Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 46: Người anh trai
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôn lễ của Lạc Trăn vẫn luôn được giữ bí mật, đến cả người trong Hoa Hạ cũng không có mấy người biết. Nhưng cũng nhờ mấy năm tham gia giới giải trí, Lạc Trăn có được vài mối quan hệ bạn bè không tệ, cô lần lượt gửi thư mời đi. Vốn dĩ trong giới giải trí chẳng có gì là bí mật, chuyện vui dù nhỏ cũng sẽ được truyền tai nhau, cuối cùng hôn lễ cũng bị lộ ra ngoài.
Sau khi tham gia buổi đọc kịch bản, Lạc Trăn mới chợp mắt được một chút thì chẳng mấy chốc đã bị điện thoại của Tùng Hề đánh thức.
"Bảo bối, địa điểm hôn lễ của cô bị trên mạng đào ra rồi kìa, fan của cô đều chạy đến Weibo ầm ĩ một đợt. Hay là tôi thông báo cho họ một tiếng nhé?"
Giọng điệu của Tùng Hề rất bình tĩnh, vì chuyện này cũng chẳng phải việc gì to tát. Địa điểm tổ chức hôn lễ sớm muộn gì cũng phải công bố, thời gian sớm muộn không phải vấn đề. Hơn nữa, cũng không cần lo lắng chuyện phóng viên biết địa điểm rồi đến quấy rầy. Tùng Hề đã tìm hiểu qua, hôn lễ diễn ra ở một lâu đài tại Anh có hệ thống bảo mật nghiêm ngặt, chất lượng an ninh cực kỳ cao, không phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào.
Lạc Trăn vừa mới tỉnh ngủ, còn hơi mơ hồ, đầu óc còn chưa kịp tiêu hóa lời của Tùng Hề: "Thông báo cái gì? Gần đây tôi đâu có hoạt động gì đâu? Tùng Hề à, cô không thể như vậy được! Tôi sắp kết hôn rồi mà cô còn sắp xếp công việc cho tôi như thế! Trái tim tôi sẽ bỏ cô mà đi mất..."
Tùng Hề: "..."
Nhưng Lạc Trăn nhanh chóng tỉnh táo lại, chậm rãi nhớ lại đoạn đối thoại, không hề xin lỗi mà chuyển sang chuyện khác: "Hôn lễ à, cô đợi tôi lên mạng nhìn một cái đã, lời chào hỏi này cũng không tệ đấy chứ!"
Tùng Hề: Đặc biệt muốn đánh người.
Gác điện thoại, Lạc Trăn nằm trên giường thẫn thờ một lát, lại nhớ đến nam thần một chút. Chờ đến khi hoàn toàn tỉnh táo, cô mới chậm rì rì ôm chăn, cầm điện thoại mở Weibo ra.
Người tung ra tin này là một nhân viên trong ngành, bởi vì không cẩn thận nhìn thấy thư mời của một diễn viên trong đoàn làm phim. Do tò mò mà nhìn thêm vài lần, mới biết được thì ra đây chính là thư mời đám cưới của Lạc Trăn. Vì thế, người đó liền chụp ảnh đăng lên mạng, hơn nữa còn tiết lộ mình đã thấy ngày diễn ra hôn lễ.
Ảnh chụp là tấm bìa của thư mời, trên tấm bìa có tên viết tắt tiếng Anh của Lạc Trăn và Vân Phỉ Thời, còn có biểu tượng của một tòa lâu đài cổ. Ngoài ra, không còn thông tin nào khác.
Người đó cũng biết cảnh giác, không chụp bên trong, không biết người được mời là ai, nên cũng không rõ ai là người đã vô tình để lộ tin tức này. Người đăng Weibo cũng là một tài khoản phụ.
Chẳng qua Lạc Trăn cũng không tìm hiểu sâu. Thật ra, mấy người bạn trong ngành của cô cũng đã gửi Weibo giải thích với cô rồi. Cô đều nói rằng mình không ngại chuyện này bị lộ. Cô liền mở Weibo và tự mình đăng một bài viết.
Một quả phỉ thật to V: Mười tám tháng năm, gả rồi.
Các fan vốn dĩ đang chờ đợi khoảnh khắc cô công bố, lập tức ùa vào.
"Nữ thần gả rồi, người làm mẹ này rất vui mừng mà mỉm cười."
"Nữ thần của tôi gả cho nam thần của tôi, tôi sẽ đu cái cp này đến chết!"
"Đúng đúng không sai, ngày mười tám tháng năm, tôi cùng Lạc Thần sẽ tổ chức hôn lễ, cảm ơn lời chúc phúc của mọi người."
"Sau khi suy nghĩ kỹ càng, vẫn là quyết định công khai hôn lễ của chúng ta. Cái Weibo vợ tôi đăng lên này chính là lời trong lòng của tôi."
"Mấy người kia mơ đến váng đầu rồi à? Lạc Trăn rõ ràng đang ở trong ngực của tôi!"
"Tránh ra! Nước sôi nước sôi! Để tôi tới tán họ một cái cho tỉnh ngủ!"
Ngoài fan ra, đương nhiên cũng có lời chúc phúc của bạn bè trong giới.
Lạc Trăn nhìn bình luận của fan mà ha ha cười ra tiếng, tâm trạng u sầu vì nhớ nam thần trước đó cũng tan biến.
Cô đang lựa chọn vài bình luận để trả lời, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, ghi chú "Chồng" đập vào mắt.
Cô hớn hở bắt máy, mở miệng liền nói: "Chồng ơi, em rất nhớ anh nha!"
"Ừm." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói cực kỳ quen thuộc, vẫn dịu dàng và đầy lưu luyến như mọi khi: "Đang làm gì? Ăn cơm chiều chưa đó?"
"Hôm nay là buổi đầu tiên em tham gia buổi đọc kịch bản, đạo diễn Việt thực sự quá lợi hại, việc xây dựng nhân vật khiến đầu em muốn nổ tung! Vừa về đến đã ngủ một giấc, giờ mới tỉnh đây thôi. Đúng rồi chồng ơi, em đăng Weibo công bố hôn lễ của chúng ta rồi, không sao chứ?"
"Vân phu nhân vất vả rồi." Vân Phỉ Thời dịu dàng nói: "Không sao hết, em thích là được."
Thật ra lúc đang ở hội nghị anh đã nghe được thông báo trên điện thoại, đã thấy được bài Weibo Lạc Trăn đăng lên rồi. Sau khi hội nghị kết thúc, anh liền nhanh chóng gọi điện tới.
Bùi Nam Tiêu vừa tới đã thấy anh đang gọi điện thoại, lại nhìn người em rể dù rằng bình thường luôn ôn hòa nhã nhặn nhưng vẫn mang cảm giác xa cách nghìn trùng kia, bây giờ khóe miệng nở nụ cười dịu dàng, liền biết đầu dây bên kia là ai. Câu nói chuẩn bị phát ra cũng bị chặn lại.
Vân Phỉ Thời nhìn đồng hồ, nói với điện thoại: "Bên em đã qua 6 giờ chiều rồi, Vân phu nhân, em nên ăn cơm rồi!"
Lạc Trăn ngoan ngoãn đáp lời: "Biết rồi Vân tiên sinh, tuy rằng không có sự giúp đỡ của nam thần hai mươi tư hiếu bên cạnh, nhưng mà bên cạnh em vẫn còn trợ lý Doanh Doanh đa tài đa nghệ đấy. Em ấy sẽ ở nhà nấu cơm cho em, em sẽ không ăn cơm hộp qua loa đâu!"
Anh khẽ giọng nói, đầy hài lòng.
Lạc Trăn tiếp tục nũng nịu nói: "Vân tiên sinh, em ngoan như vậy, anh không hôn một cái để thưởng cho em sao?"
Vân Phỉ Thời đảo mắt nhìn người còn sót lại trong phòng hội nghị – anh vợ Bùi Nam Tiêu. Anh khẽ hắng giọng, cuối cùng cũng không dám làm hành động thân mật trước mặt anh vợ.
Tuy rằng Bùi Nam Tiêu muốn nói chuyện cùng em gái, nhưng cặp vợ chồng kia đang tình chàng ý thiếp, anh ta cũng không thể tùy tiện quấy rầy. Cha anh ta, Bùi tiên sinh, không biết gần đây bận rộn chuyện gì, xử lý xong hai anh em Lâm gia liền đem chuyện hợp tác của hai tập đoàn đẩy qua cho anh ta giải quyết, chính mình không thể làm nổi liền phủi tay bỏ mặc không quản.
Lại nói đến cậu em rể này, luôn gọi điện thoại đường xa cho em gái anh ta, cảm giác như cả thế giới chỉ còn mỗi anh ta là người cô đơn.
Bùi – người cô đơn – Nam Tiêu đang tự thương cảm cho mình, bỗng nhiên nhìn thấy em rể nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ quặc. Mặc dù ánh mắt rất nhanh, thậm chí chưa tới một giây, nhưng anh ta vẫn nhận ra, nở một nụ cười nhẹ nhàng, lịch sự: "Cùng đi uống trà sáng không? Tôi biết một nơi có mùi vị hồng trà khá đặc biệt."
Không đợi Vân Phỉ Thời mở miệng, liền nghe được âm thanh Lạc Trăn từ bên kia cắt ngang: "Anh đang bận sao? Nếu không em tắt máy trước, anh xong việc gọi lại cho em là được!"
Vân Phỉ Thời không thừa nhận, nói: "Không bận, vừa mới họp xong, vừa rồi là..." Vân Phỉ Thời nhìn thoáng qua Bùi Nam Tiêu đang tỏ ra vô tội, "Anh vợ hẹn anh uống trà."
"Anh vợ á?" Lạc Trăn đứng hình mất ba giây mới phản ứng là "Anh vợ" của chồng cô là ai. Vẻ mặt vốn đang thoải mái của cô bỗng nhiên căng thẳng: "Vậy... Vậy hai người đi đi."
"Nhưng mà..." Vân Phỉ Thời lại nói thêm một câu: "Anh vợ dường như rất muốn nói chuyện với Vân phu nhân một câu."
Bùi Nam Tiêu yên lặng phát cho Vân Phỉ Thời một lời khen. Không còn cách nào, tuy rằng đã cùng mọi người ăn một bữa cơm, nhưng hai vị Phật lớn trên đỉnh đầu còn chưa chọc thủng tầng băng này, anh ta cũng không dám trắng trợn đi tìm em gái.
Lạc Trăn khẩy khẩy hoa văn trên khăn trải bàn, lông mi run một cái rủ xuống: "Vậy thì nói một câu."
Vân Phỉ Thời đưa điện thoại cho Bùi Nam Tiêu, bản thân thì rời khỏi phòng họp trước, lúc đi ra còn tinh ý đóng cửa lại.
Bùi Nam Tiêu nhìn vào điện thoại trầm mặc một lát, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe bên kia truyền đến một tiếng gọi đã lâu lắm rồi...
"Anh trai."
Anh ta vui đến suýt nữa thì khóc, bao nhiêu năm bảo bọc và chờ đợi cuối cùng cũng đổi lấy được kết quả mà anh đã chờ đợi từ lâu. Không cần gì khác, không cần bất kỳ sự báo đáp nào, chỉ cần được một lần nữa nghe tiếng gọi "Anh trai" mềm mại này.
Giống như lúc anh tặng con búp bê Đông Dương mới nhất cho cô, cô cũng gọi anh một tiếng anh trai vừa mềm vừa ngọt như thế này.
Có lẽ vì cách một cái màn hình, cách biển cả đất trời bao la, sự ngượng ngùng lúc đó không hiểu sao đã giảm đi rất nhiều, khiến cho Lạc Trăn có thể bình tĩnh mà gọi lên cách xưng hô này.
"Trăn Trăn..." Bùi Nam Tiêu sắp xếp lại lời muốn nói trong lòng, nhưng lại buột miệng hỏi: "Em ăn cơm chưa?"
Lạc Trăn: ... Vấn đề này có chút quen tai.
"... Em chưa ăn, nhưng bây giờ sẽ ăn ngay!"
Một khoảng im lặng trôi qua.
Lát sau, Bùi Nam Tiêu phá vỡ sự im lặng: "Anh và bố đã nhận được thư mời, ngày mười tám sẽ đúng giờ đến tham dự hôn lễ của em."
Lạc Trăn dừng một chút, lúc mở miệng ra lại là: "Làm sao hai người lại có thư mời?"
Tim Bùi Nam Tiêu đập chậm nửa nhịp.
"Chẳng lẽ hai người không thể trực tiếp đến sao?"
Nhịp tim trở lại bình thường, Bùi Nam Tiêu bật cười từ tận đáy lòng. Từ lúc còn nhỏ cô nhóc này đã có bản lĩnh dỗ người khác đến mức vui vẻ như hoa nở. Thật có chút ghen tị với cậu em rể, sợ rằng mỗi ngày cậu ta đều ngâm mình trong mật ngọt.
Nói chuyện xong, Bùi Nam Tiêu thu lại vẻ mặt dịu dàng, bước ra khỏi phòng họp vẫn là vẻ ngoài thiếu gia ôn hòa. Vân Phỉ Thời quay lại phòng họp lấy áo khoác, nhưng mà tới rồi lại thấy ánh mắt không giấu được ý cười của anh rể.
Ha, cái cảm giác nhìn vợ mình dỗ dành một người đàn ông khác đến mức vui vẻ như hoa nở thật là không dễ chịu chút nào. Nhưng đâu còn cách nào, ai kêu người đàn ông kia là anh rể chứ.
"Trăn Trăn nói, không cần đưa thư mời cho chúng tôi."
Vân Phỉ Thời là người thông minh, nghe vài câu đã hiểu được ý tứ của anh rể, nhướn mày nói: "Vẫn là nên gửi, nếu không bên mẹ vợ sẽ có lời ra tiếng vào không hay."
Người này bị mẹ vợ quyền uy đè ép, Bùi Nam Tiêu mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp. Sắc mặt vốn dĩ ôn hòa hiện lên một tia mỉa mai: "Nhìn không ra, Vân tiên sinh thật biết lấy lòng mẹ vợ, chẳng lẽ không đem anh vợ cùng bố vợ để vào mắt sao?"
Hai người đàn ông mặt mũi thanh tú, thân hình cao lớn, phong độ, anh một câu tôi một câu mà châm chọc lẫn nhau, bước chân bên dưới lại hoàn toàn ăn ý mà cùng nhau bước vào thang máy.
"Không dám không dám."
"Trên đời này, những thứ Vân tiên sinh không dám làm thật sự không có nhiều."
"Lời này của anh vợ sai rồi, chuyện mượn tay người khác để đạt mục đích, Vân mỗ không làm được."
"..."
Sau khi Lạc Trăn tắt điện thoại, cuộn mình trong chăn, ngẩn người. Đầu óc hỗn loạn, lúc thì nhớ đến nam thần, lúc thì nhớ đến anh trai, lúc lại nhớ đến Bùi Hình Khải và Lạc Dặc An ở nơi Hương Cảng xa xôi.
Khoan đã!
Hương Cảng! Bùi Hình Khải cùng Lạc Dặc An!
Cô lập tức nhảy cẫng lên giường như vừa phát hiện ra một bí mật to lớn!
Thịch thịch thịch!
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Lạc Trăn lập tức kéo suy nghĩ đang bay xa của mình trở lại.
"Chị Trăn, ra ăn cơm thôi!"
Là Doanh Doanh.
Sự quan tâm của Lạc Trăn đối với cơm chiều không nhiều lắm. Sau khi ăn xong, cô cùng Doanh Doanh đi dạo để tiêu cơm. Doanh Doanh đang cúi đầu chơi điện thoại bỗng nhiên reo lên một tiếng: "Chị Trăn! Tin tức lớn!"
Lạc Trăn nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy liên tiếp các trang mạng xã hội trên màn hình điện thoại liên tục hiện lên một tiêu đề cực kỳ nổi bật:
Ảnh bí mật của Thẩm Nam Nam bị phơi bày! Kim chủ phía sau màn lộ diện!