Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 10: Nhà mình rất nghèo
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Thành nóng lòng muốn thử, uống một ngụm nước làm ẩm môi, ngẩng đầu muốn tìm Thang Nhất Viên để luyện tập hôn môi, nhưng lại phát hiện Thang Nhất Viên đã sớm rời khỏi phòng khách.
Anh bực bội vò tóc. Đôi môi đã chuẩn bị kỹ càng lại không có dịp dùng đến, anh nản lòng ngay lập tức, giống như một “chú gà trống bại trận”, vẻ mặt ũ rũ đi đến thư phòng xử lý tài liệu.
Có vẻ như “Kế hoạch hôn môi” đành phải tạm gác lại, chờ con trai trở về rồi thực hiện.
Điều Lục Thành lo lắng nhất là khi đi ngủ vào ban đêm.
Nếu đối thủ lại sà vào lòng anh thì phải làm sao bây giờ? Hay anh sẽ từ chối vài lần rồi mới “đành phải” cho đối thủ ngủ trong lòng anh? Lục Thành nghĩ thầm, anh quyết định sẽ từ chối ba lần. Omega vốn yếu đuối, nếu từ chối nhiều quá sẽ khiến cậu ấy tổn thương.
Điều đáng tiếc là sự chuẩn bị của Lục Thành đã trở nên vô ích.
Thang Nhất Viên không vui, buổi tối đi ngủ, cậu không những không vùi vào lòng Lục Thành mà còn chủ động đặt chiếc chăn bông làm “ranh giới” ở giữa hai người.
Lục Thành bất mãn mím môi, tuy rằng ngày hôm qua ranh giới vẫn đặt ở giữa, nhưng Thang Nhất Viên lại ngủ về phía anh, hai người chen chúc nhau ở một nửa giường, ôm chặt lấy nhau ngủ, ấm áp biết bao...
Nhưng Lục Thành đã đợi rất lâu, đêm nay Thang Nhất Viên nghiêm túc nằm ở bên kia giường, không vượt qua ranh giới nửa bước.
Lục Thành nhìn chằm chằm màn đêm đen, đợi mãi vẫn không thấy người nhỏ bé ấm áp bên cạnh đến gần, khó chịu trở mình, nhíu mày. Anh nhận ra mình đã thật sự chọc giận Thang Nhất Viên rồi.
Anh buồn bực nhìn Thang Nhất Viên ngủ một hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi, khẽ hôn lên môi Thang Nhất Viên.
Anh chỉ là luyện tập hôn môi trước mà thôi!
Lục Thành quay về chỗ nằm, cuối cùng hài lòng chìm vào giấc ngủ.
Lần anh mở mắt tiếp theo đã là sáng sớm, Thang Nhất Viên không biết từ lúc nào đã dựa vào anh, lúc này khuôn mặt mịn màng đang tựa vào vai anh, ngủ say sưa.
Lục Thành nhìn thấy hai má ửng hồng cùng tư thế dựa dẫm của Thang Nhất Viên, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Đối thủ một mất một còn quả nhiên là người miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, ngoài miệng nói không cần, kỳ thật không cưỡng lại được sức hấp dẫn chết người của Alpha mạnh mẽ.
Lông mi Thang Nhất Viên chuyển động, vừa mở mắt liền nhìn thấy đôi mắt đen láy của chồng mình, cậu sững sờ, phát hiện khi mình ngủ say lại vô thức xích lại gần chồng.
Cậu nhanh chóng ngượng ngùng né tránh, vành tai đỏ ửng.
Lục Thành thu vào tầm mắt vẻ ngượng ngùng của Thang Nhất Viên, khẽ cong khóe môi, đối thủ thật sự đã bị anh hấp dẫn.
Anh thật sự có sức hấp dẫn chết người.
Anh rộng lượng dang hai tay ra, mở rộng vòng tay chào đón: “Đến đây đi, sà vào lòng anh này, anh cho phép em làm tiểu kiều thê của anh trong một phút.”
Cả đêm Lục Thành không được ôm cậu, đối với cái ôm này vô cùng mong đợi, nhắm mắt chờ đợi.
Một lúc sau, một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp biệt thự.
Bắt đầu một ngày mới, cả người Lục Thành đã nằm dưới đất.
Thang Nhất Viên bình tĩnh đứng dậy, không chút thương tiếc liếc nhìn Lục Thành bị cậu đá xuống đất. Cậu cũng không có ý muốn kéo Lục Thành dậy, không chút do dự bước ra ngoài.
Cuối cùng, Lục Thành cũng tự mình đứng dậy. Khi đi xuống lầu, Thang Nhất Viên đang tắm trong phòng, có tiếng hát vọng ra từ phòng tắm. Mặc dù Lục Thành không nghe thấy Thang Nhất Viên đang hát gì, nhưng anh có thể cảm nhận được niềm vui của cậu.
Omega thực sự đã xây dựng hạnh phúc của mình trên nỗi đau của Alpha.
Aizz, cuộc đời thật là đáng buồn.
Lục Thành đang chìm trong bi thương thì Lục Thang Thang đã trở lại với chiếc cặp sách nhỏ trên lưng.
“Ba Lớn!”
Lục Thành bước tới giúp con trai cởi cặp sách, khẽ hỏi: “Tại sao chú Nhị Viên không vào với con?”
“Chú Lê Xán đưa chú Nhị Viên đi rồi.”
“Chú Lê Xán?” Lục Thành lục tìm cái tên này trong trí nhớ, hoàn toàn xa lạ.
Lục Thang Thang vẫy tay ra hiệu cho Lục Thành, như thể có điều bí mật muốn nói.
Lục Thành phối hợp hạ thấp người, ngồi xổm trước mặt Lục Thang Thang.
Lục Thang Thang vươn bàn tay nhỏ bé che nửa lỗ tai của Lục Thành, bí hiểm nói: “Chú Tam Viên nói rằng chú Lê Xán là Alpha tương lai của chú Nhị Viên.”
Lục Thành gật đầu, cảm thấy không nên tiếp tục hỏi về chuyện tình cảm của em vợ, anh hỏi: “Con ăn sáng chưa?”
Nghe xong, đôi mắt Lục Thang Thang sáng rỡ, bé vui vẻ kể: “Con đã ăn McDonald, gà rán, hamburger và cả khoai tây chiên nữa!”
Lục Thành không ngờ bé con bây giờ lại giống anh ngày xưa, cũng thích ăn mấy món đó. Tuy nhiên, chỉ là ăn McDonald thôi mà, có cần vui vẻ đến thế không?
Lục Thành không nhịn được sờ bụng Lục Thang Thang, cái bụng nhỏ đang hơi phình ra, anh cười hỏi: “Con rất thích ăn hả?”
Lục Thang Thang ngoan ngoãn gật đầu.
“Người ba mới ‘nhận chức’” Lục Thành lập tức nghĩ đến việc đáp ứng mọi đòi hỏi của con trai: “Vậy Ba Lớn mỗi ngày đều mua cho Thang Thang ăn được không?”
Vẻ mặt Lục Thang Thang vui vẻ, sau đó đôi lông mày nhỏ nhíu lại, miễn cưỡng lắc đầu.
Lục Thành kiên nhẫn hỏi: “Tại sao không?”
“Nhà mình nghèo lắm!” Lục Thang Thang nghiêm túc thở dài.
“... Nghèo?” Lục Thành nhìn căn biệt thự rộng rãi, sáng sủa, trên kệ còn có mấy món đồ cổ quý hiếm... Chẳng lẽ bốn năm sau, tiêu chuẩn đo lường sự giàu có của thời đại tinh tế đã thay đổi? Mấy thứ này đều trở thành đồ bỏ đi rồi sao?
“Ba ba nói nhà mình mỗi tháng chỉ đủ tiền ăn McDonald một lần thôi.” Lục Thang Thang giơ ngón tay út ra so sánh.
Lục Thành giật nảy mình, sau đó nhanh chóng đứng dậy lao ngay vào phòng tắm tìm Thang Nhất Viên. Chẳng lẽ bốn năm sau, anh đã là một kẻ nghèo hèn, không lo nổi cho vợ con rồi sao?
Lục Thành đột nhiên mở cửa phòng tắm ra, đập vào mắt anh là một mảng da thịt trắng nõn, mềm mại.
Thang Nhất Viên đang chuẩn bị mặc quần áo, sững sờ tại chỗ, nhìn chằm chằm Lục Thành.
Một lúc sau, từ biệt thự phát ra tiếng hét thất thanh thứ hai trong ngày.
Lục Thành đóng sầm cửa phòng, sờ mũi mình. May mắn thay, anh không bị chảy máu mũi khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của đối thủ.
Hơi nước bốc lên nghi ngút trong phòng tắm, anh cũng chẳng nhìn thấy gì nhiều... chỉ một chút, một chút thôi...
Quản gia nghe thấy tiếng kêu của Thang Nhất Viên liền vui vẻ tưới thêm vài giọt nước lên những bông hoa trong sân. Thiếu gia và phu nhân ngày càng tình cảm, khiến mọi người rất vui mừng, đúng là ‘gừng càng già càng cay’, còn bày trò nhìn trộm.
Một lúc sau, Thang Nhất Viên bước ra khỏi phòng tắm, trên người còn vương hơi nước, hai má ửng hồng, không biết là do tắm nước nóng hay do vừa rồi Lục Thành xông vào.
Lục Thành nhìn thấy Thang Nhất Viên thì lập tức đỏ mặt, anh ấp úng giải thích: “Anh nghe Thang Thang nói nhà chúng ta rất nghèo, nên anh vội vàng xông vào, không phải cố ý, cố ý...”
Thang Nhất Viên ngẩn ra: “Thang Thang nói nhà mình nghèo lắm sao?”
Lục Thành gật đầu: “Ừm, Thang Thang nói nhà chúng ta còn không đủ tiền mua McDonald.”
Thang Nhất Viên: “. . . . . . ”
Cậu không ngờ mấy lời cậu dùng để lừa Lục Thang Thang mà Lục Thành cũng tin sái cổ.
Thang Nhất Viên lau tóc, có chút do dự không biết có nên đưa chồng mình đi bệnh viện kiểm tra không, cậu nghi ngờ chồng mình thật sự đã bị tổn thương não.
Lục Thành căng thẳng nhìn Thang Nhất Viên, thấy Thang Nhất Viên im lặng, anh sững sờ. “Chẳng lẽ... chẳng lẽ Lục Thị thật sự phá sản rồi sao?”
Lục Thành cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay: “Hay là... bốn năm trước, mọi người đều trở nên giàu có, chỉ có nhà mình dậm chân tại chỗ, nên biến thành người nghèo rồi sao?”
Thang Nhất Viên im lặng một giây, trí tưởng tượng của chồng mình thật là phong phú.
Cậu nhớ tới hành động ‘xấu xa’ của Lục Thành ngày hôm qua và sáng nay, quyết định trừng trị anh một phen, vì vậy cậu giả vờ thở dài buồn bã: “Chưa đến mức phá sản, nhưng thành tích của công ty trong hai năm qua không mấy khả quan...”
Lục Thành cau mày, vội vàng nói: “Nhưng hôm qua anh thấy biểu đồ hoạt động của công ty vẫn rất tốt, so với những năm trước còn tăng lên rất nhiều.”
Thang Nhất Viên dừng lại một chút, rồi lại thở dài: “Vì anh đã phát hiện ra rồi, em sẽ không giấu anh nữa. Thực tế, những báo cáo hiệu suất đó đều là giả. Em lo rằng anh sẽ không thể chấp nhận sự thật sau khi mất trí nhớ, vì vậy muốn từ từ nói cho anh, mới đành phải lừa anh.”
Lục Thành sững sờ tại chỗ, đành phải chấp nhận sự thật tàn khốc này.
Anh là một Alpha kém cỏi, bất tài.
Anh không những không thể cho Omega một cuộc sống giàu sang mà còn khiến Omega phải vất vả lừa gạt vì mình.
Thảo nào công ty lại thuê trợ lý đó vì hết tiền... lương trợ lý chắc rẻ lắm.
Trợ lý ‘kim bài’ của Lục Thị đang ngồi làm việc, bỗng hắt hơi một cái thật lớn.
Im lặng một lúc, Lục Thành nắm lấy tay Thang Nhất Viên, chân thành tuyên bố hoài bão lớn lao của mình: “Nhất Viên, đừng lo lắng, anh sẽ chăm chỉ kiếm tiền. Một ngày nào đó, anh sẽ để em và Thang Thang mỗi ngày đều được ăn McDonald!”