Giá Trị Của Đan Xa Và Màn Gặp Gỡ Oái Oăm

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi

Giá Trị Của Đan Xa Và Màn Gặp Gỡ Oái Oăm

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

32.
“Anh tính sao? Đưa ba anh ra không hề dễ dàng đâu.” Đan Xa hỏi tôi.
Tôi bi thương mà bảo: “Năm đó chú anh không định cho anh hai mươi vạn, anh cứ nghĩ có phải vì lúc đó anh mãi nhớ đến em nên mất tập trung, khiến chú ấy không vui, từ hai mươi vạn đổi thành hai trăm đồng tiền. Ai ngờ, chú ấy thật sự không định cho anh hai mươi vạn!”
“Vậy là mấy năm nay anh vẫn luôn trách em đúng không? Trách em làm anh mờ mắt nên mới mất hai mươi vạn kia à?” Đan Xa nói, “Anh phải bồi thường tổn thất tinh thần cho em, hôm nay phải làm hai lần với ông đây.”
Tôi: “Giá trị của em đắt thật, một lần đã mười vạn.”
Đan Xa: “Vậy anh không muốn đền bù à?”
Phí bồi thường tổn thất tinh thần đúng là hơi cao thật.
Tôi nhìn bộ tây trang bị vò nhàu nát, rồi lại nhìn khăn trải giường ướt sũng.
Tôi nằm trên giường không muốn nhúc nhích. Đan Xa ngồi dậy châm điếu thuốc, vỗ đầu tôi nói: “Cảm ơn, phí bồi thường này sướng thật. Ngày mai lại bồi thường thêm hai lần nhé. Em đã giúp anh hạ giá trị của em xuống rồi, đúng là hàng ngon giá rẻ, lợi ích thực tế.”
33.
Có ai lại tự hạ thấp giá trị của mình như thế không?
Chờ đến khi giá trị của cậu ấy giảm xuống còn 1 tệ một lần thì chẳng phải tôi đã ngỏm củ tỏi rồi sao?
34.
Sau khi Đan Xa và ba cậu ấy giúp tôi chạy vạy quan hệ, thông qua nỗ lực của chúng tôi, cuối cùng tôi cũng cứu được ba mình ra khỏi tù.
Đương nhiên, chủ yếu là nỗ lực của Đan Xa và ba cậu ấy, nỗ lực của tôi có thể xem nhẹ.
Ba tôi vừa ra tù đã biết tôi tìm được một người vợ, ông rất muốn gặp mặt.
Lần đầu gặp mặt, tôi hẹn ở nhà hàng mà ba tôi thích ăn.
Đan Xa mặc một bộ tây trang bước xuống từ xe máy của cậu ấy, vừa nhấc chân lên ngang xe là phần đũng quần tây của cậu ấy đã kêu “rẹt”.
Ba tôi đứng cạnh tôi, cùng tôi chào đón con dâu của ông.
Vì ông chưa từng thấy ảnh Đan Xa, hơn nữa trông cậu ấy có vẻ nhỏ tuổi, nên ông nhỏ giọng nói với tôi: “Bây giờ người trẻ cũng lạ thật, mặc tây trang lái xe máy, chẳng khác nào mặc quần cộc đi dạo giữa đường lớn, đánh rắm còn cố rặn ra, to như phóng pháo.”
Tôi im lặng một lúc lâu.
Chỉ có tôi là lo lắng cho trạng thái tinh thần của Đan Xa ngày hôm nay. Tại sao cậu ấy không mặc bộ khác mà lại mặc bộ tây trang tôi mua cho cậu ấy!
Sao bộ tây trang đó lại mặc để lái xe được chứ? Biên độ động tác khi lái xe của cậu ấy lớn đến mức nào mà cậu ấy còn không biết à?
Phần hông kia rộng đến mức có thể dạng thẳng chân rồi!
Ba tôi nhỏ giọng nói: “Cũng may con dâu của ba không phải kiểu đó. Về sau con đừng tìm thằng nào như vậy cho ba.”
Ngay sau đó, Đan Xa vui vẻ gọi ba tôi, nói: “Chào bác ạ, con là Đan Xa, là bạn trai của Thu Thủy.”
Ba tôi đúng kiểu hóng hớt cười nhạo người khác thất bại, kết quả là người khác lại bảo ông mới là người thất bại. Biểu cảm chẳng khác nào emoji: “Ha? Con là Đan Xa đó hả? Ôi, ôi, ôi… đứa trẻ ngoan, khả năng tiêu hóa tốt quá, sức khỏe rất tốt, không giống con nhà bác gì cả, chẳng có mắt nhìn.”
Mặt Đan Xa tái mét.
Ba chữ “ôi” kia nói xong là đủ thấy sự gian nan của Đan Xa rồi.
35.
Từ lời nói không tốt đó của ba tôi, có thể thấy cậu ấy không hề oan uổng chút nào.
Ăn nói vụng về, không biết ăn nói thì còn làm được chuyện gì? Đúng là có thể chứng thực danh hiệu “Chuyên môn gánh tội thay suốt một trăm năm”.
36.
Nguyễn Nhuyễn lại tìm tôi một lần nữa khi tôi và Đan Xa kết hôn.
Cậu ta gọi điện cho tôi, nhưng nói trùng hợp thì đúng là trùng hợp, khi đó tôi đang ở trên giường Đan Xa.
Mỗi lần Đan Xa muốn làm là lại nói: “Sếp Phó, em lại hạ giá trị của em xuống cho anh, giảm triệt để cho anh, làm hẳn thẻ hội viên luôn. Đêm nay chúng ta lại làm vài lần.”
Nhận điện thoại của Nguyễn Nhuyễn xong, Đan Xa bảo tôi rên đi. Tôi rên hai tiếng thì cậu ấy chê giọng tôi không đủ dâm đãng, dứt khoát tự mình ra trận, tự mình rên luôn.
Tiếng rên của cậu ấy dễ nghe hơn tôi nhiều, vừa dâm đãng vừa quyến rũ, còn có cao thấp, lên xuống, quẹo trái, quẹo phải.
Nguyễn Nhuyễn ở đầu bên kia điện thoại đã khóc. Cậu ta vừa khóc vừa chửi tôi: “Phó Thu Thủy, anh lừa tôi! Rõ ràng anh nói mình ở dưới, kết quả anh đè tên lưu manh kia rên rõ to, rõ là có người mới nên quên người cũ! Anh là đồ khốn!”
Tên khốn đang ở trên giường, rất oan uổng mà bị tên lưu manh rên rõ to trong lời Nguyễn Nhuyễn đè trên giường. Tôi… tôi oan uổng mà!