Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 147: Bóng Đen Trong Ống Thuốc
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù từng bị thương nặng đến mức cơ thể bị cắt làm đôi trong nhiệm vụ [Thành phố ngập nước], nhưng nhờ vào kỹ năng [Tái sinh], Giang Diệu đã hồi phục hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào của vết thương trước đó.
Sau khi các bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng toàn thân và xác nhận cậu không còn vấn đề gì, Giang Diệu được phép tự do đi lại.
Ban đầu, cậu định đi tìm Ivan trước, nhưng Ivan lúc này đang ở một khu y tế khác, đang trải qua cuộc kiểm tra chuyên sâu. Nghe nói phải khoảng hai tiếng nữa mới xong.
[Em đi báo cáo nhiệm vụ trước đi.] – Người trong lòng nhắc nhở.
Giang Diệu đứng trước cửa phòng bệnh, do dự một chút rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Sự việc lần này vô cùng khẩn cấp. Người trong lòng bảo cậu đến gặp trực tiếp Thần Vi Cương để báo cáo về quả cầu đen.
Nhưng khi đến nơi, Giang Diệu mới biết Thần Vi Cương đã đi đâu mất, không để lại lời nhắn.
Không còn cách nào khác, cậu đành lấy bút ra, nhờ người trong lòng hướng dẫn viết bản báo cáo chi tiết về quả cầu đen.
Xong việc, Giang Diệu định đi tìm Tần Vô Vị, thì bất ngờ nhận được một tin chấn động.
Tần Vô Vị và em trai Tần Vô Cấu hiện đang bị giam giữ, tuyệt đối không được phép thăm gặp.
“Tại sao?”
Giang Diệu đến khu phong tỏa, định dùng thân phận người thi hành cấp A để vào, nhưng bị nhân viên quản lý từ chối vì không đủ quyền hạn. Tình cờ thay, người quản lý này chính là người họ từng gặp trước đó. Dù không thể cho cậu vào, ông vẫn nhẹ nhàng giải thích đầu đuôi sự việc.
Tất cả bắt nguồn từ [Sự kiện lưu thông ống thuốc].
Thời gian gần đây, thành phố Nghi Giang liên tục xảy ra các vụ ô nhiễm nghiêm trọng. Trước khi đến huyện Hải Thần, Giang Diệu và Ivan cũng đã nghe qua vài tin đồn liên quan.
Trong đó có [Sự kiện nữ sinh trung học tự tử tập thể] – một nhóm thiếu nữ ở độ tuổi trăng tròn rủ nhau lên sân thượng, dùng keo siêu dính dán tay vào nhau rồi nhảy xuống từ tầng cao.
Hay [Sự kiện cố ý cán chết bạn gái cũ] – một nam tài xế bị nhiễm ô nhiễm, khi thấy bạn gái cũ trên đường đã mất kiểm soát, đâm thẳng rồi liên tục cán qua, khiến nạn nhân tan nát.
Tóm lại, trong vài tháng qua, các vụ việc liên quan đến ô nhiễm ở Nghi Giang bùng phát với tốc độ đáng kinh ngạc. Cục Quản lý vốn đã thiếu nhân lực, nay càng thêm quá tải.
Trong một lần điều tra, họ tình cờ phát hiện ra manh mối đằng sau hàng loạt án mạng.
Chính xác hơn – họ đã tìm ra nguồn gốc ô nhiễm.
Là những ống thuốc.
Dược phẩm thiên phú do Cục Quản lý phát hành, được dân chúng tôn sùng như “thực phẩm chức năng thần kỳ”.
Vấn đề ở chỗ, số thuốc đang lưu hành ngoài vòng kiểm soát lại là loại chưa được ràng buộc gene.
Tương tự như trong sự kiện [Huyết Dư Châu], có kẻ đã cố tình tiêm chất ô nhiễm vào người thường.
Khi tế bào bắt đầu biến dị ở giai đoạn đầu, nạn nhân rơi vào trạng thái hưng phấn cực độ, tràn đầy năng lượng, tinh thần sảng khoái, thậm chí đầu óc linh hoạt bất thường.
Những biểu hiện này khiến người ta dễ dàng tin rằng “thực phẩm chức năng” kia thật sự hiệu quả, và thế là nó lan truyền như cháy rừng.
Ước tính ban đầu cho thấy, số lượng ống thuốc bị tuồn ra thị trường lần này lớn đến mức không tưởng.
Không phải chỉ lén lấy vài ống từ Bộ Trang bị.
Mà đây rõ ràng là một đường dây buôn lậu quy mô cực lớn.
Nhưng vấn đề là – ai có đủ quyền hạn?
Ai có thể lấy được hàng loạt ống thuốc mà không bị phát hiện?
Ống thuốc mà người thi hành nhận trước mỗi nhiệm vụ đều được ràng buộc gene – một mặt để tránh bị loài biến dị cướp đoạt trong chiến đấu, mặt khác là phòng khi người thi hành gặp nạn, ống thuốc rơi vào tay dân thường thì cũng không dùng được. Rủi ro duy nhất là nếu ống vỡ, thuốc rỉ ra, người thường tiếp xúc trực tiếp với chất ô nhiễm.
Bản thân thuốc trong ống cũng là một dạng ô nhiễm, nhưng tác động không quá nghiêm trọng. Hơn nữa, hệ thống giám sát của Cục Quản lý hoạt động 24/7, nếu có sự cố, họ vẫn kịp xử lý.
Nhưng lần này – những ống thuốc rò rỉ ra ngoài đều là loại chưa ràng buộc gene.
Dân chúng tin đây là thần dược, họ bôi lên da, có người còn uống trực tiếp.
Và rồi – giá trị SAN sụp đổ, họ bắt đầu [sa ngã].
Khi Cục Quản lý nhận được báo động, nhiều người đã biến thành loài biến dị. Những ống thuốc rỗng – nguồn cơn ô nhiễm – đã bị vứt bỏ không rõ nơi đâu.
Hai ngày trước, Bộ Thi hành mới truy ra được nguồn gốc thật sự. Cục Quản lý lập tức vào trạng thái cảnh báo khẩn cấp, phát động cuộc điều tra quy mô toàn thành phố.
Một mặt thu hồi các ống thuốc đang lưu hành, một mặt truy tìm thủ phạm.
Trong quá trình điều tra, một bằng chứng then chốt đã khiến hai anh em họ Tần trở thành nghi phạm.
Là một đoạn camera giám sát.
Cục Quản lý đã xác minh đoạn phim này là thật, không hề chỉnh sửa.
Trong đoạn phim, một người mặc áo khoác đen, đeo kính râm và khẩu trang kín mít, giao dịch tại bến cảng vào đêm khuya.
Nội dung giao dịch – cả một thùng ống thuốc chưa ràng buộc gene.
Do góc quay hạn chế, camera không ghi rõ mặt. Nhưng đường nét cơ thể lại giống hệt cặp song sinh.
Quan trọng hơn cả – giọng nói.
Qua phân tích âm thanh, xác định được người giao dịch chính là một trong hai anh em nhà họ Tần.
Ngoại hình có thể giả mạo, nhưng giọng nói thì không thể sao chép hoàn hảo 100%.
Người trao cả thùng thuốc cho kẻ lạ trong đêm – chính là một trong hai người họ.
“Không thể nào.” Nghe đến đây, Giang Diệu lắc đầu liên tục. Rào cản giao tiếp khiến cậu không thể nói câu dài, chỉ biết lặp đi lặp lại: “Không thể nào.”
“Tôi biết. Mọi người đều nghĩ họ sẽ không làm chuyện này chỉ vì tiền. Một người là người thi hành cấp A, một người là quản lý Bộ Thanh lọc – họ đâu thiếu tiền?” – Người quản lý thở dài – “Thật lòng mà nói, cấp trên cũng không nghi ngờ lòng trung thành của họ với Cục Quản lý hay nhân dân. Họ cho rằng người trong video có thể đang hành động trong vô thức. Nhưng vấn đề là đoạn phim không thấy mặt, chỉ dựa vào ngoại hình và giọng nói thì không phân biệt được ai là ai. Vì vậy, chúng tôi buộc phải tạm giam giữ cả hai.”
“…” – Giang Diệu nhíu mày.
[Có khả năng họ đã bị khống chế.] – Người trong lòng trầm ngâm – [Đừng nóng vội. Dù trên danh nghĩa là giam giữ, nhưng thực chất đây là cách bảo vệ họ. Loài biến dị sẽ không thể vượt qua hàng rào phòng thủ nghiêm ngặt ở đây, cũng không thể tiếp tục khống chế hai người.]
Giang Diệu: “…”
Lông mày cậu vẫn không chịu giãn ra.
Giang Diệu và Tần Vô Vị rất thân thiết. Không phải vì anh là người giám hộ của cậu, mà vì trong mắt Giang Diệu, Tần Vô Vị là người tốt.
Bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong người anh luôn toát ra thứ ấm áp dịu dàng. Anh rất giống bác sĩ Ôn… rất giống với Labrador 7.
Cảm giác ấy khiến Giang Diệu nhớ nhung và gắn bó. Cậu chỉ mong Tần Vô Vị được bình an.
Tương tự, Tần Vô Cấu cũng luôn quan tâm đến cậu.
Cậu không muốn thấy bất kỳ người nào trong hai anh em gặp họa.
Vì vậy, dù người quản lý có khuyên can thế nào, Giang Diệu vẫn không chịu rời đi.
“Sao cậu cứng đầu thế?” – Người quản lý bực bội – “Cậu không có nhiệm vụ à? Ở đây làm gì mà phí thời gian? Đi đi! Mau đi! Trừ khi có lệnh của ông Thần, nếu không thì dù cậu đứng đây đến tận ngày tận thế, tôi cũng chẳng cho vào!”
Giang Diệu im lặng, cúi đầu.
Cậu không định đột nhập.
Cậu chỉ muốn ở lại đây.
Vì Giang Diệu cảm thấy… rất bất an.
Cảm giác quen thuộc ấy lại trỗi dậy. Như lần cuối đến phòng khám bác sĩ Ôn. Như tiếng xương gãy răng rắc khi cậu mở cửa.
Nỗi lo lắng tột độ ùa về, bao trùm lấy cậu.
Giang Diệu cúi đầu, trong tiếng mắng mỏ không ngừng, cậu nhìn xuống đôi tay trống rỗng của mình.
Đôi tay từng đỡ lấy một cái đầu người.
Nóng hổi. Nặng trịch. Đẫm máu.
Bác sĩ Ôn… bác sĩ Ôn…
Labrador 7… St.Bernard… Thiên nga…
Mẹ…
Cha… Mẹ…
“Này, cậu làm sao vậy? Sao tự dưng thở gấp thế?” – Thấy Giang Diệu có biểu hiện bất thường, người quản lý vội chạy đến kiểm tra.
…Toàn thân Giang Diệu đang run rẩy.
Ông không ngờ vài câu mắng lại khiến thiếu niên này hoảng loạn đến thế. Ông trợn mắt, xoa đầu bối rối: “Không phải, không đến mức này chứ… Tôi chỉ nói có hai câu…”
Mặt Giang Diệu tái nhợt, ngực phập phồng dồn dập.
Cậu thở gấp như người chết đuối, như thể không khí không thể vào phổi. Sắc mặt dần chuyển sang tím tái, cơ mặt cứng đờ. Cậu dùng tay ôm ngực, hổn hển từng hơi.
“Này!” – Người quản lý hoảng hốt, vội bấm thiết bị liên lạc và chạy đi lấy hộp sơ cứu – “Mau đến đây, có người cần giúp!”
Hai mắt Giang Diệu tối sầm, cảnh vật trước mắt chìm vào bóng tối. Cậu dựa vào tường, từ từ ngồi sụp xuống.
Khuôn mặt đau đớn, rõ ràng là đang tuyệt vọng vì không thở được.
[Giang Diệu.]
Trong lúc người quản lý chạy đi kêu người, giọng nói trong lòng vang lên – trầm ổn, kiên định, dịu dàng dỗ dành.
[Đừng căng thẳng, thả lỏng nào. Đừng nghiến răng.]
Tiếng răng va vào nhau dần dịu lại.
Giang Diệu nhắm nghiền mắt, cố gắng nghe lời, hít một hơi thật sâu.
[Đúng rồi, cứ vậy. Thở chậm lại. Hít bằng mũi, đừng hít bằng miệng.]
Giang Diệu ngoan ngoãn ngậm miệng, cố gắng thở bằng mũi.
Hít vào. Thở ra.
Hít vào. Thở ra.
Hít — vào —
Dù thở chậm khiến cậu khó chịu, nhưng vì muốn nghe lời người đó, Giang Diệu vẫn cố nén cơn nghẹt thở.
Thậm chí cậu còn dùng tay bịt miệng, ép bản thân phải hít bằng mũi.
[…Đã đỡ hơn chưa?]
Người trong lòng hỏi nhẹ nhàng.
Hai mắt Giang Diệu đẫm lệ – phản ứng sinh lý do thiếu oxy.
Nhưng cậu thực sự đã khá hơn nhiều.
“Ừm.” – Giang Diệu gật đầu.
[Em thở quá nhanh.] – Người trong lòng thở dài – [Em lo cho họ, phải không?]
“Ừm.” – Giang Diệu nghẹn ngào gật đầu.
[Đừng sợ. Họ sẽ không giống bác sĩ Ôn và…]
Người đó ngập ngừng, rồi đổi giọng: [Hai người đó sẽ không như họ đâu. Em đừng sợ.]
Họ.
Chỉ một đại từ ấy cũng khiến mắt Giang Diệu cay xè.
[Tần Vô Vị là người thi hành cấp A, hơn nữa đây là khu phong tỏa, có rất nhiều người canh gác. Sẽ không có chuyện gì đâu.] – Người trong lòng tiếp tục an ủi.
Nhưng lần này, Giang Diệu lại lắc đầu.
Cậu vẫn sợ.
Cậu không muốn rời đi. Cậu muốn ở lại đây.
Cậu cảm thấy – ở lại đây mới an tâm hơn.
[Nhưng em không thể ở đây mãi.] – Người trong lòng trầm giọng – [Dù họ bị hãm hại hay bị khống chế, thì hiện tại cả hai đều đã bị giam giữ – không thể làm gì thêm.]
[Nếu muốn giúp họ, chúng ta phải điều tra sự thật. Minh oan cho họ, và tìm ra thứ đã khống chế hai anh em.]
Lý trí thì hiểu vậy. Nhưng…
“Tôi không cần họ phải trong sạch.” – Giang Diệu nghẹn ngào – “Tôi chỉ muốn họ sống mà thôi.”
“?” – Người quản lý vừa mang hộp sơ cứu trở lại, nghe được câu nói ấy, ông tròn mắt bối rối.
[…]
Người trong lòng cũng im lặng.
“Cậu nói gì vậy?” – Người quản lý nhíu mày – “Rốt cuộc cậu làm sao? Tôi đã báo Bộ Thi hành cử người đến…”
[Nếu ở lại đây canh chừng hai người họ, em sẽ thấy yên lòng hơn, phải không?]
Giọng nói dịu dàng, êm ái như trời ôm lấy biển, như thùng giấy che chở chú chó nhỏ.
Giang Diệu gật đầu thật mạnh.
[Được, vậy thì ở lại đi.] – Người trong lòng quyết định.
[Chúng ta cùng nhau bảo vệ họ nhé.]
Mắt Giang Diệu lại ươn ướt: “…Ừm.”
Người quản lý: “?”
Thằng nhóc này đang lẩm bẩm cái gì thế? Lúc thì thở gấp, lúc thì khóc, rốt cuộc cậu ta đang làm trò gì vậy???