20. Chương 20: Bữa Tiệc Đặc Biệt

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy

Chương 20: Bữa Tiệc Đặc Biệt

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau mấy ngày nhàn nhã ở nhà, Lạc Trăn cũng đã nhận được thông báo từ công ty. Cô đã thành công vượt qua các đối thủ cùng thử vai, trở thành nữ phụ số hai trong phim của đạo diễn Trương.
Tuy không phải vai chính, nhưng việc nhận được vai diễn dưới ánh mắt của vị đạo diễn khó tính này nhờ thực lực của mình khiến Lạc Trăn cảm thấy năng lực của cô được công nhận. Tâm trạng tốt nên ăn uống cũng ngon miệng hơn, rồi sau đó cô phát hiện... mình đã tăng mấy cân.
Ai bảo ăn sẽ không béo chứ?
Nhìn con số trên chiếc cân điện tử, Lạc Trăn thở dài ưu phiền, sau đó chạy đến thư phòng làm phiền đầu bếp chính Vân tiên sinh.
“Nam thần, tối nay em có thể không ăn cơm không?”
Vân Phỉ Thời đang nhìn máy tính, đeo chiếc kính lọc ánh sáng xanh. Trông anh đeo kính vô cùng ôn hòa, nhã nhặn, đặc biệt là khuôn mặt ấy, bất luận là lúc nào cũng đẹp không tì vết.
Anh thậm chí còn chưa liếc nhìn cô một cái, đã thẳng thừng từ chối: “Không thể.” Ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính như cũ.
Lạc Trăn đứng nghịch ngón tay một lúc đầy tủi thân, sau đó đành chấp nhận đi tập Yoga ở phòng thể hình.
Tập luyện nửa giờ, Lạc Trăn mệt mỏi nằm dài trên thảm. Vân Phỉ Thời cũng vừa xong việc, ra khỏi phòng đi tìm cô, cuối cùng cũng tìm thấy cô ở phòng thể hình.
Lạc Trăn đang nằm bò trên thảm thì cảm giác lưng mình bị nhấc lên. Cô theo lực đẩy đó mà ngồi dậy. Vừa mới ngồi dậy, liền nghe thấy nam thần lên tiếng: “Nghe nói em muốn tuyệt thực?”
Lạc Trăn trầm mặc vài giây, nhỏ giọng nói: “Lúc anh đọc sách hay giải thích gì đó có cần phải quá chuẩn mực như vậy không?”
Vân Phỉ Thời hờ hững 'chậc' một tiếng. Lạc Trăn lập tức thay đổi nét mặt, nở nụ cười tươi: “Nam thần, anh đeo kính thật là đẹp trai!”
Nam thần hơi tối mặt: “Trước đây em chưa từng thấy sao?”
Lạc Trăn: “Mỗi lần đeo đều đẹp hơn lần trước!”
Vân Phỉ Thời hiếm khi gật đầu đồng ý, sau đó trực tiếp ngồi xuống thảm, ôm cô vào lòng. Anh cũng không quên đưa ngón trỏ đẩy gọng kính lên, ánh sáng nhàn nhạt từ gọng kính càng làm nổi bật ý cười ẩn sâu trong đôi mắt anh. Anh nghiêm túc mở miệng: “Bây giờ, Lạc tiểu thư, chúng ta nói một chút về việc em không ăn bữa tối.”
Mặt hai người ghé sát vào nhau. Lạc Trăn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú không chút tì vết, rất muốn tháo kính của anh ra mà hôn một cái thật mạnh, nhưng lại tiếc nuối vẻ ôn hòa, nhã nhặn của anh lúc này.
Trong lòng đấu tranh kịch liệt, đầu óc Lạc Trăn dường như không kịp kiểm soát lời nói, vì thế cô vô thức thốt ra một câu:
“Không ăn bữa tối thì ăn anh không được sao?”
Đôi mắt phượng dài hẹp như gương trong suốt lóe lên một tia nguy hiểm, khóe môi anh cũng vừa vặn cong lên một đường hoàn mỹ. Không đợi Lạc Trăn phản ứng lại, Vân Phỉ Thời đã mở miệng, lúc này anh dứt khoát hệt như lúc ở thư phòng: “Có thể.”
Lúc sau...
Lạc Trăn lúc bị ôm ra từ phòng thể hình, cô thực sự không còn sức để đi ăn tối nữa. Nhưng nếu ông trời cho cô một cơ hội quay lại, cô nhất định sẽ ngoan ngoãn ăn bữa tối.
# bữa tối dẫn đến thảm án #
# tôi chỉ tiện miệng nói muốn giảm béo #
# nam thần đeo kính khi vận động phá lệ trở thành kẻ ngoài mặt hiền lành nhưng lòng dạ như thú #
Câu chuyện này cho chúng ta biết một câu thành ngữ: Họa từ miệng mà ra.
Vai phụ của đạo diễn Trương sẽ khởi quay vào tháng Một năm sau, bây giờ là tháng Mười Một. Lạc Trăn cũng đã nhận được kịch bản từ bên kia gửi đến.
Đây là một bộ phim chủ yếu về nhân vật nam, tuyến tình cảm với nhân vật nữ không phải là trọng yếu. Tuy Lạc Trăn chỉ diễn vai nữ phụ số 2, nhưng so với nữ chính, đất diễn của cô nhiều hơn một chút và cũng quan trọng hơn. So với hình tượng đầy nam tính của nhân vật, hình tượng nữ tính phải ít hơn một chút.
Tùng Hề hiểu tính tình Lạc Trăn, bệnh lười giai đoạn cuối, hơn nữa cũng là cuối năm rồi, càng không muốn chạy đôn chạy đáo đến những nơi lạnh giá kia. Cho nên mỗi lần đến khoảng thời gian đầu năm, cô ấy cũng không sắp xếp nhiều việc cho cô, trừ việc làm khách mời cho một chương trình talk show trên truyền hình. Nhờ vậy, cô có thể dành nhiều thời gian chuẩn bị cho phim mới.
Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân Lạc Trăn không quá nổi tiếng là do lười nhận việc, cho nên dù có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, cô vẫn không thể đứng trong hàng ngũ những minh tinh nổi tiếng.
Nghĩ lại cũng thấy có lỗi với Tùng Hề. Tùng Hề nhận công việc quản lý là vì muốn tạo dựng thành tích, nào ngờ Lạc Trăn lại là một biến số khiến mọi tính toán đều đổ bể. Lạc Trăn ký hợp đồng với Hoa Ngu còn chưa đến hai năm, thời gian còn dài, cô vẫn không ngừng nỗ lực, nỗ lực để không phụ sự kỳ vọng của Tùng Hề.
Cho nên trước khi đi quay, Lạc Trăn định ở nhà nghiên cứu kỹ kịch bản, thấu hiểu nhân vật này. Dù là nữ phụ số 2, nhưng dù sao cô cũng đã phải chiến thắng nhiều người mới giành được vai diễn béo bở này.
Hơn nữa... Lạc Trăn lén lút nghĩ, nam chính lại chính là Phó Thừa Y! Mà nữ phụ số 2 này chính là vợ của nam chính! Hơn một nửa cảnh diễn là diễn cùng Phó ảnh đế. Diễn cùng ảnh đế rất áp lực, cô không muốn một chút nào! Nếu cô tiếp tục ăn hại chờ phá hỏng đoàn phim, nhất định sẽ bị đạo diễn và Phó ảnh đế cùng dắt tay nhau đuổi cô ra khỏi đoàn phim đó!
Kiên quyết không thể làm mất mặt trước mặt huyền thoại tiền bối trong giới được.
Trong lòng ôm nhiều ý tưởng như vậy, mấy ngày gần đây Lạc Trăn thực sự nghiêm túc bế quan “tu luyện”. Ngay cả khi nam thần mỹ nam ngồi ngay trước mặt, cô cũng giữ được sự chuyên tâm, không hề xao nhãng.
Vân Phỉ Thời hiếm khi thấy bộ dạng nghiêm túc nỗ lực này của Lạc Trăn. Anh không khỏi thưởng thức thêm mấy ngày, sau đó rốt cuộc cũng không chịu nổi việc cô cứ mãi “bế quan tu luyện” như vậy, liền xách cô ra cửa ăn cơm.
Ngồi trên xe, Lạc Trăn cuối cùng cũng ngoan ngoãn. Thực ra cô còn muốn cầm kịch bản lên xe xem, nhưng bị ánh mắt của Vân Phỉ Thời ngăn cản.
Cũng vì lần trước Lạc Trăn bị anh “dạy dỗ”, nên Vân Phỉ Thời không tự mình lái xe nữa, mà để tài xế đưa đón. Cũng vì ngồi ở phía trước quá bắt mắt nên thông tin về Lạc Trăn mới bị lộ ra ngoài, cô tuyệt đối sẽ không đồng ý ngồi phía trước nữa.
Không phải chưa nghĩ tới việc công khai thân phận, chỉ là Lạc Trăn cũng không định hoạt động lâu trong giới này. Sau này hai người họ còn có công việc riêng của mình. Đã không lâu dài, vậy tại sao phải trở thành chủ đề bàn tán của người khác chứ?
Mấy ngày nay Lạc Trăn đều xem kịch bản đến hoa mắt chóng mặt. Nếu nam thần lấy lý do ra ngoài để giải tỏa căng thẳng, cô mới yên tâm chấp nhận. Dọc đường, cô đều ngoan ngoãn dựa vào người Vân Phỉ Thời nghịch cúc tay áo anh. Kiểu dáng trắng đen đơn giản nhưng lại rất nổi bật, cảm giác chạm vào cũng trơn nhẵn, tinh tế. Chỉ là Lạc Trăn có vẻ hơi nghiện vuốt ve lòng bàn tay anh rồi.
Vân Phỉ Thời thấy thế, cố ý rút tay lại không cho cô nghịch nữa. Lạc Trăn bất mãn ngẩng đầu nhìn, môi nhỏ hơi chu ra, lông mày cau lại, khiến lòng anh hơi xao động. Anh cúi thấp đầu chạm vào đôi môi hồng nhuận căng mọng kia. Cô gái nhỏ còn ngượng ngùng vùi mặt vào ngực anh, tiện thể lên án: “Anh quyến rũ em!”
“Sao, có ý kiến gì à?” Vân Phỉ Thời thẳng thắn thừa nhận.
Từ dưới cổ truyền đến tiếng cười trầm thấp, Lạc Trăn thỏa mãn, mừng thầm: “...Không có!”
May mắn là ghế lái và vách ngăn phía sau đã được nâng lên, nếu không tài xế nhất định sẽ bị “cẩu lương” làm cho lóa mắt.
Lúc cùng Vân Phỉ Thời bước vào phòng VIP của một nhà hàng sang trọng ven sông, Lạc Trăn hoàn toàn ngây người.
Ai đó làm ơn nói cho cô biết, tại sao huyền thoại tiền bối trong giới giải trí, Ảnh đế Phó Thừa Y, đang ngồi bên trong với vẻ mặt lười biếng, tùy ý nhìn những người vừa bước vào cửa?
Ai đó làm ơn nói cho cô biết, tại sao cậu minh tinh người mẫu thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí giải trí ở Bắc Kinh lại ở đây?
Tuy Vân Phỉ Thời không kiêng dè gì khi đưa cô đi tham gia các buổi tiệc riêng tư, nhưng thành phần khách mời... phải nói sao nhỉ? Những khách mời trước kia cũng chỉ là những người thường xuất hiện trên các tạp chí kinh tế, hoặc những nhân vật bí ẩn nhưng chỉ cần nhìn phong thái, lời nói là biết họ có thể khiến giới bất động sản và ngành ăn uống chao đảo chỉ với một cái chớp mắt.
Nhưng mà thành phần khách mời tối nay... thực sự ngoài ý muốn.
Trong phòng VIP to như vậy, mà chỉ có bốn năm người. Trừ Phó ảnh đế, thiếu gia Hoa ở Bắc Kinh, người còn lại Lạc Trăn không biết thân phận.
Những người khác thì ổn, nhưng hai người kia vừa thấy Vân Phỉ Thời bên cạnh Lạc Trăn, trên mặt đều có chút kinh ngạc. Phó Thừa Y cũng không ngoại lệ. Anh ấy còn chưa nói lời nào, vị thiếu gia kia đã kinh ngạc trực tiếp mở miệng hỏi Vân Phỉ Thời: “Thâm tàng bất lộ thật đấy!”
Vân Phỉ Thời ngược lại nhướng mày không đáp lời, nắm tay Lạc Trăn tùy ý ngồi xuống chỗ trống. Anh thì không sao cả, Lạc Trăn lại không quên lễ phép gật đầu chào hỏi những người đang ngồi. Ánh mắt cô chuyển sang Phó Thừa Y, giọng điệu trang nghiêm, ngữ khí cung kính: “Tiền bối, chào ngài!”
Tưởng Gia Mậu, cũng chính là vị thiếu gia nhà họ Hoa ở kinh thành kia, lập tức kêu lên: “Tại sao cùng ở một chỗ mà anh ấy được gọi là tiền bối, còn với chúng tôi thì chỉ gật đầu vậy?”
Nghe thì ngữ khí của anh ta không có ý xấu. Lạc Trăn đang định quay lại, thì Vân Phỉ Thời đã lạnh lùng liếc anh ta một cái. Đại thiếu gia Tưởng lập tức trở lại vẻ cà lơ phất phơ, nở nụ cười: “Gọi Lạc tiểu thư thế nào cũng không nên! Xin chào Lạc tiểu thư, chắc hẳn không cần tôi giới thiệu cô cũng biết tôi là ai, ngoài ra, tôi là fan nhan sắc của cô đấy!”
Câu cuối cùng anh ta nói rất trịnh trọng, khiến Lạc Trăn cũng suýt tin là thật.
Trên thực tế, Tưởng Gia Mậu thực sự rất thích mỹ nữ. Đương nhiên anh ta biết Lạc Trăn được mệnh danh là “Đệ nhất mỹ nhân giới giải trí”. Nhưng mà, những người xuất thân thế gia đều mang một vẻ kiêu ngạo, dù bên ngoài có trăng hoa, cũng khinh thường việc chủ động tiếp cận, thông thường đều là người khác tự tìm đến. Hơn nữa Lạc Trăn từ lúc bước chân vào giới giải trí đã có Vân Phỉ Thời che chở, đương nhiên không liên quan gì đến đại thiếu gia Tưởng nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Không ngờ, không ngờ, nữ thần thế mà đã có chủ rồi! Anh ta liếc nhìn Vân Phỉ Thời, trong lòng thở dài. Haizz, tuy rằng không muốn thừa nhận vẻ ngoài và gia thế của Vân Phỉ Thời ưu tú hơn anh ta, nhưng vẫn không thể chối bỏ sự thật.
Không ngờ nữ thần cũng là “nhan khống” (cuồng nhan sắc) hả hả!
Ngoài ra, cử chỉ của ba người còn lại đều rất khéo léo, đương nhiên là do được giáo dục tốt. Lạc Trăn vừa ngồi xuống, bọn họ liền tự giác giới thiệu mình với cô. Nhìn dáng vẻ những người ở đây thì có vẻ Vân Phỉ Thời là người đứng đầu.
Ngoại trừ Phó Thừa Y, trừ lúc thấy Lạc Trăn bước vào cửa, lộ ra vẻ kinh ngạc, trên mặt anh ấy rất nhanh đã khôi phục vẻ lười biếng ban đầu. Trong bữa tiệc gần như không nói lời nào, nhưng có người nói đều sẽ kiên nhẫn lắng nghe, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái, huống hồ anh ấy vẫn là người lớn tuổi nhất ở đây.
Theo tư liệu trên mạng, thiên vương cũng đã gần 40 tuổi, Lạc Trăn thầm nghĩ.
Còn lại ba người, một người đeo chiếc kính màu vàng, bộ tây trang mặc trên người có chút xuề xòa, khuôn mặt anh tuấn trước sau vẫn lạnh lùng tên là Hàn Phong. Một người tuy rằng ăn mặc khá tùy tiện nhưng vẫn toát lên khí chất nho nhã tên là Tư Hách. Còn một người ăn mặc chỉnh tề, làn da ngăm đen, trên mặt luôn thể hiện sự nghiêm túc tên là Nghiêm Lực Sâm.
Bọn họ đều giới thiệu ngắn gọn tên mình, ngoài ra không nói gì thêm.
Sau khi mọi người giới thiệu bản thân xong, đến lượt Vân Phỉ Thời, anh còn chưa chính thức giới thiệu Lạc Trăn với mọi người. Lúc này chỉ thấy mọi người đổ dồn ánh mắt vào hai người, ngay cả người đàn ông mặc tây trang với vẻ mặt lạnh nhạt cũng không ngoại lệ. Tuy Lạc Trăn bị nhiều người nhìn cũng quen nhưng lần này vẫn có chút... ngượng ngùng.
Ánh mắt nồng nhiệt này giống hệt cảm giác gặp phụ huynh vậy!
“Đây là vị hôn thê của tôi, Lạc Trăn.”
Phó Thừa Y nhướng mày, khóe miệng khẽ cong, nhưng không nói gì.
Tưởng Gia Mậu rất thành thật gọi một tiếng “chị dâu”, đột nhiên cảm thấy ánh mắt Vân Phỉ Thời khi nhìn anh ta ấm áp hơn hẳn!