Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 92: Bước Chân Đầu Tiên
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng nhạc vang lên rộn rã, mấy thực tập sinh đứng bên cạnh như được truyền điện, lập tức hòa vào màn trình diễn, vừa hát vừa nhảy say mê.
Lúc này, trên sân khấu có năm người, đứng xếp thành năm vòng tròn giống hệt như năm vòng Olympic. May mắn thay, Giang Diệu đứng ở hàng sau.
Dù sân khấu rộng lớn đến vậy nhưng chỉ có năm người, ngay cả vị trí lệch sau cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của khán giả.
Giang Diệu đứng im như tượng đá, ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý của các giám khảo.
Họ cùng nhíu mày, ánh mắt sắc bén đổ dồn về phía cậu.
[…Nhảy theo đi.]
Tiếng nói trong lòng cậu tức giận.
[Con rối.]
Con rối?
Giang Diệu chớp mắt nghi hoặc.
[Danh sách thiên phú 178 – Con rối.]
Giống như trong truyện giả tưởng mô tả về kỹ năng “con rối”, từ đầu ngón tay Giang Diệu mọc ra vô số sợi tơ mảnh mắt thường khó thấy. Cậu ngước mắt lên, những sợi tơ ấy lặng lẽ quấn lấy cơ thể thực tập sinh đứng trước hàng.
Đúng lúc đó, cậu chợt hiểu ý nghĩa của lời nói trong lòng.
[Con rối] có thể điều khiển thân thể đối phương, buộc họ phải nghe theo ý muốn của mình.
Ngược lại, mọi cử động của người bị điều khiển đều truyền qua sợi tơ về phía người điều khiển, giúp cậu nắm bắt tình hình chính xác.
Nói cách khác, đây là sự thao túng ngược.
Giang Diệu để sợi tơ điều khiển mình, nhảy theo động tác của thực tập sinh trước mặt, nhìn như thể copy paste.
Nếu Giang Diệu – hoặc Lục Chấp – có chút hiểu biết về nhóm nhạc nam, hẳn một trong hai sẽ nhận ra vũ đạo họ đang biểu diễn chính là Popping, một phong cách đường phố dựa vào việc siết chặt và thả lỏng cơ thể nhanh chóng để tạo hiệu ứng rung động như cơ bắp.
Nhịp điệu mạnh mẽ, rất phù hợp để biểu diễn sân khấu.
Quả nhiên, khi Giang Diệu bắt đầu nhảy theo người trước mặt, các giám khảo thoáng ngẩn người rồi nhìn nhau, không còn chú ý đến cậu. Họ chuyển sang quan sát những người khác.
…Chắc những đồng đội trước mặt nhảy tốt lắm, nên việc Giang Diệu copy khiến họ hài lòng.
Giang Diệu chưa bao giờ học vũ đạo đường phố. Thế nhưng, những động tác nhanh như vậy không hề khó với cậu, dù bình thường cậu đã quen với cường độ vận động cao. Dẫu vậy, một số động tác trong điệu nhảy vẫn khiến cậu thấy khó hiểu, chẳng hạn như đặt tay cạnh xương chậu rồi đẩy hông về phía trước.
Giang Diệu để ý thấy, khi năm người họ thực hiện động tác này, cả giám khảo hàng trước lẫn thực tập sinh khán đài đều hò reo, huýt sáo đầy phấn khích.
…Chắc đây là động tác ấn tượng lắm?
Giang Diệu thắc mắc trong lòng.
[…Không phải! Đừng bắt chước nữa!]
Tiếng nói trong lòng vội vàng sửa sai, đồng thời ra lệnh:
[Sau khi nhảy xong, hãy quên ngay đi! Đừng học theo!]
Giang Diệu: “…”
Ngay trong khoảnh khắc cậu đang bối rối tự hỏi, ánh mắt các giám khảo đối diện bỗng dồn về phía cậu.
Giang Diệu nhận ra điều bất thường nhưng không hiểu tại sao.
[…Thôi kệ họ đi.]
Giọng nói trong lòng thoáng chút bất lực.
[Em đã cố gắng hết sức rồi.]
Giang Diệu: “…”
Thật ra, cậu chẳng tốn sức là mấy.
Từ đầu đến cuối, cậu chỉ dựa vào sợi tơ con rối, để đồng đội trước mặt kéo mình nhảy theo.
Nói gì thì nói, sau ba phút, màn trình diễn khiến người ta ngượng ngùng này cũng kết thúc.
Năm thực tập sinh từ “Minh Nhật Thần Tượng” đứng thành hàng, lần lượt giới thiệu bản thân và nhận đánh giá từ ban giám khảo.
Giang Diệu là người cuối cùng.
Cậu nghiêng đầu, nhìn bốn đồng đội đứng bên phải. Họ đều thở hổn hển, mặt đỏ bừng, ngực phập phồng dữ dội sau màn trình diễn.
Thế là cậu học theo dáng vẻ của họ, vừa bắt đầu thở dốc vừa cố gắng dồn máu lên mặt để trông giống hơn.
[…Không cần phải bắt chước hết mọi thứ đâu.]
Tiếng cười trong lòng vang lên.
[Họ thở dốc là vì thể lực yếu. Em không giống vậy, không cần học theo.]
Giang Diệu lập tức ngừng lại.
Qua phần giới thiệu của bốn thực tập sinh trước, mọi người đều nắm được tình hình cơ bản của đội.
“Minh Nhật Thần Tượng” là một công ty nhỏ, nguồn lực chỉ ở mức trung bình. Khác với những ông lớn được hậu thuẫn bởi nguồn vốn khổng lồ, năm thí sinh của “Minh Nhật Thần Tượng” lần này đều có ngoại hình bình thường. Phần hát nhảy tạm ổn, hoàn toàn dựa vào sự nỗ lực của chính họ.
Theo luật chương trình, sau màn trình diễn đầu tiên, ban giám khảo sẽ chấm điểm từng người.
Bốn thực tập sinh kia lần lượt nhận được điểm: D, D, D, C. Người duy nhất được điểm C chính là thực tập sinh mà Giang Diệu đã dùng [Con rối] để thao túng ngược.
Nếu vậy, thành tích của Giang Diệu cũng không tệ.
Thế nhưng, cuối cùng Giang Diệu lại bị chấm điểm F.
Kết quả vừa được công bố, khán đài phía sau ban giám khảo vang lên những tiếng xuýt xoa.
Trong đó có sự đồng cảm, tiếc nuối, và cả ánh mắt hả hê trước thất bại của người khác.
Ban giám khảo đưa ra nhận xét ngắn gọn về Giang Diệu, cậu không hiểu lắm nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe, đây là sự tôn trọng cơ bản dành cho người khác.
Rồi màn trình diễn đầu tiên của họ kết thúc.
Theo luật chương trình, bước tiếp theo là các thí sinh ngồi xuống hàng ghế theo cấp bậc của mình.
Giang Diệu hạng F, trong khi các đồng đội cùng cậu đều đạt hạng D và C.
Ghế hạng F nằm ở tầng thấp nhất. Giang Diệu quay đầu nhìn theo các đồng đội từng bước lên phía trên, vẫy tay tạm biệt cậu.
Biểu cảm của bốn thực tập sinh kia rất phức tạp, vừa lưu luyến lại vừa có gì đó khác.
Giang Diệu cũng không hiểu lắm.
Cậu nhanh chóng quay đầu, không nhìn họ nữa.
Thay vào đó, cậu chăm chú quan sát hội trường.
Nơi đây là sân khấu số 1 của tòa trung tâm, hay còn gọi là sân khấu sơ khảo.
Thực ra, nó giống một giảng đường lớn kiểu bậc thang hơn. Chỉ có điều, bục giảng và bảng đen đã biến thành khoảng đất trống rộng rãi.
Giang Diệu và bốn đồng đội vừa rồi đã biểu diễn trên đó.
Ban giám khảo ngồi ở hàng ghế đầu tiên của khán đài, quan sát và chấm điểm từ cự ly gần.
Hàng chục thực tập sinh đã hoàn thành phần thi ngồi ở các hàng ghế phía sau, hoặc yên lặng theo dõi, hoặc thì thầm trò chuyện, làm quen bạn mới.
Thỉnh thoảng, một cánh tay máy dài khiêng camera lướt qua đầu mọi người. Khi lọt vào ống kính, các thực tập sinh lập tức nở nụ cười, tạo dáng đẹp nhất.
Điều này cũng làm Giang Diệu thấy khó hiểu.
Cậu chậm rãi chớp mắt, quan sát xung quanh với ánh mắt tò mò.
“Này, không sao đâu, đừng để trong lòng.”
Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói.
Giang Diệu quay đầu, thấy một thực tập sinh hạng F khác đang mỉm cười an ủi cậu.
“Lần đầu biểu diễn đạt hạng F cũng không sao, chưa bị loại ngay đâu, sau này vẫn còn nhiều vòng đánh giá nữa. Chỉ cần tiếp tục cố gắng là được!”
Ánh mắt Giang Diệu dừng lại trên bảng tên đeo ở eo người kia.
Giải trí Hồng Cảnh: Nhĩ Khải.
Giang Diệu: “…”
Cậu đọc từng chữ nhưng khi ghép lại, không khỏi nghi ngờ liệu bảng tên có bị viết sai hay không.
“Hihi, lạ lắm đúng không? Mình họ Nhĩ.” Người kia như đọc được suy nghĩ của cậu, lập tức thân thiện giơ bảng tên lên, cười híp mắt giải thích: “Vì họ mình hơi đặc biệt nên từ nhỏ đến lớn, lúc nào cũng bị giáo viên gọi lên trả bài. Haha, ấn tượng lắm phải không?”
Giang Diệu gật đầu, cũng thân thiện đưa tay ra: “Chào cậu, mình tên là…”
[Tiền Hữu Hữu.]
Giang Diệu vội sửa lời: “—Tiền Hữu Hữu.”
May mà người trong lòng kịp nhắc, Nhĩ Khải không nhận ra điều bất thường.
“Ồ, Tiền Hữu Hữu. Tên cậu cũng dễ thương đấy chứ!” Nhĩ Khải cười sảng khoái: “Sao không gọi là Tiền Đa Đa (*) luôn đi?”
Giang Diệu: “…”
Không biết trả lời thế nào, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nếu không đáp lại thì hơi thiếu lịch sự.
Thế là Giang Diệu rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Nhĩ Khải nói không ngừng nghỉ, cậu ta nói nhiều đến nỗi chứng ngại giao tiếp của Giang Diệu sắp phát tác.
[…Cứ mặc kệ cậu ta đi. Người này chỉ đang tự lẩm bẩm một mình mà thôi.]
Tiếng nói trong lòng kịp thời xuất hiện, giải cứu Giang Diệu khỏi tình cảnh khó xử.
Giang Diệu thở phào, xoa xoa cánh tay trái.
Nhĩ Khải ngồi bên trái cậu, những câu nói liên tục tuôn ra như súng máy đang nã đạn vào tay Giang Diệu.
Giang Diệu cảm thấy cánh tay mình đã bị bắn đến tê liệt.
Có cái cỗ máy phát thanh tự động bên cạnh, Giang Diệu xem màn trình diễn tiếp theo trong tiếng ồn ào bên tai.
Dĩ nhiên, cậu cũng thu thập không ít thông tin từ miệng người này.
Chẳng hạn như, Đàm Thiên vừa lên sân khấu là một công ty lớn nổi tiếng trong ngành, sở hữu nhiều idol đang hot. Nghe nói sau lưng còn có nguồn vốn mạnh mẽ hậu thuẫn, nói chung là không thể xem thường.
Chẳng hạn như, trong năm vị giám khảo của cuộc thi lần này, có bốn người đã từng làm giám khảo năm ngoái, đều có kinh nghiệm. Vị giám khảo mới là một cố vấn vũ đạo, lần đầu tham gia chương trình giải trí, có lẽ cũng có người muốn nâng đỡ anh ta. Anh ta nói chuyện rất khó nghe, chắc hẳn khi chương trình phát sóng sẽ bị khán giả mắng. Nhưng biết đâu đây cũng là cách cố ý tạo chủ đề bàn tán cho dân mạng, thế nên nếu bị anh ta mắng thì cũng không cần để tâm, tất cả chỉ là vì hiệu ứng chương trình.
… Nếu Giang Diệu thực sự là một thực tập sinh nhỏ bé quyết tâm tiến vào giới giải trí, những thông tin này sẽ cực kỳ hữu ích đối với cậu.
Nhưng vấn đề là, giờ đây cậu chỉ muốn nhanh chóng tìm cơ hội để bị loại, sau đó đổi sang thân phận khác dễ hành động hơn, tiếp tục làm nội gián.
Mấy thứ hát nhảy gì đó thực sự quá khó!
Giang Diệu hoàn toàn không muốn debut làm thần tượng chút nào.
Trong tiếng ồn ào không ngừng của Nhĩ Khải, cuối cùng phần trình diễn của 100 thực tập sinh cũng kết thúc.
Tất cả mọi người đều ngồi xuống vị trí theo hạng của mình.
Nhìn từ trên xuống, khu vực ngồi chờ kiểu bậc thang tạo thành cấu trúc hình kim tự tháp, trên cùng là ngai vàng hạng nhất, tiếp theo là chỗ ngồi hạng 2 đến hạng 10.
Giang Diệu và Nhĩ Khải ngồi ở vị trí thấp nhất hạng F. Chỗ này gần sân khấu, lúc xem biểu diễn rất thoải mái. Lúc này, ánh sáng đã mờ đi, nhạc nền vang lên nhịp điệu trầm lắng, khích lệ.
“A, đến rồi đến rồi. Hạng nhất sắp lên rồi.”
Nhĩ Khải phấn khích đến mức gần như không kiềm được giọng.
Rõ ràng, các thực tập sinh xung quanh cũng hào hứng hẳn lên.
Giang Diệu cảm thấy khó hiểu, bất giác quay đầu nhìn kim tự tháp.
Lúc nãy họ đã xem màn trình diễn hạng nhất rồi, lúc này hội trường đã tối mờ, ngồi đây không thể nhìn rõ gương mặt người hạng nhất trên đỉnh.
Cậu không hiểu mọi người đang hào hứng vì điều gì.
[Không phải ở trên, là ở dưới.]
Tiếng nói trong lòng vang lên.
Giang Diệu nghi hoặc quay đầu lại, phát hiện ánh đèn đang từ từ chiếu về phía lối vào sân khấu.
Tiếng trống ngày càng dồn dập, nghe như bàn tay mạnh mẽ đẩy bầu không khí toàn trường lên cao trào.
“Hãy cùng chào đón, vị khách mời bí ẩn —“
Người dẫn chương trình cất giọng, một bóng người từ từ xuất hiện nơi lối vào, cảm xúc của tất cả mọi người trong trường quay lập tức bùng nổ—
“Hề Lan Tiêu! Là Hề Lan Tiêu!!!”
Nhĩ Khải đã kích động đến mức đứng bật dậy.
Trên khán đài, tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay, hò reo.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào người đàn ông trên sân khấu, diện mạo rạng rỡ, lông mày sắc như kiếm, đôi mắt sáng như sao.
Phải công nhận, nếu chỉ xét về ngoại hình, nhan sắc của anh ta vượt xa phần lớn người có mặt ở đây.
Có một thứ gọi là khí chất nổi tiếng nuôi dưỡng nên con người. Vị quán quân năm ngoái, idol hot nhất hiện tại, từng ánh mắt, thần thái và cử chỉ của anh ta đều toát lên sự tự tin và phong thái mà những thực tập sinh chưa debut tại đây không thể sánh bằng.
Nhưng ánh mắt của Giang Diệu chỉ lướt qua người anh ta một cái rồi dời mắt đi ngay.
— Người này sạch sẽ.
Giang Diệu không cảm nhận được ô nhiễm hay biến dị trên người anh.
Anh ta chỉ là một người bình thường.
Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của người dẫn chương trình lại khiến Giang Diệu giật mình. Cậu bất giác ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hề Lan Tiêu bằng ánh mắt kinh ngạc.
Giọng nói đầy sức sống của MC vang lên rành mạch, ẩn chứa niềm vui mãnh liệt và sự khích lệ mạnh mẽ.
“Tiếp theo đây, hãy cùng Hề Lan Tiêu chào đón 9 thí sinh xuất sắc nhất của năm ngoái, để họ gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến cho các thí sinh của chúng ta!”
—
Chú thích:
(*)
Nếu dịch nghĩa ra thì tên của Tiền Hữu Hữu (钱有有) có nghĩa là “Có tiền”. Trong khi đó, Tiền Đa Đa (钱多多) sẽ có nghĩa là “Nhiều tiền”. Nhĩ Khải đang chơi chữ, ý hỏi Giang Diệu rằng tại sao cậu không tên là “Nhiều tiền” mà lại tên là “Có tiền” thế?