cậu ấy đề nghị đầu tư vào một đoàn phim nổi tiếng, thì bố tôi bị bắt vì tội tham ô, còn mẹ tôi thì chơi mạt chược thua sạch sản nghiệp cuối cùng trong nhà.
Sau khi tôi kể về hoàn cảnh của mình, Nguyễn Nhuyễn đã khóc và nói sẽ giúp đỡ tôi, rằng cậu ấy có gì cũng sẽ san sẻ cùng tôi.
Nhưng Nguyễn Nhuyễn lại rất yếu ớt. Sau này, dù tôi có hẹn thế nào, cậu ấy cũng bảo mình bị ốm: nào là sốt, nào là cảm, lúc thì gãy xương đùi, lúc thì run tay, rồi lại dị ứng với tia cực tím – kiểu dị ứng đến mức vừa ra nắng đã ngất xỉu.
Mẹ tôi nói Nguyễn Nhuyễn là loại người vô tâm vô phổi, chắc chắn là chê nhà tôi sa sút nên đã bỏ mối hôn sự. Nhưng tôi không tán thành với quan điểm đó của bà.
Nguyễn Nhuyễn thiện lương như vậy, lúc nhà tôi gặp chuyện còn an ủi tôi, cho tôi một bờ vai để dựa vào, thậm chí còn giúp tôi lái xe đưa tôi về nhà. Sao cậu ấy có thể làm ra chuyện thất tín như thế được?
2.
Trong cơn tức giận, mẹ tôi đã vào viện điều dưỡng. Đương nhiên, tôi phải vay tiền để chi trả.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ phải sống khốn khó cả đời. Nhưng không ngờ, một người chú họ hàng xa, sau khi nghe về hoàn cảnh của tôi, đã rất đồng cảm, cho tôi một khoản tiền. Dù không nhiều nhặn gì, nhưng cũng đủ để tôi sống tằn tiện qua ngày.
Hôm đó, người chú họ hàng xa hẹn tôi đi ăn tại một nhà hàng sang trọng. Vừa bước vào, tôi đã thấy cạnh cửa sổ có một người đàn ông rất giống với ánh trăng sáng trong lòng tôi.
Cậu ấy cúi đầu xem điện thoại, góc nghiêng khuôn mặt trông rất trầm lắng, thư sinh. Khi ngồi, cậu ấy tựa lưng vào ghế, để lộ chiếc cổ trắng nõn xinh đẹp, trên tai phải còn đeo một chiếc khuyên tai màu đen.
Vô cùng xinh đẹp!
Hơn nữa, đôi môi ấy nhìn cũng rất giống Nguyễn Nhuyễn, dáng môi đẹp và mềm mại.
Cậu ấy và Nguyễn Nhuyễn rất giống nhau, đều thuộc kiểu người trông khá xinh đẹp, dịu dàng và lương thiện.
Chắc do tôi quá mê cái đẹp, nên hay đề cao người đẹp chăng?
Nhưng tôi vẫn rất kiên định với quan điểm của mình: dù là người đẹp này hay Nguyễn Nhuyễn thì cũng chắc chắn là người lương thiện.
Tôi không nén lòng được mà bước về phía cậu ấy. Sau đó, người chú họ hàng xa nhắc tôi vào trong, tôi đành tiếc nuối rời đi, hy vọng lát nữa ra ngoài còn có thể gặp lại.
Tôi vừa bước vào trong vài bước đã nghe thấy tiếng chơi game vọng lại từ phía sau, cùng với những câu nói tục tĩu như “Đ*t m* thằng ngu, đẩy trụ đi đẩy trụ đi! Mày chơi game bằng chân à?”. Giọng nói rất hay, nhưng chửi bậy quá mức.
Khi tôi đi đến, người ngồi ở phía cửa sổ lại chính là người đẹp mà tôi vừa để ý. Chắc không phải cậu ấy chứ?
Dù sao, người đẹp kia trông thư sinh như vậy, giống với ánh trăng sáng nhu nhược trong lòng tôi. Người như họ thì ngay cả ăn cơm cũng phải thật thanh cảnh chứ.
Chú họ tôi vốn định đưa tôi hai mươi vạn. Sau đó, chú nói nếu tôi muốn kinh doanh thì có thể theo chú, chú sẽ dẫn dắt tôi. Chú còn hỏi nhà tôi có tư liệu gì để lật lại bản án cho bố không.
Tất nhiên tôi nói không có. Hơn nữa, cho dù bố tôi có tư liệu để lật lại bản án thì cũng không thể giao cho đứa con trai vô dụng như tôi.
Chú họ lại tỏ vẻ tiếc nuối vì biến cố của nhà tôi, sau đó đưa cho tôi hai trăm đồng tiền và bảo tôi gọi xe về: “Thu Thủy à, bố con đã thế này rồi thì giờ chú có cho con tiền con cũng không biết cách dùng. Chú sẽ đợi bố con ra rồi gửi tiền cho con vậy. Con cứ chăm sóc mẹ con cho tốt trước đã.”
Khoản tiền hai mươi vạn cuối cùng chỉ còn vỏn vẹn hai trăm đồng.
Tôi dùng hai trăm đồng mua một bao thuốc giá bảy đồng, rồi ngồi xổm bên đường hút thuốc.
Đúng lúc đó, có người cũng ngồi xổm xuống cạnh tôi. Tôi quay đầu nhìn ——
Đúng là người đẹp mà tôi đã để ý lúc trước!