Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 9: Hi sinh bản thân vì con
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi về đến nhà, Thang Nhất Viên bỏ Lục Thành lại phía sau, đi thẳng vào nhà.
Lục Thang Thang đã đợi sẵn ở cửa, ngẩng đầu nhìn Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên cởi áo khoác, liếc nhìn chiếc cặp sách màu vàng nhạt con trai đang đeo trên vai, hỏi: "Con đi đâu đấy?"
Lục Thang Thang kiêu ngạo hất cằm lên: "Con bỏ nhà đi!"
Thang Nhất Viên thản nhiên gật đầu: "Đi đi, nhớ chú ý an toàn."
Lục Thang Thang ngẩn người: "???"
Lục Thang Thang ngây ra, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào baba. Sao baba lại phản ứng khác hẳn với những gì chú Nhị Viên đã nói? "Baba, sao ba không hỏi vì sao con bỏ nhà đi?"
"Vì sao?" Thang Nhất Viên rất phối hợp đáp.
Lục Thang Thang lập tức đọc làu làu theo lời thoại chú Nhị Viên đã dạy: "Bởi vì quan hệ của baba với ba lớn đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của con, con sẽ quay trở về khi quan hệ của hai người được cải thiện."
Thang Nhất Viên hỏi thẳng: "Con đi sang nhà ai?"
"Chú Nhị Viên ạ! Chú Nhị Viên đã đồng ý cho con đi công viên trò chơi!" Lục Thang Thang kích động nói, rồi lại vội vàng che miệng, đôi mắt đen láy chột dạ nhìn quanh.
Chú Nhị Viên dặn không được nói cho baba và ba lớn biết.
"Chú Nhị Viên sẽ đến đón con à?" Thang Nhất Viên đã sớm đoán ra Thang Nhị Viên lại bày trò, cậu ta lúc nào cũng là người bày ra mấy trò mưu ma chước quỷ nhiều nhất.
Dù bị baba nhìn thấu, nhưng Lục Thang Thang vẫn rất háo hức với việc "bỏ nhà đi", giọng điệu vui vẻ nói: "Chú Nhị Viên bảo hôm nay chú ấy sẽ lái một chiếc xe màu vàng mật đến đón con, chỉ cần con ra khỏi nhà là sẽ thấy chú ấy ngay!"
Thang Nhất Viên véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai: "Ừm, nhưng để ông quản gia chở con đi nhé, đừng vui chơi quá đà, nhớ về sớm."
Lục Thang Thang gật đầu, đeo chiếc cặp nhỏ trên lưng rồi đi ra ngoài.
Lục Thành mở cửa bước vào, một lớn một nhỏ đối mặt nhau.
Lục Thang Thang nhanh chóng dừng bước chân đang vui vẻ, hai mắt trợn tròn, chuyển sang vẻ đáng thương.
Lục Thành nhìn chiếc cặp nhỏ con trai đang đeo, sau đó nhìn về phía Thang Nhất Viên đang ở trong nhà, hỏi Lục Thang Thang: "Con đi ra ngoài à?"
Lục Thang Thang nhìn thấy ba lớn thì tinh thần tỉnh táo hẳn, giọng rất dõng dạc lặp lại lời thoại mình đã chuẩn bị sẵn: "Con muốn bỏ nhà đi!"
Lục Thành nghe vậy liền lo lắng, anh ngồi xổm xuống quan tâm con trai, giọng nói bất giác trở nên nhẹ nhàng, có chút lo lắng: "Sao cục cưng lại muốn bỏ nhà đi? Có chuyện gì vậy? Con gặp chuyện không vui à? Nói cho ba lớn nghe xem nào."
Lục Thang Thang lập tức lặp lại y hệt những gì bé đã nói với Thang Nhất Viên.
"Bởi vì quan hệ của baba với ba lớn đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của con, con sẽ quay trở về khi quan hệ của hai người được cải thiện."
Lục Thành sửng sốt, bất giác nhìn sang Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên ngồi trên sofa cách đó không xa, vờ xem tạp chí trong tay, nhưng rất lâu cũng chưa lật một trang. Dù không nhìn thẳng vào Lục Thành và Lục Thang Thang, nhưng đôi tai lại lặng lẽ chú ý đến cuộc trò chuyện của họ.
Lục Thành thấy Thang Nhất Viên không hề lo lắng khi nghe tin con trai bỏ nhà đi, vẫn bình tĩnh ngồi yên không phản ứng, liền cau mày. Anh nhìn lại con mình, chua xót nói: "Cái này... tình cảm của ba lớn và baba vẫn bình thường mà, Thang Thang không cần nghĩ nhiều đâu..."
"Không được gạt con! Con lớn rồi! Trước kia mỗi khi ba lớn về đều phải hôn baba một cái, nhưng sau khi ba lớn từ bệnh viện về nhà thì không hề hôn baba nữa." Lục Thang Thang phồng má, không chút áy náy vạch trần Lục Thành.
Lục Thành chột dạ nhìn về phía Thang Nhất Viên. Anh hôn Thang Nhất Viên mỗi ngày ư?
Không thể nào!
Tuy nhiên... Lục Thành nhớ đến cốc sữa lắc khoai môn vừa uống. Nụ hôn gián tiếp ngọt ngào như vậy, nếu thật sự hôn thì chắc chắn sẽ còn ngọt hơn.
Lục Thành lắc đầu, nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó, tiếp tục khuyên bảo Lục Thang Thang: "Ba... chúng ta chỉ là thay đổi một cách thể hiện khác thôi. Mối quan hệ của ba lớn và baba vẫn rất tốt, con đừng hiểu nhầm nhé."
Lục Thang Thang chống nạnh: "Vậy ba lớn chứng minh cho con xem đi!"
Lục Thành khó xử nhìn Thang Nhất Viên. Thang Nhất Viên vẫn tiếp tục cúi đầu đọc sách, hoàn toàn làm ngơ trước những lời nói chuyện của hai người họ.
Lục Thành đành phải kiên trì tiến lại gần, ánh mắt dao động và bối rối. Anh do dự một chút, rồi cúi đầu, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi Thang Nhất Viên.
Đã lâu lắm rồi Thang Nhất Viên mới nhận được nụ hôn của anh chồng. Lông mi cậu run lên, bề ngoài tỏ ra bình tĩnh nhưng tay lại bí mật siết chặt đệm sofa.
Đây vẫn là nụ hôn đầu tiên kể từ khi Lục Thành mất trí nhớ, mang theo chút run rẩy và cảm xúc xao động khó tả.
Môi Lục Thành khẽ rời đi, máu nóng chảy khắp toàn thân, nhịp tim tăng nhanh không kiểm soát được. Anh nghi ngờ môi đối phương như được bôi chất độc, nếu không sao tim anh lại sắp nhảy ra ngoài, mà còn muốn hôn nữa chứ.
Anh sờ sờ trái tim đang đập loạn xạ của mình, không dám nhìn phản ứng của Thang Nhất Viên. Anh quay trở lại, giả vờ bình tĩnh nói với Lục Thang Thang: "Con xem, quan hệ giữa ba lớn và baba rất tốt mà."
Lục Thang Thang đưa hai bàn tay nhỏ bụ bẫm lên che mắt: "Ba lớn, xấu hổ quá đi! Trước đây ba lớn chỉ hôn vào má baba thôi mà."
Trên thực tế, trước khi mất trí nhớ, Lục Thành chỉ kiềm chế hôn lên gò má Thang Nhất Viên khi có Lục Thang Thang ở đó. Thừa dịp con trai không chú ý, anh mới ôm Omega vào lòng mà hôn môi nồng nhiệt. Đôi khi trong bếp, đôi khi trong góc, mỗi ngóc ngách của biệt thự đều lưu giữ dấu vết những nụ hôn mãnh liệt của hai người họ.
Đương nhiên, Lục Thành bị mất trí nhớ không hề hay biết chuyện này. Anh bị lời nói của Lục Thang Thang làm cho choáng váng: "Sao không nói cho mình biết sớm hơn!"
...... Đối phương sẽ không nghĩ mình cố ý chiếm tiện nghi đâu nhỉ?
Thang Nhất Viên ngồi yên trên ghế sofa, vành tai đỏ ửng như quả anh đào chín. Cậu đặt tạp chí trong tay xuống, cầm quả vải trên bàn lên bóc vỏ.
"Ba lớn với baba ở nhà nhớ bồi dưỡng tình cảm thật tốt nhé, con đi đây."
Lục Thang Thang vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé, mở cửa bước ra. Lục Thành nhấc chân định đuổi theo, nhưng ngẩng đầu nhìn thấy Thang Nhất Viên chẳng chút phản ứng nào, vẫn ung dung bóc vải.
Lục Thành vội vàng gọi quản gia đuổi theo Lục Thang Thang, còn bản thân anh thì quay sang Thang Nhất Viên, tức giận nhảy dựng lên: "Con của mình bỏ nhà đi mà sao cậu lại không thèm quan tâm! Có phải vì nó là con của tôi và cậu, nên cậu hoàn toàn không để ý đến nó không? Cậu thật sự chỉ lợi dụng con để có được tôi, nhưng cậu không hề thương con chút nào! Cũng không yêu tôi!"
Thang Nhất Viên bỏ quả vải vào miệng, quyết định tạm thời không thèm để ý đến cái tên đần độn bị thương ở đầu này.
Thấy Thang Nhất Viên phớt lờ mình, Lục Thành tức giận bỏ ra ngoài tìm con trai.
Một lúc sau, Lục Thành quay lại, ánh mắt đảo qua đảo lại, có chút chột dạ. Anh gãi đầu nói nhỏ: "Nhị Viên đưa Thang Thang... đến công viên giải trí rồi... Ngày mai sẽ đưa về..."
Thang Nhất Viên tiếp tục ăn vải, ngón tay trắng ngần như ngọc bóc từng quả vải tươi ngon mọng nước, trông thật hấp dẫn.
Lục Thành nuốt nước miếng, ánh mắt dán chặt vào quả vải.
Thang Nhất Viên không chút do dự đưa quả vải vào miệng, không hề để lại một quả nào cho Lục Thành.
Dám nói cậu không yêu anh và Thang Thang ư! Thang Nhất Viên quyết định xếp anh chồng bị mất trí nhớ của mình vào hàng ngũ người xấu.
Lục Thang Thang không có ở nhà, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Lục Thành và Thang Nhất Viên. Lục Thành lặng lẽ ngồi đó, nghĩ đến lời dặn dò của con trai về việc anh và Thang Nhất Viên cần 'bồi dưỡng tình cảm'. Anh lo lắng rằng việc tình cảm bất hòa sẽ thực sự ảnh hưởng đến thể chất và tinh thần của con, liền nhanh chóng mở công cụ tìm kiếm và nhập "Ảnh hưởng của quan hệ bất hòa giữa vợ chồng đến con cái".
Mạng lưới tinh tế rất nhanh, kết quả tìm kiếm lập tức hiện ra.
'Hoàn cảnh gia đình sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của một đứa trẻ, cách cha mẹ chung sống cũng sẽ tạo ra sự khác biệt trong tính cách của trẻ... Trong những gia đình có mối quan hệ cha mẹ hài hòa, con cái sẽ vui vẻ, lạc quan và năng động hơn. Ngược lại, trong những gia đình có quan hệ cha mẹ bất hòa, con cái thường sẽ thiếu cảm giác an toàn, thiếu tự tin, về lâu dài thậm chí có xu hướng bạo lực...'
Lục Thành càng xem càng kinh hãi, lo lắng trái tim non nớt của con trai đã bị "vấy bẩn": "Thang Thang không có xu hướng bạo lực đâu nhỉ?"
Thang Nhất Viên liếc anh, mặc kệ cái tên ngu ngốc này! Thang Nhất Viên tức giận, đi thẳng lên tầng.
"Việc cha mẹ đổ vỡ sẽ khiến trẻ mất niềm tin vào tình yêu."
"Cha mẹ là người thầy đầu tiên của con cái, điều cần thiết là đứa trẻ phải được tôn trọng."
"Gia đình hòa thuận là bước đầu tiên dẫn đến thành công trong cuộc sống."
Lục Thành tiếp tục ngồi trên ghế xem kết quả tìm kiếm, càng đọc càng thêm kinh hãi. Nếu không phải Lục Thang Thang còn quá nhỏ, hiện tại anh đã muốn đưa con đi gặp bác sĩ tâm lý rồi.
Huhu... đứa con trai tội nghiệp của anh từ nhỏ đã không cảm nhận được tình yêu thương gia đình trọn vẹn.
Sức khỏe tâm lý của con trai phải được đặt lên hàng đầu! Vì sức khỏe của con trai mình, anh sẽ "bất đắc dĩ" sống hòa hợp mỗi ngày! Càng hòa hợp càng tốt, biết đâu các vấn đề tâm lý của con trai sẽ nhanh chóng biến mất.
Hãy để Alpha vĩ đại này hy sinh cái tôi, chữa lành cho con trai mình!
Anh phải biến con trai mình trở thành đóa hoa khỏe mạnh nhất vũ trụ!