81. Chương 81: Bữa tối gói gọn

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ivan cẩn thận hỏi Giang Diệu tối nay muốn ăn gì.
Cậu ta lần lượt đề xuất đủ thứ món, từ tám trường phái ẩm thực Trung Hoa đến các món Âu và đặc sản Đông Nam Á, không thiếu thứ nào.
Nhưng suốt buổi nói chuyện, Giang Diệu chỉ phản ứng bằng cách im lặng nhìn cậu.
Cứ như thể không hiểu người đối diện nói gì.
Ivan tự nhủ mình nói tiếng Trung khá tốt rồi, vậy nên chắc chỉ là Giang Diệu lên cơn tự kỷ.
Phải chăng cậu không hiểu ý mình? Dù gì Giang Diệu vốn có vấn đề giao tiếp, nghe nói lần này bị kích động quá mức, nghiêm trọng đến nỗi giá trị SAN tụt giảm khiến phải cách ly ba ngày.
Giao tiếp kém hơn trước là đương nhiên.
Nghĩ vậy, Ivan quyết định không đưa cậu ra ngoài nữa. Bên ngoài đông người, biết đâu Giang Diệu lại bị kích động lần nữa?
Cậu vốn là người của Tần Vô Vị, nếu có chuyện gì xảy ra thì cậu không thể gánh nổi.
Thế là Ivan quyết định gọi đồ ăn về nhà.
Đồ ăn mang về quả là thần dược của cuộc đời! Sáng tạo kỳ diệu của nhân loại!
Ivan không ngại ngốn những thành ngữ tiếng Hán để ca ngợi nó.
“Vừa tiện vừa nhanh, lại được thưởng thức đủ loại món ngay tại nhà. Đi nhà hàng thì có mà chỉ ăn theo menu của quán, muốn uống trà sữa ở quán bên cũng ngại không dám mua…”
Ivan dẫn Giang Diệu vào nhà, hào hứng chỉ cậu ngồi thoải mái. Còn mình thì ngồi sà xuống ghế sofa, hứng khởi bắt đầu gọi món.
Giang Diệu nhìn quanh căn phòng.
Đây là một căn hộ đơn giản, không bừa bộn nhưng cũng chẳng gọn gàng.
Trên bàn có vài gói đồ ăn vặt, có gói đã mở nhưng cũng có gói còn nguyên, đèn chờ của TV vẫn sáng đỏ góc dưới bên phải.
Trên sofa có gối tựa và chăn, nhìn rất mềm mại, đúng kiểu để ôm đồ ăn đêm khuya xem bóng đá nửa đêm.
Bên cạnh bàn trà là thùng rác, bên trong có vỏ xoài, vỏ hạt dưa, chai cola và bao đựng đồ ăn.
Nhưng nhà bếp lại sạch sẽ hơn hẳn. Thùng rác trống không, bếp gas và máy hút mùi sáng bóng – rõ ràng lâu lắm rồi không nấu nướng.
Giang Diệu thoáng chút tò mò, im lặng quan sát mọi thứ.
“Ngồi đi.” Ivan nhận ra cậu ta có vẻ gò bó nên cười sảng khoái vỗ vỗ sofa.
Giang Diệu ngồi xuống chiếc sofa đơn bên cạnh.
“Này, cậu ăn được món này không…” Ivan nhiệt tình ghé lại. Cậu không ngồi xuống ghế cạnh Giang Diệu mà thò người từ sofa lớn, vươn tay giơ điện thoại trước mặt cậu.
Giang Diệu nhìn qua màn hình, Ivan chu đáo lướt từng trang bằng ngón tay.
Giang Diệu: “…Ừm.”
Mất nửa ngày mới nghẹn ra được một tiếng “ừm”.
Ivan hoàn toàn không hiểu cậu “ừm” cái gì.
“…Thôi được, vậy tôi tự chọn nhé. Cậu không kiêng gì chứ?”
Dù biết sẽ chẳng nhận được trả lời, Ivan vẫn buột miệng hỏi.
Cậu không kiêng gì chứ?
Đây là câu Ivan rất thích trong “Cẩm nang giao tiếp tiếng Trung hàng ngày”. Nó vừa thể hiện sự lịch sự vừa quan tâm đến khẩu vị đối phương, lại vừa đẩy nhanh tiến độ gọi món.
Ivan thích lắm!
Cậu ghét nhất kiểu người trước khi gọi món cứ nói “tùy, gì cũng được”, nhưng sau khi gọi xong lại phán “tôi không ăn cái này”, “tôi không ăn cái kia”, khiến người phục vụ phải gọi lại từ đầu.
Không quan tâm họ thì không ổn, nhưng quan tâm rồi lại phải gọi đi gọi lại.
Một số app giao đồ ăn còn tệ hơn, hủy đơn xong không thể sao chép lại, phải nhớ từng món rồi thêm vào giỏ.
Phiền phức chết đi được.
…Tất nhiên, hỏi chỉ cho có chuyện vậy thôi. Ivan đoán trước Giang Diệu sẽ chẳng trả lời rõ ràng.
Nhưng nếu là Giang Diệu, dù gọi món không thích, cậu chắc chắn vẫn ngoan ngoãn ăn hết nhỉ?
Sao mà Ivan lại tự tin đến thế.
“Xong, nửa tiếng nữa tới.”
Những món Ivan gọi gồm hải sản, xào xào, cơm dứa và nướng – đủ vị, đủ loại, chủ yếu là sở thích của Giang Diệu.
Đặt điện thoại xuống, cậu ta mở tủ lạnh lấy hai lon bia.
Cảm giác mát lạnh của lon bia khiến Ivan cực kỳ thoải mái, vui vẻ nheo mắt rồi chợt nhớ ra gì đó quay đầu hét về phía phòng khách:
“Giang Diệu, cậu uống bia không?”
Giang Diệu: “…?”
Gương mặt cậu thoáng vẻ thắc mắc.
Ivan không hiểu cậu thắc mắc gì.
Lần trước đi cắm trại với Giang Trầm Nguyệt cùng vài người khác, hình như cũng từng hỏi Giang Diệu câu này… Lúc đó cậu ấy trả lời thế nào nhỉ?
Không nhớ nữa.
Ivan lấy thêm mấy lon bia, cola và nước trái cây đủ loại, đặt lên bàn trà xong bảo Giang Diệu tự lấy.
Giang Diệu nhìn đống đồ uống hồi lâu mới thốt ra câu đầu tiên kể từ khi Tần Vô Vị rời đi.
“Cảm ơn cậu.”
“Không có gì!”
Như phản xạ tự nhiên, Ivan vui vẻ đáp bằng câu trả lời chuẩn sách giáo khoa.
Giang Diệu: “…”
Thế là cuộc đối thoại kết thúc.
Giang Diệu cầm lon coca, ôm trong tay, cúi đầu uống từng ngụm nhỏ.
Ivan thấy bầu không khí giữa hai người hơi ngượng. Nhưng thôi, cũng chẳng làm gì được. Đối phương mắc chứng tự kỷ, chỉ ngồi đây uống cola ăn vặt cùng cậu đã là giỏi lắm rồi.
Sao có thể đòi hỏi cậu mở lời bắt chuyện.
Thế là Ivan chủ động hỏi: “À đúng rồi, cậu nhận thưởng chưa?”
Giang Diệu đang uống cola bỗng khựng lại, đặt lon xuống, ngẩng lên nhìn Ivan nghiêm túc: “Nhận rồi.”
Ivan: “Không ngờ Cục Quản lý hào phóng thế! Tiêu diệt sinh vật biến dị cấp A thưởng tận 100 vạn! Haha, giờ nghỉ hưu cũng đủ tiền tiêu xài cả đời rồi.”
Giang Diệu: “…”
Cậu không biết trả lời thế nào.
Vì cậu đã lặng lẽ chuyển toàn bộ tiền thưởng cho vợ Trương Bất Phàm.
Nhìn vẻ mặt khó xử của Giang Diệu, Ivan nghĩ chủ đề này hơi nhạy cảm với cậu. Thế là đổi đề tài: “À đúng rồi, cậu lên tầng cao nhất thế nào? Tôi đi đường gặp toàn vệ sĩ, đánh mãi mới qua, may mà da dày thịt béo… Tôi còn lo cho cậu…”
Giang Diệu lại đặt lon xuống, nhìn vào mắt Ivan: “Đi bộ lên.”
Ivan: “…Hả?”
Giang Diệu thoáng trầm tư, như đang nghĩ cách diễn đạt rõ hơn.
Dừng hai giây, cậu nói tiếp: “Đi bộ, bước cầu thang, từng tầng từng tầng, đi lên.”
Nói rồi, cậu còn giơ hai ngón tay làm động tác minh họa, như thể đang bước lên bậc thang.
Kiên nhẫn như đang nói chuyện với trẻ mẫu giáo.
Ivan thấy trí thông minh của mình bị xem thường, bực bội nói: “…Tôi biết đi bộ lên là gì, ý tôi không hiểu là… lúc đi lên cậu không gặp kẻ địch nào hết à?”
Giang Diệu: “Ừm.”
Ivan nghi ngờ: “Cậu đi đường nào? Sao không gặp kẻ địch được? Trong tòa nhà ấy đầy vệ sĩ lắm mà?”
Giang Diệu nhớ lại: “Bên phải.”
“Tôi đi bên trái!” Ivan kêu lên: “À tôi hiểu rồi, chắc vì tôi lên trước cậu nên toàn bộ vệ sĩ dồn về phía tôi… Nhưng cậu thật sự không gặp ai hết á? Một người cũng không?!!!”
Giang Diệu: “Ừm.”
Nghĩ một chút, cậu bổ sung: “Tôi có [May mắn].”
“Tôi ‘có’ may mắn?” Ivan ngẩn ra: “Ý cậu muốn nói cậu rất may mắn, đúng chứ?!”
Giang Diệu: “?”
Ivan cảm thấy IQ mình cao hơn một bậc, đắc ý bảo: “Câu này tôi biết! Để tôi dạy cậu! Đây là động từ… à không, phó từ? Tính từ? Thôi kệ, nói chung là cậu nên nói ‘tôi rất may mắn’ chứ không phải ‘tôi có may mắn’. Người Trung không bao giờ nói thế đâu!”
Giang Diệu: “…”
Cậu lặp lại: “Tôi… rất… [May mắn]?”
“Đúng đúng đúng!” Ivan cười lớn, hơi tự hào như một người nước ngoài dạy người Trung nói tiếng Trung.
Giang Diệu: “…”
Cậu ngơ ngác nhìn qua, không hiểu Ivan vui cái gì.
Hai người cứ thế ông nói gà bà nói vịt một lúc lâu.
Một lát sau, điện thoại Ivan rung lên.
Cậu ta nhanh nhẹn nghe máy, vừa mở miệng đã nói: “Alo xin chào, đồ ăn giao tới rồi đúng không, tôi ra mở cửa ngay…”
Nói xong, cậu đứng bật dậy.
Nhưng chưa đi được hai bước, thân hình cao lớn của Ivan bỗng dừng lại.
“Hả? À à, anh đi về hướng đông ấy, cứ đi thẳng về hướng đông, thấy cây cầu nhỏ chưa? Đúng rồi, qua cầu, qua cầu rồi rẽ trái, có cái nhà rác dễ nhận ra lắm, rẽ xong cứ đi tiếp vào trong…”
Ivan thành thạo chỉ đường, nói năng lưu loát, qua điện thoại chẳng ai đoán được cậu là người nước ngoài.
Giang Diệu ngẩng đầu nhìn chàng trai tóc vàng như con gấu lớn đi qua đi lại trong phòng khách.
“Trời ạ, anh đi tiếp lên chút nữa đi! Cứ thẳng thẳng thẳng mãi là tới… Thấy cửa hàng tiện lợi ‘Thu Hồng’ chưa? Tới đó rồi rẽ vào… Hả? Anh chưa qua cầu? Không phải tôi bảo qua cầu rồi rẽ sao… Bên anh sai rồi, đó là bên kia sông mà!…”
Giọng điệu dần mất kiên nhẫn.
“Sao lại không có được? Ngày nào tôi cũng đi đường này về nhà, chẳng lẽ tôi lại không biết? Chắc chắn không phải đường cụt!”
“Sao tôi biết anh lạc ở chỗ nào được… Tôi bảo anh rẽ mà anh không rẽ… Thôi anh quay lại đi! Quay về ngã tư XX rồi vào lại từ đầu! Chắc chắn anh đi sai bước nào đó, sai rồi thì sao tìm được…”
“Tôi ra đón anh kiểu gì, tôi còn chẳng biết anh đang ở đâu… Không, anh chịu khó tìm lại xem có được không? Cứ đi theo tôi chỉ ấy… Sao lại không tìm được…”
Giọng điệu dần cáu kỉnh.
Giang Diệu: “…”
Thành thật mà nói, lúc Ivan dẫn cậu vào đây, cậu cũng thấy chỗ này khó tìm.
Khu nhà Ivan nằm sâu trong khu dân cư rộng. Đường nhỏ ngoằn ngoèo, biển chỉ đường mờ nhạt, nếu để Giang Diệu tự vào chắc chắn lạc.
Nghe tiếng Ivan càng lúc càng bực bội, Giang Diệu bất giác co người lại.
Cậu cảm nhận được sức mạnh của tiếng gấu gầm.
“Anh có chịu nghe tôi chỉ không vậy? Nghe tôi thì anh đã đến từ lâu rồi! Thôi không nghe thì kệ anh! Tự tìm đi!!!”
Con gấu lớn gầm lên lần cuối rồi tức tối cúp máy.
Giang Diệu: “…”
Không biết nói gì.
Ivan cúi đầu, bắt gặp ánh mắt hoang mang của Giang Diệu thì thấy hơi xấu hổ.
Bình tĩnh lại, cậu nghĩ bắt một shipper lạ đường tìm đúng chỗ ngay lần đầu đúng là khó, thế là nhét chìa khóa vào túi, càu nhàu: “Thôi tôi ra đón anh ta đây, haiz!!!”
Nói xong Ivan chạy xuống lầu, ra ngõ đón anh shipper.
Giang Diệu đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống. Đứng đây có thể thấy Ivan vừa hét điện thoại vừa chật vật chạy từng bước nhỏ ra ngoài.
Như một con gấu lớn tức giận vì không moi được mật ong, muốn đập vỡ cả lọ.
Con gấu lông vàng.
Nhìn mái tóc vàng óng ánh chói mắt, Giang Diệu không khỏi mỉm cười.
[Cũng không thể trách anh shipper ấy được.]
[Chỗ này khó tìm thật mà.]
Người trong lòng nói.
Giang Diệu gật đầu đồng tình.
Khoảng mười phút sau, Ivan tức tối xách đống bao lớn quay về.
Giang Diệu bước tới định phụ giúp nhưng Ivan không để cậu đụng tay. Cậu ta sải bước đặt toàn bộ mấy hộp đồ ăn lên bàn, mở từng cái một.
Ivan vừa mở vừa lẩm bẩm: “Mẹ nó, người gì vậy trời, rõ ràng tự anh ta không đọc ghi chú mà còn đổ lỗi cho tôi… Chết tiệt, không có thời gian đọc thì cứ nghe tôi chỉ cũng đâu đến mức lạc thế này… Khốn kiếp… Tôi thật sự không hiểu, sao lại có người thế này vậy trời…”
Cậu ta liên tục chửi thề.
Giang Diệu ngẩn ra, nhìn xuống mảnh giấy ghi thông tin khách hàng dán trên bao đồ ăn.
Tờ giấy đó rất dài, rất rất rất dài.
Giang Diệu cũng từng gọi đồ ăn ngoài nhưng chưa bao giờ thấy ghi chú dài đến thế. Trên tờ giấy chi chít chữ:
“Xin lỗi nhé, chỗ này hơi khó tìm, xin hãy đi theo chỉ dẫn sau. Quẹo vào ngã tư XX rồi đi thẳng về hướng đông, qua cầu rẽ trái… Thấy cửa hàng tiện lợi [Thu Hồng] thì rẽ trái thêm lần nữa…”
Dưới đống hướng dẫn còn có dòng bổ sung:
“Thật sự xin lỗi, vất vả cho anh rồi! Nếu không tìm được cứ bấm đã giao, cảm ơn nhiều!!!”
Giang Diệu: “…”
Bình thường cậu không biết nói gì trong tình huống này.
Nhưng may sao lòng cậu có người.
Thế là cậu nói: “Đừng giận nữa. Chắc anh shipper đó mới đến khu này, không biết đường cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Đúng là anh ta mới tới thật. Tôi gọi đồ ăn ngoài ba bữa một ngày mà chưa gặp anh ta bao giờ.”
Ivan hậm hực cúi đầu mở bao đồ ăn, động tác cực kỳ thô bạo – nút thắt trên bao nilon buộc rất chặt, cộng thêm móng tay cậu ta cắt ngắn, móc mãi không ra.
“Dạo gần đây khu này đổi shipper nhiều lắm. Tôi gọi bao lần rồi… mấy người trước đều biết đường cả, không như người ban nãy đâu. Thật đấy.”
Bao nilon bị Ivan kéo lên kéo xuống vang tiếng sột soạt.
Ivan cúi đầu vật lộn với cái nút chết, tập trung quá không để ý Giang Diệu vừa nói hẳn một câu dài.
Cậu ta buồn bực càu nhàu, vừa chiến đấu với cái nút buộc vừa nói:
“Tôi ngày ba bữa đồ ăn ngoài, quen hết mấy shipper quanh đây. Họ biết nhà tôi, chẳng cần hỏi đường, lần nào cũng lên thẳng…”
“Nhưng dạo này đột nhiên họ không giao khu này nữa.”
“Mấy người tôi quen đều đi hết cả rồi.”
Nghe đến đây, Giang Diệu hơi sững người.
[… Gọi đồ ăn ngoài à?]
Giọng nói trong lòng đột nhiên vang lên.
[Hình như trong danh sách nạn nhân lần này có rất nhiều người làm shipper…]
Rất nhiều chàng trai trẻ khỏe, đầy sức sống, ngày ngày bươn chải vì miếng cơm ở thành phố Nghi Giang.
Họ từng có tên, có công việc, có người quen biết.
Rồi họ lặng lẽ biến mất.
Không phải việc lớn. Ngoài người thân, chẳng ai để ý.
[Đây là lý do vì sao Ivan đột nhiên hành động ư…]
Người trong lòng thở dài.
[Dù không biết tại sao cậu ta lại giấu giếm thực lực… nhưng mà người này không phải người xấu.]
Giang Diệu: “…Ừm.”
Giang Diệu bước đến trước mặt Ivan, không phải vì người trong lòng khuyên bảo mà vì ý muốn của chính cậu.
Ivan ngẩng lên: “Gì thế?”
Giang Diệu: “Kéo. Cậu có kéo không?”
Sợ cậu ta không hiểu, cậu giơ hai ngón tay, kẹp kẹp vào không khí hai cái mô phỏng động tác cắt.
Sau đó cậu kiên nhẫn lặp lại chậm rãi:
“Kéo — cắt —“
Ivan: “…”
Tức muốn chết.
Tôi là người nước ngoài chứ không phải người thiểu năng trí tuệ.
Cậu không cần phải nói chuyện với tôi kiểu ấy đâu… Tôi hiểu mà, thật đấy!