45. Chương 45: Tạm biệt

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ba tháng ở lại Hương Cảng, Lạc Trăn cùng Vân Phỉ Thời chia tay Lạc Dặc An đang tạm trú tại đây, rồi lên máy bay trở về nước Anh.
Hôn lễ sắp được tổ chức tại một tòa lâu đài ở quốc gia này, trong tháng này hai người cần phải chụp ảnh cưới, đồng thời phối hợp với nhân viên để chuẩn bị các hạng mục cho buổi lễ.
Nói là chuẩn bị nhưng thật ra đều là người khác bận bịu, Lạc Trăn chỉ cần mặc váy cưới chụp ảnh, đến ngày diễn ra hôn lễ xuất hiện với tư cách cô dâu là được. Những lúc khác, cô vẫn luôn ở trong phòng xem kịch bản.
Việt Minh Hoa gửi tới một cành Oliu, có lẽ vì cô sống giữa giới giải trí đầy rẫy sự đen tối bậc nhất, nên cô nghĩ nhân cơ hội này, trước khi rời đi, cô muốn có một bộ phim tốt để thỏa mãn bản thân một chút.
Về phía Vân Phỉ Thời, ngoài việc tự mình tham gia chuẩn bị hôn lễ, anh vẫn bận rộn với công việc cùng cấp dưới. Những góc khuất phức tạp của thương trường, anh sẽ không để cô biết.
Mà tháng năm vừa tới, Lạc Trăn nhận được thư mời của giải thưởng Hải Đường, một trong ba giải thưởng truyền hình lớn trong nước. Đồng thời, Vưu Sam cũng giành giải diễn viên xuất sắc nhất tại giải thưởng Hải Đường. Cô cũng thấy tin tức trên Weibo tài chính kinh tế về việc tập đoàn Khải Phong Hương Cảng chính thức công bố.
Hai thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Khải Phong là Lâm Hành và Lâm Nhuế, do đã không từ thủ đoạn can thiệp vào các hạng mục quan trọng của tập đoàn, nên đã bị các thành viên khác trong hội đồng quản trị liên kết bãi nhiệm, thu hồi toàn bộ quyền hạn. Cùng lúc đó, vì liên quan đến cuộc tranh giành chức chủ tịch của anh em Lâm Hành, các hoạt động tham ô phi pháp của tập đoàn cũng bị bại lộ, khiến toàn bộ cổ phần của họ bị tịch thu, hoàn toàn mất đi tư cách cổ đông.
Ngoài ra, họ còn phải đối mặt với sự xét xử của pháp luật.
Ngay sau đó, tập đoàn Khải Phong lại tuyên bố sắp hợp tác với tập đoàn Thịnh Thế trong “Kế hoạch mười năm”. Sự hợp tác thương mại này liên quan đến tài chính, hỗ trợ mạng lưới liên lạc, khoa học kỹ thuật điện tử và y tế.
Rất nhiều người không biết những cơ hội thương mại khổng lồ mà những lời tuyên bố ngắn gọn này mang lại, nhưng Lạc Trăn dù sao cũng từng là sinh viên chính quy khoa tài chính, hơn nữa cô còn có mối quan hệ không hề đơn giản với hai ông trùm thương mại, nên không tránh khỏi việc quan tâm một chút. Cô liên tục đọc các bình luận từ các chuyên gia kinh tế tài chính, mọi người đều nói sự hợp tác của hai tập đoàn này sẽ tạo ra một cơn bão lớn, không khác gì một cuộc cải tổ thương mại.
Đương nhiên, cái gọi là người trong nghề bàn luận, còn người thường chỉ có thể đứng ngoài xem. Những người thực sự quan tâm đến vấn đề này đều là những người trong ngành, quần chúng hóng hớt chỉ có thể đứng ngoài xem náo nhiệt.
Mấy ngày sau khi tin tức được đưa ra, dường như Vân Phỉ Thời ngày càng bận rộn hơn trước. Trước đây anh thường họp video với cấp dưới trong thư phòng, nhưng lần này lại phải đích thân ra mặt, bận rộn đến mức đi sớm về khuya.
Vừa đúng lúc này, Lạc Trăn nhận được tin nhắn của Việt Minh Hoa, yêu cầu cô vài ngày tới phải về nước để tham gia phỏng vấn kịch bản.
Cô tính toán thời gian, ngày mười tháng năm về nước, đi khoảng một tuần, ngày mười sáu lại trở về. Do chênh lệch múi giờ, cô vẫn sẽ về kịp trước ngày mười tám, ngày diễn ra hôn lễ.
Lạc Trăn sắp xếp lịch trình của mình rõ ràng, tối đợi Phỉ Vân Thời về sẽ nói chuyện này với anh.
Lúc đó Phỉ Vân Thời vừa mới vào đến cửa, vừa thay giày, vừa nới lỏng cà vạt. Lạc Trăn từ trên lầu chạy lạch bạch xuống, hai tay liên tục vỗ vỗ lên miếng mặt nạ trên mặt, phát ra giọng nói ngọng nghịu: “Chồng ơi, em mua vé máy bay ngày mười về nước!”
Dù hơi khó nghe, nhưng Phỉ Vân Thời vẫn hiểu được. Sắc mặt anh hơi trầm xuống, dừng động tác đang làm, hai mắt nguy hiểm nheo lại, thu trọn vẻ thản nhiên của cô vào tầm mắt: “Về làm gì?”
Cô nhóc này lẽ nào định bỏ trốn khỏi hôn lễ?
Phải nói là, nam thần sống chung với nữ thần (kinh) quá lâu, tư duy cũng nhảy vọt lên một tầm cao mới.
Lạc Trăn không hề nhận ra nguy hiểm đang đến gần, vẫn thản nhiên nói: “Đương nhiên là trở về làm việc nha, anh cũng biết mà, em phải nuôi cả nhà, áp lực lớn lắm đó!”
Khí tức nguy hiểm trên người Phỉ Vân Thời không những không giảm bớt mà còn có xu hướng tăng lên.
Nhưng mà anh nhanh chóng nghĩ tới quãng thời gian này anh bận rộn “liên lạc tình cảm” với cha vợ và anh vợ, mới có thể thu phục được hai anh em Lâm gia. Lại nói đến việc hai nhà hợp tác, lần này không giống những lần hợp tác thông thường trước đây, mà là sự hợp tác vô cùng chặt chẽ và quan trọng chưa từng có. Giai đoạn đầu có rất nhiều chính sách cần đích thân anh tham gia.
Mà Châu Âu lại đúng lúc là nơi đang phát triển nhanh chóng, cũng là sở trường của Khải Phong. Lúc này anh đang quyết định từng lớp từng lớp các chính sách quan trọng của công ty Khải Phong chi nhánh tại Anh Quốc, bận đến nỗi đi sớm về khuya, khiến Lạc Trăn cảm thấy “cô đơn”.
Sự bất mãn trong lòng anh vơi đi một chút. Anh thay giày xong đi đến ôm Lạc Trăn vào lòng, thuận thế dựa vào tay vịn cầu thang. Hai người cứ thế ôm nhau, cho dù miếng mặt nạ của cô dính lên mặt và quần áo anh cũng không sao.
“Vân phu nhân, em có phải quên mất rồi không, ngày mười tám là hôn lễ của chúng ta đấy?”
Giọng nói ấy vừa nghe đã thấy sự đáng thương xen lẫn chút làm nũng, Lạc Trăn vừa nghe xong lòng đã mềm nhũn.
“Nhưng mà... nhưng mà đạo diễn Việt muốn em về tham gia buổi phỏng vấn kịch bản, lần phỏng vấn này rất quan trọng! Em ngày mười đi, ngày mười sáu đã về rồi, sẽ không làm chậm trễ hôn lễ đâu!”
Phỉ Vân Thời đơn giản tựa đầu vào vai cô, ngửi mùi sữa tắm thơm ngát tỏa ra trên người cô.
Chỉ cần là mùi hương trên người cô, anh đều vô cùng lưu luyến.
“Mấy ngày nay anh hơi bận, không quan tâm đến em, có phải khiến em giận rồi không?”
Một người đàn ông luôn bình tĩnh, nho nhã, vào lúc này, khi đứng trước mặt người yêu, cuối cùng cũng học được dáng vẻ lo được lo mất.
Lạc Trăn vòng tay qua eo anh, cảm nhận hơi ấm xuyên qua lớp áo mỏng trên người anh truyền tới. Hơi ẩm và hơi thở này đều là những thứ cô cực kỳ quen thuộc.
Nhưng giọng nói trầm thấp của người đàn ông này tràn đầy cưng chiều, như sợ cô thật sự tức giận.
Cô dẩu miệng, cố ý dùng giọng điệu bất mãn mà nói: “Nam thần sao có thể nói em như vậy! Anh không thể nghi ngờ tấm chân tình của em như thế! Em có tức giận với ai cũng sẽ không tức giận với anh!”
Rốt cuộc trước mặt nam thần, cô vẫn chẳng có chút nguyên tắc nào!
Tiếng cười nhẹ phát ra từ cổ anh, hơi thở anh phả vào làn da cô khiến cô hơi ngứa ran, tê tê.
“Trăn Trăn, em phải gọi anh là chồng chứ, biết không?”
“Nhưng mà...” Lạc Trăn thực sự nghiêm túc giải thích: “Nhưng anh cũng là nam thần duy nhất của em mà, điều này chứng tỏ dù anh tốt xấu thế nào em cũng thích, em chính là một fan cuồng mà!”
Nghe được mấy câu nịnh nọt, Vân tiên sinh lại ôm cô chặt thêm một chút, trên mặt còn nghiêm túc nói: “’Nam thần’, chủ yếu để miêu tả người không thể với tới, mà em, Vân phu nhân, chỉ cần anh muốn, tất cả của em, bao gồm cả chính em, đều tùy anh sử dụng.”
Nói lời âu yếm với nam thần thực sự hơi phạm quy, Lạc Trăn thừa nhận mình đang trêu chọc anh.
Cô gỡ miếng mặt nạ ra vo thành cục vứt vào sọt rác, hàng mi dính hơi nước hơi rung động, như giọt sương long lanh trên cỏ buổi sáng, tỏa ra sức sống mãnh liệt, đôi mắt phát ra ánh sáng như những vì sao. “Tùy anh sử dụng... là ý mà anh đang nghĩ đến ư?”
“...Tất nhiên.”
Động lòng không bằng hành động, Vân phu nhân đã chủ động rồi, Vân tiên sinh làm sao có thể bị động được, dứt khoát bế cô lên một cách thành thạo, thẳng tiến lên lầu.
Một trận chiến đấu kịch liệt qua đi, Lạc Trăn cảm thấy người “sử dụng” không phải Phỉ Vân Thời mà chính là cô.
Nhưng mà vợ chồng là một thể mà, tuy hai mà một!
Trăn mê trai vui tươi hớn hở nhào vào lồng ngực của Phỉ Vân Thời, chọn cho mình một vị trí thoải mái mà dựa vào.
Mặc dù bận rộn cả ngày, trở về lại vận động kịch liệt một trận, nhưng Phỉ Vân Thời vẫn không thấy buồn ngủ. Anh chậm rãi vuốt mái tóc dài của cô gái trong lòng, nhân lúc cô gái nhỏ bé còn chưa ngủ, anh nói: “Khoảng thời gian này anh rất bận, nhưng vẫn luôn chú ý đến hôn lễ, đây là nghi thức mà cả đời chúng ta chỉ có thể làm một lần, anh sẽ không lơ là.”
Người trong lòng ngoan ngoãn mười phần mà đáp lại: “Ừm, em biết mà.”
Anh dừng một chút, giọng nói anh trầm xuống: “Thực xin lỗi em, Trăn Trăn, lần này về nước anh e là không thể đi cùng em, nhưng mà chờ anh xong việc, anh sẽ đi đón em, được không?”
Lạc Trăn từ trong ngực anh nhô đầu ra, đôi mắt to lấp lánh lúc này tràn ngập vẻ ngờ vực: “Chồng em xin lỗi vì chuyện gì thế? Em hiểu anh bận rộn công việc mà, em không để ý cũng không giận dỗi gì, cho nên anh không cần nói chuyện với em cẩn thận như vậy đâu, chồng em tốt thế, em mới không nỡ để anh chịu thiệt thòi!”
Phỉ Vân Thời nhìn cô một cái thật sâu, sau đó ôm chặt lấy cô.
Bởi vì cuối cùng anh cũng cảm nhận được tình yêu như cha mẹ mình, không muốn chia lìa dù chỉ một phút, không muốn có bất kỳ khoảng cách nào, chỉ muốn ôm nhau như thế, vĩnh viễn không chia ly mới là tốt nhất.
Đặc biệt sắp cử hành hôn lễ, đó là thời điểm anh công bố cho toàn thế giới biết cô là người của anh. Bất kỳ một sự thay đổi nào cũng sẽ khiến một người đàn ông quen việc vạch ra kế hoạch, nay lại đang chìm đắm trong tình yêu như anh cảm thấy luống cuống.
Nhưng sợi tơ mỏng manh phá hỏng tâm trạng đó đã được người yêu bên cạnh vỗ về tan biến.
Hành động của cô khiến anh cảm nhận rõ ràng, họ đang yêu nhau, đang ỷ lại vào nhau.
Không có sự an ủi nào tốt hơn thế này.
Sáng ngày mười, Phỉ Vân Thời hoãn lại một cuộc họp, đích thân đưa Lạc Trăn lên máy bay.
Lạc Trăn mang theo hành lý nhẹ nhàng bước lên máy bay, đột nhiên cô quay đầu nhìn lại, Phỉ Vân Thời vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt không rời khỏi cô.
Chuyên chú như vậy, không rời... như thế.
Cô giơ tay về phía anh vẫy vẫy, tháo khẩu trang xuống, há miệng làm một khẩu hình, sau đó liền xoay người đi vào.
Vì thế, những người qua lại vội vàng trong đại sảnh sân bay đều nhìn thấy cảnh tượng người đàn ông Châu Á với tướng mạo anh tuấn, khí chất nổi bật đứng tại chỗ ngẩn người trong chớp mắt, sau đó bỗng nở nụ cười.
Một đứa bé xinh đẹp như búp bê Barbie nhìn người anh trai đẹp trai đang cười, tò mò hỏi ba ba bên cạnh: “Ba ba, vì sao anh ấy lại cười với không khí vậy ạ?”
Ba ba ôn tồn trả lời: “Có lẽ là người vợ của anh trai đó vừa đứng ở đó nói ‘em yêu anh’.”
Cô bé ngây thơ gật đầu, mở đôi mắt xanh biếc to tròn nhìn về phía ba ba, cười rạng rỡ: “Ba ba. Con yêu ba.”
“A cục cưng của ba! Ba cũng yêu con!”
Phỉ Vân Thời nghe được cuộc đối thoại mơ hồ của hai cha con, anh đưa tay lên che đi đôi môi đang tràn đầy ý cười, mãi đến khi hình ảnh Lạc Trăn hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, anh mới xoay người rời đi.
Cái cô nhóc vừa thẹn thùng lại hay trốn tránh kia đời nào sẽ nói mấy câu như “Em yêu anh” chứ? Nếu anh đoán không sai, thì câu kia hẳn là...
Yêu ---- yêu ---- đi.
À, việc quan trọng nhất bây giờ, hẳn là phải nhanh chóng kết thúc công việc bên này, sau đó về nước đón cô dâu của anh đến đây.
Cuối cùng thì một cuộc hôn lễ long trọng còn đang chờ đợi họ.
Tác giả có lời muốn nói:
Một chương ngọt ngào, tóm tắt cốt truyện.
Văn án bộ này chính là ngốc bạch ngọt, muốn xem đấu đá nội bộ là không thể, đời này cũng không thể [doge]