Đan Xa, Nụ Hôn Và Sự Thật

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi

Đan Xa, Nụ Hôn Và Sự Thật

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

13.
Chiều cao của cậu ấy đúng là không hợp làm '0' (thụ), nhưng chỉ dựa vào chiều cao mà phán đoán vai trò công thụ thì tôi cảm thấy không hợp lý, không thể phân biệt đối xử vì chiều cao được.
Còn về việc từ chối khéo léo ấy à, tôi chưa từng nghĩ đến điều đó với người mình thích. Hơn nữa, trước đây tôi có tiền tài, dung mạo, gia thế, cơ bản chưa từng có ai từ chối tôi.
Nói tôi tự luyến cũng được, ảo tưởng cũng chẳng sao, thật lòng là tôi không tài nào nhận ra cậu ấy đang từ chối mình. Huống hồ cậu ấy giống ánh trăng sáng trong lòng tôi đến thế, tất nhiên tôi cho rằng họ đều thuộc tuýp người có thể chất yếu ớt.
14.
Sau buổi liên hoan, tôi và Đan Xa cũng dần trở nên quen thân. Cậu ấy thường xuyên mời tôi đến nhà chơi, cậu ấy và bạn bè thường tổ chức tiệc tùng tại nhà, chơi cũng khá phóng túng.
Có những bạn trẻ không phải người yêu mà có tình cảm với nhau thì sẽ ôm ấp, hôn hít sau khi chơi trò chơi hoặc uống rượu. Lại còn có một chàng trai thường xuyên chạy ra giữa phòng nhảy thoát y khi không vừa ý.
Tôi cầm chiếc cốc Pikachu nhỏ màu vàng, bên trong là nước hạt mộc qua Đan Xa đã ngâm sẵn cho tôi, ngồi bên cạnh run rẩy, vừa uống trà vừa xem bọn họ chơi.
Sau khi Đan Xa chơi mệt rồi thì sẽ ngồi xuống cạnh tôi. Cậu ấy sẽ nhìn tôi với ánh mắt tò mò dò xét, sau đó hỏi tôi: “Phó Thu Thủy, anh có phải kiểu người ngay cả khi lên giường cũng mặc tây trang, rồi nói chúng ta hãy uống nước, bình tĩnh, sau đó dạo đầu từng bước một không?”
Tôi cầm cốc nước hạt mộc qua, đưa cho cậu ấy một chén nước giải rượu: “Cậu thử xem là biết đúng không?”
Đan Xa như đang suy nghĩ điều gì đó mà nhìn tôi, sau đó hỏi tôi có ngại hôn cậu ấy một cái không.
Cậu ấy biết tính tôi không phải kiểu có thể thoải mái thể hiện tình cảm trước mặt người khác, cho nên cậu ấy kéo tôi đến bên cửa sổ, sau đó kéo rèm che khuất chúng tôi, cúi xuống hôn tôi.
15.
Trước đây tôi thậm chí còn chưa kịp hôn Nguyễn Nhuyễn, chỉ mới nắm tay có hai lần, thì Nguyễn Nhuyễn đã ra nước ngoài. Ánh trăng sáng của tôi yếu ớt đến mức không thể tự lo cho bản thân, mẹ cậu ấy nói cậu ấy mắc bệnh nặng, phải sang Mỹ điều trị, cũng không rõ khi nào mới trở về.
16.
Nói thật, kỹ thuật hôn của Đan Xa khá tệ.
Lẽ ra với môi trường xung quanh toàn những người sành sỏi như cậu ấy, thậm chí cậu ấy còn là kiểu chỉ cần thấy hợp mắt là xin WeChat, vậy mà kỹ thuật hôn lại kém đến vậy thì thật khó hiểu.
Tôi không rõ chúng tôi đã hôn bao lâu bên cửa sổ, cho tới khi chân tôi nhũn ra, Đan Xa vẫn tiếp tục hôn tôi. Mãi đến khi tôi gần như gập người thành góc 90 độ thì cậu ấy mới nhận ra điều bất thường, ôm lấy tôi, sau đó đặt tôi trở lại ghế sofa, đổi cho tôi cốc nước hạt mộc qua nóng hơn.
“Hay là đêm nay chúng ta thử xem sao? Tôi thấy anh khá hợp ý tôi đấy.” Đan Xa nói.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chân cậu ấy, cậu ấy xấu hổ lấy gối che đi: “Đợi tôi đuổi hết mọi người đi, hai chúng ta sẽ có không gian riêng.”
Đêm đó, cuộc đối đầu của chúng tôi diễn ra gay gắt. Tôi ở phía trên, Đan Xa nằm trên giường nhìn tôi, sau đó tôi đè lên người cậu ấy. Cậu ấy giục tôi nhanh lên một chút, nhưng sau khi tôi không còn động đậy nữa thì Đan Xa nhướng mày hỏi tôi: “Chẳng phải anh tự nhận mình là '1' (top) hay sao? Với thể lực như thế này mà cũng dám nhận mình là '1' à?”
17.
Cho dù thể lực tôi có tốt đến mấy thì cũng không thể chịu đựng nổi khi bị tiến vào!
Có '1' (top) nào lại ở trên mà lại làm 'bottom' chứ?
Có '1' (top) nào lại tự mình chủ động mà rốt cuộc lại là người bị tiến vào chứ?