58. Chương 58: Lạc Trăn ra uy

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy

Chương 58: Lạc Trăn ra uy

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Bảy là tháng nóng nhất trong năm. Ngoài cái nắng như đổ lửa, trên nền trời cao xanh không một gợn mây trắng, đến cả gió cũng hầm hập hơi nóng.
Trong hoàn cảnh này, việc phải mặc đồ cổ trang vừa dày vừa nặng để quay phim quả là một cực hình trần thế. Làm việc dưới cái nắng như thiêu như đốt khiến người ta chỉ muốn tan chảy tại chỗ. Mấy ngày qua, đã có vài nhân viên có triệu chứng say nắng nhẹ. Nhưng thời gian quay phim điện ảnh lại có hạn, tiến độ càng chậm thì chi phí càng đội lên.
Trong trường hợp này, để không làm chậm tiến độ quay phim, Việt Minh Hoa đã hào phóng cho người chuẩn bị mấy chiếc điều hòa và quạt công suất lớn đặt xung quanh trường quay. Nhờ mấy thiết bị điện lớn hoạt động hết công suất, nhiệt độ cuối cùng cũng giảm xuống, nhân viên đoàn phim và các diễn viên liền cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Do kế hoạch hợp tác giữa hai tập đoàn lớn Thịnh Thế và Khải Phong, suốt cả tháng này, Vân Phỉ Thời đều phải cùng cấp dưới họp hành liên tục, buộc phải 'đóng đô' tại trụ sở chính của tập đoàn Thịnh Thế ở Bắc Kinh để kiểm soát tình hình.
Mặc dù Vân Phỉ Thời đã rời đi, nhưng anh vẫn sắp xếp đâu ra đấy cho Lạc Trăn, ngày nào cũng có chuyên gia chăm sóc ba bữa ăn cho cô. Đặc biệt là vào những ngày hè oi bức như thế này, việc ngày nào cũng phải quay phim dưới ánh mặt trời chói chang dễ khiến cô ăn uống kém đi, giảm cảm giác thèm ăn, nên càng phải cố gắng duy trì đầy đủ chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể.
Ngoài mấy bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng, những chuyện còn lại Lạc Trăn thấy sao cũng được. Vốn dĩ trước đây ba bữa của cô đều do anh phụ trách, không ăn cùng đoàn phim. Dù sao thì đó cũng là bữa cơm tình nghĩa của phu quân, có vài diễn viên nhỏ nói ra nói vào sau lưng, nhưng cũng không phải những lời quá khó nghe, chẳng có gì đáng để bận tâm.
Nhưng Vân Phỉ Thời đã không còn ở đây nữa, nếu cô tiếp tục hưởng chế độ đãi ngộ đặc biệt như vậy, cho dù đoàn phim có hào phóng đến mấy, trong lòng họ chắc chắn cũng sẽ nảy sinh vài suy nghĩ không hay. Nếu những suy nghĩ như vậy bị dồn nén tích tụ, bầu không khí hòa hợp khó khăn lắm mới xây dựng được sẽ bị phá hủy.
Sau khi nghe Lạc Trăn giải thích, Vân Phỉ Thời đành miễn cưỡng đồng ý. Nhưng anh lại lén giao nhiệm vụ riêng cho trợ lý và những nhân viên thân cận của Lạc Trăn, đó là phải giám sát cô ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ. Mấy người đó nào dám không đồng ý chứ.
Nói là vậy, nhưng khi Lạc Trăn và Tần Lụa, những người vừa mới quay xong một cảnh dưới cái nóng thiêu đốt, ngồi cùng nhau dùng bữa vẫn có chút ăn không nổi. Tất nhiên, ngày nắng như vậy lại còn phải mặc thêm đống quần áo nặng nề thì dù chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy ngột ngạt đến nỗi không muốn ăn.
"Cố chịu một chút! Vài ngày nữa không phải là sẽ thay trang phục của người Hồ sao? Trang phục của người Hồ không quá nhiều lớp, sẽ không nóng bức như thế này." Tần Lụa an ủi nói. Trong phim, nàng đóng vai tỷ tỷ của Võ hậu, tức Hàn Quốc phu nhân.
Nói vậy thôi, nhưng ngay cả Tần Lụa cũng không ăn nổi mấy miếng.
"Oa! Mặc trang phục của người Hồ vậy chắc là phải quay ngoại cảnh! Ra ngoài kia chắc chắn còn nắng nóng hơn nữa!" Lạc Trăn uống một ngụm trà bưởi mật ong của Doanh Doanh, bất lực tựa vào người Tần Lụa: "Tỷ Lụa, hai chúng ta đổi vai đi! Tỷ còn chưa tới nửa tháng nữa là có thể đóng máy rồi, em ghen tị quá đi mất!"
"Muội nói gì vậy chứ? Để đạo diễn Việt nghe thấy là ông ấy xẻo một tầng da đấy!" Tần Lụa gõ trán cô, cười mắng yêu.
Lạc Trăn nhăn mũi, bất mãn đáp: "Không có chuyện đó đâu! Đạo diễn Việt là người tốt mà!"
Hai người câu được câu chăng nói chuyện phiếm, thi thoảng lại gắp vài miếng cơm cho no bụng. Đúng lúc này, bên kia truyền đến một tiếng động lớn, hai người đồng thời ngoái đầu nhìn lại.
Ở nơi phát ra âm thanh, một đám người đang vội vàng chạy tới, không biết đang làm gì. Thời tiết càng nóng, tiếng ồn lại càng khiến người ta thêm khó chịu. Tần Lụa bị tiếng ồn làm cho đau đầu, kêu trợ lý đến hỏi xem có chuyện gì.
Tần Lụa dù sao cũng là người có thâm niên trong giới điện ảnh, địa vị không hề nhỏ. Không lâu sau, trợ lý hỏi thăm tình hình xong liền trở về.
"Tỷ Lụa, có người mới tiến tổ, có người mang đồ uống lạnh đến!"
"Ồ." Tần Lụa đáp, rồi xoay người tiếp tục ăn cơm.
Đoàn phim là như vậy, thỉnh thoảng lại có người mới gia nhập đoàn. Huống hồ đây lại là phim của Việt Minh Hoa, rất nhiều diễn viên màn ảnh nhỏ muốn lấn sân sang màn ảnh lớn đều muốn nắm bắt cơ hội lần này.
Các diễn viên nổi tiếng khi gia nhập đoàn phim thường mang theo quà gặp mặt, mua chuộc lòng người, để sau này việc đóng phim cũng sẽ thuận lợi hơn.
Lúc này trợ lý lại nói: "Nhưng người mới này chơi lớn thật, không chỉ mang theo đồ uống lạnh, còn mang nguyên một xe kem đến."
Nguyên một xe kem? Một thùng nhỏ cũng phải mấy chục cây kem rồi? Thế này đúng là chơi lớn thật.
Doanh Doanh cảm thấy mấy ngày này Lạc Trăn phải chịu đựng nhiều vất vả. Ngài Vân lại không cho bỏ đá vào trà bưởi mật ong của Lạc Trăn, chỉ có thể ướp lạnh. Nhưng trời nóng thế này mà không có chút đá lạnh thì nhất định sẽ bị nóng đến ngất xỉu mất. Vậy nên nàng chủ động hỏi: "Tỷ Trăn, hay là muội lấy cho tỷ một phần ăn thử?"
Lén lút làm, chắc là ngài Vân không biết đâu.
"Hả?" Thực ra Lạc Trăn không thích làm người cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay*, nàng vẫn cứ dùng đũa chọc xới cơm trong hộp, nghe Doanh Doanh nói cũng không đáp lời.
Không đợi Lạc Trăn nói trước, Tần Lụa đột nhiên cắt ngang lời Lạc Trăn, nói: "Tỷ khuyên muội đừng đi."
"Sao vậy tỷ Lụa?" Doanh Doanh không hiểu lắm, ngơ ngác nhìn Tần Lụa.
Tần Lụa bất lực thở dài: "Cô bé trợ lý này cũng ngây thơ quá rồi! Vừa rồi muội không nghe thấy sao? Cái nhãn hiệu kem kia đắt thế nào hả! Người ta cứ thế mà gọi nguyên cả xe, không cần tiền sao!"
Lạc Trăn gật đầu, Doanh Doanh cũng gật đầu theo: "Sau đó thì sao ạ?"
Tần Lụa có chút hận không thể rèn sắt thành thép*, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Lễ gặp mặt chỉ cần thể hiện tâm ý là được. Vừa mới gia nhập đoàn thì đưa đồ uống lạnh và đồ ăn vặt là đủ rồi. Mấy món đồ ăn vặt đó đều có thể tùy ý tìm thấy trên đường, mọi người đều hiểu được tâm ý của mình. Ở chỗ này, làm vậy là ổn rồi! Nhưng..." Tần Lụa lắc đầu, liếc nhìn nơi ồn ào bên kia: "Người này lại đưa tới một thứ mà người thường không kham nổi, đây là có ý gì? Điều này có nghĩa là muốn khoe khoang, có tiền mà không có chỗ tiêu!"
Ở lâu trong nghề này, không biết đã có bao nhiêu người thành tinh rồi.
Lạc Trăn được Vân Phỉ Thời che chở quá tốt, có nhiều chuyện cũng không cần phải hiểu ý đồ sâu xa của nó, bởi vì những thứ u ám đó đã có người giúp nàng che đậy tất cả.
Tuy nhiên, Tần Lụa đã vào nghề hơn mười năm, hoàn toàn dựa vào bản thân tự tích lũy kinh nghiệm đối nhân xử thế. Theo ý nàng thì nhiều người lắm chiêu trò, dùng một câu để hình dung chuẩn xác nhất là:
Ngươi vừa dẩu mông là ta liền biết ngươi muốn làm gì!
"Wow, hóa ra còn có đạo lý như vậy! Muội tiếp thu được rồi!" Lạc Trăn gật đầu như một học sinh chăm chỉ, ngoan ngoãn tiếp thu kiến thức.
Một cô gái nhỏ đơn giản nhưng không ngốc nghếch như vậy luôn khiến người ta muốn che chở.
Mặc dù Tần Lụa ghen tị Lạc Trăn may mắn, nhưng không hề ghen ghét. Hai người họ đều có thứ khiến đối phương hâm mộ mà không có được, đồng thời cũng tôn trọng những điều đó của nhau.
Sau khi được Tần Lụa chỉ bảo, mặc dù cả đoàn phim đều vui vẻ hớn hở uống đồ uống lạnh và ăn kem, nhưng Lạc Trăn lại không đoán được rốt cuộc trong lòng họ có thực sự cảm kích hay không.
Ai cũng biết chiêu "Người chưa tới, lễ tới trước" hiệu quả như thế nào.
Tuy nhiên, khi bắt đầu cảnh quay buổi chiều, Lạc Trăn nhìn thấy cô gái nổi bật nhất trong số những cô gái mặc trang phục người Hồ trên phim trường, cảm thấy tỷ Tần Lụa nhìn người chuẩn thật.
Lạc Trăn hóa trang xong thì được nhân viên hỗ trợ dẫn ra. Hôm nay là cảnh quay đại tiệc, trang phục cùng hóa trang đều đặc biệt lộng lẫy. Nàng được người đỡ ngồi lên ghế phượng ngay trung tâm. Lạc Trăn không thể tự do đi lại, chỉ cần ngồi yên một chỗ đợi mọi người sắp xếp ổn thỏa là có thể bắt đầu cảnh quay.
Doanh Doanh và một trợ lý khác cầm một chiếc quạt nhỏ quạt cho nàng từ trái sang phải. Mũ phượng và bộ tóc giả quá nặng, ngay cả việc quay đầu cũng khiến nàng khó khăn, chỉ có thể ngửa cổ lên nói: "Đừng có quạt vào mặt tỷ nữa, quạt vào cổ đây này, má ơi mồ hôi chảy đầy!"
"Tỷ Lạc Trăn, chúng ta lại gặp nhau rồi!"
Khi bọn họ đang nói chuyện thì bất thình lình bị ai đó cắt ngang lời. Lạc Trăn khẽ nâng mắt lên nhìn, là Dương Tử Duyệt đang mỉm cười nhìn nàng. Lúc này cô ta đang khoác trên mình bộ váy rực rỡ của người Hồ.
Nàng cười đáp: "Xin chào."
Vốn dĩ nàng không muốn để ý nhiều đến cô ta, nhưng người kia hiển nhiên không có ý định bỏ qua chuyện đó, nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới.
Lạc Trăn chỉ quan tâm làm sao để bớt nóng, không thèm để ý ánh mắt của cô ta. Dĩ nhiên nàng cũng không biết lúc này trong mắt cô ta tràn đầy ghen tị, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ rộng lượng, thẳng thắn nói: "Tỷ Lạc Trăn hiện giờ chắc là đang rất nóng phải không! Nhưng cũng không còn cách nào khác, là diễn viên, chúng ta chỉ có thể cố gắng chịu đựng vất vả này để mang đến cho khán giả tác phẩm tốt nhất. Tỷ thấy muội nói có đúng không?"
Lạc Trăn giơ tay chỉnh lại ba lớp bên trong lẫn ba lớp bên ngoài cổ áo để cho gió thổi vào mà không ảnh hưởng đến tạo hình ban đầu. Sau khi nàng từ tốn chỉnh xong mới từ tốn nâng mí mắt lên hỏi: "Muội vừa nói gì vậy?"
Dương Tử Duyệt khẽ cắn khóe môi, trông có vẻ không vui, rồi lại đảo mắt, hạ giọng cười nói: "Muội nói, tỷ Lạc Trăn, nếu tỷ chịu không nổi khổ cực thì đừng cố chịu nhé. Nhưng nếu chút khổ cực này mà tỷ còn không chịu nổi thì làm sao có thể đảm đương vai nữ chính tốt được chứ?"
Lạc Trăn hơi nheo mắt nhìn Dương Tử Duyệt, khí thế đột nhiên bùng lên: "Lui ra! "
Ánh mắt của nàng đầy vẻ uy hiếp, cách trang điểm tuổi trung niên khiến vẻ ngoài của nàng trông già dặn hơn cả chục tuổi, hoàn toàn không giống một bình hoa thường ngày luôn tươi cười với mọi người.
Khóe mắt nàng thoáng hiện vẻ khinh thường, cơ má một chút không nhúc nhích cho thấy chuyện vừa rồi nàng một chút cũng không thèm đếm xỉa, nhưng cảm giác bất cần này lại xen lẫn một tia sắc bén không thể bỏ qua. Sắc môi son đỏ vô hình trung khiến cho khí thế của nàng tăng thêm một phần.
Dương Tử Duyệt thực sự bị ánh mắt cùng tiếng quát vừa rồi làm cho choáng váng, cả người bất giác lùi về phía sau, hồi lâu cũng không thốt ra được lời nào.
Khi Dương Tử Duyệt còn đang chìm đắm trong sự bàng hoàng khó tin, Lạc Trăn đột nhiên nở một nụ cười: "Vừa rồi tỷ đang nhớ lại lời thoại, không làm muội sợ chứ?"
Đúng lúc này, người phụ trách thông báo bắt đầu cảnh quay, Dương Tử Duyệt mới hậu tri hậu giác* di chuyển về vị trí đã được chỉ định, thậm chí còn quên nói một tiếng "tạm biệt".
Thế mới nói, đôi khi kỹ năng diễn xuất cũng rất hữu dụng đấy chứ.
Lạc Trăn có chút đắc ý, nhưng vì phim sắp bắt đầu nên vai diễn này cần nàng biến thành một người lạnh lùng, người sống chớ gần.
Trước khi rời đi, Doanh Doanh thì thầm với nàng: "Tỷ Trăn vừa rồi quá dũng mãnh! Thậm chí muội còn sợ đến mức suýt chút nữa là quỳ xuống ngay tại chỗ!"
"Này! Vũ cơ đứng đầu đã làm sai mấy động tác rồi đó, mau điều chỉnh lại đi. Tiếp theo, nhớ chú ý đến xung quanh rồi đồng bộ động tác với mọi người. Muốn nổi bật thì cũng đừng có làm loạn!"
Bộ phim điện ảnh này có bộ phận truyền thông điện ảnh của tập đoàn Hồng Nghiệp đầu tư. Các nhà đầu tư này đều thích nhét vài diễn viên vào đoàn. Miễn là kỹ năng diễn xuất tốt, nhóm đạo diễn cũng không quá quan tâm. Dương Tử Duyệt chính là diễn viên mà nhà đầu tư nhét vào, đóng vai một vũ cơ có liên quan đến mạch cốt truyện.
Việt Minh Hoa trước đó khi tuyển chọn vũ công cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng. Dương Tử Duyệt biết nhảy, kỹ thuật diễn xuất cũng ổn nên ông ấy cũng không hỏi thêm nhiều, nhưng không ngờ vừa mới gia nhập đoàn liền gặp vấn đề.
Vì Dương Tử Duyệt bị Lạc Trăn "dọa" nên trong lần quay đầu tiên có hơi lơ đễnh. Bị Việt Minh Hoa nhắc nhở mấy câu mới miễn cưỡng nhập diễn, nhưng các diễn viên quần chúng khác lại không thể nhập diễn, cứ mãi mắc lỗi ở khúc này, dẫn đến việc cả buổi chiều vẫn chưa quay xong một cảnh. Việt Minh Hoa thấy sắp đến giờ cơm cũng không tiếp tục cố gắng nữa, trực tiếp cho mọi người đi ăn cơm.
Đây cũng chính là lý do mà Lạc Trăn rất thích Việt Minh Hoa và đoàn phim này. Nhiều năm theo nghề này, có sóng to gió lớn nào mà đạo diễn Việt chưa từng trải qua, cũng sẽ không vì một cảnh quay xảy ra vấn đề mà nổi giận. Thậm chí so với mấy diễn viên kia, ông ấy còn phải tự điều chỉnh tâm lý.
Nhưng Dương Tử Duyệt lại không thể làm được như vậy.