263. Chương 263: Cùng dưới ánh trăng

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 263: Cùng dưới ánh trăng

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 263 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trăng tròn đoàn viên, ai cũng chung vầng trăng ấy.
Tần Vô Vị cảm thấy rất kỳ lạ.
Cậu bé tên Giang Diệu khiến anh không thể nào quên được.
Kỳ thực, vụ án liên quan đến Giang Diệu vốn không thuộc phạm vi anh phụ trách. Dưới sự hỗ trợ của Thập Niên, anh đã phá xong đường dây bắt cóc kia. Về lý, sau khi nhận khen thưởng, Tần Vô Vị đáng ra phải nghỉ ngơi một thời gian mới phải.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Cái tên cuồng công việc.
Tần Vô Vị thường bị em trai mình trêu như vậy.
Lòng không yên, tay chân cũng chẳng thể nghỉ ngơi. Dù đã tan ca, anh vẫn miệt mài suy nghĩ về công việc, lật đi lật lại từng chi tiết vụ án, tự hỏi liệu mình có chỗ nào chưa làm tốt.
Đôi lúc, em trai lại không nhịn được hỏi: “Anh yêu nghề này đến mức nào? Thích làm cảnh sát hình sự đến thế nào?”
Tần Vô Vị không trả lời được.
Nói đúng hơn, so với “yêu thích”, có lẽ đây là một loại sứ mệnh — thứ đã khắc sâu vào linh hồn anh kể từ ngày anh biết cha mình hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
…Lúc ấy, cha anh dốc sức truy tìm những đứa trẻ mất tích, có lẽ vì chính ông cũng có hai con. Mỗi khi đứng trước những bậc cha mẹ khóc lóc vì mất con, ông luôn cảm thấy áy náy, không dám nhìn thẳng vào họ.
Vì thế ông mới hành động tích cực đến thế, nỗ lực không ngừng. Dẫu chỉ là sớm hơn một ngày, một phút, hay một giây, ông cũng muốn cứu những đứa trẻ khỏi vùng núi hẻo lánh. Nếu không, linh hồn ông sẽ không thể yên nghỉ, sẽ bị thiêu đốt bởi nước mắt của những người làm cha làm mẹ.
…Hồi nhỏ, Tần Vô Vị không hiểu nỗi lòng ấy. Lần đầu tiên anh thực sự thấu hiểu cha mình là khi bước chân vào Học viện Cảnh sát, khi bắt đầu tiếp xúc với các nạn nhân và gia đình họ.
Anh cảm nhận được linh hồn mình cũng đang bị thiêu rụi.
Cảm giác về sứ mệnh trở thành liều thuốc chữa lành, như dòng suối mát rửa sạch tâm hồn. Nó cũng là cái gốc giúp anh đứng vững, cảm thấy mình là một phần của điều gì đó lớn lao.
…Một sự theo đuổi kỳ lạ.
Tần Vô Vị cũng không rõ mình đang theo đuổi điều gì. Tóm lại, hai mươi năm đầu đời cứ thế trôi qua.
Vì thế, chuyện của Giang Diệu cứ đọng mãi trong lòng anh cũng chẳng có gì lạ.
Giang Diệu quá nhiều điểm kỳ lạ.
Anh tra toàn bộ cơ sở dữ liệu quốc gia, nhưng không tìm thấy hồ sơ nào trùng khớp với cậu bé. Không phải vì không có ai tên “Giang Diệu”, mà là độ tuổi, giới tính, đặc điểm ngoại hình — tất cả đều không phù hợp với Giang Diệu mà anh biết.
Người không hộ khẩu? Hay là người nước ngoài?
Tần Vô Vị đang điều tra theo hướng đó, nhưng thật sự rất khó. Hơn nữa, Giang Diệu không giống người mồ côi hay sống lang thang. Nhìn một cái là biết cậu bé được nuôi dạy cẩn thận, được cha mẹ nâng niu như trứng hứng hoa.
…Tại sao cha mẹ cậu lại không tìm con? Chẳng lẽ họ cũng đã gặp nạn?
Rồi còn tình trạng sức khỏe của Giang Diệu… Rối loạn tập trung…
Tần Vô Vị đã đến Trung tâm Sức khỏe Tâm thần mà Lục Chấp nhắc tới, trực tiếp gặp bác sĩ Ôn — người trực tiếp tiếp nhận Giang Diệu.
Theo Ôn Lĩnh Tây, Giang Diệu gần đây không trải qua cú sốc tâm lý lớn nào. Cảm xúc ổn định, nội tâm bình thản, không có dấu hiệu chấn thương tâm lý. Dù có từng trải biến cố, cậu cũng đã vượt qua rồi. Cậu chỉ có khiếm khuyết về khả năng tập trung, chứ không phải rối loạn căng thẳng sau sang chấn.
Tuổi đời còn trẻ, nhưng Ôn Lĩnh Tây là một chuyên gia cực kỳ xuất sắc, kinh nghiệm lâm sàng dồi dào và rất được bệnh nhân tin tưởng.
Đúng vậy, Tần Vô Vị cũng đã tra cả lý lịch của Ôn Lĩnh Tây… Chẳng có cách nào khác, đó là bản năng của một cảnh sát hình sự.
Nhờ vậy, anh mới biết Lục Chấp thật lòng tốt với Giang Diệu — anh ta đã đưa cậu đến gặp bác sĩ giỏi nhất.
…Đúng rồi, tất nhiên Tần Vô Vị cũng đã tra kỹ Lục Chấp từng chút một…
Dù sao thì đó là người đang trực tiếp chăm sóc Giang Diệu. Lỡ Lục Chấp là một kẻ xấu thì sao? Như vậy chẳng phải họ đã phạm sai lầm nghiêm trọng?
Tất nhiên, hiện tại không có bằng chứng nào cho thấy Lục Chấp là người xấu. Ngược lại, anh ta đối xử với Giang Diệu rất tốt, thậm chí có thể nói là tận tâm đến mức cực độ.
Theo hồ sơ, Thiếu tá Lục là sĩ quan lực lượng gìn giữ hòa bình, sống quanh năm ở nước ngoài. Hoặc là đang làm nhiệm vụ ở vùng chiến sự, hoặc là tập luyện tại căn cứ hải ngoại. Đã mấy năm nay Lục Chấp không về nước, lần này cũng chỉ vì việc riêng mới xin phép nghỉ.
Thực tế, anh ta gần như xa lạ với thành phố Nghi Giang. Việc có thể tìm được Ôn Lĩnh Tây — chuyên gia đầu ngành — cho thấy anh đã phải nghiên cứu kỹ lưỡng. Rõ ràng, Lục Chấp thật lòng muốn tốt cho Giang Diệu.
— Khám bệnh cũng phải tìm nơi tốt nhất, cha ruột chăm con cũng chỉ đến mức này mà thôi.
…Tuy nhiên, hai người này đúng là rất kỳ lạ. Tần Vô Vị vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ giữa Giang Diệu và Lục Chấp.
Anh không phải kiểu người suy bụng ta ra bụng người. Tần Vô Vị biết mình lạnh lùng, hay giữ khoảng cách, nhưng anh không đến mức không hiểu tình cảm con người.
Anh biết, dù có là người thân thiện nhất, cũng không thể xây dựng niềm tin mạnh mẽ đến vậy chỉ trong chưa đầy hai ngày.
À không, chính xác là 65 tiếng đồng hồ.
Từ lúc Lục Chấp đưa Giang Diệu đến đồn báo án đến giờ, đã trôi qua 65 tiếng.
Chưa đầy ba ngày.
Nhưng ngay từ lần đầu gặp nhau — khi bốn người cùng ăn lẩu — Giang Diệu và Lục Chấp đã ăn ý, thân thiết như thể đã quen biết nhau từ lâu.
Quá kỳ lạ. Không bình thường chút nào.
Điều khiến Tần Vô Vị lo lắng nhất là Giang Diệu dường như cực kỳ, cực kỳ tin tưởng Lục Chấp. Cậu nghe theo mọi lời anh ta, đi theo anh ta như cái đuôi nhỏ dính lấy từ thuở lọt lòng.
Tần Vô Vị thậm chí còn nghi ngờ Lục Chấp có cho Giang Diệu uống thuốc gì không. Nếu không, sao cậu lại ngoan ngoãn và bám riết đến thế?
Nhưng nhìn hồ sơ, nghe những gì Thập Niên biết về Lục Chấp… thì anh ta không thể là người xấu như vậy.
Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra…?
Nỗi lo lắng của Tần Vô Vị lên đến đỉnh điểm khi Lục Chấp gọi điện nhờ anh điều tra về hai người: Giang Nhất Hoán và Từ Tĩnh Nhàn.
…Họ Giang?
Tần Vô Vị lập tức hiểu ý.
— Chẳng lẽ Giang Diệu là con ruột của cặp đôi danh giá kia, những người nổi tiếng vì tâm huyết với các hoạt động phúc lợi trẻ em?
Tiếc là không có bằng chứng.
Xét theo hộ tịch và sơ yếu lý lịch, không thể kết luận gì.
Chưa nói đến chuyện khác, Từ Tĩnh Nhàn tuyệt đối không thể sinh con được. Trước khi giải nghệ, bà là vũ công ballet nổi tiếng thế giới. Mỗi lần biểu diễn có hàng trăm ngàn khán giả chứng kiến, có vô số hình ảnh và video ghi lại. Làm sao bà có thể mang thai mười tháng rồi âm thầm sinh con ngay trước mặt công chúng?
Còn nếu Giang Diệu là con riêng của Giang Nhất Hoán… thì càng vô lý. Cậu bé quá giống Từ Tĩnh Nhàn. Đôi mắt dịu dàng, trầm tĩnh ấy như được sao chép hoàn hảo. Con riêng nào lại giống mẹ kế đến vậy?
Trừ phi Giang Nhất Hoán cũng là kẻ b**n th**, tìm người tình giống hệt vợ mình…
Dừng lại. Dừng ngay.
Tần Vô Vị dứt khoát gạt bỏ suy nghĩ máu chó trong đầu. Dù làm hình sự lâu năm, tiếp xúc đủ chuyện đời thực còn kịch tính hơn tiểu thuyết, nhưng trực giác mách bảo anh rằng vợ chồng Giang Nhất Hoán không phải loại người như vậy.
Một học giả cống hiến trọn đời cho khoa học. Một vũ công yêu sân khấu đến tận cùng, dùng cả cuộc đời để diễn tả vẻ đẹp của vũ đạo. Tần Vô Vị không thể tin họ lại làm chuyện như thế.
Vậy thì rốt cuộc… tại sao?
Hôm nay là Chủ nhật.
Tần Vô Vị không cần đi làm. Anh đến đội hình sự chỉ vì nhận được cuộc gọi từ Lục Chấp, cần tra cứu tài liệu gấp.
Tần Vô Cấu lại trêu: “Sao anh yêu đội cảnh sát đến vậy? Có phải đội cảnh sát là mối tình đầu của anh không, mà một ngày không gặp như cách ba thu, cuối tuần nào cũng tự nguyện tăng ca?”
Tần Vô Vị đã quen nên chẳng để tâm. Đúng là mỗi khi lao vào phá án, anh dễ quên cả bản thân.
…Anh mải mê đến mức khi điện thoại rung vài hồi, kéo tư duy trở về, anh ngẩng đầu lên mới thấy trời đã tối đen.
Mấy giờ rồi?
Tần Vô Vị cầm điện thoại lên, bất ngờ thấy tin nhắn của Thập Niên.
“Cái kem này có vị cay này.”
“Thú vị thật đấy.”
[Hình ảnh]
[Hình ảnh]
Tần Vô Vị: “??”
Kem vị cay?
Tần Vô Vị lập tức tò mò, bấm vào xem ảnh lớn. Trong ảnh là một viên kem trắng tròn, có lẽ là vani, trên đỉnh điểm xuyết một vòng hoa tiêu xanh tinh tế.
Tần Vô Vị: “!”
Cái kết hợp này cũng được à!
Anh bị thu hút ngay, vô thức nhắn lại: “Ngon không?”
Thập Niên không trả lời ngay.
Theo thói quen nghề nghiệp, Tần Vô Vị phóng to ảnh để kiểm tra. Ban đầu định tìm tên cửa hàng để lần sau dẫn em trai đi thử, nhưng không thấy. Thay vào đó, anh để ý chiếc đĩa đựng kem dưới cùng — hình một đám mây trắng muốt.
Rất đặc biệt.
…Nhìn kỹ hơn, trên viên kem vani còn dùng tiêu xanh vẽ thành khuôn mặt cười, thậm chí chấm hai chấm dầu ớt làm má hồng.
Kỳ quặc, nhưng cũng đáng yêu.
Tần Vô Vị vốn không thích thứ kỳ lạ, nhưng…
Cái kem cay này lại hợp với phong cách của Thập Niên. Nhìn thì như mây trôi nước chảy, nhưng thực chất lại có chút khác biệt, luôn khiến người ta bất ngờ.
Khóe miệng Tần Vô Vị khẽ nhếch lên.
Đúng lúc đó, khung chat hiện lên “Đang nhập…”. Thập Niên trả lời:
“Ngon lắm.”
“Đang tăng ca à?”
Tần Vô Vị: “Ừ. Sao anh biết?”
Thập Niên: “Đi ngang qua đồn cảnh sát, thấy xe của cậu.”
Tần Vô Vị sững người, vô thức đứng dậy nhìn ra cửa sổ. Điện thoại lại rung lên.
“Có rảnh ra ngoài một lát không?”
Tim Tần Vô Vị bỗng đập mạnh. Anh vô thức vuốt lại cổ áo, định chỉnh trang tác phong. Nhìn xuống mới nhớ hôm nay anh mặc đồ thường: áo thun, quần jean đơn giản.
“Có. Sao thế?”
Tần Vô Vị nhắn xong, hít sâu rồi bước ra ngoài.
Xe anh vẫn đỗ ở cổng.
Lần trước đi ăn, Thập Niên từng ngồi xe anh, nhưng Tần Vô Vị không ngờ y còn nhớ. Anh đi đến bên xe, không thấy bóng dáng Thập Niên, chỉ có một túi nylon để trên nóc xe.
Tần Vô Vị nhìn quanh, không thấy ai. Anh cúi đầu nhắn:
“Anh đâu rồi?”
Gần như ngay lập tức, Thập Niên trả lời:
“Ngon lắm. Tôi mua dư một phần, định mang về ăn, tình cờ thấy xe cậu nên để lại đó. Cậu nếm thử đi.”
Tần Vô Vị: “…”
Anh lại nhìn quanh, thậm chí ngước lên cả phòng tự học nơi cô bé ôn thi thường ngồi…
…Không có.
Tìm khắp nơi vẫn không thấy Thập Niên. Y đã đi rồi.
Tần Vô Vị không nói rõ cảm xúc trong lòng, nhưng khi xách túi kem lên, cảm nhận được trọng lượng bên trong, khóe miệng anh lại nhếch lên.
Anh quay lại đồn. Giờ này mọi người đã xuống căng-tin ăn cơm, sảnh chính vắng tanh. Tần Vô Vị về văn phòng, mở túi ra.
Kem được đóng gói cẩn thận, còn có túi đá giữ nhiệt. Xem ra cũng không rẻ.
Nhìn cái đĩa hình đám mây là biết ngay tiệm này dành cho giới trẻ, theo phong cách dễ thương.
Nhưng vì Thập Niên nói ngon…
Tần Vô Vị do dự một chút rồi mở hộp. Trên hộp dán nhãn: Kem sữa tươi tiêu cay.
Anh mở ra, thấy khuôn mặt cười bằng tiêu và dầu ớt, không khỏi tò mò về mùi vị.
…May mà giờ văn phòng không có ai.
Không hiểu sao, Tần Vô Vị thấy may mắn.
Dù sao kem cũng chỉ có một phần… Anh vốn không thích ăn vụn, nhưng nếu có đồng nghiệp thấy, chắc sẽ khó chia.
Nếu có ai đó ở đây, chắc Tần Vô Vị sẽ nhường luôn cho mấy cô đồng nghiệp tự chia.
Dù sao cũng chỉ là một phần kem nhỏ…
À không.
Anh nghiêm túc nghĩ lại: nếu Thập Niên không để lại rồi đi ngay, mà đứng ở cửa trao tận tay, chắc chắn anh sẽ từ chối. Cảnh sát không thể nhận quà của người dân, dù là một phần kem nhỏ.
Hơn nữa lại là kem — món ngọt con gái thích — sao lại tặng cảnh sát? Lại còn vị sữa tiêu cay kỳ lạ thế này…
Không hợp. Thật sự không hợp.
Tần Vô Vị lắc đầu, lòng cứ lặp lại “không hợp”, nhưng tay lại rất thành thật, múc một thìa đưa vào miệng.
…Không ngờ, lại rất ngon.
Tần Vô Vị hơi ngạc nhiên. Kết cấu kem sữa tươi mượt đến mức chưa kịp nếm kỹ, vị sữa đã tan ngay trong miệng. Vị tiêu xanh và dầu ớt rất nhẹ, nhưng tạo nên sự tương phản thanh mát hoàn hảo với vị ngọt.
Một sự đối lập vừa vặn.
Một cảm giác giải ngấy vừa tầm.
…Anh không ngờ tiêu và dầu ớt lại có thể giải ngấy cho kem.
Không biết Giang Diệu có thích không?
Cậu nhóc đó cũng rất thích ăn cay…
Đúng rồi, em trai mình chắc cũng thích. Tần Vô Cấu thích khám phá quán lạ, lần sau có thể rủ đi cùng.
Tần Vô Vị múc liên tục, ăn sạch viên kem đáng yêu kia. Xong xuôi, anh mới sực nhớ mình quên chụp ảnh.
…Không sao.
Anh lấy lại bình tĩnh, rửa sạch cái đĩa hình đám mây, đặt cùng túi nilon sao cho tên tiệm lọt vào khung hình.
Gửi tin cho em trai: “Món kem này khá ngon.”
Làm xong, anh định vứt vỏ hộp. Đi được hai bước, lại thấy tiếc.
Cái đĩa… trông dễ thương, lại chắc chắn nữa. Tần Vô Vị gõ gõ vài cái, tiếng trầm đục chắc nịch.
Ừm, chất lượng tốt.
Có thể mang về tái sử dụng…
Tiết kiệm!
Cảnh sát Tần đúng là người tiết kiệm!
…Lại thấy may mắn vì Thập Niên để lại rồi đi luôn. Nếu không, trước mặt y, anh chắc chắn không đủ can đảm rửa đĩa để tái sử dụng.
Mất mặt quá.
Tần Vô Vị không thể làm vậy.
Nhưng cái đĩa vừa tốt vừa dễ thương thế này, vứt đi phí quá.
Đúng lúc đang cẩn thận xếp đĩa vào túi thì điện thoại rung. Anh tưởng là Thập Niên, cầm lên mới biết là em trai.
Em trai: ?
Em trai: ???
Tần Vô Vị: “Gì thế?”
Em trai: Anh lấy cái này ở đâu ra vậy… Có phải cô cảnh sát trẻ nào thầm thương trộm nhớ anh tặng không?
Tần Vô Vị: ?
Em trai: Bình thường anh ghét nhất mấy thứ kỳ quái này mà… Kem sữa tươi vị tiêu xanh, cứu! Nghĩ thôi cũng thấy quái rồi.
Tần Vô Vị: Không phải. Anh thấy ngon thật, vị không kỳ như em tưởng.
Em trai: ???
Em trai: Thật không? Em không tin.jpg
Em trai: Để em xem nào.jpg
Tần Vô Vị: ?
Em trai: Là kem ngon, hay vì người tặng nên anh thấy ngon?
Tần Vô Vị: …
Cái quái gì vậy?
Mặt anh bỗng nóng bừng, ánh mắt vô thức dời về bao bì kem sữa tiêu xanh.
Ừm. Hợp lý.
Vừa ăn tiêu, dầu ớt xong, mặt nóng lên cũng là chuyện thường.
Chưa kịp trả lời, em trai lại nhắn:
Em trai: Không lẽ em đoán đúng?
Em trai: Kinh hãi.jpg
Em trai: Che mặt.jpg
Em trai: Vuốt cằm.jpg
Em trai: Nếu không sao anh không mắng em? Không lẽ anh đang suy nghĩ xem kem đáng yêu hay người tặng đáng yêu hả~?
Tần Vô Vị: “…”
Anh có nói “đáng yêu” đâu! Anh nói “ngon” mà!
Tần Vô Vị hít sâu vài hơi, bình tĩnh nhắn: “Lần sau tự đi nếm thử là biết. Anh có bao giờ lừa em đâu.”
Em trai: Vâng vâng.
Em trai: Em hiểu rồi.jpg
Em trai: Vuốt cằm.jpg
Em trai: Suy tư.jpg
Em trai: Vỡ lẽ.jpg
Tần Vô Vị: “…”
Vớ vẩn.
Anh vứt điện thoại sang một bên, nhưng hai phút sau lại cầm lên.
Tất nhiên không phải để trả lời em trai.
Anh chợt nhớ ra mình chưa cảm ơn. Nhìn là biết kem này không rẻ.
Tần Vô Vị: Ngon lắm. Cảm ơn anh.
Thập Niên: Ừ ừ. Nhận được rồi hả.
Tần Vô Vị: Nhận rồi. Ăn hết luôn.
Thập Niên: Thấy chưa, ngon lắm phải không.
Thập Niên: Chắc Giang Diệu cũng sẽ thích.
Tần Vô Vị thấy tên Giang Diệu, sững lại một chút.
Anh gật đầu: Tôi cũng nghĩ vậy.
Cậu nhóc Giang Diệu kỳ kỳ quái quái, trông thì yếu ớt như thủy tinh, nhưng thực ra sức ăn khủng, lại cực kỳ thích ăn cay.
Thế là hai người tự nhiên lại nói về Giang Diệu.
Rồi từ Giang Diệu, chuyện lại chuyển sang món lẩu, các món ngon khác, những cánh chim hót đầu xuân, đủ thứ chuyện trên đời.
…Cho đến khi bụng réo ầm ầm, Tần Vô Vị mới nhớ mình quên ăn cơm.
…Thật mất mặt.
Anh lại cảm thán, may mà Thập Niên chỉ để lại đồ rồi đi. Nếu y vào đây tán gẫu, anh mải nói chuyện quên ăn, để người ta nghe tiếng bụng kêu… thì còn gì là hình tượng cảnh sát nhân dân chín chắn, đáng tin cậy nữa.
Tần Vô Vị im lặng đứng dậy đi về căng-tin.
Đi được nửa đường, anh quay lại lấy điện thoại. Trên khung chat vẫn hiển thị “Đang nhập…”.
Khi anh nhận cơm và ngồi xuống, chủ đề tự nhiên thành: “Tối nay ăn gì.”
Thập Niên gửi một ảnh. Tần Vô Vị suy nghĩ, rồi chụp khay cơm inox đầy đồ ăn của mình gửi đi.
…Lạ thật.
Anh lặng lẽ đặt điện thoại xuống, cúi đầu ăn vài miếng.
Lạ thật.
Rõ ràng không cùng một chỗ, mà lại cảm giác như đang ăn cơm cùng nhau.
Cùng lúc đó, Thập Niên nhắn:
“Cảm giác cứ như đang ngồi ăn cơm với cậu vậy.”
Tần Vô Vị: “…”
Anh nghi ngờ mình có bị dị ứng với tiêu hay dầu ớt không. Nếu không, sao kem đã ăn xong lâu rồi mà mặt vẫn nóng, tim vẫn đập nhanh?
Ừm.
Chắc là dị ứng thật.
Ăn xong phải uống thuốc chống dị ứng mới được.
Tần Vô Vị và Thập Niên mải mê trò chuyện, cùng ăn cơm xuyên không gian.
Trong khi đó, ở một nơi khác của Nghi Giang, tại viện phúc lợi trẻ em, Giang Diệu, Lục Chấp, dì Trịnh và vợ chồng Giang Nhất Hoán cũng đang ăn cơm.
Là bữa cơm do Giang Diệu nấu.
— Đúng là do Giang Diệu nấu!
Dù đã tận mắt thấy cả bàn đầy món, Lục Chấp vẫn cảm thấy khó tin.
Sốc!
Giang Diệu biết nấu ăn… và còn nấu ngon thế này! Các món tuy bình thường nhưng phối hợp mặn chay hợp lý, màu sắc và hương vị đều hoàn hảo.
Thật sự… không thể tưởng tượng nổi.
Ai ngờ một đứa trẻ không biết tự tắm lại có thể lúi húi trong bếp, làm ra cả bàn tiệc thịnh soạn — tất cả đều do một tay Giang Diệu!
Đúng vậy, một mình cậu!
Khi Giang Diệu đề nghị nấu cơm, ai cũng kinh ngạc, vui vẻ đồng ý, định vào bếp giúp. Nhưng tất cả đều bị cậu kiên quyết từ chối. Không ai hiểu vì sao cậu muốn nấu, lại còn không cho ai giúp.
Cứ như thể… cậu đang muốn chứng minh bản thân. Muốn chứng minh tay nghề?
Kỳ kỳ quái quái.
Nhưng… đáng yêu lắm.
Không hiểu sao, khi thấy Giang Diệu cúi đầu buộc tạp dề, kiên trì đẩy mọi người ra ngoài, nói “chỉ cần mọi người ngồi chờ ăn”…
Lục Chấp lại thấy cậu đáng yêu đến mức tim rung.
Một cảm giác ấm áp, không thể diễn tả, lan khắp ngực.
Lục Chấp hít sâu.
Anh quay lại, mỉm cười khuyên vợ chồng Giang Nhất Hoán và dì Trịnh:
“Cứ để em ấy làm đi ạ.”
Lục Chấp tưởng Giang Diệu chỉ nhất thời hứng chí, nào ngờ cậu làm việc bài bản, nhanh thoăn thoắt!
Lục Chấp: “…!”
Sốc!
Không ngờ Giang Diệu lại tài giỏi đến vậy. Chẳng lẽ cậu là con trai đầu bếp?
Dĩ nhiên, Lục Chấp không biết. Giang Nhất Hoán, Từ Tĩnh Nhàn, dì Trịnh cũng không biết.
Thần linh tồn tại song song trong vô số dòng thế giới.
Dừng thời gian, nấu nướng với tốc độ ánh sáng — với ngài, đó là chuyện nhỏ.
Tóm lại, cả bàn ngơ ngác nhìn Giang Diệu bưng từng đĩa ra.
“Giỏi quá!” Từ Tĩnh Nhàn chụp ảnh đăng lên mạng.
“Đúng là… giỏi thật!” Giang Nhất Hoán nếm thử, cảm giác như đang thưởng thức món thần tiên.
Dì Trịnh cười hì hì khen không ngớt.
Còn Lục Chấp… Khi gắp miếng đầu tiên, anh bỗng thấy một cảm giác vô cùng quen thuộc trào dâng. Đũa dừng giữa không trung, anh chìm vào thoáng ngẩn ngơ.
Bàn ăn trước mắt như chồng lên những ký ức nào đó. Món ăn khác, bối cảnh khác, người ngồi ăn cũng khác.
Nhưng… rất quen.
Hơi ấm quen thuộc. Không khí đoàn viên quen thuộc.
Cảm giác… hạnh phúc quen thuộc.
“…Giang Diệu?” Lục Chấp khẽ gọi.
“Vâng?” Giang Diệu đang cúi đầu bóc tôm.
Cậu vừa bóc xong một con, tự nhiên bỏ vào bát anh. Lục Chấp sững người, mới nhận ra Giang Diệu đã bóc tôm cho từng người — Giang Nhất Hoán, Từ Tĩnh Nhàn, dì Trịnh, và cuối cùng là anh.
Chỉ có bát cậu là trống không.
Lục Chấp bỗng thấy nhói lòng, định gắp lại con tôm vào bát cậu. Nhưng đối diện, Từ Tĩnh Nhàn và Giang Nhất Hoán đã bật dậy, nhanh tay bóc tôm, đồng loạt gắp vào bát Giang Diệu.
“Tiểu Giang, đừng chỉ lo cho người khác, cháu cũng ăn đi!”
“Đúng vậy, tôm cháu nấu ngon lắm. Ăn đi, còn nóng!”
Giang Diệu cúi đầu nhìn hai con tôm lớn. Ngay sau đó, dì Trịnh cũng thành thạo bóc một con, gắp vào bát cậu. Xong xuôi, ba người mỉm cười nhìn cậu.
Lục Chấp: “!”
Thôi chết!
Bị bỏ lại rồi!
Lục Chấp, thiếu tá gìn giữ hòa bình, lính đặc nhiệm, người hiếu thắng cao độ — sao có thể thua trong chuyện này?
Anh lập tức bóc tôm với tốc độ ánh sáng, tạch tạch mấy cái, gắp hết vào bát Giang Diệu.
“Đừng, đừng nữa!” Giang Diệu hoảng hốt bưng bát tránh, mặt hơi đỏ, “Nhiều quá rồi, cháu không ăn hết! Mọi người… cũng ăn đi ạ!”
“Đúng rồi, ăn đi. Đừng nhường!” Dì Trịnh cười híp mắt dàn xếp.
…Cảm giác này cứ như Tết vậy nhỉ?
Lục Chấp nghĩ xong tự thấy buồn cười.
Ừm. Chỉ thiếu mỗi phát bao lì xì thôi.
Nhắc mới nhớ, sao Giang Diệu đột nhiên muốn nấu cơm? Lại còn mời riêng Giang Nhất Hoán và Từ Tĩnh Nhàn?
Thôi kệ.
Nếu đến thời điểm thích hợp, chắc chắn Giang Diệu sẽ nói.
Chẳng hiểu sao, Lục Chấp lại tin như vậy.
— Khi nào thích hợp, Giang Diệu nhất định sẽ giải thích mọi chuyện với anh.
Vậy là anh cũng không nhường nữa. Lục Chấp gắp con tôm mà Giang Diệu đã bóc, bỏ vào miệng.
Vị ngọt tươi của tôm lan khắp khoang miệng.
Tay nghề Giang Diệu thật sự đỉnh cao.
Rõ ràng trông như cậu ấm không biết khói lửa, ai ngờ xuống bếp lại lợi hại thế này? Ai lấy được cậu, chắc có phúc lớn.
Trong lòng Lục Chấp bỗng dâng lên chút vị giấm chua.
…Không sao.
Giấm mà, ăn kèm tôm do Giang Diệu bóc cũng ngon.
Trong nhà, tiếng cười rộn rã.
Ngoài trời, vầng trăng tròn treo cao.
Trăng tròn đoàn viên, ai cũng chung vầng trăng ấy.
Những ngọn đèn nhỏ yếu ớt vẫn dịu dàng tỏa sáng nơi góc khuất, tựa như ánh trăng trên cao soi xuống trần gian.
Cùng chung vầng trăng này.