18. Chương 18: Cuộc Tản Nạn

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tim đập thình thịch, adrenaline trào trong mạch máu. Giang Diệu nghe rõ tiếng gió rít, tiếng cơ bắp và xương khớp chuyển động uyển chuyển.
Theo bản năng, cậu cúi người né sang bên phải đối phương.
Rầm!
Tiếng vang ầm ĩ từ chiếc tủ sắt phía sau, lõm hẳn vào sau cú va chạm mạnh.
Nếu chậm một bước, không chỉ đầu và ngực Giang Diệu mà cả chiếc tủ cũng đã bị hủy diệt.
Trong bóng tối, Giang Diệu nghiêng đầu, cố mở to mắt để nhìn bóng dáng phía trước chiếc tủ sắt.
…Rất cao.
Đồng tử giãn ra, nhờ tia sáng lọt qua khe hở trên trần, Giang Diệu nhìn rõ ngoại hình của đối phương.
Rất cao, rất lực lưỡng, khoảng hai mét.
Hình như đối phương không mang vũ khí, chỉ dùng tay không. Thế nhưng…
Cảm giác nguy hiểm tột độ dâng lên khiến Giang Diệu nghiêng đầu theo bản năng.
Đồng thời, mùi hôi cay xộc vào mũi – thứ gì đó sắc bén và mạnh mẽ vụt qua tai, Giang Diệu cảm thấy tai nóng ran, rồi cơn đau nhói xộc thẳng lên não.
Đó là gì?
Giang Diệu không nhìn rõ, chỉ hành động theo bản năng, vất vả né tránh.
[Lên lầu!]
Giọng thúc giục trong lòng vội vàng.
Giang Diệu dừng lại một chút, nhớ hướng cầu thang lúc trước, gắng sức chạy về phía đó.
Sau lưng là tiếng bước chân nặng nề.
Người kia di chuyển nhanh đến mức không thể ngờ một thân thể khổng lồ lại linh hoạt như vậy.
Khoảng cách giữa hai người dần rút ngắn. Cảm giác nguy hiểm thúc đẩy Giang Diệu chạy nhanh hơn, nhưng trong bóng tối, cậu vô tình va phải thứ gì đó.
“…!”
Cứng và đàn hồi. Đồng thời, mùi tanh hôi pha lẫn cay xộc vào mũi.
— Đó là những khúc ruột khô quắt.
Giang Diệu đưa tay sờ, chạm vào những đoạn ruột khô, cảm nhận chuyển động của đám nấm mốc bên trong.
Chúng…chúng vẫn sống ư?
Tim Giang Diệu giật thót.
Mùi đất ẩm ôi thiu đặc trưng bỗng trở nên nồng nặc. Giang Diệu chen qua những dải ruột khô, chạy về phía trước theo trí nhớ.
Cầu thang thoát hiểm ở ngay trước mắt.
Mười bước.
Chín bước, tám bước, bảy bước,…
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, mùi đất ẩm nhớp nháp như rắn bò vào mũi.
Giang Diệu bắt đầu thấy buồn nôn. May mắn thay, cầu thang thoát hiểm đã ở trước mắt cậu —
Nó nằm ở chỗ này.
Giang Diệu nhấc chân lên, định bước lên hai bậc nhưng vừa duỗi chân ra, đã bước hụt.
…Cậu nhớ nhầm vị trí sao?
Cầu thang không ở đây?
Không thể nào. Chắc chắn phải ở đây, phía trước hàng ruột khô, khoảng cách và hướng không sai lệch…
[Cầu thang đã bị phá hủy rồi.]
Tiếng trong lòng phản ứng nhanh chóng.
Giang Diệu cảm nhận nguy hiểm đang đến gần. Cậu quay người lùi về phía sau. Chẳng mấy chốc, lưng chạm bức tường.
Không còn đường lui.
Một bóng dáng khổng lồ, hung dữ như thú hoang, áp lực mạnh đứng trước mặt cậu.
Mùi tanh hôi của nấm mốc nồng đến mức khiến người ta buồn nôn, như xác chết lộ ra sau trận mưa. Những ngón tay nhợt nhạt dính đầy bùn đất co giật, bất ngờ tóm lấy mắt cá chân con mồi.
Giang Diệu tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, mở to mắt trong bóng tối. Con ngươi giãn ra từng chút, dù cố hết sức cũng không thu được nhiều ánh sáng, trước mắt vẫn là màu đen kịt.
Đến rồi.
Đến rồi.
Vừa nãy chỉ là sượt qua thôi mà tai Giang Diệu đã đau dữ dội, như bị cắt ra rồi đặt lên lửa nướng, ngọn lửa lan nhanh khắp toàn thân.
— Ruột của cậu cũng sẽ bị nhét đầy nấm rồi treo lên xà nhà phơi khô giống vậy sao? Đồng tử Giang Diệu từ từ giãn ra, vô số cảnh tượng hiện lên trong đầu.
Tiếng bước chân nặng nề đạp lên sàn khiến căn phòng rung chuyển. Mùi tanh hôi của nấm mốc bao trùm lấy Giang Diệu.
Cậu cảm giác như bước vào khu rừng đầy nấm mốc sặc sỡ sau cơn mưa, cơ thể chôn vùi trong lớp đất ẩm ướt, bùn đất tanh hôi nhét đầy mũi, cả thế giới đổ sập đè lên người.
Cậu thấy cơ thể mình mọc đầy nấm đủ màu sắc. Cậu thấy tròng mắt chuyển sang xanh xám, giữa là những vòng tròn đen chồng lên nhau, lan rộng vô tận.
Những ảo tưởng về cái chết rực rỡ nổ tung trong đầu.
Người trong lòng cậu bỗng cười khẽ.
[Em sẽ không mọc nấm đâu.]
Con quái vật từ từ tiến lại gần.
Tim cậu đập thình thịch, mạnh đến sắp phá tung lồng ngực.
[Nhắm mắt lại đi, để tôi lo.]
Móng vuốt chạm đến cổ họng Giang Diệu.
Không còn đường trốn.
Không còn đường trốn, nhưng Giang Diệu không hề do dự.
Cậu tin tưởng người đó vô điều kiện, nghe theo lời anh, ngoan ngoãn nhắm chặt đôi mắt lại.
Ngay khoảnh khắc chìm vào cơn ác mộng, cậu nghe thấy giọng nói của người trong lòng, như lời an ủi:
[Nửa phút thôi.]
“Đội trưởng Tần!!! Không xong rồi!!! Vật ô nhiễm cấp S kia lại xuất hiện nữa rồi!!!”
Đúng lúc đó, trong phòng khách nhà họ Giang, Tần Vô Vị đang điều tra xác chết trên sàn thì nhận được báo cáo khẩn cấp từ nhân viên liên lạc.
Bên ngoài biệt thự, những dải băng phong tỏa màu vàng đen căng ra, dưới ánh đèn xe cảnh sát chói mắt. Cơn mưa phùn dai dẳng như tấm lưới ẩm ướt quấn chặt lấy con người.
Tần Vô Vị không còn tâm trí tránh những viên cảnh sát xung quanh. Anh nâng thiết bị di động trên cổ tay lên, ra lệnh cho nhân viên liên lạc: “Lấy điểm định vị làm tâm, sơ tán toàn bộ người dân trong bán kính 5km. Nhanh lên!”
“Rõ!” Tiếng trả lời dứt khoát từ đầu dây bên kia.
Cảnh sát Phương và các đồng chí cùng nhân viên y tế có mặt tại hiện trường há hốc mồm kinh ngạc.
Bán kính 5km!? Người này có biết 5km nghĩa là gì không!?
Ngay cả phạm vi nổ của vài trăm kg thuốc nổ cũng không thể ảnh hưởng đến toàn bộ người dân trong vòng 5km.
Huy động lớn đến vậy…người này đang muốn làm gì đây!?
“Này…” Cảnh sát Phương tiến tới, nhíu mày: “Anh bạn trẻ à, tôi không biết cậu đến từ bộ phận đặc biệt nào, cũng không biết nhiệm vụ gì, nhưng cậu làm vậy…”
Cảnh sát Phương chưa kịp nói xong, Tần Vô Vị đã hất ông ra, lao vụt đi như mũi tên!
“…” Cảnh sát Phương trợn mắt há mồm. Đây…đây có còn là tốc độ của con người không!?
Mọi người sững sờ, thậm chí dụi mắt kiểm chứng. Họ…họ vừa thấy tàn ảnh của chàng trai tóc bạc kia ư!?
Mọi người kinh hãi quay đầu lại. Trong màn đêm, những hạt mưa nhỏ li ti dường như bị bất ngờ, chưa kịp rơi xuống người chàng thanh niên thì đã bị vụt qua, chỉ chạm nhẹ.
Phía bên ngoài vạch băng vàng, cảnh sát đang duy trì trật tự không nhận ra người vừa đi ngang qua họ.
Họ chỉ thấy lạ, xung quanh không có gì, tại sao vũng bùn trên mặt đất lại bắn tung lên, dính lên đùi họ cơ chứ?
Rốt cuộc thì người này là…
Cảnh sát Phương há hốc mồm vì kinh ngạc.
Người tên Tần Vô Vị này rốt cuộc là thần thánh phương nào!? Còn thứ gọi là “vật ô nhiễm cấp S”, thứ khiến Tần Vô Vị cảnh giác cao độ, không tiếc làm lớn mọi chuyện lên, yêu cầu sơ tán toàn bộ người dân trong bán kính 5km ngay lập tức…
Đó là cái gì!?
Cảnh sát Phương ngây người trong chốc lát. Giây tiếp theo, điện thoại của ông chợt reo lên.
“Lão Phương, dừng toàn bộ nhiệm vụ của cậu lại! Hiện tại, có một lệnh vô cùng khẩn cấp! Quán lẩu cay Hồng Du ở đầu phố Nam Sơn có bom, không những vậy mà còn là quả bom khổng lồ có sức công phá cực lớn. Cậu mau cử người đến đó đi! Trong vòng năm phút phải giải tán được đám đông! Hãy sơ tán toàn bộ người dân trong bán kính 5km càng nhanh càng tốt! Nhanh lên đi!”
Cảnh sát Phương: “…”
5km.
Con số này nghe quen quá.
Cảnh sát Phương ngơ ngác cúp máy. Bỗng nhiên, hàng loạt tiếng chuông điện thoại và tiếng gọi bộ đàm reo lên liên tục. Tất cả cảnh sát đều nhận được lệnh từ cấp trên.
Lấy quán lẩu cay Hồng Du ở đầu phố Nam Sơn làm tâm, sơ tán toàn bộ người dân…trong bán kính 5km!
Nhanh lên, phải nhanh lên. Bất chấp mọi giá, dùng đủ mọi cách —–
Nhanh lên!
Nhìn thấy đồng nghiệp bỗng bối rối, mặt mày tái mét, cảnh sát Phương rùng mình. Kinh nghiệm làm cảnh sát nhiều năm khiến ông nhận ra ngay —–
Người thanh niên tên Tần Vô Vị kia, có khả năng huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát thành phố trong nháy mắt!
Thân phận và quyền hạn của cậu ta, cao hơn nhiều so với tưởng tượng của ông!