64. Chương 64: Chuyến đi thu

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất cả những vụ án xảy ra xung quanh Giang Diệu đều được lưu giữ trong hồ sơ của Cục Quản lý.
Là một điều tra viên tập sự, hiện tại Giang Diệu chưa có quyền truy cập bất kỳ hồ sơ nào trong số đó.
Muốn đọc chúng cũng đơn giản thôi, chỉ cần tham gia lại kỳ thi cấp F, quay về Bộ Thi hành rồi leo lên cấp A là được. Đến lúc đó, chẳng những được đọc hồ sơ mà còn có thể lấy cả Đá Mặt Trời về.
Nhưng phải đợi thêm vài tháng nữa Bộ Thi hành mới tổ chức kỳ thi cấp F. Trước khi đó, Giang Diệu vẫn phải ở lại Bộ Điều tra và hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày.
Dù đã hoàn thành xong mọi công việc, tâm trạng của Giang Diệu vẫn không được vui. Giang Trầm Nguyệt sớm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cậu.
Một buổi chiều tan sở, cô bí mật nói với Giang Diệu: “Ngày mai nhớ đến sớm một chút nhé!”
Giang Diệu: “?”
Giang Trầm Nguyệt không tiết lộ thêm điều gì.
Sáng hôm sau, Giang Diệu đến Bộ Điều tra sớm hơn nửa tiếng so với thường lệ, bất ngờ phát hiện Giang Trầm Nguyệt đã đứng chờ từ lâu.
Cùng dậy sớm với họ còn có Vương Tuệ và Ivanović.
Giang Diệu nhìn quanh, không thấy điều tra viên hướng dẫn của hai người đâu.
“Hôm nay tôi tạm mượn hai người họ một buổi.”
Giang Trầm Nguyệt vừa nói vừa khoác vai hai người, động tác có hơi khó khăn vì Ivan khá cao, nhưng hôm nay cô tâm trạng rất tốt, chẳng để tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt.
Cô cười nói: “Nhiệm vụ hôm nay khá đặc biệt, chúng ta sẽ lên núi thu thập mẫu vật.”
Thu thập mẫu vật? Điều này có thật.
Trước đây Giang Diệu đã từng nghe nói về việc này.
Có một số khu vực bị ô nhiễm khiến thực vật tại đó bị biến dị. Cục Quản lý phong tỏa toàn bộ khu vực này để ngăn người dân vô tình bước vào hoặc ăn phải những loài cây đột biến.
Tuy hiện tại thực vật ô nhiễm không gây hại nhưng vẫn không nên ăn. Không ai có thể dự đoán được tác hại khi chúng xâm nhập vào cơ thể người.
Tuy nhiên, Bộ Nghiên cứu Khoa học lại rất hứng thú với những loài thực vật ô nhiễm ấy, giống như vài thập kỷ trước khi con người mong muốn gửi hạt giống lên không gian trong kỷ nguyên vũ trụ.
Đôi khi nghiên cứu những mẫu vật đặc biệt sẽ mang lại những kết quả bất ngờ.
Vì thế, Bộ Điều tra thường xuyên tổ chức các đợt thu thập thực vật định kỳ.
Địa điểm nhiệm vụ lần này là núi Đông Li. Ngay cả trước khi bị ô nhiễm, ngọn núi này đã hẻo lánh, ít người qua lại. Vì cách xa nội thành nên lần này họ không dùng xe đạp.
Cuối thu mát mẻ, trời trong xanh không gợn mây, thời tiết hôm nay hoàn hảo cho chuyến dã ngoại.
Gió thu mát lạnh thổi vào mặt khiến tâm trạng mọi người trên xe trở nên thư thái.
Giang Trầm Nguyệt vừa lái xe vừa lắc lư theo điệu nhạc, Vương Tuệ nhiệt tình chia sẻ đồ ăn vặt bà mang theo.
Ivanović cao lớn ngồi cuộn mình ở ghế sau, thò đầu ra ngoài cửa sổ xe như một chú chó Alaska.
Giang Diệu nhìn mọi người, bất giác tâm trạng cũng được họ lây nhiễm.
“Thư giãn đi, coi như đi chơi thu thôi.” Giang Trầm Nguyệt quay đầu cười nói.
Chiếc xe dừng lại bên ngoài khu vực cấm, Giang Trầm Nguyệt đỗ trước hàng rào cách ly màu xanh lục.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận hàng rào không bị hư hại và không có ai xâm nhập trái phép, cô vui vẻ ngâm nga, xé bỏ tờ giấy niêm phong dán trên cửa vào.
“Chỉ cần một tờ giấy niêm phong nhỏ như thế đã ngăn được người ngoài à?” Ivan tò mò nhìn quanh, trầm trồ: “Người Trung Quốc các cô tuân thủ pháp luật quá! Ở Sa Quốc chúng tôi, mấy cái hàng rào này đã bị xe lu ủi từ lâu rồi, mọi người thoải mái lên núi săn bắn.”
“Chắc là nhờ [258 – Cấm chế].” Vương Tuệ đứng bên cạnh nhỏ giọng giải thích.
[Danh sách thiên phú 258 – Cấm chế].
Thiết lập một khu vực nhất định thành vùng cấm, mọi nỗ lực xâm nhập đều vô ích.
Nghe Vương Tuệ nói vậy, Ivanović bỗng sực nhớ: “À đúng rồi! Khóa học về danh sách thiên phú có nhắc đến cái này… Lúc đó tôi còn học thuộc lòng cơ!”
Giang Diệu lặng lẽ quay mặt đi.
Cậu từng nhìn thấy [Cấm chế] trước nhà Tôn Giai Ngọc.
Thiên phú số 258, dù là thiên phú trung cấp, nhưng [Cấm chế] không phải bất khả xâm phạm. Chỉ cần dùng thiên phú mạnh hơn phá vỡ nó là được.
Ngày đó, Giang Diệu đã phá vỡ giấy niêm phong vô hình trước cửa nhà Tôn Giai Ngọc.
Lần này, loại giấy niêm phong trên hàng rào núi Đông Li không phải vô hình mà là băng rào cảnh báo vàng đen. Cục Quản lý dùng loại này để ngăn người dân vô tình bước vào và cảnh báo những kẻ cố tình xâm phạm.
Sau khi dùng chìa khóa đặc biệt gỡ bỏ [Cấm chế], Giang Trầm Nguyệt quay lại, nở nụ cười tinh nghịch: “Trước khi về nhớ nhắc tôi dán niêm phong lại nhé. Lần trước tôi quên mất, lái xe được mười cây số mới sực nhớ, phải quay lại dán bổ sung. Đến nhà đã sáng hôm sau rồi.”
“Hahaha, được thôi.” Ivanović cười hề hề như một chú chó Golden Retriever.
“Được, tôi sẽ nhắc.” Vương Tuệ lấy điện thoại đặt đồng hồ báo thức.
Ai đáng tin cậy hơn thì nhìn sơ qua là biết.
Giang Trầm Nguyệt bật cười, liếc qua hai người rồi dừng mắt trên Giang Diệu.
“Thế nào?” Cô vung tay ra hiệu, hỏi: “Cậu có mắc chứng… sợ cây không?”
Giang Diệu: “?”
“Chắc là không rồi.” Hôm nay tâm trạng Giang Trầm Nguyệt rất tốt, cô cười to rồi gọi mọi người lên xe, chầm chậm lái vào vùng cấm.
Nhiệm vụ thu thập mẫu đơn giản: lấy mẫu riêng biệt từ những khu vực bị ô nhiễm.
Thiết bị trên cổ tay họ đã ghi chép bản đồ gene của tất cả loài động thực vật tại đây, tiện cho việc đối chiếu thời gian thực, tránh dò đi dò lại.
“So với ba tháng trước, gene của mấy loài thực vật này không thay đổi nhiều.”
Giang Trầm Nguyệt vừa thu thập mẫu vừa liếc nhìn kết quả phân tích trên màn hình.
Mẫu vật cần bảo quản trong dung dịch cố định đặc biệt. Nếu tính trên cả ngọn núi, nơi đây có tới một, hai ngàn loài thực vật lớn nhỏ. May mà họ chỉ cần lấy mẫu, không cần tạo tiêu bản.
Họ không cần mang cây về, chỉ cần dùng nhíp kẹp lá hoặc lấy một phần rễ cây. Mục đích chỉ là so sánh gene.
Dung dịch cố định màu hồng nhạt, đựng trong ống nhựa EP hình trụ.
Giang Diệu ôm chồng ống nhựa, ngồi xổm lấy mẫu. Bỗng cậu ngẩng đầu lên.
“Tôi giống người làm vườn.”
[Là “chúng ta” mới đúng.]
Người trong lòng bật cười, sửa câu cho cậu.
Hiện tại, mỗi điều tra viên đến từ Cục Quản lý đều đội mũ rơm, lom khom nhổ cây cỏ. Cảnh tượng này chẳng khác gì những người làm vườn siêng năng đang miệt mài trong khu vườn của giới thượng lưu.
Khóe môi Giang Diệu cong lên.
Giang Trầm Nguyệt ngồi cạnh cậu như sực nhớ chuyện gì, cô la lên rồi đứng bật dậy.
“Chết rồi! Quên bôi kem chống nắng mất tiêu!”
Cô lục túi lấy tuýp kem chống nắng to, ép một đống lớn lên tay từng người.
“Chống nắng? Tôi cũng cần dùng à?” Ivanović ngạc nhiên hỏi.
“Trầm Nguyệt chu đáo quá.” Vương Tuệ cười lớn, vui vẻ thoa kem lên mặt.
Giang Diệu nhìn đống kem trắng trên lòng bàn tay, trông như đang suy tư.
“Gì thế? Đừng bảo cậu không biết dùng thứ này nhé?” Giang Trầm Nguyệt bước tới, làm mẫu cho Giang Diệu: “Đây, thoa đều lên mặt và cánh tay. Dù mùa thu nhưng nắng vẫn gắt. Đứng phơi nắng cả ngày hôm nay cậu chẳng thấy gì, nhưng mai da sẽ đau rát đấy!”
“Đúng rồi đó!” Vương Tuệ đứng cạnh tán đồng: “Đây không phải làm điệu Tiểu Giang à! Đây là bảo vệ cháu khỏi cháy nắng đấy! Mau thoa đi!”
Giang Diệu nhìn Giang Trầm Nguyệt rồi Vương Tuệ. Cậu học theo động tác của hai người, nghiêm túc thoa kem chống nắng.
[Thoa xong rồi… Bước làm cơm dã ngoại hả?]
Người trong lòng bật cười.
[Mấy người này đi chơi thu thật đấy à?]
Đúng vậy.
Chẳng bao lâu, mọi người phát hiện Giang Trầm Nguyệt chỉ lấy cớ làm nhiệm vụ để đi chơi thu.
Vì cô chuẩn bị sẵn lều trại và dụng cụ nấu ăn ngoài trời!
Giang Trầm Nguyệt chọn nơi thoáng mát, tầm nhìn rộng, tranh thủ mặt trời chưa quá gắt để thúc Ivan dựng lều. Nghe nói trước đây ở Sa Quốc Ivan thường xuyên đi cắm trại nên rất rành. Cậu nhanh chóng dựng xong chiếc lều chắc chắn.
Trong lúc Ivan cắm đinh, Giang Trầm Nguyệt bày biện bếp nướng trên khoảng đất trống gần đó.
“Cô còn mang bếp nướng BBQ à?!” Ngay cả Vương Tuệ cũng không khỏi kinh ngạc.
“Hehehe.” Giang Trầm Nguyệt đắc ý mỉm cười, vừa rải than vừa nói: “Dã ngoại mà không BBQ sao được! Tôi còn mang bia nữa đấy! Chị Vương uống không?”
Giang Trầm Nguyệt đốt than xong quay sang hỏi hai chàng trai: “Giang Diệu uống không? Còn Ivan thì sao? À thôi, kiểu gì Ivan cũng uống!”
Giang Diệu: “…”
Đôi mắt cậu thoáng vẻ tò mò.
Giang Trầm Nguyệt vui vẻ đưa lon bia cho cậu.
Giang Diệu nhận lấy, lạnh quá.
[Uống ít thôi.]
Giọng người trong lòng nhuốm chút ý cười.
[Chốc nữa còn ăn BBQ, uống nhiều ăn không nổi đâu.]
Thế là Giang Diệu ngoan ngoãn cầm lon bia, nhấp từng ngụm nhỏ.
“Cậu uống vậy mà gọi là uống à? Nhìn đây, để tôi cho cậu xem thế nào mới gọi là uống bia!”
Ivanović cười lớn, mở lon bia một cái tách, ngửa cổ uống ừng ực, chỉ chốc lát đã cạn sạch.
“Ôi trời.” Giang Trầm Nguyệt đứng bên bụm miệng cười: “Tôi quên mất cậu là người Sa Quốc. Sớm biết vậy tôi đã mang theo mấy chai Vodka rồi.”
“Tiểu Giang qua đây, thịt cừu chín rồi này – cháu có ăn thịt cừu không?” Vương Tuệ đứng bên bếp nướng vẫy tay gọi Giang Diệu.
Giang Diệu nhìn Vương Tuệ rồi hai người kia, mỗi người cầm lon bia ngửa cổ uống. Bỗng dưng, trong lòng cậu trỗi lên cảm giác lạ lẫm chưa từng có.
[Đây là bạn bè.]
[Thỉnh thoảng quen vài người bạn cũng tốt. Có họ rồi, em sẽ không còn cô đơn nữa.]
[Đi đi, chuyện này không có gì xấu cả.]
Giang Diệu: “…. Ừm.”
Mang theo cảm xúc chưa từng có, cậu cầm lon bia chậm rãi bước về phía mọi người.
Giống như giọt nước nhớ mình là phần của biển cả, cuối cùng tìm thấy đại dương.
Chẳng mấy chốc, thịt nướng BBQ cùng bia dưới ánh mặt trời dễ chịu khiến cả nhóm lim dim buồn ngủ.
Giang Trầm Nguyệt mắc võng trong rừng, ôm điện thoại bật nhạc nằm lên, trông rất thoải mái.
Ivanović vừa uống bia xong, người hơi nóng. Bên cạnh có hồ nước nhỏ trong veo, cậu ta không ngần ngại nhảy xuống ngâm mình.
Giang Diệu đang mơ màng định chui vào lều thì thấy Vương Tuệ thò đầu vào, nhỏ giọng gọi: “Tiểu Giang, dì qua bên kia rừng một lát, có chuyện gì gọi dì nhé.”
Giang Diệu gật đầu, Vương Tuệ liền rời đi.
Cậu nằm trong lều, nhắm mắt.
Nhưng tai Giang Diệu không ngừng bắt lấy âm thanh xung quanh.
Sau sự kiện [Bệnh mắt đen], các giác quan của cậu trở nên nhạy bén hơn. Cậu có thể nhìn trong bóng tối, khứu giác nhạy như [Chó săn], dù chỉ một chút mùi ô nhiễm cũng nhận ra từ xa.
Còn thính giác…
Dù nằm nghỉ trong lều nhưng bên tai cậu không hề yên tĩnh.
Tiếng ve kêu râm ran, lá cây xào xạc khi gió nhẹ thổi qua.
Tiếng võng đong đưa kèm tiếng ngáy nhỏ của Giang Trầm Nguyệt.
Xa hơn là tiếng Ivanović nghịch nước trong hồ, miệng ngân nga dân ca quê hương.
Còn xa hơn nữa…
Là tiếng không khí bị xé toạc vì nắm đấm.
Giang Diệu không thể ngủ được.
Cậu bước ra khỏi lều, lần theo âm thanh, tò mò tiến vào rừng.
Quả nhiên, Vương Tuệ đang tập luyện.
Bà luyện những động tác chiến đấu cơ bản: đấm thẳng, đấm móc, đấm vòng…
Trước mỗi cú ra đòn, bà đều dùng chân đạp mạnh xuống đất, lấy lực từ thân giữa giữ thăng bằng. Lực xoay truyền tới cánh tay khiến cú đấm mạnh mẽ, dứt khoát.
Kết hợp bước chân linh hoạt: lao lên, bước nhanh, bước ngang để né đòn rồi phản công. Mỗi động tác nhằm kết thúc đối thủ trong một chiêu.
… Đây đều là kỹ thuật huấn luyện viên đã dạy từ lâu.
Giang Diệu chưa từng tập luyện nghiêm túc nhưng biết Vương Tuệ đang luyện những thứ đó, hơn nữa bà còn rất chăm chỉ.
Mảnh đất dưới chân bà thấm đẫm mồ hôi, tạo thành vùng ẩm ướt rõ rệt.
“Hôm nay không nghỉ ngơi sao?” Giang Diệu bước tới, khó nghĩ từ ngữ: “Hôm nay là… đi chơi thu.”
“Dì làm ồn à?” Vương Tuệ dừng lại, thở hổn hển. Bà quệt mồ hôi trên trán, ngượng ngùng mỉm cười: “Thể lực dì không tốt lắm, bỏ tập một ngày là lùi ngay. Dì đã già, không bằng tụi cháu trẻ tuổi được…”
Giang Diệu: “…”
Cậu không biết đáp sao.
Thấy cậu im lặng, Vương Tuệ ngầm hiểu, mỉm cười chuyển đề tài: “Tuần sau cháu cũng tham gia kỳ thi cấp F đúng không?”
Giang Diệu gật đầu.
Kỳ thi cấp F chính là bài kiểm tra cậu đã vượt qua bằng cách đánh bại con biến dị bê tông. Dù đứng đầu nhưng vì các buổi huấn luyện sau không đạt yêu cầu nên bị điều chuyển sang Bộ Điều tra.
Vương Tuệ và Ivanović cũng vậy. Chỉ khác hai người họ chỉ trượt một lần đã bị điều chuyển sang Bộ Điều tra.
“Vậy lần này chúng ta lại thi chung. Cố lên nhé!” Vương Tuệ nở nụ cười hiền hậu, không hề nhắc chuyện Tần Vô Cấu mở cửa sau cho Giang Diệu.
Nói rồi, bà tiếp tục luyện tập.
Dạo gần đây Vương Tuệ rất chăm chỉ. Không những eo thon gọn hơn mà cú đấm nhanh, mạnh, chuẩn xác, tạo tiếng xé gió rợn người. Bà dần có dáng vẻ chiến binh thực thụ.
Giang Diệu đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát. Cậu nghe thấy tiếng lá rơi khi gió thổi qua.
[Dì ấy rất nỗ lực.]
Người trong lòng nói.
[Chắc lần này dì ấy sẽ đậu thôi.]
Giang Diệu chăm chú nhìn Vương Tuệ cần cù luyện tập.
Bỗng cậu lên tiếng:
“Dì… ừm…”
Với Giang Diệu, miêu tả động tác quá khó. Cậu khua tay múa chân nhưng vẫn không diễn tả chính xác.
Thế là cậu quyết định làm mẫu.
“Thế này.”
Giang Diệu vung một cú đấm vào không khí.
Xoẹt –
Nắm tay cậu cắt ngang không khí, Vương Tuệ tròn mắt kinh ngạc.
“Tay… ừm…”
Giang Diệu cố diễn đạt, dùng cơ thể mô phỏng động tác.
“… Thế này à?”
Vương Tuệ thử làm theo, tung ra cú đấm.
Qua thời gian huấn luyện tại Bộ Điều tra, sức mạnh thể lực bà tăng lên đáng kể. Cú đấm chưa thuần thục nhưng so với bà nội trợ ngày trước, giờ đã hoàn toàn khác.
Tuy nhiên, cú đấm vẫn chưa đủ uy lực để đối phó biến dị.
“Ừm…”
Giang Diệu ngập ngừng rồi cẩn thận vươn tay.
Cậu dùng ngón trỏ ngón cái nhẹ nhàng nhấc phần tay áo của Vương Tuệ lên.
Động tác cực kỳ thận trọng, như lau giọt sương sớm trên cành mẫu đơn quý giá.
Vương Tuệ lập tức hiểu góc độ chưa đúng, cần nâng khuỷu tay lên thêm.
“… Thế này à?”
Bà tung ra cú đấm khác.
Giang Diệu: “…”
Cậu vẫn chưa hài lòng.
Một tiếng sau.
Khi Ivan tắm xong và Giang Trầm Nguyệt ngủ trưa dậy, cả hai kinh ngạc phát hiện Vương Tuệ và Giang Diệu – một lớn một nhỏ – đã lặng lẽ tập luyện suốt buổi chiều trong rừng, không nói một lời nào.
“… Sao tôi lại có cảm giác tiếng Trung của Giang Diệu còn không tốt bằng tôi vậy trời.” Ivanović gãi đầu.
“Người ta bị bệnh tự kỷ!” Giang Trầm Nguyệt hừ một tiếng: “Có thể chủ động giao tiếp đã là giỏi lắm rồi, có hiểu không hả!”