57. Chương 57: Bất tuân

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vừa nghe tin Tần Vô Vị quay về, Giang Diệu đã lập tức chạy đến tìm anh.
“Đá Mặt Trời.” Giang Diệu nói.
Tần Vô Vị đang xem xét lại nhật ký công tác của mình trong vài ngày qua. Lúc đầu, anh còn phân vân không biết Giang Diệu có cảm thấy xấu hổ về kết quả thi hay không, nhưng nào ngờ cậu thiếu niên mắc chứng tự kỷ này chẳng hề bận tâm đến điều đó.
Điều duy nhất cậu quan tâm chính là Đá Mặt Trời.
Tần Vô Vị sớm biết rằng Giang Diệu đã đạt hạng nhất trong kỳ thi cấp F rồi lại trượt liên tiếp ba kỳ thi sau. Mặc dù bị điều chuyển sang Bộ Điều tra khiến anh mất mặt, nhưng đó là quy định bắt buộc.
Vì thế, dù Tần Vô Cấu có khóc lóc, có làm ầm ĩ đến thế nào, Tần Vô Vị vẫn kiên quyết từ chối dùng quyền hạn để đưa Giang Diệu trở lại Bộ Thi hành.
Tần Vô Cấu tìm mọi cách lách luật, đề nghị: “Nếu vậy thì sao không chuyển cậu ấy sang Bộ Thanh Lọc của em? Em sẽ trực tiếp dẫn dắt Giang Diệu.”
Tần Vô Vị vẫn lạnh lùng từ chối: “Như vậy là vi phạm quy định.”
Tần Vô Cấu đã quá hiểu sự cứng nhắc của anh trai mình, biết rằng chuyện này không thể lay chuyển, nên tức đến mức giậm chân, nghiến răng chỉ trích: “Anh thật lòng muốn vứt bỏ một tài năng như Giang Diệu chỉ vì chút quy định vô nghĩa này sao? Anh đúng là lãng phí nhân tài!”
Tần Vô Vị không giải thích thêm.
Hai anh em vì chuyện này mà cãi nhau dữ dội. Lẽ ra đây là dịp hiếm hoi để họ gặp mặt vui vẻ, nhưng cuối cùng lại tan rã trong bầu không khí căng thẳng.
Là nguyên nhân của cuộc tranh cãi, Giang Diệu hoàn toàn không hay biết gì.
Cậu chủ động tìm đến Tần Vô Vị, yêu cầu anh dẫn mình đến khu vực phong tỏa để xem viên Đá Mặt Trời.
Nói đúng hơn, Đá Mặt Trời chính là một trong những lý do khiến Giang Diệu gia nhập Cục Quản lý.
Đến nay, công dụng của viên đá vẫn chưa được làm rõ. Nhưng chắc chắn [Ốc sên] sẽ không treo một món đồ trang sức tầm thường lên cây, lại còn phô trương đến mức chờ người đến lấy.
Vì thế, Cục Quản lý đã cất giữ Đá Mặt Trời trong khu vực phong tỏa, buộc phải có người thi hành cấp A mới được vào. Ai cũng biết nó không phải là viên đá bình thường, nhưng không ai có thể tìm ra công dụng của nó.
Điều này luôn là nỗi băn khoăn của Tần Vô Vị.
“Chỉ được nhìn, không được mang đi.”
Trước khi vào khu vực phong tỏa, Tần Vô Vị nhấn mạnh lần nữa.
Khu phong tỏa là một cơ sở ngầm khổng lồ. Nghe nói có rất nhiều nơi như thế trên thế giới, không đếm xuể. Chỉ riêng thành phố Nghi Giang đã có vài cái. Không ai biết chúng được đào từ khi nào, có thể đó là những hầm cũ từ thời chiến tranh, nay được Cục Quản lý tận dụng.
Cơ sở này rộng đến mức khó tin. Bên trong không chỉ lưu giữ các vật phẩm đặc biệt mà còn phong tỏa cả những thứ không được gọi là “vật phẩm”.
Ví dụ như… một số hiện tượng kỳ lạ.
Đa phần các hiện tượng kỳ quái đều gắn liền với vật thể nào đó, chẳng hạn như bức tường tự hiện hình người, hay căn phòng không thể chiếu sáng bằng mặt trời hay đèn điện. Để phong tỏa, những vật thể liên quan sẽ được đào nguyên khối mang về, khiến vài phòng phong tỏa trông như những chiếc búp bê Matryoshka chứa cả một phòng khác bên trong.
Với những thứ không thể di dời, Cục Quản lý sẽ thiết lập khu vực cấm tại chỗ và viện lý do nghiên cứu khoa học, quân sự, hay ô nhiễm hóa học, sinh học để ngăn người dân tiếp cận.
So với những thứ đó, phong tỏa Đá Mặt Trời đơn giản hơn nhiều.
Nó được đặt trong một chiếc hộp nhung màu đen.
Bộ Nghiên cứu Khoa học đã tiến hành hàng trăm thí nghiệm, xác nhận rằng tính chất hóa học và vật lý của nó không khác gì Đá Mặt Trời thông thường.
Tuy nhiên, không loại trừ khả năng nó cần điều kiện đặc biệt để kích hoạt đặc tính kỳ lạ của mình. Nhưng hướng nghiên cứu hiện tại vẫn không mang lại kết quả.
Tần Vô Vị đồng ý dẫn Giang Diệu vào đây cũng vì hy vọng cậu có thể nhớ ra điều gì đó về Đá Mặt Trời hay [Ốc sên].
[Đá Mặt Trời]
· Mã số hạng mục: 974 – E.
· Cấp độ hạng mục: An toàn.
Viên đá nằm im lặng trong hộp nhung màu đen. Lớp ngoài là tinh thể trong suốt bao bọc lõi màu đỏ vàng. Nếu đem ra ngoài nắng và vẫy nhẹ, nó sẽ phát ra ánh sáng lấp lánh như mặt trời chói chang.
Giang Diệu được phép cầm nó lên, đặt trong lòng bàn tay và ngắm nhìn.
Dù ánh sáng từ bóng đèn huỳnh quang không thể so với ánh sáng tự nhiên, nhưng trong căn phòng nhỏ hẹp này, những tia sáng lấp lánh của Đá Mặt Trời cũng đủ rực rỡ đến choáng ngợp.
“Có nhớ ra chuyện gì không?” Tần Vô Vị hỏi.
“…” Giang Diệu im lặng không đáp.
[Tôi cũng không nhớ gì.]
Người trong lòng cũng trầm giọng trả lời.
[Tôi và em có cùng cảm giác. Rất quen thuộc nhưng không thể nhớ nổi.]
Cứ như thể não bộ đã bị ai đó phá hủy, dùng dao cắt đi hồi hải mã rồi nghiền nát chất trắng.
Mọi ký ức về Đá Mặt Trời đều đã bị xóa sạch.
Thậm chí, ngay cả cái tên Lục Chấp mà cậu vốn không nên biết đến cũng chẳng thể gợi lên bất kỳ hồi ức nào.
Môi Giang Diệu khẽ mấp máy, vô thức lặp lại cái tên đó.
Lục Chấp.
Lục Chấp.
Cậu cố gắng tìm lại ký ức về Lục Chấp hay Đá Mặt Trời, nhưng tất cả đều vô ích.
Não bộ đã bị cắt bỏ quá triệt để, chẳng còn gì trong tâm trí.
Cảm giác này rất quen thuộc. Nó giống hệt cảm giác sau [Vụ án bị thần giấu đi ngoài sân vườn], khi mọi người ép cậu nhớ lại những gì đã xảy ra trong suốt một năm mất tích.
Tâm trí trống rỗng, không còn gì cả.
Trống trải đến mức khiến người ta bất an.
Có lẽ vì vẻ mặt đau đớn khi hồi tưởng, Tần Vô Vị nhăn mày lại. Anh giơ tay vẫy vài cái trước mặt Giang Diệu.
“Vẫn không nhớ ra à? Không nhớ thì thôi.”
Giang Diệu: “…”
Cậu cúi đầu, nhìn viên Đá Mặt Trời trong lòng bàn tay mình, nhỏ giọng xin phép: “Tôi có thể đến đây lần nữa không?”
Tần Vô Vị đáp: “Được, chỉ cần có tôi hoặc…”
Giang Diệu ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn anh.
Tần Vô Vị mỉm cười: “Hoặc là cậu tự thăng lên cấp A. Khi đó, cậu có thể tự vào đây.”
Anh ngừng lại một chút rồi bổ sung: “Nếu cậu lên đến cấp A thì không chỉ Đá Mặt Trời mà cậu còn có thể xem hầu hết các vật phẩm trong khu phong tỏa này. Tất nhiên, bao gồm cả báo cáo liên quan đến Ôn Lĩnh Tây và cha mẹ cậu.”
Dù Tần Vô Vị đồng ý dẫn Giang Diệu tới xem Đá Mặt Trời, nhưng anh không cho phép cậu tiếp xúc với các báo cáo khác, chẳng hạn như [Vụ án giết người trong phòng tập nhảy], [Vụ Giáo sư Giang nhảy lầu] hay [Vụ Ôn Lĩnh Tây bị chặt đầu].
Lý do là vẫn chưa đến lúc.
Chuyện thăng lên cấp A cũng chỉ là một câu nói đùa, giống như củ cà rốt được treo trước mũi lừa. Song, nhìn Giang Diệu nghiêm túc gật đầu, Tần Vô Vị bất ngờ nhận ra cậu đã ghi nhớ lời anh nói.
Cậu ấy tưởng anh nói thật.
Ra khỏi khu vực phong tỏa, hít thở không khí trong lành bên ngoài, cả hai đều cảm thấy như vừa được giải thoát.
Hôm nay trời nắng đẹp, Tần Vô Vị lái xe đưa Giang Diệu về Cục Quản lý. Trên đường, anh hỏi: “Quan hệ với Giang Trầm Nguyệt thế nào rồi?”
“Ừm.” Giang Diệu gật đầu.
Tần Vô Vị: “…”
Người mắc chứng tự kỷ, lời ít ý nhiều.
Ngẫm kỹ lại thì lần trước, khi người ta hỏi cậu cảm thấy bác sĩ Từ là người thế nào, câu trả lời “Cà phê rất ngon” của cậu đã được xem là một lời khen chi tiết rồi.
Hình ảnh bác sĩ Từ thoáng hiện trong đầu anh.
Tần Vô Vị bỗng nhớ ra một vấn đề.
— Hôm đó sau khi ngủ dậy, anh có làm kiểm tra định kỳ không nhỉ?
Không nhớ nữa.
Anh chỉ nhớ… mình đã ngủ rất ngon. Lâu lắm rồi anh không ngủ thoải mái như thế.
Tần Vô Vị bất giác bật cười.
Nói Giang Diệu lời ít ý nhiều nhưng nếu bây giờ có ai hỏi anh cảm thấy bác sĩ Từ là người thế nào, thì câu trả lời của anh chắc cũng chỉ là: “Ngủ thoải mái lắm.”
Một câu trả lời rất dễ gây hiểu lầm.
Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Tần Vô Vị có hơi thất thần.
Đột nhiên, giọng nói của Giang Diệu vang lên từ hàng ghế sau: “Tôi muốn tiếp tục điều tra vụ [Cuồng đồ ngọt].”
Tần Vô Vị khựng lại, ngước mắt nhìn Giang Diệu qua gương chiếu hậu.
[Cuồng đồ ngọt]
· Mã số hạng mục: 982.
· Cấp độ hạng mục: Đang điều tra.
Mô tả:
Hạng mục đang trong giai đoạn truy bắt và điều tra, tạm chưa có kết luận cuối cùng.
Phụ lục
(Các hạng mục liên quan đã biết)
:
· 982 – A: [Hiện tượng cuồng đồ ngọt]
· 982 – B: [“Đừng ngoáy tai”]
Đây là báo cáo điều tra do Giang Trầm Nguyệt gửi tới.
Vụ án này chỉ dừng ở [Hiện tượng cuồng đồ ngọt] xảy ra ở studio Quang Thải. Cả Bộ Thi hành và Bộ Điều tra đều lơ là, không tiếp tục truy tìm manh mối. May mà Giang Trầm Nguyệt quyết tâm theo đuổi vụ việc này đến cùng.
Tần Vô Vị hồi tưởng lại tiến độ điều tra, nhàn nhạt nói: “Hạng mục này đã được chuyển giao cho Bộ Thi hành rồi. Hiện tại cậu là điều tra viên, việc truy đuổi bắt giữ loài biến dị không nằm trong phạm vi công việc của cậu.
Tần Vô Vị biết trong vụ việc lần này, quả thật Bộ Thi hành đã có sai sót nhất định. Những nhân viên liên quan đã bị xử lý kỷ luật, đồng thời Bộ Thi hành cũng đã nâng cấp bậc của hạng mục này lên cấp cao hơn và đang tích cực xử lý.
Huống chi, theo quy định của Cục Quản lý, một khi đã xác định có sự tồn tại của loài biến dị thì từ đó trở đi, mọi việc đều phải giao cho Bộ Thi hành, Bộ Điều tra không nên can thiệp nữa.
“Quy định chính là quy định.” Tần Vô Vị nói.
Quy định được đặt ra là để tuân thủ, không phải để phá vỡ.
Tần Vô Vị nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt của Giang Diệu, cậu cũng nhìn thẳng vào anh qua tấm gương.
“Tôi có một cái lót chuột.” Giang Diệu nói.
Tần Vô Vị: “?”
Giang Diệu thò tay vào balo, lấy ra một chiếc lót chuột có hình cơ ngực nam trong anime đầy gợi cảm.
Tần Vô Vị suýt chút nữa lái xe chạy thẳng xuống đồng ruộng bên đường. May mà đường vắng, chẳng có mấy người qua lại.
“Cái này… cậu lấy ở đâu ra?!” Tần Vô Vị nhìn cơ ngực gợi tình của tấm lót chuột, cảm thấy da đầu mình tê dại. Giờ anh chỉ muốn chạy đến chỗ Giang Trầm Nguyệt, lắc vai cô để hỏi cho ra lẽ, tại sao cô lại mua thứ đồ thế này cho Giang Diệu.
Tần Vô Vị là người khá bảo thủ, tấm lót chuột cơ ngực kia quả thật là quá kích động đối với anh.
Tất nhiên, Giang Diệu không thể hiểu được tâm trạng phức tạp của Tần Vô Vị lúc này. Cậu chỉ giơ tấm lót chuột lên, cố gắng bày tỏ suy nghĩ: “Tôi lấy đồ của cô ấy, nhưng cô ấy ngoáy tai rồi chết… Tôi thấy không ổn.”
Tần Vô Vị khó khăn lắm mới giữ được bình tĩnh, anh dừng xe bên lề đường, quay người lại, một tay chống lên ghế xe.
“Cậu đang nói đến nạn nhân Từ Vi Vi kia à?”
Tần Vô Vị đã đọc kỹ báo cáo điều tra, anh biết rõ người “ngoáy tai rồi chết” là ai.
Giang Diệu: “Ừm.”
Cậu cụp mắt xuống, bóp nhẹ phần cơ ngực mềm mại trên tấm lót chuột.
“Tôi thấy không ổn.”
Cậu lặp lại.
Tần Vô Vị không chắc Giang Diệu đang nói “Tôi cảm thấy không ổn” hay “Tôi làm vậy là không ổn.”
Tần Vô Vị nhận ra, đôi khi Giang Diệu nói chuyện rất trôi chảy, có thể bày tỏ ý kiến của mình ngắn gọn, rõ ràng và dứt khoát.
Nhưng đôi khi lại giống như bây giờ, ấp a ấp úng, như thể mỗi lần nói ra một chữ là phải cân nhắc thật kỹ.
Có lẽ đây chính là biểu hiện của chứng rối loạn đa nhân cách.
Phần trôi chảy và rõ ràng kia hiển nhiên là do người đó dạy cậu.
Tần Vô Vị đã đoán đúng.
Ngay lúc này, trong nội tâm Giang Diệu, người đó đang cổ vũ cậu, hy vọng cậu có thể tự nói ra suy nghĩ của mình.
Đây là một kiểu rèn luyện.
Mặc dù rất khó khăn, song chuyện này lại có lợi cho Giang Diệu.
Đáng tiếc, Tần Vô Vị sẽ không đồng ý với yêu cầu của cậu chỉ vì sự cố gắng đó.
“Không được.” Câu trả lời vẫn y như cũ, Tần Vô Vị nói: “Theo quy định…”
Giang Diệu im lặng không đáp.
Bị người ta từ chối, gương mặt của Giang Diệu cũng không hề lộ ra vẻ thất vọng hay chán nản. Cậu chỉ yên lặng nhìn Tần Vô Vị qua gương chiếu hậu trên xe.
Ánh mắt ấy như một sự phản kháng không lời.
Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn Tần Vô Vị sẽ chẳng buồn giải thích, anh sẽ chỉ ném thẳng một cuốn sổ tay hành động cho đối phương, bắt họ phải học thuộc từng câu từng chữ.
Nhưng Giang Diệu thì khác.
Cậu biết chữ nhưng lại khó có thể hiểu được ý nghĩa của chúng.
Dù cậu có thuộc làu làu toàn bộ nội dung của sổ tay thì cũng không đồng nghĩa với việc cậu thực sự hiểu nó đang nói gì.
Tần Vô Vị trầm mặc một lúc rồi nói: “Mọi quy định đều có lý do để tồn tại. Tất cả những điều mà bây giờ cậu cảm thấy vô lý đều là những bài học được đúc kết từ kinh nghiệm đau thương và đẫm máu trong quá khứ.”
Trong lịch sử, từng có một khoảng thời gian Cục Quản lý không phân ra Bộ Điều tra, Bộ Thi hành và Bộ Thanh lọc.
Khi ấy, tất cả các nhân viên tiền tuyến đều được gọi chung bằng một danh hiệu – Người thi hành.
Tuy rằng họ cùng tập hợp dưới mái nhà Cục Quản lý vì một mục tiêu chung nhưng sự chênh lệch về thiên phú là quá lớn. Không phải ai cũng có thể sử dụng ống thuốc thiên phú, dù cho có thể sử dụng đi chăng nữa thì mức độ tương thích cao hay thấp cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng sống sót khi thực hiện nhiệm vụ.
Sau vô số mất mát nặng nề, các Cục Quản lý Ô nhiễm Đặc biệt trên thế giới đã cùng đồng thuận: phân chia nhân sự thành ba nhóm lớn dựa trên mức độ tương thích thiên phú, bao gồm điều tra, chiến đấu và thanh lọc.
Nói cách khác, họ đã tách riêng nhóm người có sức mạnh chiến đấu vượt trội ra để thành lập Bộ Thi hành – cốt lõi của Cục Quản lý, những người này vẫn giữ danh hiệu cũ là “Người thi hành”.
Những người còn lại được phân đến Bộ Điều tra và Bộ Thanh lọc.
Đây được coi là kiểu phân hóa lần hai.
Mỗi hạng mục đều được chia ra thành ba giai đoạn: điều tra, chiến đấu và thanh lọc với ba nhóm người chịu trách nhiệm riêng biệt và phối hợp với nhau. Dù trong quá trình bàn giao có thể xảy ra sơ sót nhưng đây đã là cách làm hiệu quả và an toàn nhất.
Chính vì vậy, Tần Vô Vị không thể đồng ý với yêu cầu của Giang Diệu.
Quy định chính là quy định.
Mặc dù Giang Diệu đã đạt được thành tích đáng kinh ngạc và giành hạng nhất ở kỳ thi cấp F nhưng trong những đợt kiểm tra tiếp theo, cậu lại thể hiện rõ sự yếu ớt.
Điều này chứng tỏ rằng phong độ của cậu không ổn định.
Cậu hoàn toàn không đủ khả năng tự mình thực hiện nhiệm vụ của người thi hành.
Đây cũng là lý do vì sao Tần Vô Vị vẫn luôn từ chối cho Giang Diệu xem các báo cáo liên quan tới [Vụ án giết người trong phòng tập nhảy], [Vụ Giáo sư Giang nhảy lầu] hay [Vụ Ôn Lĩnh Tây bị chặt đầu].
Bởi chỉ cần xem những báo cáo đó, chắc chắn Giang Diệu sẽ phát hiện ra tất cả những vụ án này đều có liên quan đến [Ốc sên] và cậu sẽ thu thập được nhiều manh mối liên quan hơn.
Nhưng sinh vật biến dị chưa xác định kia… không phải là đối tượng mà Giang Diệu của hiện tại có thể đối phó.
“Cậu sẽ chết đấy.” Tần Vô Vị nói.
Giang Diệu: “Ừm.”
Tần Vô Vị rất hiếm khi kiên nhẫn như thế, vừa giải thích cả một tràng dài thế mà Giang Diệu chỉ đáp lại vỏn vẹn một chữ “Ừm.”
Chuyện này khiến anh cảm thấy có chút khó chịu.
Nhưng biết làm sao được? Cậu ấy mắc chứng tự kỷ, đâu phải Tần Vô Vị mới biết chuyện này ngày một ngày hai.
Có thể đáp lại trong lúc trò chuyện đã được xem là dấu hiệu của “bệnh tình chuyển biến tốt” rồi.
Huống hồ gì, đối mặt với một bệnh nhân tâm thần vừa chịu cú sốc cha mẹ đều qua đời, anh còn có thể đòi hỏi gì hơn.
Nếu là người bình thường thì có lẽ đã sụp đổ từ lâu. Biểu hiện của Giang Diệu bây giờ đã tốt lắm rồi, ít nhất cậu không khóc lóc, không làm loạn, ít nhất cậu vẫn còn muốn truy tìm hung thủ thực sự.
“Vậy hôm nay tôi có thể về sớm được không?” Giang Diệu hỏi.
Tần Vô Vị sững người, không ngờ Giang Diệu lại chuyển chủ đề nhanh đến vậy.
“Được.”
Anh lập tức quay đầu xe, lái về phía nhà của Giang Diệu.
Lẽ ra hôm nay Giang Diệu phải tiếp tục theo Giang Trầm Nguyệt đi tuần tra thường nhật, đạp xe đạp công cộng vun vút khắp thành phố.
Nhưng vì đã hứa sẽ dẫn cậu đi xem Đá Mặt Trời, Tần Vô Vị mới “mượn” Giang Diệu từ Bộ Điều tra.
Giờ đã là hai giờ chiều, mượn rồi thì cũng chẳng cần phải vội trả làm chi.
Tần Vô Vị thầm nghĩ, đứa nhỏ này cũng không dễ dàng gì. Anh biết cường độ vận động ở Bộ Điều tra khắc nghiệt đến mức nào, vậy mà Giang Diệu có thể kiên trì lâu đến vậy, không than phiền cũng chẳng kêu ca, chắc hẳn là nhờ tính cách trầm lặng của người mắc chứng tự kỷ đây mà.
Chắc cậu đã mệt lắm rồi.
Tần Vô Vị tự biên tự diễn ra một vở kịch rồi tự thấy thương cảm, anh bèn đưa Giang Diệu về nhà nghỉ ngơi.
Nhưng nếu anh hiểu Giang Diệu thêm một chút, quen thuộc với tính tình của cậu hơn, chắc chắn anh sẽ chẳng nảy sinh chút thương hại hay đồng cảm nào.
— Vì đối với Giang Diệu, những chuyện mà cậu không trực tiếp đáp ứng thì về cơ bản, bốn bỏ năm lên có thể coi là không đồng ý.
Trông thì có vẻ ngoan ngoãn, trầm lặng, không tranh cãi cũng chẳng phản đối.
Nhưng Tần Vô Vị vừa đi, Giang Diệu đã lập tức rời khỏi nhà.
Cậu bắt taxi đến nhà Tôn Giai Ngọc.
Chú thích:
(*) Búp bê Matryoshka (Búp bê Nga/Búp bê Babushka): Một loại búp bê đặc trưng của Nga, gồm một bộ búp bê rỗng ruột có kích thước từ nhỏ đến lớn được lồng vào nhau theo thứ tự.