Ta đã dùng y thuật của mình để cứu sống Thái tử khỏi căn bệnh quái ác hành hạ bao năm, đổi lấy trăm lạng hoàng kim và ân điển của Thánh thượng. Không chỉ thế, ta còn tự tay vun đắp, mở đường cho tỷ tỷ ta bước vào Đông cung, trở thành Thái tử phi cao quý.
Chân ta vẫn còn rỉ máu vì vết thương sâu hoắm, nhưng vẫn phải gắng gượng lê bước tiếp chỉ. Trong khoảnh khắc ấy, ta chết lặng nhìn tỷ tỷ mình ngã sõng soài trên nền đất ẩm ướt. Tỷ ấy ngồi bệt dưới đất, ôm chặt lấy chân, còn Lý Cẩn – vị Thái tử tôn quý kia – vội vã quỳ gối xuống, ân cần kiểm tra vết thương cho nàng.
Hắn, người mà thường ngày tôn quý vô ngần, đến một hạt bụi vương trên gấu áo cũng không cần tự tay làm sạch, giờ đây lại cam tâm quỳ gối trước mặt tỷ tỷ, ánh mắt dịu dàng như nước.
Tỷ ấy ngước nhìn ta, đôi mắt ngập nước, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu: “A Nguyệt, ta… ta xin lỗi…”
Lý Cẩn ôm chặt tỷ ấy vào lòng, dịu giọng trấn an: “A Ngọc, Cô và nàng là lương duyên trời định, nàng có lỗi gì chứ?” Rồi hắn ta, với ánh mắt tàn nhẫn, liếc nhìn ta, khinh miệt đá vào cái chân đang rỉ máu của ta: “Tô Dung Nguyệt, một vết thương nhỏ nhoi này đổi lấy trăm lạng hoàng kim, chẳng phải là quá hời sao? Còn bày đặt than khóc làm gì, chỉ thêm vẻ đạo đức giả mà thôi!”
Cơn đau buốt thấu xương khiến mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Ta cố gắng co rút cái chân đang run rẩy, lửa giận bùng lên ngùn ngụt trong lồng ngực. Một tiếng cười khẩy bật ra khỏi môi, chua chát đến tận cùng. Vết thương nhỏ nhoi? Đạo đức giả?
Truyện Đề Cử





Đại Đường, Ta Mới Vừa Xuyên Qua, Thế Nhưng Cho Ta Phát Tức Phụ
Truy Cản Thời Gian Đích Tiểu Oa Ngưu
0.0

