199. Chương 199: Trở về quê nhà

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Tuấn Phong…
— Cảnh sát Phương!
Mọi chuyện đều đã khớp hết rồi!
Cảnh sát Phương từng nói với mình rằng ông có một cậu con trai nhỏ hơn Giang Diệu vài tuổi. Khi tham gia chương trình sinh tồn, Nhĩ Khải không dùng tên thật nhưng cũng chẳng hẳn là tên giả — cậu ấy chỉ bỏ họ đi mà thôi.
Hóa ra, tên đầy đủ của cậu ấy là Phương Nhĩ Khải.
Giang Diệu không thể tả nổi cảm xúc dâng trào trong lòng.
Nhĩ Khải chính là người chủ động đến làm quen với cậu. Lúc ấy, cậu cải trang thành Tiền Hữu Hữu, ban đầu vào cuộc thi còn vụng về nhảy sai nhịp, thậm chí còn quên mở miệng hát.
Nhĩ Khải chủ động trò chuyện với cậu không phải vì thấy tiềm năng hay lợi dụng mà chỉ vì thấy Trương Thanh châm chọc, không chịu nổi nên đến an ủi, khích lệ cậu vui lên.
Thật tình cờ, Nhĩ Khải lại là fan của Nguyên Loan. Để thu thập manh mối, Giang Diệu cũng trò chuyện đôi câu với đối phương.
Dần dà, hai người trở thành bạn bè. Nhĩ Khải là một cậu bé lạc quan và tốt bụng, ai tiếp xúc cũng dễ quý mến.
Không ngờ Nhĩ Khải lại là con trai của cảnh sát Phương.
Giang Diệu mừng thầm trong lòng, may mà lúc ở [Một trong mười nghìn], cậu đã dọn sạch ô nhiễm trên người Nhĩ Khải.
Nhưng suy cho cùng, với tính cách của Nhĩ Khải, dù chất ô nhiễm còn đó, chắc gì cậu ấy đã sa ngã.
Như một nhóm đối chứng. Cùng lượng ô nhiễm như nhau, Trương Thanh dễ dàng sa ngã nhưng với Nhĩ Khải, chỉ sau vài ngày, lượng ô nhiễm đó sẽ tự động biến mất.
Mỗi người mỗi khác, đúng là không thể vơ đũa cả nắm.
Quả không hổ là con trai của cảnh sát Phương.
“Mình biết cậu, nhưng không phải vì thấy trên danh sách tình nguyện viên.”
Giang Diệu nhìn Nhĩ Khải, lòng tràn ngập niềm vui khi gặp lại bạn cũ.
“— Mà là vì chúng ta là bạn bè. Nhĩ Khải, cậu còn nhớ mình không? Mình là Tiền Hữu Hữu đó.”
“?!!!” Nhĩ Khải trợn tròn mắt.
Lúc ấy Giang Diệu hóa thân thành Tiền Hữu Hữu, tham gia hầu hết cuộc thi. Đến trận chung kết, cậu bày kế vờ như rơi vào bẫy của [Nhà tư bản]. [Nhà tư bản] tưởng kế hoạch thành công, sắp xếp Tiền Hữu Hữu thật thi đấu thay Giang Diệu.
Cục Quản lý chưa từng công bố chuyện này.
Vì thế, trong mắt Nhĩ Khải, Tiền Hữu Hữu là một tên ngốc bị lợi dụng mà không hay.
“Thảo nào sau cuộc thi mình đi tìm Tiền Hữu Hữu, cậu ta còn giả vờ không quen biết mình.” Nhĩ Khải chợt hiểu ra: “Mình cứ tưởng cậu nổi tiếng rồi nên khinh thường! Mình tức điên lên được, tưởng mình nhìn lầm người!”
“Xin lỗi…” Giang Diệu áy náy: “Vì nhiệm vụ nên…”
“Mình hiểu mà! Bên các cậu có thoả thuận bảo mật phải không!” Nhĩ Khải tỏ vẻ “mấy cái này mình biết thừa”.
Quả không hổ là con trai đội trưởng đội hình sự.
Dòng người xếp hàng chậm rãi tiến về phía trước. Hóa ra, mấy kẻ vừa gây chuyện nhằm chen hàng, muốn giành quyền vào nơi trú ẩn. Giờ bị phát hiện, họ tiu nghỉu không dám cựa quậy — huống hồ bên cạnh còn có Giang Diệu đứng trấn giữ.
Thực ra, dân chúng không hiểu cấp S là gì.
Họ chỉ biết Giang Diệu có thể bay trên trời rồi nhẹ nhàng đáp xuống, tạo ra lửa từ tay không. Tất cả đều là siêu năng lực thật, không phải ảo thuật!
Ai dám làm loạn nữa chứ.
Giang Diệu chỉ cần đứng yên, chẳng cần làm gì, những kẻ gây chuyện đã tự giác ngoan ngoãn.
Mọi người an tâm hơn.
Có người thi hành mạnh thế này bảo vệ, chắc chắn họ có thể vào nơi trú ẩn an toàn!
Cảm xúc người dân ổn định, giá trị SAN cũng tăng cao. Thấy thế, Giang Diệu tận dụng lúc rảnh trò chuyện với Nhĩ Khải vài câu.
“Đúng rồi đúng rồi, Hề Lan Tiêu cũng đang ở đây đó! Cậu có muốn…”
Vừa nói, hai mắt Giang Diệu trợn tròn.
Hề Lan Tiêu?
Hề Lan Tiêu!
Hề Lan Tiêu đứng bên cổng phụ, cách chỗ này không xa.
Nơi trú ẩn có hai cổng lớn. Cổng chính là nơi người dân tiến vào, cổng phụ là nơi vận chuyển vật tư.
Những chiếc xe tải lớn nối đuôi nhau chạy vào đường hầm, vô số container khổng lồ đậu ngay ngắn ở khu dỡ hàng. Hệ thống logistics và kho bãi tiên tiến tự động vận chuyển vật tư xuống, phân loại và cất giữ.
Khi Giang Diệu tìm thấy Hề Lan Tiêu, suýt chút nữa cậu không nhận ra.
Da anh sạm đi vì nắng, thân hình gầy nhưng không còn yếu ớt. Anh khoác chiếc áo choàng dài, để lộ vòng eo thon săn chắc cùng cánh tay và cẳng chân cân đối, mạnh mẽ.
Tựa như cây sồi bị giam cầm trong khuôn giờ đã phá vỡ khuôn trói buộc, quay về với đất mẹ.
Anh hấp thụ dưỡng chất từ đất trời, cắm rễ sâu vào lòng đất. Nhựa sống dồi dào nâng đỡ thân cây, để từng chiếc lá, từng đoá hoa của anh mạnh mẽ vươn lên.
Anh đã sống lại.
Hề Lan Tiêu.
“Anh về rồi!” Giang Diệu lao tới ôm anh.
“Giang Diệu!” Hề Lan Tiêu cũng vui mừng, vươn tay ôm chặt lấy cậu: “Cậu cũng ở đây hả, mừng ghê! Tôi còn lo sẽ không gặp được cậu!”
“Anh quyên góp mấy thứ này à?” Giang Diệu để ý thấy Hề Lan Tiêu cầm chìa khóa trong tay.
Hề Lan Tiêu đã lái xe tải đến nơi trú ẩn.
Khó mà tưởng tượng được một siêu sao hạng nhất đã giải nghệ, người từng là ánh sao rực rỡ trên sân khấu nay lại nhảy xuống từ buồng lái xe tải.
“Ừ.” Hề Lan Tiêu cười, nụ cười vẫn dịu dàng tuấn tú như thuở xưa, chỉ khác là giờ đã nhuốm màu sức sống: “Qua đây phụ tôi một tay với!”
Khu dỡ hàng cực kỳ bận bịu, mọi người đều làm việc tất bật. Ngoài vật tư của quân đội, người dân cũng tình nguyện đóng góp tài sản.
Đây là điều không ai ngờ được.
Trong địa ngục tận thế, khi mọi người lo sợ triền miên, lại có người nguyện hiến vật tư quý giá — không phải tích trữ đầu cơ, mà là hiến sinh tồn cho quốc gia, cho nơi trú ẩn.
Giang Diệu càng không ngờ, Hề Lan Tiêu cũng là một trong số đó.
— Anh đã quyên tặng thịt bò và thịt cừu do tự tay anh chăn nuôi.
“Thịt cừu này ngon lắm, mới mổ luôn đó!” Hề Lan Tiêu mở cửa sau xe, khí lạnh trắng xóa phả ra.
Hề Lan Tiêu mỉm cười giải thích, sau khi nhận tin từ ba ngày trước, anh và hàng xóm đã thảo luận rồi đưa ra quyết định này.
Hề Lan Tiêu chọn vùng cao nguyên Tây Bắc làm nơi ẩn cư. Lúc ấy Tần Vô Vị còn nghĩ, dù Hề Lan Tiêu muốn trốn tránh thì cũng không nên trốn kiểu này.
Nơi đó quá khó khăn.
Dù chỗ kia có cây cỏ tươi tốt, không khí trong lành, thịt bò cừu chất lượng cao nhưng cao nguyên quanh năm khắc nghiệt, nhiệt độ chênh lệch lớn.
Suy cho cùng, đó không phải nơi thích hợp để dưỡng bệnh.
Lúc ấy Tần Vô Vị và Giang Diệu đều rất lo lắng, sợ anh không quen, sợ cơ thể không chịu nổi.
Nhưng không ngờ Hề Lan Tiêu không chỉ chống chọi được mà còn tìm lại sức sống.
Đúng vậy, sức sống.
Giang Diệu vẫn còn nhớ lần đầu gặp Hề Lan Tiêu. Lúc ấy, anh ngồi lẻ loi trong phòng trang điểm hậu trường [Một trong mười nghìn]. Anh ngồi trước gương, tay cầm lọ Xatos giấu dưới vỏ bọc thuốc Ổn định đường, nhìn nó bằng vẻ mặt chán ghét.
Đó là biểu cảm của kẻ khát chết.
Khát khao cái chết.
Anh đã tuyệt vọng với mọi thứ, quá đau khổ, không thể chịu nổi một giây một phút nào.
Nhưng anh không nỡ.
Ít nhất trước khi chết, anh muốn gặp Nguyên Loan lần cuối.
Dù thi thể tan nát, dù chỉ còn xương trắng vụn vỡ không thể ghép lại.
Anh biết Nguyên Loan đã chết, anh chỉ muốn tìm lại thi thể của em ấy mà thôi.
Anh muốn đưa em ấy đi.
Rời khỏi thế giới bẩn thỉu này.
—-
Hề Lan Tiêu của ngày hôm nay đã bước ra khỏi địa ngục.
Anh vẫn là người dịu dàng và trầm lặng như xưa nhưng đã không còn là con người cũ.
Anh tìm lại sức sống, đã tái sinh.
Bằng chính sức mình, anh bước từng bước ra khỏi ký ức kinh hoàng.
Anh đã đánh bại nỗi đau của bản thân.
Giang Diệu giúp Hề Lan Tiêu chuyển thùng thịt bò cừu lên xe nâng, nhân viên điều khiển thiết bị sẽ vận chuyển xuống kho ngầm.
Hề Lan Tiêu nói, dân du mục địa phương nợ Chính phủ một ân tình. Trước kia Tây Bắc nghèo khó, còn tồn đọng nhiều vấn đề do lịch sử để lại. Tổ tiên họ là nô lệ của địa chủ, quốc gia đã giải phóng họ, để họ ngẩng cao đầu sống, dựa vào chính đôi tay làm ra cơm ăn, không bị cướp bóc bóc lột, tạo dựng cuộc sống mới.
Vì thế, ngay khi nhận thông báo, người dân đã tụ họp bàn bạc, quyết định giết hết bò cừu quyên góp cho các nơi trú ẩn.
“Dù sao bò cừu cũng không vào nơi trú ẩn được, để trên mặt đất thì cũng bị ô nhiễm thôi.” Hề Lan Tiêu cười: “Yên tâm, trước khi đóng thùng thịt đã được rửa sạch rồi, vận chuyển lạnh suốt chặng đường. Nhưng còn quả cầu đen trên trời…”
“Không sao.” Giang Diệu gật đầu: “Trước khi đưa vào kho sẽ được rửa lại. Cảm ơn anh, cảm ơn mọi người.”
Hề Lan Tiêu không phải người duy nhất vận chuyển thịt đỏ từ Tây Bắc. Vô số xe tải, vô số tài xế đã khởi hành đi khắp cả nước.
Không ngại đường xa, không ngại nguy hiểm, họ đưa thịt bò cừu tươi nhất đến các căn cứ trú ẩn trên toàn quốc.
Vật tư. Vật tư.
Đây là thứ quan trọng nhất trong nơi trú ẩn ngày tận thế.
Dân du mục tin vào quốc gia nên quyết định hiến tặng bò cừu rồi nghe theo sắp xếp, lần lượt đi vào nơi trú ẩn.
“Anh định về Tây Bắc hay ở lại Nghi Giang?” Giang Diệu muốn kéo anh ngồi xuống, hỏi han tâm sự. Song cậu biết mình vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ của Cục Quản lý, không thể nán lại quá lâu.
Hề Lan Tiêu dễ dàng nhận ra nét mặt lưu luyến ấy.
“Tôi nghe theo sắp xếp của mọi người, chắc họ sẽ xếp tôi ở mấy chỗ gần gần thôi. Để xe tải ở lại đây đi, có khi lát có người cần dùng.” Hề Lan Tiêu cười đáp: “Cậu dẫn tôi đến chỗ xác minh danh tính được không?”
— Khu vực Giang Diệu phụ trách bao gồm cả nơi xác minh danh tính và toàn bộ nơi trú ẩn số 15 thành phố Nghi Giang.
Dòng người bên kia vẫn chậm rãi di chuyển, tiến vào nơi trú ẩn. Khu vực Giang Diệu cần để ý nhất chính là cổng chính của căn cứ.
[Cậu ấy đúng là một người rất dịu dàng.]
Người trong lòng thở dài một hơi.
“Anh thật sự rất dịu dàng.” Giang Diệu nói.
“Hả?” Hề Lan Tiêu hơi bất ngờ, bật cười thành tiếng. Rõ ràng là anh vẫn chưa quen với tính cách thẳng thắn của Giang Diệu.
Giờ Hề Lan Tiêu đã không còn cần che giấu, không cần bịt kín mặt mới dám đứng gần đám đông.
Một là vì da anh rám nắng khỏe mạnh, khí chất hoàn toàn khác ngày trước, tràn đầy sức sống, dù fan cũ đứng trước mặt e là cũng khó nhận ra.
Hai là giờ khắc này rồi, ai còn quan tâm đến idol này nọ?
Nhìn Hề Lan Tiêu thoải mái đi giữa đám đông, đáy lòng Giang Diệu cảm thán không thôi.
Cậu… có bao lời muốn nói với Hề Lan Tiêu.
Nhưng lại không biết phải diễn đạt thế nào.
[Đợi khi nào rảnh thì qua tìm cậu ấy nói chuyện đi.]
Người trong lòng cười cười.
[Dù sao Hề Lan Tiêu cũng định ở lại Nghi Giang. Đợi di cư xong xuôi thì qua đó tìm cậu ấy.]
“Ừm!” Khóe môi Giang Diệu cong lên.
Giang Diệu dẫn Hề Lan Tiêu đến nơi xác minh danh tính. Hề Lan Tiêu muốn xếp cuối hàng nhưng Giang Diệu lo anh đi đường xa mệt mỏi, cơ thể không chịu nổi nên muốn nhờ nhân viên y tế kiểm tra trước một phen.
Không ngờ, đến khu nghỉ ngơi của nhân viên y tế, cậu lại gặp thêm một người quen.
“Ủa! Sao cậu lại ở đây!”
Giang Diệu dẫn Hề Lan Tiêu tới khám, cậu còn chưa kịp nói gì, một nữ bác sĩ ngồi nghỉ trên thùng gỗ đã đứng dậy, chủ động tiến tới bắt chuyện.
Giang Diệu ngẩn ra.
Nữ bác sĩ kia mặc bộ đồ bảo hộ trắng liền thân. Vì tình hình đặc biệt, nhân viên y tế phải đứng ngoài gió lạnh hỗ trợ kiểm tra giá trị SAN và độ ô nhiễm của những người ra vào căn cứ nên họ cũng phải mặc đồng phục của nhân viên thanh lọc.
Hệt như Tần Vô Cấu ngày trước, đeo một cái khẩu trang lớn cùng một cái kính bảo hộ to tướng, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.
Giang Diệu đứng trước mặt cô mà chẳng tài nào thấy nổi mặt cô đâu.
“Giang Diệu, phải không?” Nữ bác sĩ bật cười sảng khoái, gọi đúng tên cậu rồi quay người, để cậu xem dòng chữ lớn in sau lưng đồng phục: “Tôi là Tiêu Tố đây! Cậu còn nhớ tôi không?”
Tiêu Tố…
[Là vị bác sĩ trong ICU!]
Người trong lòng cũng rất ngạc nhiên.
[Em còn nhớ không? Lúc đó em đưa Tiểu Mũm vào bệnh viện cấp cứu …]
Ồ!
Mắt Giang Diệu sáng lên.
Cậu nhớ ra rồi!
Đây là nữ bác sĩ suýt bị đánh vì người nhà bệnh nhân gây rối trong bệnh viện.
Lúc ấy Giang Diệu ngồi ngoài phòng mổ chờ Tiểu Mũm, đúng lúc gặp ba chị em Nghê Căn Trung đến phá bệnh viện. Giang Diệu không chịu nổi cảnh này, ra tay giúp nữ bác sĩ một phen. Kết quả là cô ấy sợ cậu bị ba chị em nhà họ trả thù nên kéo cậu vào ICU trốn một lúc…
Không ngờ cô ấy cũng đến đây…
“Ờ, đứng canh cổng ở đây dễ chịu hơn làm ở ICU nhiều.” Tiêu Tố mỉm cười.
…Dễ chịu sao?
Đứng ngoài trời hứng gió, thời tiết âm đến tận mười mấy độ. Giang Diệu để ý thấy môi và tay của cô đều đã tái đi vì lạnh, mặt in hằn vết do khẩu trang và kính để lại. Thậm chí, trên người cô còn mấy chỗ rách da đang rỉ dịch vàng.
…Cô ấy cũng chỉ mới là một cô gái hai mươi mấy mà thôi.
Thấy con gái thế này, chắc bố mẹ cô ấy đau lòng lắm.
Giang Diệu vừa bực vừa buồn, trách sao mình không có khả năng chữa lành cho người khác.
Cậu chỉ có thể lấy ra một quả cầu lửa nhỏ, lặng lẽ đưa cho cô.
“Ối! Cái gì đây!” Tiêu Tố giật mình rồi cười lớn: “Cậu cũng giấu nghề ghê ha!”
Giang Diệu cũng cười theo, nhét quả cầu lửa vào tay cô. Tiêu Tố thở dài thỏa mãn, hưởng thụ cảm giác ấm áp trong tay.
“Ấm thật! Cảm ơn cậu! Đúng rồi, cậu nhờ tôi kiểm tra cho ai…”
Tiêu Tố vừa nói vừa quay sang nhìn Hề Lan Tiêu. Thấy anh, nữ bác sĩ trẻ ngẩn ngơ một lúc rồi đột nhiên nhảy cẫng lên.
“Hề Lan Tiêu?! Trời ơi, tôi có nằm mơ không!! Anh là Hề Lan Tiêu?!!”
— Hoá ra Tiêu Tố là fan của Hề Lan Tiêu.
“Tôi còn tưởng chẳng ai nhận ra…” Hề Lan Tiêu cười: “Dù sao nhan sắc cũng đã tàn phai rồi.”
“Không không! Sao lại gọi là tàn phai được! Anh bây giờ… má ơi đẹp trai quá! Chỉ là thay đổi phong cách thôi hiểu không!” Tiêu Tố cực kỳ hưng phấn, vừa muốn lại gần vừa không dám tiếp xúc với thần tượng, kích động đến mức không biết phải làm gì.
“Xin lỗi vì đã làm phiền thời gian nghỉ của cô.”
“Không không! Đây là vinh hạnh của tôi! Trời ơi, tôi được khám cho Hề Lan Tiêu! Aaaaaa xin lỗi anh để tôi bình tĩnh… Tôi hơi kích động quá!”
Tốt thật.
Giang Diệu đứng kế bên, nhìn Tiêu Tố cố nén niềm vui trong lòng, nghiêm túc khám cho Hề Lan Tiêu.
Đột nhiên cậu cảm thấy, tốt thật.
Dù đại nạn trước mắt, dù tận thế giáng lâm, thế gian vẫn có bao điều tốt đẹp, bao tình cảm khiến người lưu luyến.
“Lục Chấp.”
[Ừ.]
Giang Diệu đột nhiên giơ tay, đè lên ngực mình.
Trước kia mỗi lần cậu gọi Lục Chấp thế này, lòng cậu lại quặn đau, buồn bã vì sao anh không ở bên.
Nhưng lần này thì không phải.
Giang Diệu khẽ cười, cảm giác ấm áp từ từ trào dâng.
Cậu biết Lục Chấp đang ở đó.
Ở nơi ấm áp nhất, an toàn nhất của cậu.
“Đây chính là lời anh từng nói với em, ‘thế giới này rất đẹp, em phải sống thật hạnh phúc’, có phải không.”
“Cuối cùng, giờ em cũng đã hiểu được rồi.”
[…Ừ.]
Người trong lòng mỉm cười.
Giang Diệu nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Cậu cảm thấy sau lưng mình đã không còn trống vắng.
Sau lưng cậu vẫn không có vòng tay anh ấy, không có cánh tay và lồng ngực rắn chắc của anh ấy.
Nhưng sau lưng cậu có quê nhà.
Nên không còn trống vắng nữa.
Thế giới này rất đẹp, em phải sống thật hạnh phúc.
Cậu phải sống sót, dùng hết sức lực để bảo vệ thế giới ấm áp này.