Nguyện Nếu Có Kiếp Sau
Chương 1
Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1.
Ta đã giúp Thái tử chữa khỏi căn bệnh kinh niên, được Thánh thượng ban thưởng trăm lạng hoàng kim. Ngoài ra, ta còn giúp tỷ tỷ ta định ra hôn kỳ, gả vào Đông cung.
Ta lê cái chân bị thương, thất thần nhìn tỷ ấy ngã sấp mặt. A tỷ ngồi bệt xuống đất ôm chặt chân, Lý Cẩn vội vã kiểm tra cho tỷ ấy.
Ngày thường, hắn vốn là người cao quý, đến một hạt bụi vương trên gấu áo cũng không cần tự mình làm sạch. Vậy mà giờ đây, hắn cam tâm quỳ gối trên đất vì a tỷ, dịu dàng như nước.
A tỷ tủi thân nhìn ta, khẽ nói: “A Nguyệt, ta xin lỗi…”
Lý Cẩn vỗ về tỷ ấy: “A Ngọc, Cô và nàng là lương duyên trời định, nàng sai chỗ nào chứ?” Hắn độc địa lườm ta một cái, rồi đá đá chân ta: “Tô Dung Nguyệt, một vết thương nhỏ mà đổi lấy trăm lạng hoàng kim, quá đáng giá rồi. Còn khóc lóc ầm ĩ thì lại thành đạo đức giả quá.”
Vết thương đau đớn tột cùng, lưng ta ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ta co chân, lửa giận bốc lên tận tâm can, bật cười một tiếng. Vết thương nhỏ? Đạo đức giả?
Đoạn Trường Nhai cao hơn chục mét, ta từ lưng chừng núi rơi xuống, ngã đến mức thổ huyết, chân phải suýt chút nữa không giữ được. Vậy mà Lý Cẩn còn dám nói ta chẳng qua chỉ bị thương nhẹ, ta đạo đức giả.
Ta cắn chặt răng, chật vật đứng dậy từ mặt đất.
Hắn lạnh mặt nhìn ta, uy nghiêm của trữ quân bộc lộ toàn bộ, trầm giọng cảnh cáo: “Giờ đây mọi chuyện đã như vậy, Tô Dung Nguyệt, ngươi tốt nhất nên cất hết những tâm tư không đáng để người nhìn kia đi.”
Thành thật mà nói, ta quả thực rất thích Lý Cẩn. Tấm lòng này đường đường chính chính, chẳng hề đen tối đến mức không dám để người khác biết. Có điều, kinh thành có biết bao thiếu nữ thích hắn, hắn đều lấy lễ nghĩa mà đối đãi, chỉ duy có ta, hắn luôn giữ thái độ khinh thường.
Hắn nói ta giả tạo, độc ác, trong lòng toàn là quỷ kế.
Ta hỏi hắn, ta như thế khi nào?
Hắn chỉ đáp: “Trong lòng ngươi tự mình biết rõ.”
Hắn không muốn nói nhiều, mà ta cũng chẳng muốn hỏi thêm.
2.
Sau khi được tứ hôn, ta luôn tìm cách tránh mặt Lý Cẩn. Thế nhưng, Thánh thượng lại giao thân thể ngàn vàng của hắn cho ta chăm sóc, mỗi tháng đều phải đến phủ Thái tử một lần, rốt cuộc ta vẫn không thể tránh được. Khi ta đến, vừa hay Lý Cẩn đang bày tiệc thiết đãi trong phủ, vừa hay ta bắt gặp a tỷ đang cười nói giữa đám đông.
“Ngọc tỷ tỷ, đợi tỷ gả đến đây, có ca ca ta chiếu cố tỷ, ta xem còn ai dám ức hiếp tỷ nữa.” Hoa Dương công chúa ngọt ngào gọi a tỷ, vừa nói vừa liếc nhìn ta.
A tỷ cười tươi như hoa đáp lại: “Ta không hề chịu bất cứ ủy khuất nào cả.”
“Tỷ ấy à, chính là quá rộng lượng, cứ luôn nhịn rồi lại nhịn, nên người khác mới được đà lấn tới đó.” Hoa Dương khẽ chọc vào trán a tỷ, thấp giọng nói bên tai.
A tỷ kéo tay áo nàng ta lại, bối rối nói: “Điện hạ hiểu lầm muội muội nhà ta rồi, muội ấy chỉ là thẳng tính quá thôi.”
Cứ như thể sợ ta không biết Hoa Dương đang mắng ta vậy.
Ta cũng lười đôi co với bọn họ, chỉ đặt bát thuốc trước mặt Lý Cẩn. Thấy a tỷ đang chúc rượu hắn, mặt ta hơi sầm lại: “Bệnh của điện hạ không thể uống rượu.”
Động tác ngưng lại trong thoáng chốc, a tỷ nói với ta: “Xin lỗi A Nguyệt, ta không biết việc này, là ta sai rồi.”
Lý Cẩn trái lại giữ thể diện cho a tỷ, cầm ly rượu uống cạn, rồi lắc cái ly rỗng khiêu khích ta.
“Ngọc tỷ tỷ, một ly rượu thôi mà, tỷ việc gì phải hạ mình xin lỗi chứ?” Hoa Dương châm chọc.
“A tỷ đúng là không cần xin lỗi ta, tổn hại tới thân thể của điện hạ, a tỷ nên tới trước long nhan mà thỉnh tội mới phải.” Ta vừa dứt lời, toàn trường im bặt.
Lý Cẩn đặt ly rượu lên bàn: “Lấy lông gà làm mũi tên, Tô Dung Nguyệt, ngươi quản cũng quá nhiều rồi đấy. Chuyện của Cô còn chưa đến lượt ngươi làm chủ đâu.”
Được thôi.
Ta nhìn bát thuốc còn nguyên trước mặt hắn, thúc giục: “Vậy điện hạ mau uống hết thuốc đi, ta cũng tiện đường giao đãi.”
Hắn im lặng nhìn ta hồi lâu rồi nhỏ giọng nói: “Giả vờ giả vịt.” Nói rồi hắn cầm bát thuốc trước mặt uống không sót một giọt, lại vẫy tay đuổi ta đi, cứ như thể ta chỉ cần ở lại thêm một khắc cũng sẽ ảnh hưởng đến niềm vui của hắn vậy.
Ta đảo đôi mắt cá chết, đúng lúc định quay người thì sắc mặt Lý Cẩn đại biến, hắn ôm ngực đổ gục xuống bàn.
3.
Ta bị bắt quỳ trong phòng, Hoa Dương mời Lưu thái y tới chẩn mạch cho Lý Cẩn. Nàng ta luôn miệng cho rằng phương thuốc của ta có vấn đề, vừa khóc vừa lao vào đánh ta: “Ngươi to gan lắm, dùng danh nghĩa chữa bệnh mà hại ca ca ta! Lòng dạ rắn rết, chả trách ca ca ta coi thường ngươi! Huynh ấy mà có bất cứ tổn hại gì, ta nhất định sẽ cho người ngũ mã phanh thây ngươi!”
Ta bị nàng ta tát liền mấy cái, trên mặt đau rát, sưng đỏ một mảng.
“Đủ rồi, ồn ào chết đi được.” Đi cùng Lưu thái y là một nam nhân toàn thân tôn quý. Hắn vô cùng khí thế ngồi trong phòng, vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, không ngờ vừa mở miệng nói mấy chữ đã có thể dọa Hoa Dương không còn tiếp tục ầm ĩ nữa.
Lưu thái y chẩn mạch xong cho Lý Cẩn, vẻ mặt nghi hoặc, vượt qua đám tiểu bối, đến trước mặt nam nhân kia bẩm báo: “Đại nhân, điện hạ đã uống rượu, gây tổn hại đến tim mạch, ngày sau cần chú ý hơn đến chế độ ăn uống.”
Hoa Dương không tin, cố chấp hỏi lại: “Ca ca ta uống xong thuốc nàng ta đưa mới ngất đi, ngươi chắc chắn không phải trúng độc sao?”
Lưu thái y lắc đầu.
Nam nhân kia chầm chậm mở mắt, ánh mắt quét tới chỗ ta, hai bà tử giữ ta vội vàng buông tay. Ta chặn bàn tay đưa ra của hắn, chỉ cảm thấy vừa tức giận, vừa xấu hổ: “Đa tạ, nhưng không cần đâu.”
Chật vật đứng dậy, ta nén đau trên mặt, đi tới cạnh giường. Lúc này, Lý Cẩn đã tỉnh, hắn thấy mặt ta sưng đỏ một mảng, có hơi giật mình. Ta nhìn hắn, rồi lại nhìn Hoa Dương, sau đó không chút do dự giáng cho nàng ta hai cái bạt tai. Nàng ta ôm mặt, kinh hoàng nhìn ta, cả căn phòng cũng lặng đi.
“Ta chịu không nổi ủy khuất, dù gì thì ta cũng là kẻ lòng dạ rắn rết mà.”
“Ta phải nói cho Phụ hoàng…”
“Ngươi cứ việc! Cho dù hôm nay ngươi có tới chỗ Thiên Vương lão tử cáo trạng, hai cái tát này ta cũng phải trả cho ngươi!” Ta gay gắt ngắt lời Hoa Dương. Ta chính là muốn kiêu căng một phen, để xem Thánh thượng có thực sự vì hai cái bạt tai này mà loại bỏ ta không. Nếu ta mà có chuyện thật, thì bệnh truyền đời của Lý gia bọn họ đừng mong tốt lên được.
Ta lạnh lùng nhìn Lý Cẩn nằm trên giường bệnh, hận đến ngứa răng: “Điện hạ coi thường ta, ta cũng chưa chắc đã để ngài vào mắt. Nếu không phải hoàng lệnh khó làm trái, ngài tưởng rằng ta muốn thấy ngài lắm sao? Từ nay về sau, ngài có dùng kiệu tám người khiêng đến mời ta, ta cũng sẽ không đặt chân tới đây nửa bước. Nếu còn muốn xem bệnh thì tự tới tìm ta.”
Kỳ thực, ta là người rất coi trọng thể diện, cho dù là thích ai, ta cũng sẽ không hạ thấp tự tôn của bản thân.
Trước đây, ta chấp nhận làm kẻ bị đánh cũng không rời xa Lý Cẩn, cũng chỉ vì hắn đã cứu ta một mạng.
Giờ đây, cái mạng này đã trả xong cho hắn.
Vậy, từ đây dứt tình.