57. Chương 57: Màn phát “cẩu lương”

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy

Chương 57: Màn phát “cẩu lương”

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tình cờ gặp Dương Tử Duyệt, Lạc Trăn mới chợt nhớ đã lâu lắm rồi mình không vào Weibo. Cô bận rộn với chuyện kết hôn rồi lại vội vàng vào đoàn phim nên chẳng còn thời gian rảnh để đăng bài. Hơn nữa, tất cả thành viên trong đoàn làm phim đều phải ký cam kết bảo mật, không được tiết lộ bất kỳ thông tin gì ra bên ngoài. Nếu cô chụp ảnh đăng lên Weibo thì chắc chắn sẽ bị lộ thông tin.
Thấy Lạc Trăn cuối cùng cũng mở Weibo, Doanh Doanh mừng đến phát khóc: "Chị Trăn cuối cùng cũng chịu lên Weibo rồi. Chị không biết Weibo của mình đã mọc rêu xanh rồi sao! Có mấy bạn fan đã định gọi cảnh sát để phát động tìm kiếm trên toàn thành phố đó!"
Bài đăng Weibo mới nhất của Lạc Trăn là vào ngày cô thông báo ngày cưới, đến nay đã gần một tháng. Mấy bình luận phía dưới đều phỏng đoán có lẽ cô đang tận hưởng tuần trăng mật, còn tự ngược đãi bản thân mà van xin cô cập nhật nhật ký tuần trăng mật. Nhưng họ chờ mãi không thấy chủ nhân tài khoản phản hồi, thế là cả nhóm liền sôi nổi tự viết nhật ký: "Ngày đầu tiên Lạc Trăn mất tích", "Ngày thứ hai Lạc Trăn mất tích"...
Trong phần bình luận, còn có mấy fan không ngừng làm loạn, khóc lóc, dọa thắt cổ cầu xin cô đăng bài nhiều hơn, Lạc Trăn xem mà cười muốn chết. Sau đó cô nhấn nút thích.
Cũng không quá ghê gớm, chỉ hơi giật mình, hành động thích này của cô nhanh chóng được fan chụp màn hình, họ sôi nổi đăng bài thông báo: "Người mất tích trên Weibo đã trở về rồi!"
Càng có thêm nhiều fan ùn ùn vào hỏi cô trong thời gian này có phải đi hưởng tuần trăng mật hay không. Nếu đúng thì có thể cho họ xin một bức ảnh được không? Đồng thời họ cũng nhấn mạnh: "Chúng tôi không muốn xem ảnh của chị đâu, mà muốn xem ảnh chồng của chị cơ!"
Lạc Trăn: ??? Mơ đi!
Nam thần của cô sao có thể tùy tiện cho người khác xem được sao?
Cô nàng Trăn hẹp hòi, si tình ngay lập tức cập nhật Weibo, cô cũng không viết thêm mô tả, chỉ đăng vài bức ảnh là xong.
Ba bức ảnh cưới, ba bức ảnh du lịch và ba bức ảnh selfie với Vưu Sam. Dù sao tối nay cô tham gia buổi phát sóng trực tiếp của liên hoan phim truyền hình, hành tung đằng nào rồi cũng sẽ bị lộ.
Đương nhiên, sáu tấm ảnh đầu tiên cũng không có mặt Vân Phỉ Thời, tấm duy nhất anh xuất hiện là ảnh cưới. Cô còn đặc biệt cắt bỏ phần ảnh của anh, tất cả những gì mọi người có thể nhìn thấy chỉ là bàn tay đang nắm lấy tay cô.
Chỉ là Lạc Trăn trăm triệu lần cũng không ngờ tới đám nhan cẩu* này lại đạt đến trình độ đáng sợ như vậy!
(*Nhan cẩu: chỉ những người si mê nhan sắc đẹp đẽ của người khác.)
Tài khoản Weibo "Fan Club toàn cầu của chồng Lạc Trăn" mà cô âm thầm theo dõi vậy mà lại lấy trộm bức ảnh này của cô, còn cắt bỏ phần ảnh của Lạc Trăn, sau đó phóng to bàn tay kia lên và bình luận: "Bàn tay này, tôi có thể ngắm một năm!"
Nhìn đội hình còn có không ít người hưởng ứng nữa chứ!
Lạc Trăn cực kỳ tức giận! Tức đến mức phồng mang trợn má!
Cô quyết định mấy tháng tới không thèm cập nhật Weibo nữa, cho bọn họ lo lắng đến chết đi sống lại luôn!
Về đến nhà, người chồng nhị thập tứ hiếu đã chuẩn bị sẵn bữa khuya cho cô. Cả buổi tối Lạc Trăn vẫn chưa ăn gì, mặc dù cảm thấy hơi đói, nhưng cơn buồn ngủ còn mãnh liệt hơn nhiều. Cô liền ăn vài miếng cho đỡ đói rồi ngả vào lòng Vân Phỉ Thời, nhắm hai mắt lại ngủ.
Cô nói mơ mơ màng màng với anh ấy:
"Chồng ơi, bọn họ quá đáng chết đi được! Họ vậy mà dám thèm muốn bàn tay của anh! Em tuyệt đối không cho phép! Chồng là của em, đến một sợi tóc cũng là của em!"
Bình thường Vân Phỉ Thời ít khi lên mạng, cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng, cứ an ủi vợ mình trước đã.
Anh vỗ về người con gái tóc dài trong ngực mình, giọng trầm thấp đầy quyến rũ nói: "Ừ, anh là của một mình em."
Cô gái nhỏ không đáp lại, chắc là mệt lắm rồi. Tối hôm qua sau khi kết thúc buổi diễn cô liền vội vàng quay về Lan Hải, chỉ ngủ được một tiếng đồng hồ trên máy bay. Sáng nay cô còn phải dậy sớm để tạo hình, chiều lại vội vã tham gia đoàn phim. Cả ngày căn bản không được ngủ ngon giấc.
Tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đặn liên tục truyền đến, Vân Phỉ Thời cúi đầu nhìn, đau lòng hôn lên trán cô, sau đó cẩn thận bế cô lên lầu.
Vân Phỉ Thời giờ đã rất thành thạo trong việc tẩy trang, rửa mặt, rửa chân, đắp mặt nạ ngủ. Hơn nữa anh vì không muốn đánh thức cô, nên động tác cũng vô cùng nhẹ nhàng, cứ thế đi đi lại lại, cả người cũng toát mồ hôi mỏng.
Anh liền đi tắm, lúc ra ngoài thì thấy cô gái nhỏ kia đá nửa cái chăn ra khỏi người. Anh nhẹ nhàng đắp chăn lại gọn gàng cho cô rồi ngồi bên mép giường nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đang say giấc nồng. Một lúc sau anh liền đứng dậy, ra khỏi phòng ngủ và đóng cửa lại.
Không còn cách nào khác, kế hoạch bên phía nước Anh vẫn chưa hoàn thiện, để nuôi gia đình, anh lại phải tiếp tục thức đêm làm việc.
*****
Lạc Trăn được Vân Phỉ Thời đánh thức vào sáng sớm hôm sau. Sau khi chỉ đơn giản chải đầu rửa mặt, cô liền ra sân bay.
Vì thời lượng của bộ phim có hạn nên không thể thể hiện trọn vẹn cuộc đời tráng lệ của Võ Tắc Thiên ở đây được. Nhưng nhiều bộ phim truyền hình và điện ảnh nổi tiếng hiện nay lại quá tập trung vào thời thiếu nữ của Võ Tắc Thiên, hơn nữa tất cả đều xoay quanh những chuyện tình yêu vô bổ. Cho nên phần lớn nội dung của bộ phim điện ảnh lần này chủ yếu tập trung vào tuổi trung niên, quan trọng thứ hai là tuổi lão niên.
Ngoài việc hóa trang đặc biệt rườm rà và tốn thời gian cho vai diễn lão niên, Việt Minh Hoa cũng không dùng chiêu trò "trang điểm đậm là hắc hóa...", hơn nữa phần lớn đều phải dựa vào diễn xuất của Lạc Trăn mới có thể khiến nhân vật trở nên sống động. (Hắc hóa: quá trình bị thứ gì đó tác động nên tính cách liền thay đổi theo hướng tà ác.)
Nhiệm vụ của Lạc Trăn rất nặng nề. Mặc dù Vân Phỉ Thời cũng có mặt ở đoàn phim, nhưng để không ảnh hưởng đến việc quay phim, phần lớn thời gian anh đều ở khách sạn, cùng quản lý cấp cao của công ty thảo luận những vấn đề quan trọng, chỉ đến vào bữa trưa và bữa tối.
Khí thế của Vân Phỉ Thời quá mạnh, chỉ đứng yên ở nơi đó thôi cũng không ai có thể lờ đi. Cũng chỉ có Việt Minh Hoa và một vài diễn viên gạo cội mới có thể đối diện với anh một cách bình thường. Rốt cuộc thì sự chênh lệch tuổi tác vẫn hiển hiện rõ ràng. Điều này cũng dẫn đến việc giờ ăn của cả đoàn lúc nào cũng rất đúng giờ. Mỗi khi Việt Minh Hoa thấy người chồng nhị thập tứ hiếu của Lạc Trăn đến, ông ấy liền biết đã đến giờ ăn rồi, sau khi quay xong cảnh đang dở liền cho mọi người đi ăn cơm.
Mọi người đều rất biết ơn vợ chồng Lạc Trăn, nhưng đồng thời mà vô hình trung họ cũng phải ăn "cẩu lương".
Cảnh hôm nay là cảnh diễn chung giữa Trung Hoa và Lạc Trăn, nội dung chính xoay quanh việc tình cảm vợ chồng đế hậu rạn nứt.
Lý Cao Tông từ khi bắt đầu trị quốc cho tới nay thường xuyên đau đầu, việc triều chính khiến tinh thần bị suy kiệt, càng tăng thêm gánh nặng cho cơ thể. May mắn thay, Võ hậu là một người phụ nữ đức độ, có thể giúp ông quán xuyến những chính sự hỗn loạn, phức tạp.
Khi một người phụ nữ có tham vọng riêng của mình, mà dã tâm ấy ngày một bành trướng, người chồng ốm yếu lại dung túng bà, trùng hợp khiến cho dã tâm ấy ngày một khuếch tán. Võ hậu mặc Hoa phục đoan trang, ưu nhã đến bên giường. Thị nữ đang muốn đút thuốc cho hoàng đế thì bà vươn tay nhận lấy, một tay từ từ khuấy chén thuốc, nở nụ cười vô cùng dịu dàng.
"Bệ hạ, uống thuốc nào."
Hoàng đế chậm rãi nâng mi mắt lên, nhưng động tác đơn giản ấy đối với ông lại vô cùng khó khăn.
"A Thuận..."
Ông nhẹ nhàng gọi tên người trước mặt.
Nụ cười trên môi Võ hậu vì hai chữ này mà hơi cứng lại. Nhưng chỉ trong chốc lát, bà lại mỉm cười càng thêm ôn nhu: "Bệ hạ, ta là Mị Nương."
"Là Mị Nương à..." Người đàn ông trên giường thản nhiên lặp lại, như thể ông không quan tâm đến việc mình gọi tên người phụ nữ khác trước mặt hoàng hậu của mình là chuyện gì lớn lao.
Tất nhiên không có gì sai cả, ông là hoàng đế, là chủ nhân của thiên hạ này, mọi điều ông làm đều đúng.
Thị nữ đỡ ông dậy, Võ hậu đưa một thìa thuốc qua: "Bệ hạ uống thuốc đi, uống xong sẽ nhanh chóng khỏe lại."
Sự quan tâm trong mắt bà là thật, nhưng sự căm ghét ẩn sâu bên trong đó cũng là thật. Hai thứ cảm xúc ấy đan xen lẫn nhau, vậy mà lại không hề có cảm giác mâu thuẫn.
Nàng yêu trượng phu của mình, nhưng đồng thời cũng hận ông thay lòng đổi dạ.
"A Thuận đâu? Để A Thuận qua đây." Hoàng đế nhẹ giọng nói.
Động tác của Võ hậu lại cứng đờ lần nữa, nhưng nàng vẫn không để lộ cảm xúc trong lòng. Nỗi buồn và sự tuyệt vọng cứ vậy mà dồn nén từng chút một, đến khi chúng nó tích tụ lại thành biển, có lẽ một vụ nổ sẽ âm thầm bùng phát.
Người phụ nữ này rất giỏi nhẫn nhịn, nếu không một người ở triều đại Thái Tông vốn không có tiếng tăm gì sao có thể ở triều đại Cao Tông một bước lên mây? Tất cả đều là dần dần tích lũy mà thành.
Trượng phu của bà tuy yếu ớt nhưng vẫn là người đứng đầu giang sơn. Ông chỉ cần nhẹ giọng nói như vậy, giọng điệu chẳng khác gì lúc thốt ra câu "Là Mị Nương à", nhưng lập tức có thể thu hồi toàn bộ quyền lực bà đang nắm giữ.
Bà không thể không nhẫn nhịn.
Cho nên bà chỉ có thể nói: "Đi mời Hàn Quốc phu nhân tới đây."
Sau khi rời khỏi đại điện, bà ngẩng đầu nhìn về phía quả chuông ở góc mái hiên, âm thanh kia nghe vô cùng vui tai, giống như tiếng chuông ngân cùng đàn tơ hồng hòa tấu trong ngày đại lễ phong hậu.
Mãi nhìn, mãi nghe, lệ từ khóe mắt liền trào ra.
Bà nắm trong tay quyền thế, nhưng lại đánh mất trượng phu của mình.
Chẳng mấy chốc, những giọt lệ kia cũng theo gió tan đi.
Ít nhất, bà vẫn còn quyền thế...
"Ha! Tốt lắm!" Việt Minh Hoa hét lên, cúi đầu nhìn thời gian, thấy đến giờ cơm trưa rồi liền cho người đi đặt cơm.
Diễn biến cảm xúc trong cảnh này vô cùng phức tạp, có rất nhiều cảnh quay cận mặt. Lạc Trăn hơi đuối sức sau khi kết thúc cảnh quay.
Nhưng khi cô thấy Vân Phỉ Thời mang theo bữa trưa đứng đợi mình ở trước cửa phòng, cô liền phấn chấn trở lại, xách theo chiếc váy nặng nề lao về phía anh.
"Hôm nay có món ngon gì thế?"
"Cơm thập cẩm dứa."
Hai người họ vào phòng nghỉ, những người khác cũng biết điều không vào theo.
Sau khi cửa phòng nghỉ đóng lại, mọi ngóc ngách trong đoàn phim lần lượt vang lên những tiếng thở dài.
Tần Lụa nhìn hộp cơm trưa thơm ngon còn được tặng thêm cái đùi gà, nhưng khi đồ ăn vào miệng lại chẳng nếm ra được hương vị gì: "Sao tôi cứ có cảm giác thức ăn chính của đoàn chúng ta là "cẩu lương" vậy?"
Người bên cạnh cười trêu cô: "Cô nói nhỏ tiếng một chút đi, để đạo diễn Việt nghe được là tiêu đời đó!"
Phải biết là đoàn phim của bọn họ không chỉ có quần áo, đạo cụ đều có chất lượng cực tốt, ngay cả thức ăn cũng là cực phẩm, một ngày ba bữa đều có một đội đầu bếp chuyên nghiệp phụ trách. Đồ ăn thế này mà còn thấy không ngon miệng, để đạo diễn biết thì đến lúc bị cắt khẩu phần ăn thì ở đó mà khóc!
Thật ra không chỉ riêng các diễn viên, ngay cả đạo diễn đang tụ tập với mấy phó đạo diễn cũng thì thầm nói: "Giờ tôi đặt ra quy định không cho phép đưa người nhà vào đoàn phim có phải hơi muộn không?"
Phó đạo diễn một: "Nếu vợ anh muốn đến thăm đoàn thì sao?"
Đạo diễn Việt: "..."
Phó đạo diễn hai: "Không phải hôm qua anh cứ nhắc mãi về món dim sum kiểu Liên Xô mà vợ anh làm sao?"
Đạo diễn Việt: Bạo kích x 2.
Phó đạo diễn ba: "Hình như chồng của Lạc Trăn cũng đã ký cam kết bảo mật. Nếu chúng ta đuổi anh ấy đi, lỡ anh ấy tiết lộ thông tin gì đó ra ngoài thì biết làm sao bây giờ?"
Đạo diễn Việt: "..." Bạo kích x 3.
Bên ngoài phòng nghỉ của Lạc Trăn là một trận gió mưa dữ dội, nhưng trong phòng nghỉ lại là khung cảnh gió xuân nhẹ nhàng.
"Hai ngày trước em còn đang thảo luận với Oánh Oánh về bài hướng dẫn làm món cơm thập cẩm dứa trên mạng. Không ngờ hôm nay anh lại làm cho em, nó ngon quá đi mất!"
Vân Phỉ Thời lại đút thêm một muỗng nữa cho cô: "Là một người chồng nhị thập tứ hiếu, tất nhiên phải nghĩ đến những gì bà Vân muốn, phải cho bà Vân những gì cô ấy cần."
Lạc Trăn ăn miếng cơm chồng đút cho mình, vươn tay muốn tự mình xúc nhưng Vân Phỉ Thời lại nhẹ nhàng tránh đi: "Quần áo trên người em nặng, không tiện, nên anh mới đút cho em ăn."
"Ừm..." Lạc Trăn bị chồng mình thuyết phục không chút phản kháng: "Được thôi. Em còn muốn ăn nữa!"
Cũng may là mấy người bên ngoài không nhìn thấy cảnh tượng này, không thì đạo diễn Việt không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể dập tắt được tiếng kêu oán than của nhân dân.