268. Chương 268: Một Mái Nhà

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 268 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bỗng nhiên, anh muốn cho Giang Diệu một mái nhà.
Lần trước tình cờ gặp nhau ở cô nhi viện, vợ chồng Giang Nhất Hoán đã chủ động mời, bảo khi nào rảnh rỗi hãy đưa Giang Diệu và Lục Chấp tới chơi.
Lục Chấp không ngờ cơ hội đó lại đến nhanh như vậy.
Thực ra… cũng chẳng phải cơ hội gì, mà là do chính anh quá sơ suất.
…Khụ.
Chuyện là…
Anh đã quên mất lý do mình về nước.
— Về để thừa kế khối tài sản hàng chục tỷ tệ chứ còn gì!
Anh quên sạch.
Ngay cả bản thân Lục Chấp cũng thấy mình thật buồn cười. Dù không quá coi trọng tiền bạc, nhưng hàng chục tỷ thì đâu phải con số nhỏ.
Thực ra, ngay từ ngày đầu gặp Giang Diệu, anh vừa bước ra khỏi văn phòng luật sư, đầu óc vẫn quay cuồng vì đống tài sản bất ngờ ập đến. Nhưng từ khi quen cậu, chuyện gia sản ấy đã bị anh gạt sang một bên từ lúc nào không hay.
…Mãi đến một tuần sau, khi luật sư gọi điện thúc giục, anh mới sực tỉnh.
Vị luật sư hoàn toàn không hiểu nổi tại sao Thiếu tá Lục lại thờ ơ với vận may nghìn năm có một này. Trông anh chẳng hề lo lắng hay sốt sắng.
Giá như anh không muốn thì cứ nhường tôi đi!
Luật sư tiếc hận trong lòng, suýt nữa bật ra thành tiếng.
Lục Chấp không phải kiểu người xem tiền như rác. Chỉ là anh không cần gấp. Tiền thì đủ xài, chưa có vợ con phải lo, mà cũng sắp trở lại đơn vị rồi, có tiêu cũng đâu có chỗ.
Tiền nhiều để làm gì?
Thêm vào đó… là Giang Diệu.
Giờ Lục Chấp mới nhận ra, dạo này anh toàn xoay quanh cậu. Từ việc tìm cha mẹ, liên hệ công an, đưa đi khám bệnh, rồi nghe lời bác sĩ Ôn, dắt cậu đi khắp Nghi Giang tìm manh mối…
Trong mắt, trong lòng anh giờ đây chỉ còn mỗi Giang Diệu.
Vì thế, quên mất “chuyện nhỏ” như thừa kế tài sản hàng chục tỷ cũng là điều dễ hiểu.
Lục Chấp ho khẽ hai tiếng, xin lỗi luật sư qua điện thoại, rồi hẹn ngày khác đến giải quyết thủ tục.
“Vậy mai… tôi sẽ cố xong sớm.”
Anh đẩy xe hàng trong siêu thị, nghiêng đầu, áy náy nói: “Có việc gì thì em cứ gọi, gọi lúc nào tôi cũng nghe.”
Anh đã mua cho cậu một chiếc điện thoại, trong đó lưu sẵn số của anh, của Tần Vô Vị, Thập Niên, thậm chí cả số cha mẹ nuôi đang du lịch vòng quanh thế giới của chính anh.
Dù sao cũng là người thừa kế tài sản khổng lồ, vài nghìn tệ mua điện thoại có là bao.
Rất hợp lý.
Giang Diệu lặng lẽ đi bên cạnh, cùng đẩy xe, khẽ đáp: “Vâng.”
…Thực ra Lục Chấp đã cân nhắc rất lâu: mai nên để Giang Diệu ở cô nhi viện, hay gửi qua nhà Tần Vô Vị và Thập Niên.
Nhà vợ chồng Giang Nhất Hoán vốn không phải lựa chọn tối ưu.
Anh chỉ gặp họ một lần, dù có dì Trịnh giới thiệu nhưng vẫn chưa hiểu rõ. So ra, Tần Vô Vị đáng tin hơn, dù sao cũng là cảnh sát hình sự.
Nhưng Tần Vô Vị có công việc, cô nhi viện thì quá đông trẻ cần chăm sóc.
Giang Diệu có thể tự lo, chỉ thỉnh thoảng ngẩn người, chứ không có vấn đề gì. Ở viện, cậu còn có thể giúp các cô trông trẻ.
Dù vậy, cuối cùng Lục Chấp vẫn gọi cho vợ chồng Giang Nhất Hoán.
Không biết vì sao, anh cảm thấy… nếu đến đó, Giang Diệu có lẽ sẽ vui hơn.
Cậu và đôi vợ chồng giáo sư dường như có duyên. Cậu còn chủ động xin nấu cơm cho họ. Đủ thấy cậu quý họ đến mức nào.
Từ hôm đó, Lục Chấp mới hiểu vì sao Tần Vô Vị từng nghi ngờ: “Hai người mới quen có một ngày thật à? Nhìn thân thiết như đã quen từ lâu rồi.”
Sự thân thiết ấy không cần lý do.
Giang Diệu gần gũi họ một cách tự nhiên. Họ cũng dành cho cậu sự kiên nhẫn và quan tâm đặc biệt.
Thật kỳ lạ.
Giống như một định mệnh đã sắp đặt.
Lục Chấp mơ hồ cảm thấy đây là sự dẫn dắt của số phận.
Dù không giải thích được, nhưng anh nghĩ, thử một lần cũng chẳng sao.
Biết đâu… biết đâu.
Kết quả, đôi bên rất hợp ý.
Vợ chồng Giang Nhất Hoán vô cùng hoan nghênh Giang Diệu, còn nhiệt tình mời Lục Chấp tối đó đến nhà dùng bữa.
Lục Chấp vốn không thân, lại đột ngột nhờ họ chăm sóc Giang Diệu, nên cảm thấy hơi ngại. Tối đó, anh liền đưa cậu đi siêu thị, định mua ít quà mang sang nhà họ, tiện thể mua thêm đồ ăn vặt cho cậu mang theo.
“Không biết giáo sư Giang có hút thuốc không nhỉ…” Lục Chấp đẩy xe, cùng Giang Diệu đi đến khu rượu thuốc.
“Không đâu.” Giang Diệu khẳng định.
“Ừ… tôi cũng nghĩ vậy. Trên người chú ấy không có mùi thuốc.” Lục Chấp rời mắt khỏi kệ thuốc, chuyển sang xem rượu.
Siêu thị này chuyên hàng nhập khẩu. Khu rượu sang trọng, đủ loại cao cấp, khiến người ta choáng ngợp.
“…Cái này.” Giang Diệu bỗng chỉ tay.
Lục Chấp theo hướng tay cậu, thấy một chai whisky với hàng loạt chữ viết tay tinh xảo.
Anh sống ở nước ngoài, tất nhiên nhận ra chữ viết, dù chưa từng thấy thương hiệu này. Anh không biết rượu ngon dở, nhưng nhìn giá thì biết không phải loại rẻ tiền.
…Có phải Giang Diệu thấy chai này lấp lánh, đẹp mắt nên chọn?
Lục Chấp bỏ chai whisky vào xe, không nhịn được cười.
Anh đã phát hiện Giang Diệu rất thích thứ sáng loáng, lung linh.
Mỗi lần xem TV, đi đường… cậu đều bị thu hút bởi vật phát sáng. Thấy là dán mắt nhìn chăm chú, nghiêm túc vô cùng.
Đáng yêu thật.
Giống như một con thú nhỏ. Không, là thú con nữa.
Quá đáng yêu.
Đã chọn quà cho Giang Nhất Hoán, giờ nên mua gì cho Từ Tĩnh Nhàn?
Lục Chấp hoàn toàn không có kinh nghiệm mua quà cho bậc cha chú. Anh định hỏi Giang Diệu, nhưng lúc này cậu đang mải mê ngẩn ngơ.
Anh đành tự quyết.
Sau khi suy nghĩ kỹ, anh bước vào khu dược liệu quý.
Siêu thị này bán đủ thứ.
Ban đầu định mua tổ yến, nhưng nghĩ lại thấy giá rẻ hơn whisky quá, nên anh thêm đông trùng hạ thảo và tây dương sâm.
…Có lẽ vì sắp thừa kế hàng chục tỷ nên giờ Lục Chấp chẳng còn khái niệm về giá cả. Dù sao cũng là lần đầu đến nhà họ, lại nhờ chăm sóc Giang Diệu, quà phải chỉn chu mới đủ thành ý.
Xong phần quà, giờ đến đồ ăn vặt cho Giang Diệu.
Lục Chấp thở phào, vừa đẩy xe tới khu bánh kẹo, vừa kiểm tra trong đầu xem thiếu gì không.
Nếu chỉ gửi cậu qua ngày thì không cần mang theo bàn chải hay quần áo, chỉ cần ít đồ ăn là được.
Chắc vậy rồi.
Thực ra, dù không mang hoa quả, bánh kẹo cũng chẳng sao. Vợ chồng Giang Nhất Hoán chắc chắn sẽ chăm sóc cậu chu đáo. Nhưng anh sợ cậu ngại khi ở nhờ nhà người lạ, nên muốn cậu mang theo chút đồ cho yên tâm.
Cẩn thận vẫn hơn.
Anh mải mê suy tính.
Một người ngẩn ngơ, một người mải nghĩ, thế là cả hai vô tình lạc vào khu đồ tươi sống.
“…Đi nhầm đường rồi.” Lục Chấp hơi ngượng, ho khẽ.
Nhân tiện đã đến đây, anh nhìn quanh, hỏi Giang Diệu: “Em muốn ăn gì không?”
Anh tuy không biết nấu, nhưng Giang Diệu thì biết.
Cậu nấu còn rất ngon…
Lục Chấp nghĩ lại thấy mình hơi quá.
Bề ngoài thì tỏ ra tốt bụng, thật ra là thèm cơm cậu nấu!
Đây là gì?
Chủ nghĩa thực dụng chứ còn gì!
Nhưng… bữa cơm ở cô nhi viện hôm đó khiến anh nhớ mãi.
Anh rất muốn được ăn lại, nhưng ngại không dám mở lời.
Quá đáng thật.
Anh không muốn biến chuyện này thành trao đổi: anh nhận nuôi cậu, cậu nấu cơm cho anh.
Như vậy sẽ làm lệch đi ý định ban đầu.
Nên mỗi lần Giang Diệu muốn xuống bếp, Lục Chấp đều từ chối thẳng thừng. Nhưng mỗi lần như thế, Giang Diệu lại tỏ vẻ cực kỳ đáng thương, như thể không được nấu cơm là uất ức lắm.
Lục Chấp cực kỳ khó hiểu.
— Chẳng lẽ trước đây ở nhà, Giang Diệu thường xuyên phải nấu cơm?
Một đứa trẻ rõ ràng được cha mẹ nâng niu, cưng chiều… lại tự nấu ăn?
Trời ơi! Đây đúng là báu vật trời cho!
Cha mẹ cậu dạy dỗ quá tốt!
…Lục Chấp ngày càng tò mò về cha mẹ Giang Diệu.
Ngặt nỗi, công an vẫn chưa có tin tức. Anh đã dùng hết mối quan hệ, nhờ bạn bè nước ngoài điều tra, nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Đúng là mò kim đáy bể…
Lục Chấp thở dài.
Giang Diệu bên cạnh bỗng dừng bước.
“Hử?” Lục Chấp tỉnh người, nghiêng đầu: “Em muốn ăn gì à?”
Anh tưởng cậu chọn món.
Khu tươi sống đầy những bể kính trong suốt, bên trong là hải sản bơi lội, lấp lánh như thủy cung.
…Phải rồi, khi nào rảnh phải đưa Giang Diệu đi thủy cung.
Chắc cậu sẽ thích, nhất là cá voi, sứa…
Hình như có loại sứa phát sáng nữa?
Lục Chấp lại vô thức vẽ ra viễn cảnh tương lai.
Nhưng ánh mắt Giang Diệu không dừng lại ở hải sản nào. Cậu nắm tay đẩy xe, lặng lẽ nhìn về phía gian làm cá.
“Con này, lấy giúp tôi! Làm sạch luôn nhé! Cảm ơn!”
Một người phụ nữ mũm mĩm cầm vợt, bên trong là con cá quẫy dữ dội. Bên cạnh là cậu con trai trắng trẻo, rõ ràng là mẹ con.
Cậu con hí hửng: “Mẹ ơi, con muốn ăn cá kho!”
“Được luôn!” Thợ cá nhận vợt, đập cá lên thớt. Anh vừa làm nhanh thoăn thoắt, vừa vui vẻ nói: “Kho là chuẩn! Con này kho ngon lắm! Chị xem, trong bụng nhiều trứng quá, tôi gói riêng cho chị nhé…”
Anh xử lý xong, cẩn thận bọc thêm hai lớp túi nilon để tránh tanh, máu dính tay.
“Cảm ơn cậu!” Người mẹ cười rạng rỡ, bỏ cá vào xe.
Cậu con khoác tay mẹ, nhõng nhẽo đòi ăn món này món kia.
Giang Diệu từ từ chớp mắt, khóe môi khẽ cong.
Dạo này… cậu liên tục gặp lại những người quen cũ, với tần suất dày đặc chưa từng có.
Chỉ ở thế giới này.
Chỉ ở đây… cậu mới thường xuyên gặp lại người xưa.
Và cũng chỉ ở đây, ngọn đèn trong tim cậu mới ấm áp đến vậy, như có điều gì đang chực bùng cháy.
Giang Diệu nghi hoặc cau mày, đặt tay lên ngực. Ngọn đèn yếu ớt mà rực cháy, nhấp nháy từng tia sáng nồng nhiệt.
“…” Lục Chấp nhanh chóng nhận ra cử chỉ nhỏ ấy.
Có phải là một loại dao động cảm xúc?
Anh nhìn theo ánh mắt Giang Diệu, thấy mẹ con kia vừa cười vừa khoác tay nhau rời đi.
…Có phải Giang Diệu đang nhớ mẹ không?
Cha mẹ cậu giờ đang ở đâu?
Lòng Lục Chấp thắt lại, anh đưa tay xoa đầu Giang Diệu.
“Đi thôi, chúng ta cũng mua một con cá.”
Anh nói: “Về nhà anh kho cho em ăn.”
Sự thật chứng minh, Lục Chấp đã tự đánh giá quá cao bản thân.
Lục Chấp – Thiếu tá đặc nhiệm, lính gìn giữ hòa bình – hoàn toàn không biết nấu ăn!
Dĩ nhiên không đến mức mù tịt. Người xưa bảo “chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy”. Sau khi mua cá làm sạch về, tra cứu vài hướng dẫn trên mạng, Thiếu tá Lục tự tin lao vào.
Ừ thì lính đặc nhiệm, gan dạ là chuyện thường.
Thế là lát sau, anh kho ra một đĩa cá… vô hương, vô sắc, vô vị.
Vảy cá đã được làm sạch nên tạm ổn. Tiếc là không còn lớp vảy bảo vệ, thịt cá bị cháy sém trên diện rộng.
Dù gạt bỏ phần cháy, thịt bên trong vẫn sống, tanh, khó nuốt.
Cực kỳ tanh.
Lục Chấp không hiểu tại sao lại thế.
Tại sao kho xong cá lại tanh hơn cả lúc sống?!
…Ừ thì, cũng chưa chín.
Nhưng tại sao chưa chín mà đã cháy đen thui?
Vô lý!
Chẳng giống hướng dẫn trên mạng chút nào!
Anh đứng trước thùng rác, bưng đĩa cá thất bại, trầm ngâm. Thói quen quân đội khiến anh không bao giờ phí đồ ăn. Nhưng con cá này… coi như xong.
Anh có thể nhắm mắt nuốt, cùng lắm đau bụng. Nhưng Giang Diệu thì không.
Đang định chạy ra mua con khác, anh chợt thấy một đôi đũa thò tới từ bên cạnh.
Anh sững người mất một giây – và chính một giây đó khiến anh không kịp ngăn.
Giang Diệu đã gắp một miếng cá bỏ vào miệng.
“Đừng!” Lục Chấp giơ tay, nhưng muộn rồi.
Giang Diệu đã nhai xong, nuốt ực một cái.
“Em… nuốt trôi thật à?!” Lục Chấp kinh ngạc.
Anh bắt đầu nghi ngờ Giang Diệu có vấn đề về vị giác.
Sau kinh ngạc là lo lắng ập đến. Lục Chấp cau mày, nhìn quanh bếp, tay chân luống cuống.
Giờ phải làm sao?
Cá vừa sống, vừa tanh, nếu Giang Diệu bị đau bụng thì sao?
Có nên bắt cậu nôn ra không?
Nhưng đã nuốt rồi… ép nôn cũng hại sức khỏe.
Biết tính sao đây?
Ngày mai anh không ở cạnh cậu, nếu cậu thấy khó chịu…
Lục Chấp nhăn mặt, rối bời như ông bố trẻ lần đầu chăm con, không giữ được bình tĩnh.
Nhưng đứa trẻ lại thốt lên một câu khiến anh sững sờ, quên mất mọi lo lắng.
“Dở quá đi.” Giang Diệu cười nói.
Lục Chấp: “…”
Ừ, nhận xét rất công tâm.
Anh thở dài, định nói ra ngoài ăn, nhưng thấy Giang Diệu chớp mắt, mỉm cười nhìn anh.
“Nhưng mà em vui lắm. Cảm ơn anh đã kho cá cho em ăn.”
Nói rồi, cậu lại đưa đũa gắp miếng khác.
Đôi mắt trong veo như chứa hàng vạn vì sao lấp lánh. Những vì sao ấy đang cười, nhưng dường như cũng đang khóc.
“…” Lần này, Lục Chấp kịp ngăn lại.
Tim anh đập mạnh, siết cậu vào lòng, ôm thật chặt.
Anh không hiểu mình đang bị gì.
Tại sao khi nghe Giang Diệu nói cảm ơn, nói cậu vui… tim anh lại đau nhói như có dao xoáy vào?
“…Mai anh sẽ mua con cá khác. Đừng ăn nữa, được không?”
Anh nhẹ nhàng xoa gáy Giang Diệu, để cậu tựa vào ngực, áp sát trái tim mình.
Cái ôm ấy như không phải để an ủi cậu, mà để vỗ về chính anh.
Lục Chấp nhắm mắt, cố xua đi cảm giác đau đớn vô hình.
“Ngày mai anh về, em dạy anh nấu ăn nhé?”
“Hôm đó món nào em nấu cũng ngon. Dạy anh đi.”
Anh thành khẩn cầu xin.
“…”
Giang Diệu tựa vào anh, được anh ôm trọn.
Đã lâu rồi.
Một cái ôm ấm áp, mạnh mẽ như thế này.
Ngón tay cậu khẽ co, rồi buông.
Như đang đấu tranh, do dự.
Nhưng cuối cùng, một cảm xúc mãnh liệt phá vỡ mọi ngăn cách, trào dâng.
“…Vâng.”
Giọng cậu nghẹn ngào, như đang khóc thầm. Cậu từ từ vòng tay ôm eo Lục Chấp, mắt ướt lệ, đầu nóng hổi vùi sâu vào ngực anh.
Lục Chấp cảm thấy có thứ gì đó đang đập rộn ràng trước ngực mình.
Không phải từ ngực trái anh, mà từ phía đối diện.
Một thứ cực kỳ mãnh liệt, nóng bỏng.
Có gì đang mạnh mẽ đập từng nhịp trong lồng ngực Giang Diệu.
Là tim cậu sao?
Hình như không phải.
Là một thứ… khác.
Một thứ còn mạnh mẽ và nóng hơn nhiều.
Lục Chấp nhắm mắt, thở dài.
Bỗng nhiên, anh muốn cho Giang Diệu một mái nhà.