Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 246: Di sản và cậu nhóc lạ
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà của Lục Chấp nằm trong một khu chung cư bình thường, không quá sang trọng nhưng cũng không cũ kỹ. Anh vốn là lính đặc nhiệm thuộc lực lượng gìn giữ hòa bình, được quốc gia hỗ trợ tài chính tương đối hậu hĩnh. Mọi sinh hoạt hàng ngày đều do quân đội lo liệu, nên trong nhiều năm qua, anh đã tích góp được một khoản tiền khá lớn.
Trước đây, Lục Chấp từng mơ ước sau khi giải ngũ, anh sẽ rời khỏi quân đội để sống cuộc đời bình thường. Số tiền tiết kiệm bấy lâu nay chính là vốn liếng để cưới vợ. Đến khi ấy, anh sẽ chiều chuộng vợ mình đủ mọi thứ: xe, nhà, nhẫn kim cương… Anh hoàn toàn đủ khả năng chi trả, tiền bạc không phải là vấn đề.
Vấn đề duy nhất là… anh vẫn chưa có vợ.
Suy nghĩ đến đây, anh thấy buồn bã. Lục Chấp tuổi trẻ tài cao, quân công hiển hách. Ở tuổi hai mươi bảy, hai mươi tám, anh đã đạt đến chức Thiếu tá, tiền đồ rộng mở. Đáng tiếc, anh không chỉ chưa có vợ mà còn là đứa trẻ mồ côi xuất thân từ viện phúc lợi.
Đúng vậy, Lục Chấp là trẻ mồ côi.
Nhưng giờ thì không còn nữa.
Anh lớn lên ở cô nhi viện Nghi Giang, đến năm bảy tuổi thì được cha mẹ nuôi nhận về.
Lúc ấy, mẹ nuôi anh sức khỏe yếu, ai cũng lo bà sẽ qua đời sớm. Thế nhưng sau khi nhận nuôi bé Lục Chấp, đứa trẻ ngoan ngoãn ấy đã mang đến sức sống mới cho gia đình quân nhân này.
Căn bệnh kinh niên của mẹ nuôi dần thuyên giảm, bà không còn phải nằm liệt giường hay uống thuốc thay cơm mỗi ngày nữa.
Cha nuôi cũng thăng tiến nhanh chóng trong quân đội.
Lớn lên, Lục Chấp thừa hưởng khí phách quân nhân của cha, trở thành lính đặc chủng vinh quang, tham gia nhiều nhiệm vụ gìn giữ hòa bình quốc tế.
Nhắc mới nhớ, lần này về Nghi Giang không đơn thuần để nghỉ phép hay thăm cô nhi viện. Mục đích chính của anh là về… thừa kế di sản.
Chuyện này kể ra cũng lạ. Lục Chấp đã hai mươi tám tuổi, bỗng nhiên một vị gia chủ giàu có xuất hiện, khẳng định mình là cha ruột của anh. Lục Chấp ngơ ngác, vội gọi điện cho cha nuôi để hỏi cho ra lẽ.
Cha nuôi cũng ngỡ ngàng: “Chuyện gì vậy? Cha không biết gì hết!”
Anh lại gọi đến cô nhi viện Nghi Giang tìm dì Trịnh, người đã nhận anh về năm xưa, nay là viện trưởng Trịnh.
Viện trưởng Trịnh: “???”
Thôi xong, chẳng có manh mối nào cả.
Quan trọng hơn, Lục Chấp vẫn chưa kịp về nước để làm rõ thân thế thì vị cha ruột trong truyền thuyết kia đã qua đời.
Anh không còn cơ hội để đối chất trực tiếp với ông ấy.
Lục Chấp ngơ ngác, chẳng hiểu gì.
Vừa xuống máy bay, anh đã nhận được điện thoại từ luật sư, giục anh đến xác nhận hợp đồng, tiếp quản khối gia sản trị giá hàng tỷ tệ.
Thành ra khi bước ra khỏi văn phòng luật sư, cả người Lục Chấp vẫn còn bần thần.
Chỉ chớp mắt, từ một anh lính nghèo vào sinh ra tử, anh đã biến thành chủ tịch hào môn trong truyền thuyết?
Bước ngoặt cuộc đời đến quá đột ngột, Lục Chấp thấy mình cần tĩnh tâm lại.
Anh đi dạo trên con phố đông đúc, xe cộ nhộn nhịp, chợt bắt gặp một cậu trai ngây thơ như khúc gỗ đang bị một tên lưu manh giở trò đồi bại.
Lục Chấp nghĩ bụng, con trai ra ngoài cũng phải biết tự bảo vệ mình chứ!
—
Khi về đến nhà, đã là sáu giờ rưỡi tối. Đường phố tắc nghẽn vì giờ cao điểm, nhưng may mắn thay, nhà anh không xa, họ đi bộ về.
Lần này, cuối cùng cậu nhóc cũng không nắm cạp quần anh nữa. Cậu chuyển sang nắm ống quần.
Lục Chấp: “…”
Nguy hiểm quá! Lúc nào anh cũng có cảm giác quần mình sắp bị kéo tuột xuống giữa phố!
Anh không thể hiểu nổi thói quen kỳ quặc ấy của cậu ta học đâu ra.
Nhưng xét về chiều cao, vị trí cạp quần quả là nơi thuận tiện nhất để cậu túm.
Hay là nắm tay? Vị trí cũng phù hợp.
Lục Chấp nghĩ, hai đàn ông nắm tay nhau đi trên đường lớn thì có vẻ không ổn cho lắm.
Dù cậu thiếu niên trông như học sinh cấp ba, ngoại hình lại quá xinh đẹp. Đẹp đến mức Lục Chấp chỉ cần đi cạnh cậu cũng thấy… chột dạ.
“Oa… hai người này trông đẹp đôi ghê!”
“Wao, đẹp trai vãi… bộ đội hả ta? Cậu nhóc bên cạnh kia kìa! Mình có đang nằm mơ không vậy? Xinh xỉu luôn!”
“Oa! Muốn chụp một bức kỷ niệm ghê… huhu ai cản mình lại với!”
Lục Chấp: “…”
Mấy người có thể kiềm chế lời nói, nói nhỏ một chút được không. Chính chủ nghe thấy hết rồi đây này…
Anh day trán, thầm cảm thán may mà cậu nhóc bên cạnh mình không hiểu gì, nếu không để người ta hiểu lầm thì ngại chết đi được.
Anh hơi nghiêng đầu, liếc nhìn thiếu niên. Ánh đèn đường hắt xuống những vệt sáng dịu nhẹ, sắc vàng ấm áp soi rõ gương mặt cậu. Cậu chậm rãi chớp mắt, hàng mi dài như lông vũ đổ xuống bóng râm đậm nét, càng tôn lên nét tinh tế và làn da mịn màng.
Đẹp tựa như một búp bê sứ.
Con búp bê ấy chẳng để tâm đến xung quanh, những ngón tay trắng trẻo, mềm mại túm hờ lấy cạp quần anh. Lớp vải bị cậu vò thành một cục, nhăn nhúm.
Lát về phải ủi lại mới được.
Lục Chấp nhìn nhúm vải nhăn nheo kia, nghiêm túc suy nghĩ. Anh về nước chỉ mang một bộ âu phục. Lúc này, chiếc áo vest cậu mặc, vạt áo dài đung đưa theo nhịp bước. Quần tây bị cậu vò nhăn nhúm, may còn có thắt lưng giữ lại, nếu không chắc quần anh bị tuột xuống từ đời nào.
…Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ?
Lục Chấp rơi vào trầm tư sâu sắc.
Sao lại thành ra thế này được chứ!!!
Anh đau đớn thở dài, đưa tay xốc lại cạp quần mình. Quần không thể tuột thật nhờ thắt lưng nhưng cứ bị kéo, kéo, kéo liên tục…
Anh cảm thấy không an tâm tí nào cả!!!
—
May mắn nhà anh không xa. Tuy vậy, đi được nửa đường, Lục Chấp vẫn không nhịn được.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu thiếu niên.
“…?” Cậu ngước lên nhìn anh, vẻ mặt hơi ngơ ngác.
“Em vịn chỗ này đi.” Lục Chấp trầm giọng nói rồi đặt tay cậu lên chiếc thắt lưng của mình.
“…” Thiếu niên chậm rãi chớp mắt, chẳng biết có hiểu ý anh không.
“Đến nơi rồi.” Lục Chấp dừng bước trước một tòa chung cư.
Nhà anh nằm ở tầng bốn, vị trí không cao không thấp. Đây là khu phố cũ, những năm qua Nghi Giang phát triển nhanh, nhiều ngôi nhà cũ được tu sửa.
Anh mua căn hộ này vào thời điểm thích hợp, tuy không ở trung tâm sầm uất nhưng tiện ích xung quanh chẳng thiếu thứ gì. Căn này dưỡng già, sống cuộc đời bình dị thì đúng là tuyệt vời.
Căn hộ này do cha mẹ nuôi sắm sửa cho anh trước khi ra nước ngoài, họ nói đợi sau này anh kết hôn thì về đây ở.
Trong nhà có hai phòng ngủ, một phòng khách, vợ chồng trẻ một phòng, đứa con tương lai một phòng, thế là vừa đẹp. Cha mẹ nuôi cũng có một căn nhà gần đây, sau này có cháu dễ bề chăm sóc.
…Thế là câu chuyện lại quay về vạch xuất phát…
Lục Chấp tuổi trẻ tài cao, nhà xe đủ cả, cha mẹ khỏe mạnh sẵn lòng chăm cháu…
Chỉ thiếu mỗi một cô vợ thôi.
Khụ khụ.
Bởi thế mới nói đây là “vấn đề duy nhất”.
Lục Chấp thường trực ở đơn vị gìn giữ hòa bình, khi ra hải phận quốc tế giải quyết sự cố, khi hỗ trợ cảnh sát phòng chống tội phạm xuyên quốc gia. Nói chung là chạy đôn chạy đáo khắp thế giới, chẳng mấy khi có mặt ở nhà.
Họ hàng không muốn giới thiệu đối tượng cho anh nhưng đến cái bóng anh còn chẳng thấy thì yêu đương kiểu gì.
Trong lực lượng gìn giữ hòa bình càng không thể, đó là môi trường quân đội đấy.
Hằng ngày đối mặt với mưa bom bão đạn, giữ được mạng đã là tốt lắm rồi.
Tìm vợ ư? Tâm trí đâu mà tìm!
Ngày nào anh cũng chỉ nghĩ đến việc chửi cái lũ thế lực tà ác mà thôi.
Về đến nhà, Lục Chấp lại bất giác nghĩ đến chuyện của vị cha ruột đại gia kia…
Ừm, lát nữa phải gọi điện cho cha mẹ nuôi để trao đổi kỹ hơn về việc này mới được.
Cha mẹ nuôi của Lục Chấp hiện không có mặt ở Nghi Giang.
Từ khi con trai đóng quân ở nơi xa, hiếm khi về nhà thì hai ông bà càng thêm thong dong tự tại. Sau khi giải ngũ vì chấn thương ở tuổi ngoài năm mươi, cha nuôi bắt đầu sống đời thanh tao. Sáng vẽ tranh thủy mặc, chiều chăm hoa nuôi chim. Ông bà thường xuyên dắt tay nhau đi du lịch khắp nơi như một đôi tình nhân trẻ.
Vết thương của cha không quá nghiêm trọng, chỉ là thời trẻ quá xông pha, lúc nằm bò trên tuyết lạnh, lúc ngâm mình dưới đầm nước giá băng. Không sợ khổ không sợ mệt, chẳng quản hiểm nguy cũng không màng hậu quả, thời gian dài trôi qua khó tránh khỏi những chứng bệnh xương khớp lúc trái gió trở trời.
Trước đây, cứ hễ trời lạnh là cha anh lại phát bệnh.
Bây giờ thì ổn rồi.
Nghe nói ngày nào mẹ cũng bắt ông ngâm chân, đốc thúc ông tập Thái Cực Quyền và đứng tấn. Những chứng bệnh cũ mà bao nhiêu quân y lẫn danh y Đông y không chữa khỏi, bỗng dưng lại được mẹ trị dứt điểm bằng phương pháp dân gian này.
Lần này Lục Chấp về Nghi Giang, cha mẹ nuôi đều không có mặt ở nhà. Hai người họ vẫn đang mải mê du ngoạn khắp cả nước.
Dù khối gia sản hàng tỷ tệ kia cũng là chuyện của cá nhân anh, hai ông bà tuyên bố: “Chúng ta không can thiệp, con tự xử lý đi.” Thế là họ lại vui vẻ dắt tay nhau đi du lịch tiếp.
Lục Chấp đành ngậm ngùi ngơ ngác tự đi gặp luật sư.
—
Suy nghĩ lại bay xa quá rồi. Đến khi Lục Chấp hoàn hồn, chiếc chăn sạch sẽ trước mặt anh đã được gấp thành một khối đậu phụ vuông vức.
“!” Lục Chấp giật mình.
Phản xạ sinh lý trong quân đội lại trỗi dậy rồi. Cứ thấy chăn là lại muốn gấp thành khối đậu phụ!
Anh đang trải giường cho cậu nhóc kia mà!
Lục Chấp ngượng ngùng ho một tiếng.
Vừa quay đầu lại, anh chạm ngay ánh mắt trong trẻo của thiếu niên.
Cậu đứng yên lặng như thế, tựa như một cái cây không biết nói năng.
…Thực ra, đêm hôm khuya khoắt mà bị một người cứ đứng im nhìn chằm chằm như vậy, nghĩ kỹ thì cũng thấy hơi rợn người.
Nhưng Lục Chấp không sợ chút nào.
Lính đặc nhiệm mà, dương khí đầy mình.
Hơn nữa qua một buổi chiều tiếp xúc, anh cảm thấy mình khá hợp với cậu nhóc này. Dù sao thì vẫn tốt hơn mấy đứa trẻ cứ tách khỏi cha mẹ là khóc lóc om sòm.
Tốt hơn nhiều là đằng khác.
Yên tĩnh, ngoan ngoãn.
Ngoại trừ việc không biết nói chuyện ra thì chẳng có điểm nào để…
“Em tên là Giang Diệu.”
— Lục Chấp vừa mới nghĩ thế xong, cậu thiếu niên im lặng nãy giờ kia bỗng dưng cất tiếng.
Lục Chấp: “???”
Anh giật mình, buột miệng hỏi: “Hóa ra em biết nói à!”
Giang Diệu: “…”
Lục Chấp: “Thế sao lúc nãy ở đồn cảnh sát em không nói gì thế?”
Giang Diệu: “…”
Đôi mắt đen láy chớp chớp, cậu vẫn lẳng lặng nhìn anh, dường như lại đánh mất khả năng ngôn ngữ.
Lục Chấp định hỏi tiếp nhưng bỗng cảm thấy có gì đó là lạ. Anh đưa tay quơ quơ trước mặt cậu thiếu niên. Hàng mi dài khẽ cử động, dường như đến lúc này cậu mới sực tỉnh, gương mặt hiện lên vẻ ngơ ngác, mờ mịt nhìn anh cứ như đang nói: Anh vừa nói gì cơ?
Lục Chấp hạ tay xuống, lông mày hơi nhíu lại, trong đầu chợt nảy lên một ý nghĩ vô cùng kỳ quặc.
Không lẽ… không lẽ cậu nhóc này không phải người?
Có khi nào cậu ta là — một người máy không!
—
Một người máy mang tên “Giang Diệu”.
Bình thường luôn ở trạng thái chờ, chỉ khi được đánh thức hoặc dùng cách nào đó thu hút sự chú ý, cậu ta mới “truy cập” lại để phản ứng với thế giới bên ngoài.
Ừm.
Hợp lý đấy.
Lời giải thích hoàn hảo cho mọi hành vi kỳ lạ của đứa nhỏ này suốt cả ngày hôm nay.
…Vậy cậu ta tên là “Giang Diệu” sao? Nghe chẳng giống tên người máy chút nào, tên của người máy thường phải là một dãy mã số chứ nhỉ.
Lục Chấp mỉm cười, tự giới thiệu: “Tôi là Lục Chấp.”
“…” Giang Diệu nhìn anh trân trân, “…Ừm.”
Rất nhanh sau đó, cậu lại rơi vào trạng thái mất tín hiệu, bắt đầu ngẩn người nhìn chằm chằm vào khối đậu phụ trên giường.
Lục Chấp quan sát vẻ thẫn thờ của cậu, càng nhìn càng thấy giống người máy. Đặc biệt là anh bỗng phát hiện ở trước ngực Giang Diệu có cái gì đó đang nhấp nháy.
…Ban ngày dưới ánh nắng nên anh không để ý, giờ trời đã tối, trong phòng ngủ phụ chỉ có ánh đèn vàng ấm áp nên vệt sáng trắng mờ ảo ấy trở nên nổi bật hẳn lên.
“Chỗ kia của em…” Lục Chấp chỉ tay vào ngực cậu, hỏi: “Có cái gì đang sáng lên kìa.”
“…” Giang Diệu cúi đầu nhìn bên ngực trái của mình, dường như cũng sững lại một chút.
Cậu đưa tay áp lên đó.
“Đây là, trái tim.” Giang Diệu khẽ nói.
Lục Chấp: “?”
Cậu thiếu niên ngước mắt lên, đôi mắt trong veo như vừa được gột rửa: “Đây là trái tim của em.”
“Tôi biết đó là tim.” Lục Chấp dở khóc dở cười, “Ý tôi muốn hỏi là cái gì đang phát sáng… thôi bỏ đi, không sao đâu.”
Lục Chấp cười cười, ý bảo sự tò mò của mình dừng lại ở đây, nếu cậu không muốn nói thì thôi.
Giang Diệu: “…” Lại mất kết nối nữa rồi.
Lục Chấp cẩn thận trải giường cho cậu, vừa quay đầu lại thì thấy vệt sáng trắng mờ mờ trước ngực cậu đã tắt ngóm.
…Hết pin rồi à?
Rốt cuộc cái thứ đó là gì vậy nhỉ?
Chẳng lẽ anh nhặt được một bé Ultraman về nhà thật sao?
Nghĩ đến đây, Lục Chấp không nhịn được mà bật cười. Đang cười, anh bỗng nhớ ra một chuyện.
“…Tôi phải ra ngoài một lát, em đợi tôi ở đây nhé?” Lục Chấp lấy một chiếc máy tính bảng ra, mở khóa mật khẩu rồi đặt vào tay cậu, ra hiệu cho cậu tự chơi.
“?” Giang Diệu nghiêng đầu, thắc mắc nhìn anh.
“Tôi đi mua ít đồ dùng cá nhân cho em, còn có…” Lục Chấp chưa nói hết câu, Giang Diệu đã rất tự giác tiến tới. Những ngón tay trắng trẻo nhấc lên, quen đường quen lối túm chặt lấy thắt lưng anh.
Lục Chấp: “…”
Em quen tay quá ha!
Trời đã tối, đỡ ngại hơn ban ngày.
Lục Chấp nghĩ bụng để đứa nhỏ này ở nhà một mình thì chắc cậu cũng sợ. Thế là anh đánh liều, để mặc Giang Diệu nắm thắt lưng mình, một lần nữa xuống lầu. Dù sao cũng đã bao năm không về, trong khu chung cư này chẳng ai nhận ra anh.
Anh nhớ ở cổng khu có một siêu thị tiện lợi mở cửa 24/7… không biết giờ còn đó không.
Đêm đầu xuân, không khí vẫn còn hơi se lạnh.
Giang Diệu chỉ mặc một chiếc áo mỏng nên từ lúc ra khỏi cửa, Lục Chấp đã khoác chiếc áo vest của mình lên người cậu.
Trông cậu hệt như một đứa trẻ nghịch ngợm đang mặc trộm đồ của người lớn.
Lục Chấp quay sang nhìn Giang Diệu, thấy chiếc áo vest của mình quá rộng so với thiếu niên. Tay áo dài thượt, vạt áo cũng dài, che khuất cả đôi bàn tay, che đi vòng eo, che luôn cả mông và chân cậu.
…Một bé Ultraman mặc trộm đồ người lớn, đáng yêu đến lạ.
“Khụ…” Lục Chấp quay đầu đi, vội vàng xua những ý nghĩ kỳ quái kia ra khỏi đầu.
Không đúng.
Mình bị sao thế này.
Sao cứ nhìn một nhóc Ultraman… không, sao cứ nhìn chằm chằm một nam sinh cấp ba vậy.
Đã vậy, cậu ấy còn là con trai nữa chứ!
Không những thế mà còn là một cậu nhóc có vấn đề về tâm thần.
Như vậy là không đúng.
Cực kỳ, cực kỳ, không đúng.
Lục Chấp là lính đặc nhiệm, chút chuẩn mực đạo đức tối thiểu này anh vẫn có. Anh quay đầu sang chỗ khác, nhìn thẳng về phía trước, sóng vai cùng Giang Diệu tản bộ trong khu chung cư giữa đêm xuân.
Khí hậu Nghi Giang ấm áp, hoa đào trong khu cũng đã nở rộ. Gió mùa mang theo hơi thở ẩm ướt, không khí phảng phất mùi đất ẩm và cỏ xanh, hít vào cảm thấy rất sảng khoái.
Giờ này, cư dân trong khu đều đã dùng bữa tối xong, người già bế cháu nhỏ, các cặp vợ chồng tản bộ bên nhau, ai ai cũng thong thả đi dạo sau bữa cơm chiều.
—
Vị thần duy nhất của thế gian tồn tại song song trong vô số dòng thế giới.
Hoa đào đầu xuân chậm rãi bung nở, tiếng ve mùa hạ kêu đến xé lòng.
Thạch lựu cuối thu trĩu nặng cành lá, lửa hồng rực cháy trong lò sưởi đêm đông.
Vô số dòng thế giới, vô số tuyến thời gian.
Vạn vật trên đời và ngàn vạn tinh tú mênh mông cũng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua trong mắt ngài.
Sự chú ý của thần bị phân chia vô tận.
Mãi cho đến khi một cánh hoa đào đầu xuân nhẹ nhàng rơi trên vai ngài.
Thần khẽ nghiêng mặt, nhìn về phía người đàn ông cao lớn, vững chãi như ngọn hải đăng ấy.
Trong không khí phảng phất mùi đất và mùi cỏ xanh.
Một mùi hương dịu dàng và sạch sẽ.
—
Lục Chấp nhìn thẳng về phía trước, eo đeo thêm cái “đuôi nhỏ” Ultraman của mình.
Dưới những ánh mắt kinh ngạc của hàng xóm, anh vẫn giữ vẻ hiên ngang, chính trực, giả vờ như chẳng có gì ngượng ngùng, bước thẳng vào cửa hàng tiện lợi ngoài cổng khu.
Lục Chấp nhanh chóng tìm được đồ dùng vệ sinh. Kem đánh răng, bàn chải rồi khăn mặt. Anh cầm lên nhìn một cái rồi lại đặt xuống, đổi sang loại có in hình gấu nhỏ ở bên cạnh.
À, còn dép đi trong nhà nữa.
Lục Chấp ngồi xổm xuống tìm kiếm, quả nhiên lại tìm thấy đôi dép có in hình gấu nhỏ.
Hình như là cùng một bộ?
Lục Chấp xách đôi dép gấu định bỏ vào giỏ, quay đầu sang thì thấy bé Ultraman của mình cũng ngồi xổm xuống theo anh.
“…!”
Lục Chấp quay đầu lại quá bất ngờ, vừa khéo chạm phải ánh mắt Giang Diệu. Trong đôi mắt ấy, Lục Chấp thấy rõ bóng hình của bản thân. Mắt Giang Diệu rất sáng, trong veo rõ ràng. Khi cậu chăm chú nhìn một người, nó sẽ tạo cho đối phương một ảo giác rằng thế giới của cậu chỉ tồn tại mỗi người đó mà thôi.
Đôi mắt ấy như biết nói, chỉ tiếc là chẳng ai hiểu được cậu đang muốn nói gì.
…Phải làm gì mới hiểu được cậu đây?
Không hiểu sao, đáy lòng Lục Chấp bỗng mềm đi.
Anh không nhịn được mà tự hỏi cha mẹ cậu đâu? Một đứa trẻ dễ khiến người ta lo lắng thế này đột ngột mất tích, lại còn mất tích lâu đến vậy, chắc hẳn cha mẹ cậu đang lo sốt vó lên rồi.
Lục Chấp thở dài, một tay xách giỏ, một tay xách Giang Diệu đứng lên.
Vẫn còn một thứ chưa mua…
Lục Chấp đi loanh quanh giữa các kệ hàng mấy vòng mà vẫn không tìm thấy. Chẳng còn cách nào khác, anh đành phải đi tới quầy thu ngân nhờ nhân viên trợ giúp, sau lưng vẫn đeo theo cái đuôi nhỏ.
“Chào anh! Em có thể giúp gì được cho anh ạ!” Cô nhân viên trẻ tuổi tràn trề năng lượng như ánh mặt trời rực rỡ, trông như một sinh viên đi làm thêm sau giờ học.
“Cho hỏi ở đây có…” Lục Chấp cố gắng giữ nét mặt bình thường, “…q**n l*t dùng một lần không?”
“Dạ có ạ! Anh cần bao nhiêu chiếc?” Cô sinh viên chẳng hề suy nghĩ sâu xa, nhiệt tình hỏi han rồi bước ra khỏi quầy thu ngân để dẫn anh đi lấy đồ.
“…Khoảng 3 chiếc đi.” Lục Chấp thầm thở phào, lòng đầy cảm kích.
Cũng may là cô bé này không nghĩ nhiều. Anh không thể tưởng tượng nổi nếu nhân viên dùng ánh mắt như nhìn kẻ b**n th** để nhìn mình… thì liệu anh có xách Giang Diệu chạy mất dép hay không.
Thật lòng mà nói, tuy Lục Chấp độc thân từ bé đến lớn nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy.
Anh cũng đã từng nghĩ qua, cảm thấy chuyện đi mua băng vệ sinh và thuốc giảm đau cho bạn gái trong kỳ kinh nguyệt là điều hết sức bình thường, chẳng có gì để ngại. Nếu người yêu anh cần, anh sẽ không ngần ngại mà đi làm ngay.
Nhưng anh không bao giờ ngờ được rằng, chỉ là giúp một cậu trai mới gặp lần đầu mua đồ dùng cá nhân và… q**n l*t dùng một lần thôi mà anh lại có thể ngượng đến mức này.
Chẳng lẽ anh đã đánh giá quá cao khả năng giao tiếp của mình hay sao?
Cũng hợp lý.
Cả ngày vùi mình trong quân đội, mỗi lần ra khỏi cửa không phải đi bắt người thì cũng là đánh trận, đúng là chẳng cần đến mấy kỹ năng giao tiếp xã hội gì.
Lục Chấp day trán.
Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của cô nhân viên chính trực, anh đã lấy được q**n l*t dùng một lần. Anh dẫn theo cái đuôi nhỏ Ultraman quay lại quầy để thanh toán.
Ầy, hình như quên chưa hỏi cậu ấy có thích không…
Lục Chấp nhìn cô nhân viên quét mã từng món đồ để tính tiền, bỗng nhớ ra mình chưa hỏi xem Giang Diệu có thích họa tiết gấu nhỏ này không.
Biết đâu người ta lại chê con nít quá thì sao?
“Em thích lắm.” Giang Diệu mở miệng nói: “Cảm ơn anh.”
Lục Chấp sững lại.
“Trước đây em cũng từng có một đôi dép gấu như thế này.” Giang Diệu dời mắt nhìn qua giỏ mua hàng.
“…” Nhất thời, Lục Chấp không biết nói gì.
Bỗng dưng anh muốn xoa đầu Giang Diệu.
Tuy nhiên, Lục Chấp vẫn kiềm chế được. Dù sao cũng mới quen biết có một ngày, hành động đó quá thân mật, lỡ làm người ta sợ thì sao. Nhỡ đâu cậu ấy lại hiểu lầm mình cũng giống mấy tên lưu manh có ý đồ xấu thì hỏng bét.
Lục Chấp im lặng một giây rồi quay sang hỏi nhân viên: “Của tôi hết bao nhiêu tiền thế?”
“Dạ 54 đồng 3 hào!” Giọng cô nhân viên trong trẻo hoạt bát, cười hì hì hỏi thêm: “Anh còn cần gì nữa không ạ? Có muốn lấy thêm ít kẹo hay đồ ăn vặt không?”
Lục Chấp nhìn theo hướng chỉ của cô, thấy trên kệ treo cạnh quầy thu ngân bày đầy các loại kẹo rực rỡ sắc màu.
“Ăn kẹo không?” Lần này Lục Chấp nhớ phải hỏi trước, “Thích vị gì nào?”
Giang Diệu: “…”
Lại mất tín hiệu.
Thôi được rồi.
Lục Chấp tiện tay bốc mấy cái đủ màu sắc và hình dáng khác nhau đặt trước mặt cô bé.
“…?” Cô nhân viên khựng đi trông thấy
“?” Lục Chấp thắc mắc: “Có chuyện gì sao?”
“Anh muốn lấy… lấy nhiều thế này ạ?” Cô bé ngập ngừng, nhìn Lục Chấp với ánh mắt rất vi diệu rồi lại liếc sang Giang Diệu đang đứng bên cạnh.
“Lấy hết. Tôi không biết cậu ấy thích loại nào nên cứ thử hết xem sao.” Lục Chấp thuận miệng đáp.
“…” Biểu cảm của cô bé bỗng trở nên phong phú vô cùng.
Nét mặt của cô khó diễn tả bằng lời, cô khó khăn dời mắt khỏi Giang Diệu, nghiêm túc hỏi một câu:
“Xin lỗi, có lẽ em hơi nhiều chuyện một chút… Nhưng mà cho em hỏi, bạn đứng cạnh anh đây đã thành niên chưa ạ???”
Lục Chấp: “???”
Cái gì, người trưởng thành thì không được ăn kẹo à?
Mà nhắc mới nhớ, hình như anh cũng không biết Giang Diệu bao nhiêu tuổi thật…
Khoan đã, tại sao mua kẹo lại phải hỏi tuổi?!
Tim Lục Chấp đập thình thịch, anh vội vàng cúi xuống nhìn đống “kẹo” mà mình vừa tiện tay bốc một nắm kia.
Vừa nhìn thấy, da mặt Lục Chấp thiếu điều rớt ngay tại chỗ.
— Đó nào phải kẹo gì cho cam!!!
Đó là các loại — bao cao su có gân, có gai, dạ quang, nhám, đủ các hương vị trái cây!!!
Cả người Lục Chấp đờ ra, mặt mày cứng đờ, vội vàng trả những thứ không phù hợp kia về lại trên kệ.
…Phải nói là trùng hợp làm sao.
Đúng lúc này, Giang Diệu — cậu người máy nhỏ bé với tín hiệu chập chờn của anh bỗng online trở lại.
“Vị đào ạ.” Giang Diệu nói.
Vừa nói, cậu vừa nắm nắm thắt lưng của Lục Chấp, ánh mắt dõi theo những chiếc hộp bao bì blingbling in hình trái cây rực rỡ trong tay anh.
Lục Chấp: “…!”
Cô nhân viên: “…!!!”
Xem chừng Giang Diệu vừa online không thể hiểu nổi tình hình lúc này.
Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào những chiếc hộp nhỏ có giấy gói blingbling kia, như thể sợ mình diễn đạt không đủ rõ ràng, cậu nhẹ nhàng kéo kéo thắt lưng của Lục Chấp, ngước mặt lên hỏi bằng giọng khẽ khàng, mềm mại:
“Em thích vị đào. Có được không?”
Lục Chấp: “…”
Thôi xong thôi xong, ánh mắt cô nhân viên nhìn anh càng lúc càng sai!
Trước khi biểu cảm của cô gái chuyển từ “Quan hệ với trẻ vị thành niên là phạm pháp” sang “Quan hệ với người thiểu năng là phạm pháp!!!”, Lục Chấp đã nhanh chóng bỏ lại một xấp tiền, vơ lấy đống đồ dùng sinh hoạt và kéo nhóc Ultraman của mình…
Chạy mất dép khỏi cửa hàng tiện lợi!
—
Lời tác giả:
Cô sinh viên chính trực ở phía sau lặng lẽ bấm số báo cảnh sát.
Nhắc mới nhớ, lúc hai người họ mới gặp lần đầu, cái quần của Lục Chấp không bị Giang Diệu kéo hẳn xuống đúng là một kỳ tích của vật lý mà.
—
Lời editor:
Với cái tính của em Diệu mà bộ này được viết trên Tấn Giang thì đúng là một thiếu sót…