Giáng Sinh và người cũ

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

20.
Tháng Mười Hai năm nay, đúng vào dịp lễ Giáng Sinh, Đan Xa báo với tôi rằng hôm nay cậu ấy không về nhà được. Sau đó, cậu ấy dặn dò tôi phải về sớm, không được la cà bên ngoài, cũng không được tăng ca buổi tối.
Lúc nói những lời đó, cậu ấy có vẻ rất phấn khích, cứ như muốn nói: "Anh tan làm xong thì về nhà ngay nhé, hôm nay em sẽ về đột xuất để kiểm tra đấy!"
Nhưng có lẽ là tôi nghĩ nhiều rồi, dù sao Đan Xa không phải kiểu người nói một đằng làm một nẻo.
Tôi cho rằng cậu ấy chỉ là lo lắng thái quá thôi. Vốn dĩ tôi không phải loại người thích cặp kè lung tung. Thứ nhất là tôi không có thời gian, thứ hai là tôi cảm thấy mình có lỗi với Đan Xa, nên không thể nào làm chuyện gì có lỗi với cậu ấy được.
Tôi luôn coi cậu ấy là người thay thế, nhưng cậu ấy lại không hề tỏ ra khổ sở một chút nào. Thậm chí cậu ấy còn không ghen tuông vì Nguyễn Nhuyễn, cũng chưa từng dùng chuyện đó để đòi hỏi tôi chu cấp tiền bạc.
Sau khi tôi kể chuyện về Đan Xa cho bạn bè, họ đã giới thiệu cho tôi không ít bác sĩ khoa mắt, khuyên tôi nên đi khám, nói rằng có khi tôi bị bệnh tăng nhãn áp, hoặc tệ hơn là bị mù.
“Phó Thu Thủy, Đan Xa và Nguyễn Nhuyễn có giống nhau tí nào đâu? Chiều cao của họ còn chênh nhau ít nhất mười lăm centimet. Cậu không biết nghề nghiệp của Đan Xa nhà cậu à? Cậu ấy là tay đua chuyên nghiệp đấy! Cậu đừng nói là chưa từng xem phỏng vấn của cậu ấy nhé. Có lần có người định hãm hại cậu ấy trong lúc thi đấu, cậu ấy đã chửi thăm hỏi tám đời tổ tông nhà người ta một lượt, chửi thề như máy nói.” Người bạn tôi giật mình thốt lên.
Tôi đành bất đắc dĩ giải thích: “Đó là do các cậu không hiểu em ấy thôi. Sức khỏe của em ấy không tốt như vẻ ngoài, hơn nữa em ấy không thích kể khổ. Em ấy cũng không hề ưa những trò nguy hiểm như đua xe đâu, em ấy rất nhát gan. Buổi tối, em ấy phải ôm tôi mới ngủ được. Em ấy còn nói là lúc khởi động động cơ xe cũng thấy sợ nữa.”
Người bạn tôi cạn lời, nói: “Thôi được rồi, tôi đưa WeChat của bác sĩ khoa mắt đó cho cậu luôn đây. Đó là con của bạn tôi, chuyên môn giỏi lắm. Cậu rảnh thì qua đó mà khám đi.”
21.
Vào ngày Giáng Sinh, tôi đã mua cho Đan Xa một bộ tây trang. Cậu ấy không thích mặc vest lắm, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt thì rất ít khi cậu ấy diện tây trang. Nhưng làm sao tủ quần áo của một người đàn ông có thể thiếu một bộ vest lịch lãm cơ chứ?
Trên đường trở về, tôi lái xe thì gặp Nguyễn Nhuyễn. Cậu ta đang định băng qua đường lớn, tôi đành phải đi vòng một chút. Thế mà cậu ta vẫn ngã ngay cạnh xe tôi, tôi đành xuống xe đỡ cậu ta dậy.
Cậu ta gọi tôi là Thu Thủy, sau đó kể cho tôi nghe mấy năm nay cậu ta sống khổ sở ra sao. Vốn dĩ cậu ta đã vào giới giải trí, nhưng vì không có chỗ dựa, muốn có tài nguyên thì không có chỗ dựa, muốn nhà tài trợ thì không có chỗ dựa, muốn được trả tiền cũng không có chỗ dựa. Nói tóm lại là cậu ta rất thảm, lăn lộn ngần ấy năm trời, cậu ta vẫn chỉ là một diễn viên vô danh.
“Thu Thủy, có phải anh đang trách lúc trước em không để ý tới anh không?” Nguyễn Nhuyễn nắm lấy tay tôi, rồi nằm trong lòng tôi nói.
Tôi đỡ cậu ta vào trong xe. Cậu ta định mở cửa ghế phụ, tôi kịp thời ngăn lại: “Đây là chỗ ngồi của vợ tôi. Trường hợp của em ấy khá đặc biệt, rất dễ suy nghĩ lung tung. Cậu ngồi ghế sau đi, tôi sẽ mở điều hòa ấm cho cậu, người cậu lạnh quá rồi.”
Nguyễn Nhuyễn gật đầu, sau đó ngồi vào ghế sau.
Cậu ấy nói muốn đến nhà tôi. Tôi vốn không định đồng ý, nhưng bỗng dưng mẹ tôi gọi điện hỏi có phải Nguyễn Nhuyễn đã tới tìm tôi không.
“Vâng, con gặp cậu ấy trên đường ạ.” Tôi đáp.
“Nguyễn Nhuyễn là một đứa trẻ đáng thương. Mẹ thằng bé gặp rất nhiều chuyện khó khăn. Trước đây thằng bé bị lừa ra nước ngoài, khó khăn lắm mới về nước được, công việc cũng chẳng đâu vào đâu. Mẹ nó bảo nó gặp con xong chắc sẽ ra nước ngoài. Con dẫn nó về chỗ con ở hai ngày đi, dù sao nhà con cũng có một mình con ở, nhà cũng rộng rãi. Có Nguyễn Nhuyễn chăm sóc con thì mẹ cũng yên tâm.” Mẹ tôi dặn dò.
Tôi chưa từng nói với mẹ về Đan Xa.
Chủ yếu là với tính cách của Đan Xa, cậu ấy không phải kiểu con dâu mà mẹ tôi sẽ thích. Nếu họ mà gặp mặt, e rằng sẽ xảy ra mâu thuẫn.