Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 11: Giận dỗi
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngồi trên xe quay về chung cư, Lạc Trăn mang vẻ mặt như nàng dâu nhỏ bị ức hiếp, không dám ngẩng đầu, không dám nhúc nhích. Đôi mắt to tròn cũng không dám nhìn lung tung, nhanh chóng nhìn thẳng tắp, cứ như chỉ cần cô cử động là nam thần sẽ lại tức giận.
Xe dừng lại ở gara, Vân Phỉ Thời tắt máy, xuống xe, đóng cửa, đi về phía ghế phụ, mở cửa, đưa tay.
Mọi động tác đều diễn ra liền mạch, không chút ngập ngừng.
Lạc Trăn đưa tay cho anh nắm một cách tự nhiên, sau đó bỗng nhiên nhớ ra, họ... đang giận nhau mà. Nhưng đã chậm, nam thần đã kéo cô vào tới thang máy.
Bàn tay Vân Phỉ Thời vẫn dày rộng ấm áp như cũ. Lạc Trăn cảm nhận rõ ràng xúc cảm trong lòng bàn tay, khớp xương rõ ràng cùng ngón tay thon dài, bàn tay khô ráo, ấm áp. Chỉ cần hơi ấm nhỏ bé ấy thôi cũng đủ mang lại cho cô cảm giác an toàn không gì có thể thay thế.
Thật ra thì, cô nên... tin tưởng anh.
Một người trợ lý đã từng nói: "Trước khi đưa ra quyết định gì, Vân tiên sinh đều sẽ phân tích tất cả kết quả mà một quyết định có thể mang lại. Vì vậy, mỗi quyết định của ngài ấy đều phải trải qua quá trình suy nghĩ sâu xa mới được thông qua, hơn nữa, đảm bảo tỷ lệ thành công là chín mươi chín phần trăm. Một phần trăm còn lại, là ngài ấy chừa lại một cơ hội cho đối thủ."
"Cũng chỉ là thủ đoạn giết thời gian nhàm chán của anh ấy."
"Nhưng mà, Lạc tiểu thư, vì sự xuất hiện của cô, một phần trăm cơ hội kia sẽ không còn tồn tại nữa."
"Chỉ là tôi không nghĩ tới, Vân tiên sinh cũng có lúc xử trí theo cảm tính. Nhưng tôi tin rằng, bất kỳ quyết định nào ngài ấy đưa ra, dù là dựa trên lý trí hay tình cảm, thì kết quả cũng đều nằm trong tầm kiểm soát của ngài ấy."
Không tin tưởng anh ấy, dường như chỉ có mỗi cô thôi sao?
Lạc Trăn, dũng khí của mày đâu rồi? Lạc Trăn tự hỏi lòng mình.
Dũng khí để bước những bước đầu tiên về phía anh ấy trước đây đâu rồi?
Cô vẫn nhớ rõ, ở hội nghị tầng mười tám của cao ốc Hoa Hạ, tại phòng khách trống trải không một bóng người, anh đã nói với cô:
"Chào em."
Đại khái là câu "Chào em" của anh đã cho cô dũng khí vô tận, khiến cô bỏ qua mọi trở ngại bên ngoài, không chút do dự mà bước về phía anh.
Không phải nụ cười vô hại, cũng không phải nụ cười lấy lòng, nhưng cũng không phải là nụ cười tao nhã hay kiêu kỳ, chỉ là một nụ cười đơn thuần, không vướng bận chút bụi bặm nào, tám chiếc răng hiện ra dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng đẹp mắt.
"Em là Lạc Trăn, anh đẹp... Khụ khụ, chào anh!"
Anh không cười, nhưng trong mắt chứa đầy ấm áp như ánh nắng ngoài cửa sổ. Không, so với ánh nắng còn ấm áp hơn.
"Vân Phỉ Thời."
Lạc Trăn ngơ ngác nhìn anh, trong chốc lát đánh mất khả năng suy nghĩ, cũng như đánh mất luôn cả ngũ giác.
Người đàn ông trước mặt bỗng nhiên lướt qua cô, nhìn về phía sau cô, sau đó cô nghe anh nói: "Xin lỗi, không tiện tiếp chuyện." Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã lướt qua cô.
Chỉ là cô vẫn còn duy trì tư thế vừa rồi, ánh mắt vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ kính lớn, cảm giác như ánh mặt trời hôm nay thật đẹp.
Giống như đã trôi qua hàng thế kỷ, lại giống như chỉ trôi qua vài giây đồng hồ, cô nhớ lại giọng nói của anh phát ra phía sau, trầm thấp, ấm áp, dễ dàng khiến người ta sa ngã.
"Tiểu thư Lạc Trăn..." Giọng nói của anh dừng lại một chút, trong nháy mắt đó, Lạc Trăn phúc chí tâm linh mà đoán rằng, anh chắc là đang suy nghĩ trong đầu, Lạc là Lạc nào, Trăn là Trăn nào.
Anh rất cẩn thận.
"Anh có thể xin phương thức liên lạc để tiện liên hệ được không?" Dường như cảm thấy hơi đột ngột, anh lại bổ sung thêm một câu: "Anh rất mong được làm quen với em."
Trong một giây, Lạc Trăn bỗng cảm thấy, dù tận thế có giáng xuống lúc này thì cô cũng chẳng sợ hãi.
...
Thang máy dừng lại ở con số mười bảy, Lạc Trăn theo sau bước chân của Vân Phỉ Thời đi ra ngoài, nhập mật khẩu, ấn vân tay, mở cửa, đóng cửa, vẫn là một dãy động tác liền mạch.
Khi cửa đóng lại cũng là lúc anh buông tay cô ra.
Dường như ngay khi anh buông tay, trong chớp mắt cô đã níu lấy tay anh, đôi mắt nhanh chóng xuất hiện sương mù, cứ thế làm bộ đáng thương nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh: "Phỉ Thời..."
Anh không nói gì, không quay người lại, càng không có thêm động tác nào.
"Em sai rồi..."
Qua một lúc, Vân Phỉ Thời quay người lại, sắc mặt vẫn không đổi, hỏi: "Sai chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng sai..." Lạc Trăn đáng thương nhích lại gần: "Anh đừng giận nữa được không? Sau này em sẽ ...không bao giờ làm như vậy nữa đâu!"
"Không như thế nào?"
Lạc Trăn bị anh nhìn đến mức lòng dạ rối bời, dũng khí vừa mới khơi lên thoáng cái đã tan thành mây khói. Thế nhưng không còn cách nào khác, thái độ vẫn phải có: "Cái đó... Sau này, nếu em bị người ta ức hiếp thì sẽ mách anh, ăn thiệt thòi chỗ người khác cũng sẽ nói với anh, em sẽ không bao giờ... giấu anh để tự mình giải quyết nữa... Được không?"
Vân Phỉ Thời không nói lời nào.
Lạc Trăn ngày càng luống cuống, ngay cả sĩ diện cũng không cần nữa, dứt khoát bất chấp mọi thứ ôm lấy anh không buông tay: "Nam thần... Nam thần... Em sai rồi, em sai rồi..."
"Lạc Trăn!"
"Đến đây!"
Vân Phỉ Thời một tay nắm lấy cằm cô, nhìn chằm chằm một lúc lâu, bất đắc dĩ thở dài: "Em thật sự muốn chọc anh tức chết à!"
Ái chà chà, dỗ được rồi. Lạc Trăn mở cờ trong bụng, nịnh nọt vỗ vỗ ngực anh, cười hì hì nói: "Xin bớt giận, xin bớt giận! Em không bao giờ... chọc giận anh nữa đâu! Moah moah~!"
Sau đó liền hôn chụt một cái.
Sau một cái hôn, Lạc Trăn thỏa mãn ôm lấy nam thần, mắt long lanh chớp chớp: "Người ta đói bụng."
Vân Phỉ Thời cong ngón tay búng trán cô, yên lặng nhìn cô chăm chú. Chính là gương mặt lúc này, gương mặt mang theo ý cười thỏa mãn, ánh sáng nơi đáy mắt chưa từng thay đổi dù chỉ một chút, vẫn như lần đầu gặp mặt.
Mới gặp.
Vân Phỉ Thời nghĩ lại, so với người khác thì anh càng tin tưởng vào... Tình yêu sét đánh.
Sau ngày đó, anh cảm thấy quyết định không đi đến Hoa Hạ để ký dự án vài tỷ là một ý tưởng tuyệt vời.
Đúng vậy, tuyệt vời.
Chỉ có thể dùng vốn từ ngữ nông cạn để biểu đạt ý nghĩ như thế: nhớ lại ánh dương ngày đó, đám mây ngày đó, con người ngày đó.
Anh đang nghe điện thoại, một cuộc điện thoại rất quan trọng, không thể bỏ qua bất kỳ tin tức nào, bởi vì chỉ cần một sai sót nhỏ thôi cũng có thể gây ra tổn thất không thể tưởng tượng được.
Phòng khách trống trải chính là nơi thích hợp để nghe cuộc điện thoại quan trọng như vậy. Nhưng đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên phá vỡ không gian trầm tĩnh.
Thật ra thì âm thanh đó cũng không đến mức gây phiền nhiễu cho người khác, chỉ là lúc đó anh không muốn bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố nào, giống như chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không thể chấp nhận một hạt cát trong mắt vậy.
Nhíu mày quay người lại, cuối cùng lại thấy một mảnh sao trời.
Anh đã đi qua rất nhiều quốc gia, cũng đi qua rất nhiều địa phương, nghe qua tiếng nước róc rách của Vi Lịch, nhìn qua sóng biển Địa Trung Hải khiến bầu trời nhạt sắc, chiêm ngưỡng qua bầu trời đầy sao của sa mạc Afar, cuối cùng lại chìm đắm trong ánh sáng lộng lẫy này.
Không vì điều gì khác, chỉ vì đó là ánh sáng lộng lẫy, tràn đầy trong một người. Trừ lần đó ra, anh không bao giờ thấy nó nữa.
Anh nhìn thấy cả thế giới trong mắt cô, mà thế giới đó, lại chính là anh.
Sau đó trên đời này không còn phong cảnh nào nữa, thế giới chỉ còn là của anh, chỉ mỗi anh mà thôi.
Anh lần đầu tiên nảy sinh ý định theo đuổi một cô gái, lại phát hiện ra, căn bản không cần theo đuổi.
Lần thứ hai gặp mặt, là anh mời cô.
Cô giống như một con ngỗng ngây ngô, ngây thơ đưa phương thức liên lạc ra. Cô căn bản không nghĩ tới nếu anh mãi không liên lạc với cô thì sẽ mang lại kết quả gì.
May mắn, là anh, là cô.
Anh bao trọn một phòng ăn, bên trong cửa kính ở tầng cao nhất đó có thể quan sát được toàn bộ ánh đèn của thành phố.
Đêm đó, cô nói trứng cá muối có vị rất ngon, anh liền rót vốn vào công ty sản xuất cá muối bên Anh quốc. Cô bảo tay nghề của người đầu bếp rất điêu luyện, đêm đó anh liền đến nhà bếp cam đoan đầu bếp ở đây vĩnh viễn không thất nghiệp. Cô nói thành phố đêm đó rất đẹp, cũng không thể so với thời gian ở bên anh.
Làm thế nào.
Trên đời làm thế nào lại có một cô gái có thể khiến tâm can của anh hóa thành sự mềm mại không tưởng, khiến anh muốn đến gần, gần một chút, lại gần thêm một chút nữa.
"Chỉ như vậy mà cô đồng ý ở bên cạnh anh ta sao?" Vẻ mặt Tùng Hề lúc đó vô cùng kinh hãi nhìn chằm chằm Lạc Trăn. Cô ôm mặt gật đầu: "Nam thần đã chủ động lên tiếng rồi, người ta sao lại không biết xấu hổ mà từ chối được chứ~~".
"Các người chỉ mới gặp mặt hai lần." Tùng Hề giơ ra hai ngón tay: "Hai lần đó bà cô của tôi ơi! Cái này quyết định chuyện chung thân đại sự đó?"
"Nhất kiến chung tình, nhị kiến ái mộ. Cô luôn trải qua mùa xuân của hội độc thân thì làm sao mà hiểu được chứ!"
Cũng không biết rụt rè là gì, nếu không thì cũng không đến nỗi chỉ mới gặp mặt hai lần đã theo người ta.
Tùng Hề chỉ có thể yên lặng sỉ vả trong lòng. Nhưng nghĩ lại, với giá trị con người cùng khí chất của Vân tiên sinh, chỉ sợ có người lần đầu tiên gặp mặt đã muốn nhào vào lòng rồi chứ?
Như vậy mới nói, Lạc Trăn lần thứ hai mới bị "bắt đi", mà còn là đối phương chủ động, tính ra... cũng không lỗ nha!
Lạc Trăn sau khi kết thúc "quan hệ yêu đương vụng trộm" với nam thần, trong lòng cảm thấy rất tuyệt vời.
Cảnh sắc đêm không trăng, mọi âm thanh đều im lặng.
Lạc Trăn đưa giấy kiểm điểm nộp cho Vân Phỉ Thời. Vân Phỉ Thời nhận lấy, tùy tiện đọc lướt qua bài văn: "Được rồi. Đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi."
Lạc Trăn hoan hô một tiếng, chạy về hướng phòng tắm, tuy nhiên chân vừa bước đi đã rụt lại. Cô sấn đến bên Vân Phỉ Thời đang không tập trung, nhón chân lên hôn chụt một cái, "gây án" thành công liền chạy trốn khỏi hiện trường.
...Bị bắt mất rồi.
"Em đây là đang mời gọi anh sao?"
Đôi mắt to chớp chớp: "Không có nha!"
Vân Phỉ Thời nhíu mày: "Gần đây anh không đi công tác!"
Lạc Trăn: "Ừ...Ừ? Sau đó thì sao?"
"Cho nên không có tiền trả phí điện nước."
"...Em có thể cho anh mượn."
"Anh không phải người thích nợ nần."
"A..."
"Cho nên..."
"Cho nên?"
"Chúng ta tắm chung. Tiết kiệm nước."
"..."
Lạc Trăn đỏ mặt, không chút rụt rè mở cửa cho nam thần.
Hình ảnh rất không trong sáng, không có cách nào nhìn thẳng.
******
Trên mạng mấy hôm nay đang ồn ào chuyện xấu của Lạc Trăn. Thủy quân đối địch nhau, fan cùng anti-fan mở ra hình thức cắn xé lẫn nhau. Hơn một nửa người trong giới giải trí của cả nước đều vây xem trận mắng chửi này.
Đương nhiên, đội quan hệ xã hội của Hoa Hạ cũng không nhàn rỗi. Lợi dụng thời cơ thủy quân đang chiến đấu ở tiền tuyến, họ nhanh chóng tìm được chứng cứ chứng minh Lạc Trăn trong sạch, tuân thủ quy định. Tất cả đều được trình bày có thứ tự, vả mặt bôm bốp.
Vài ngày sau khi sự kiện lên men, blogger Tiểu Bát Ca cuối cùng cũng xuất hiện lần thứ hai.
Blogger Tiểu Bát Ca V: Thật xin lỗi vì đã mang đến phiền phức cho mọi người. Đây là vết nhơ trong cuộc đời sự nghiệp của tôi. Vốn dĩ tôi cho rằng chứng cứ đã vô cùng chính xác, ý định ban đầu vốn là muốn nói cho mọi người chân tướng của sự việc, để mọi người không bị khuôn mặt giả nhân giả nghĩa kia lừa dối. Cuối cùng mới phát hiện bản thân mới là người mơ màng không hay biết gì, tôi đã nhận được sự trừng phạt. Xin lỗi! Lạc Trăn. Xin lỗi! Tôi thành thật xin lỗi cô@Một quả phỉ thật to.
Sau đó, mặc kệ khu bình luận ầm ĩ đến lật trời, một thời gian dài blog đều không có thêm cập nhật nào mới nữa. Không lâu sau đó, có cư dân mạng nhìn qua, phát hiện Weibo này đã bị người ta gạch bỏ.
Blogger Tiểu Bát Ca lần thứ hai xin lỗi khiến Weibo của Lạc Trăn lại bùng nổ thêm lần nữa.
"Thật xin lỗi Lạc Trăn, tôi không nên nghe gió đoán mưa, thật xin lỗi! [rơi lệ][rơi lệ][rơi lệ]"
"Xin lỗi cô! Trước đây không nên mắng cô như vậy! Sau này tôi sẽ không bao giờ... tùy tiện tin vào V lớn nữa!"
"Lạc Thần thật tuyệt vời! Quả phỉ chúng em vẫn luôn tin tưởng chị!"
"Bôi đen nhanh, tẩy trắng cũng nhanh. Nói đây không phải lăng xê thì tôi không tin."
"Tôi nghĩ không ai ngu ngốc đến mức dùng phương thức tai tiếng như này để tạo độ nóng cho bản thân đâu? Mượn người nổi tiếng cùng minh tinh đang nổi để truyền miệng chuyện xấu của bản thân thì tôi còn tin. Không biết đầu óc mấy người đó được làm từ gì nữa, trước khi cười nhạo phê bình người khác thì nên soi gương lại chính bản thân mình trước đi, không phải kim cương thì cũng đừng làm đồ sứ chứ."
"Chúng ta là fan của Lạc Thần, chúng ta không chấp anti-fan. Không có anti-fan thì không có Lạc Thần hoàn chỉnh, bởi vì có những con người đáng ghét đó nên mới có thể khiến lòng ái mộ Lạc Thần của chúng ta càng thêm kiên định! A, không cẩn thận liền gửi đến nữ thần một lời tỏ tình rồi~ [mặt thẹn thùng]"
...
Không phải không có anti-fan nỗ lực bôi đen, chỉ là chúng quá ít để có thể nổi lên sóng gió.