209. Chương 209: Dẫn Dắt

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi loài người rút khỏi thành phố, chỉ còn lại những chiếc xe bị bỏ lại nằm ngổn ngang giữa đường.
Dân chúng đã di tản hết, giờ đây nơi này chỉ còn là lãnh địa của lũ biến dị. Những sinh vật mất lý trí lang thang khắp phố, bị bản năng mù quáng thúc đẩy, lùng sục từng góc khuất, từng con hẻm để tìm kiếm thức ăn.
Chúng mang hình dạng quái dị, trườn lê khắp nơi, mò mẫm từng sinh vật còn sống sót.
Thức ăn ngon nhất, dĩ nhiên, là thịt người. Nhưng giờ đây, những kẻ ngoan cố còn nấn ná lại trong thành đã trở thành thứ hiếm thấy. Mỗi khi phát hiện được một ai đó trốn chui trốn lủi, lũ biến dị lập tức xúm lại, xé xác, cắn xé nhau để tranh phần, nuốt chửng từng mảnh thịt còn ấm.
Khi chẳng còn người để săn, chúng đành quay sang cắn xé đồng loại.
Một vài con còn giữ được chút trí khôn tối thiểu, biết chọn con mồi yếu hơn để tấn công, gặp kẻ mạnh hơn thì bỏ chạy, chẳng dám lại gần.
Cảnh tượng ấy chẳng khác nào những thước phim kinh dị về thành phố zombie.
— Thế thì ta là gì đây? Đội trưởng của đội zombie tinh nhuệ sao?
Giữa con đường hoang vắng, một chàng thanh niên lặng lẽ bước đi. Những toà nhà cao tầng san sát như rừng cây đổ bóng đen dài, che khuất cả đoạn đường.
Đây là nơi ánh mặt trời chưa từng chạm tới.
Làn da của cậu thanh niên này vốn không hợp với ánh nắng chói chang.
Lý ra, sau khi biến dị, bệnh bạch tạng đã phải khỏi. Nhưng không hiểu vì sao, cậu vẫn không chịu được việc phơi mình dưới nắng.
Có lẽ là do tâm lý chăng?
Vì ngài ấy đã từng nói.
À… vì ngài.
Ngài ấy biết tất cả. Từ chiến đấu, chiến lược, đến cả tâm lý học – thứ nào ngài cũng thông suốt.
Không chỉ vậy, ngài còn là bậc thầy pha cà phê.
Không phải kiểu pha tại nhà thông thường, mà là một người thực sự am hiểu, thành thạo từng chi tiết nhỏ nhất của loại thức uống này.
Khóe miệng Bạch khẽ cong lên, như thể đang nhớ lại một khoảnh khắc ấm áp.
Nhưng ngay lập tức, cậu rùng mình.
Vì ký ức đau đớn cũng kéo về cùng với từ “cà phê”.
…Thực ra, vết thương ấy cũng không nghiêm trọng.
Sau khi biến dị, cơ thể có khả năng hồi phục cực mạnh. Chỉ bị đổ cà phê nóng lên người, không để lại di chứng gì lớn.
Chỉ là… vị trí bị bỏng khá nhạy cảm.
Là nơi mà bình thường cậu không bao giờ tự chạm vào.
Bạch vẫn còn nhớ rõ biểu cảm của người đó khi ngài cầm bình cà phê, đổ chất lỏng nóng hổi lên cơ thể cậu.
“Cậu có hận ta không?” – ngài hỏi.
Bạch trả lời thẳng thừng:
Không hận.
Bạch muốn nói: ngài là ân nhân cứu mạng, cả cơ thể và trái tim em đều thuộc về ngài, em biết ơn mọi điều ngài làm.
Nhưng ngài không muốn nghe.
Biểu cảm của ngài đã nói lên tất cả.
Một ánh mắt lạnh nhạt, một vẻ mặt chán chường, chứng minh rằng ngài không muốn nhìn thấy cậu thêm nữa.
Rồi ngài lặng lẽ cầm khăn, dịu dàng nói: “Xin lỗi, cậu có đau không? Đi bôi thuốc đi.”
…Bạch luôn tự hỏi, phải làm sao mới khiến ngài không còn thấy nhàm chán?
Phải làm gì mới khiến ngài mỉm cười?
Chàng thanh niên bạch tạng tiếp tục bước đi trên con đường tĩnh lặng. Bóng các toà nhà phủ xuống, che kín ánh nắng. Một cơn gió lạnh lướt qua, hất bay vạt áo khoác, cậu thản nhiên đá nhẹ một viên sỏi dưới chân.
Đá nó vào miệng cống.
Tiếng sỏi lăn lộc cộc vang lên trong ống cống khô cạn, mãi không dứt.
Bạch không dừng lại lâu. Cậu tiếp tục bước, lang thang vô định giữa đống đổ nát.
Toàn bộ khu vực xung quanh đã bị lũ biến dị chiếm lĩnh.
Không còn gì để tận dụng, chỉ toàn rác rưởi và tàn tích.
Tiếng gầm rú, tiếng xé xác, tiếng nhai xương lộn xộn vang vọng khắp nơi.
Nhưng tất cả đều đến từ xa.
Trên con đường Bạch đi, không một con biến dị nào dám đến gần. Dù là sinh vật mất sạch lý trí, hành động chỉ theo bản năng ngu ngốc nhất, thì nỗi sợ vẫn đã in sâu vào DNA của chúng – khiến chúng tránh xa người này như tránh một cơn ác mộng.
Đây là đãi ngộ của “đội trưởng đội zombie tinh nhuệ” sao?
Bạch bật cười khẽ.
Viên sỏi nãy giờ đã lăn xuống đáy cống, có lẽ đã bị vướng vào một tấm chắn.
Cậu thầm nghĩ.
Tất nhiên, trong lòng đường ống luôn có một lớp lưới bảo vệ, ngăn rác và đá vụn rơi xuống sâu hơn.
Nhưng rồi viên đá ấy rồi cũng sẽ vượt qua.
Bạch không cần biết cụ thể bằng cách nào, cậu chỉ biết rằng, nó sẽ đến nơi nó cần đến.
[Danh sách thiên phú 003 – Dẫn dắt].
Một thiên phú cho phép kiểm soát hiệu ứng cánh bướm, nơi mọi sự ngẫu nhiên đều không còn tồn tại.
Vô số nhánh đường, vô số lối đi hiện ra trước mắt cậu như một bản đồ được đánh dấu rõ ràng.
Với Bạch, mọi sự trùng hợp đều là tất yếu. Cậu hiểu rõ nguyên nhân của mọi kết quả – dù nguyên nhân ấy chưa xảy ra.
Thiên phú này có phần giống với [056 – Dự báo], nhưng ngược về bản chất.
Bạch không [dự báo] tương lai.
Mà từ vô vàn khả năng ngẫu nhiên, cậu chủ động chọn ra một tương lai duy nhất để dẫn dắt.
Loài người không hề biết đến thiên phú này. Trong danh sách thiên phú mà Cục Quản lý nắm giữ, nó hoàn toàn không tồn tại.
Con người thật sự ngu muội, họ gần như chẳng biết gì về mười thiên phú đứng đầu.
À không, nói vậy cũng chưa chuẩn xác.
Không phải vì nhân loại ngu dốt, mà là vì ngài ấy quá xuất sắc.
Ngài ấy mới thực sự có khả năng [dự báo].
Không phải kiểu năng lực tầm thường như đoán trúng số. Người đàn ông ấy… có thể nhìn thấy những [Tháp] chưa kịp mọc lên.
“[Tháp Bánh Răng Cơ Giới] mới sắp xuất hiện.”
Tối hôm đó, dưới bầu trời đêm đen kịt, trăng không mọc, chỉ có những quả cầu đen lặng lẽ trôi nổi trên cao.
Ngài ấy hơi ngẩng đầu, ánh mắt hướng về chân trời xa xăm.
Bạch nhìn theo, thấy một toà tháp cũ kỹ, những bánh răng đã rỉ sét, ngừng quay từ lâu.
[Tháp Bánh Răng Cơ Giới] mục nát.
Nó đã đứng đó suốt ba trăm năm. Dĩ nhiên, nó phải sụp đổ.
Bạch bỗng tò mò, không biết ba trăm năm sau, tháp của cậu sẽ trông như thế nào?
Dù cậu biết, mình sẽ không sống được đến lúc đó.
Cậu sẽ chết. Cậu sẽ trở thành thức ăn của ngài.
Đó là lựa chọn của cậu. Bằng [Dẫn dắt], cậu từng bước thận trọng tiến về kết cục đã được định sẵn từ lâu.
Cậu vui sướng. Cậu điên cuồng. Cậu cam tâm tình nguyện.
Thậm chí hạnh phúc đến mức rơi lệ.
— Điều duy nhất khiến Bạch thấy nuối tiếc là đến giờ, cậu vẫn chưa biết ngài ấy là ai.
…Lạ thay, hôm đó, ngài lại nói chuyện với cậu nhiều hơn mọi khi.
Ngài nói: “Cậu biết cái gọi là tính bất khả tri của tháp là gì không? Là khi cậu làm một việc, đưa ra một quyết định, chính hành động đó sẽ khiến cậu trở thành tháp. Từ khoảnh khắc ấy, cậu thoát khỏi luật nhân quả, bởi vì cậu nắm trong tay sức mạnh có thể thay đổi quy luật vạn vật.”
Ngài nói: “Nhân loại miệng thì nói đạo đức, nhưng sau lưng vẫn âm thầm nghiên cứu những thứ này. Nghĩ cũng buồn cười. [Tháp Bánh Răng Cơ Giới] là tháp do con người tạo ra. Họ thực sự đã làm được. Bằng những phương pháp tự cho là ‘sạch sẽ’, họ biến con người thành quái vật. Chỉ là, không phải quái vật theo định nghĩa của họ. Nhưng xét về bản chất, có khác gì đâu?”
[Tháp Bánh Răng Cơ Giới] mới.
Nghe thấy câu nói ấy, Bạch bỗng giật mình.
Vì cậu nhớ đến một người.
Một cái tên cấm kỵ, không ai được phép nhắc trước mặt ngài.
Bạch hiểu rõ hậu quả của việc hỏi han – hoặc là bị hành hạ thể xác, hoặc là tra tấn tinh thần. Nhưng dù vậy, cậu vẫn không kìm được.
“Là tháp của người đó sao?” – Bạch đứng sau lưng ngài, ngẩng đầu lên khẽ, toàn thân run rẩy.
Cậu vẫn hỏi.
“Tần…”
Ngài không trả lời. Ngài chỉ khẽ cười, rồi đột ngột hỏi: “Cậu từng thấy một toà tháp trắng chưa?”
Bạch sững lại.
“Một toà tháp trắng tinh khôi… rất đẹp, rất rất đẹp.”
Ngài quay đầu lại, ánh mắt thẳng vào Bạch.
“Tại sao tháp của cậu lại không phải màu trắng tinh khiết như thế?” – ngài hỏi.
Tần, Vô, Vị.
Bạch nghe thấy tiếng răng va vào nhau – lạch cạch, dữ dội.
Tại sao?
Rõ ràng chỉ là một người thi hành cấp A tầm thường, yếu ớt, không sức chiến đấu, không tiềm năng nổi bật. Ngay cả một viên sỏi nhỏ, Bạch cũng có thể dễ dàng kết liễu hắn.
Sao ngài lại để tâm đến hắn đến vậy?!
Tại sao… tại sao… tại sao!
Ngay cả em… ngay cả em cũng…
Bạch không tài nào hiểu nổi.
Tần Vô Vị là người của thế giới này. Trước khi quả cầu đen xuất hiện, ngài gần như chẳng tiếp xúc với hắn.
Ngay cả trong thế giới trước… Bạch cố gắng nhớ lại, và nhận ra: trong ký ức, không hề có người này.
Cậu chắc chắn rằng, trong thế giới trước, ngài chưa từng gặp Tần Vô Vị dù chỉ một lần.
Vậy tại sao?
Tại sao đến đây lại đột nhiên…
Không dấu hiệu, không lý do.
Duy chỉ một khả năng: trước khi Bạch gặp được ngài, đã có chuyện gì đó xảy ra giữa ngài và người đàn ông ấy.
Nhưng rõ ràng, ngài đã ghét hắn rồi mà!
Dù sao, trong thế giới trước, họ cũng chẳng gặp hắn. Thậm chí trước khi đến thế giới này, Bạch còn chẳng biết hắn tồn tại.
Tại sao? Tại sao?
Rắc.
Răng bị cắn vỡ.
Bạch quay đầu sang, ghê tởm nhổ miếng răng vỡ lẫn máu ra khỏi miệng.
Cậu đột ngột dừng lại, nhìn xuống nắp cống.
Chắc hẳn viên đá đã lăn xuống rồi. Sẽ đến nơi nó cần đến, chỉ là sớm thôi.
Giữa cõi hỗn mang, vẫn có lối dẫn.
Nhân lúc tháp mới chưa kịp dựng lên…
Ánh nắng mùa đông ấm áp rọi qua khe hẹp giữa hai toà nhà.
Bạch nhắm mắt, từ từ bước vào ánh sáng.
Đau đớn.
Cậu cảm nhận rõ cảm giác bỏng rát như lửa thiêu hành hạ da thịt.
Làn da bạch tạng phản ứng mạnh với ánh nắng, những mảng đỏ lan rộng, như những đóa hồng bừng nở trên đồng tuyết trắng.
Giữa cơn đau đớn tột cùng, khóe miệng Bạch vẫn khẽ cười.
Liệu ngài có thích điều này không?
Chắc là có.
Cậu xắn tay áo, để cánh tay trần tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng.
Những mảng đỏ bùng lên dữ dội trên làn da trắng như tuyết, như nước sôi trào.
À… chợt nhớ ra.
Không phải vì tâm lý.
Bạch nghiêng đầu, bỗng nhớ lại một sự thật đã bị lãng quên từ lâu.
Căn bệnh của cậu tệ đến vậy là vì ảnh hưởng của [Dẫn dắt].
Cơ thể biến dị luôn thay đổi, không ngừng biến đổi. Chúng có thể phát triển năng lực mới, nhưng cũng có thể mắc phải những khiếm khuyết – như bệnh tật.
Chỉ cần có [Dẫn dắt], mọi điều tưởng chừng ngẫu nhiên đều có thể bị thao túng.
— Liệu ngài có thích thế này không?
Chắc là có.
Ngài ấy thích tuyết. Cũng thích hoa hồng.
Những đóa hồng nở rộ trên nền tuyết trắng.
Chắc hẳn… không còn nhàm chán nữa rồi nhỉ?
Viên đá trong cống tiếp tục lăn, vang lên tiếng lộc cộc.
Nó vừa khéo lọt qua khe lưới chắn, vừa khéo tránh được cánh quạt thông gió.
Vừa khéo trượt vào băng chuyền vận chuyển, vừa khéo tiến sâu vào trung tâm pháo đài quân sự dưới lòng đất.
Vừa khéo bị hai thùng hàng chặn lại, nên chẳng ai phát hiện ra hòn đá nhỏ này.
Rồi lại vừa khéo lăn khỏi xe đẩy, rơi xuống kho chứa máy bay.
Nó lăn vào góc bê tông xám, trùng màu hoàn toàn, nên không ai để ý.
Tất cả máy bay đã sẵn sàng cất cánh. Mỗi chiếc đều có phi công, đặc công, người thi hành và vũ khí sinh học đặc chế chống biến dị.
Chỉ cần ba phút nữa thôi.
Ba phút sau, cửa hầm máy bay sẽ mở ra. Những chiếc máy bay sẽ lần lượt cất cánh.
Làn khí bùng lên sẽ cuốn theo viên đá nhỏ.
Viên đá bay theo gió, vừa khéo rơi vào khe hở nhỏ trên thân một chiếc máy bay nào đó – đúng vào vị trí lỗi nghiêm trọng do công nhân sơ suất gây ra.
Bình xăng sẽ phát nổ.
Cả kho chứa máy bay sẽ bùng cháy, không một chiếc nào thoát được, kể cả những chiếc vừa cất cánh.
Loài người sẽ chìm vào tuyệt vọng.
Nhưng trước khi thảm hoạ ập đến, một bàn tay trắng nhợt đã nhẹ nhàng nhặt viên đá lên.
Người đàn ông tóc bạc, da trắng, mặc bộ đồng phục chiến đấu ôm sát người, chăm chú nhìn viên đá trong tay.
“Thứ này không nên ở đây.”
Tần Vô Vị ra lệnh, rồi tiện tay ném viên đá cho cấp dưới:
“Đi kiểm tra ống thông gió phía trên.”
“Rõ!” – Cấp dưới nhận lệnh, nhanh chóng chạy đi.