Chương 100

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơ thể Yến Tần Dã thoáng chốc cứng đờ, vội vàng ôm Thang Tứ Viên vào lòng và hỏi dồn: "Tại sao em lại nói như vậy?"
Thang Tứ Viên khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt đen như mực của Yến Tần Dã. Cậu im lặng một lúc, rồi giọng nói khô khốc cất lên: "...Anh từng nói, anh ghét Omega nhất, và sẽ không kết hôn với Omega..."
Giọng cậu có chút nghẹn ngào, như thể đang nói ra một bí mật đã chôn giấu trong lòng nhiều năm, chất chứa cả lo lắng lẫn hồi hộp.
Yến Tần Dã nghe cậu nói, kinh ngạc mở to mắt. Anh nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi bất chợt, ngọn lửa giận giữa hai hàng lông mày tan biến, ánh mắt dịu lại, giọng nói xen lẫn sự bất lực và buồn phiền: "Hóa ra em đã nghe thấy những lời anh nói ngày đó, vậy thì khó trách..."
...
Khi Yến Tần Dã còn đi học, vì không muốn về nhà đối mặt với người mẹ kế Omega Lâm Bội Tuyết đáng ghét kia, anh thường nán lại trường một lúc mới rời đi. Có lúc anh sẽ chơi bóng rổ, có lúc chỉ tìm một chỗ yên tĩnh để hút thuốc.
Ngày hôm đó cũng như mọi ngày, anh nằm trên lan can hút thuốc, ngắm mặt trời chiều đang dần buông xuống, rồi lơ mơ ngủ thiếp đi. Tối qua, Lâm Bội Tuyết lại làm ầm ĩ vì ba anh về nhà muộn do bận công việc, khiến ba con họ chẳng thể yên tĩnh cho đến tận nửa đêm.
Chuyện này chưa từng xảy ra khi mẹ ruột anh còn sống. Mẹ anh là người khéo hiểu lòng người, xưa nay chưa bao giờ vì công việc mà cãi vã với ba anh như thế. Tuy nhiên, anh và ba đã quá quen thuộc với những cuộc ầm ĩ kéo dài của Lâm Bội Tuyết, nên đối với việc này, họ chỉ cảm thấy rất thản nhiên.
Mẹ ruột anh là một Beta, nên ba anh không đánh dấu bà. Sau khi mẹ qua đời, Lâm Bội Tuyết đã lợi dụng lúc ba anh đau khổ say rượu, dựa vào kỳ phát tình của mình để khiến ba đánh dấu ả. Ba anh không yêu ả, nhưng lại không thể không chịu trách nhiệm cưới ả, bị tin tức tố chi phối mà sinh ra sự lưu luyến với ả ta.
Yến Tần Dã cực kỳ chán ghét việc Alpha và Omega bị hấp dẫn lẫn nhau bởi kỳ phát tình và tin tức tố. Đối với hành vi buộc phải ràng buộc như vậy, anh cảm thấy chán ghét đến cực điểm. Anh vừa căm ghét vừa bất lực trước loại thiên tính trời sinh này.
Không biết anh đã ngủ bao lâu, một tiếng động lớn bất chợt đánh thức anh. Hoàng hôn phía xa đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một mảng mây lớn.
Anh bực mình nhíu mày nhìn sang, chỉ thấy một đám Beta đang chặn một Omega ở góc tường. Hóa ra lại là màn bắt nạt kẻ yếu cũ rích.
Anh đã quá quen thuộc với chuyện này, lúc đầu không muốn xen vào. Thế nhưng khi thu lại ánh mắt, Omega kia lại thu hút sự chú ý của anh.
Người kia rõ ràng chỉ là một Omega yếu mềm, vậy mà khi đối mặt với đám Beta lại không hề nhát gan chút nào. Đôi mắt cậu sáng ngời tựa như một con thú nhỏ. Anh không khỏi ôm chút hứng thú nhìn một lát, còn về việc cuối cùng tại sao anh lại ra tay cứu Omega đó, chính anh cũng không biết.
Đó là lần đầu tiên anh cứu một Omega, và cảm giác không tệ chút nào.
Anh chỉ coi đây là một việc nhỏ thoáng qua trong đời, nhưng không ngờ mấy ngày sau, anh lại gặp Omega đó ở sân thượng. Omega mặc đồng phục sạch sẽ gọn gàng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, ánh mắt trong veo. Trông cậu vô hại và sáng sủa, chẳng thể ngờ lại có thể đánh bại một đám Beta.
Hóa ra tên của Omega này là Thang Tứ Viên. Mặc dù trông cậu yếu đuối như mọi Omega khác, nhưng lá gan lại rất lớn. Cậu líu lo như một chú chim sẻ nhỏ không ngừng, còn luôn tươi cười đút cho anh ăn.
Gần đây nhà ăn đang sửa sang, anh thà chịu đói bụng chứ không muốn để Lâm Bội Tuyết chuẩn bị cơm hộp cho mình. Dù sao một hai hôm không ăn cũng chẳng sao, hút điếu thuốc là được. Đáng tiếc là... Thang Tứ Viên không hề cho anh cơ hội để bụng đói nào.
Sau nhiều ngày cố gắng của Thang Tứ Viên, chẳng những anh không bị bỏ đói mà còn mập lên mấy cân. Ngay cả ba anh cũng không kìm được mà hỏi gần đây nhà ăn của trường có phải đã cải thiện thức ăn không.
Yến Tần Dã phát hiện, không ngờ mình lại bắt đầu có chút mong chờ đến giờ nghỉ trưa. Anh ý thức được rằng không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không mọi việc sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát của anh.
Thế nên, sau khi nhà ăn được sửa sang lại, anh bắt đầu ăn cơm trong nhà ăn, không đi lên sân thượng nữa. Nhìn thấy ánh mắt mất mát của Thang Tứ Viên, anh lại tàn nhẫn quyết tâm giả vờ như không thấy. Anh không muốn giống như ba mình, bị thiên tính Alpha khống chế.
Anh dần dần phát hiện, mình thường xuyên thấy bóng dáng Thang Tứ Viên trong sân trường: khi chơi bóng rổ, lúc đến phòng ăn, thậm chí cả lúc tan học. Thang Tứ Viên đều sẽ vô tình xuất hiện trước mặt anh, vậy mà anh lại không khỏi cảm thấy có chút đáng yêu, đồng thời lặng lẽ chú ý đến cậu.
Ngày hôm đó, tâm trạng anh rất tệ. Bởi vì người đàn bà hèn hạ vô sỉ Lâm Bội Tuyết kia, không những trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, mà đêm qua còn nhân lúc ba anh không ở nhà, muốn quyến rũ chính đứa con riêng là anh. Anh nhớ lại đã thấy buồn nôn.
Cả ngày hôm đó sắc mặt anh tối sầm, đến trưa vẫn không kìm nén được cảm giác buồn nôn ấy, thậm chí còn không ăn cơm trưa.
Anh ngồi trong phòng học, rất nhiều người ngồi xung quanh, thỉnh thoảng cười nói. Nhưng anh lại chỉ cảm thấy bực bội, bỗng nhiên có chút nhớ nhung sự yên tĩnh nơi sân thượng.
Khi có người hỏi anh về sau muốn kết hôn với Omega như thế nào, anh không chút do dự phủ nhận. Anh tuyệt đối sẽ không kết hôn với Omega, vì hành vi của Lâm Bội Tuyết khiến anh buồn nôn cực độ.
Thế nhưng không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc đó anh lại nhớ tới Omega giống chú chim sẻ nhỏ kia, không biết gần đây cậu ấy có đút trứng cuộn cho người khác hay không.
Anh nhìn ánh nắng nóng rát ngoài cửa sổ, im lặng một lúc. Chợt anh nghe thấy có người nói với mình: "Yến ca, tôi tìm thấy một bức thư ở cửa, nhìn tên hình như là của cậu."
Anh khẽ nhíu mày, hơi mất kiên nhẫn nhận lấy bức thư tình. Phong thư màu hồng mang theo mùi nước hoa. Loại thư tình này, anh đã nhận qua vô số bức, thế nhưng mùi hương của bức thư này khiến anh cảm thấy có chút quen thuộc. Anh bất giác mở bức thư tình ra.
Hóa ra là Thang Tứ Viên viết.
Hóa ra Thang Tứ Viên thích anh.
Anh nhìn nét chữ nắn nót xinh đẹp kia, đáy lòng nổi lên một cảm giác phức tạp. Trong giây lát, anh không biết đó là ngọt hay chua. Anh chưa bao giờ có loại cảm giác này, cũng không biết điều này đại diện cho cái gì. Anh chỉ biết mình sẽ không ở bên Omega.
Anh lại bỏ bức thư tình vào trong phong thư, định ném vào thùng rác. Nhưng đúng lúc phong thư sắp tuột khỏi tay, anh lại thu tay lại và cẩn thận kẹp nó vào từ điển.
Thời điểm ba anh xảy ra chuyện, tất cả người thân, bạn bè đều hoảng sợ tránh xa, thậm chí không dám nói một lời với anh. Lâm Bội Tuyết càng nóng lòng muốn chiếm đoạt số tiền ít ỏi còn lại trong nhà. Anh đối với tất cả chỉ có thể bình tĩnh chấp nhận, bởi vì giờ khắc này, không có gì quan trọng hơn sự an nguy của ba anh. Xử lý xong chuyện trong nhà, anh mệt mỏi rã rời trở lại trường học.
Trên đường đi, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn anh, lén lút bàn tán điều gì đó. Anh không để ý đến, bởi vì anh tin tưởng ba mình. Ba anh liêm chính trong sạch, anh tự hào vì ba, chứ không phải xấu hổ.
Lúc anh đi đến tòa nhà dạy học, bước chân bất giác dừng lại một chút. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thang Tứ Viên tái nhợt, đang đứng trước cửa phòng học của anh. Trong ánh mắt Thang Tứ Viên không có vẻ chế giễu, cũng không có sự soi mói, chỉ có nỗi lo âu nồng đậm.
Vẻ mặt anh chỉ thay đổi một chút, rất nhanh đã khôi phục sự bình tĩnh, hay nói đúng hơn là sự lạnh nhạt. Anh nhìn thẳng đi về phía trước, lúc đi ngang qua Thang Tứ Viên, anh không quay đầu nhìn cậu một cái, cũng không nói một lời. Anh cứ thế bình tĩnh bước thẳng đi, như thể không nhìn thấy nỗi lo lắng trong mắt Thang Tứ Viên.
Hiện tại anh sẽ chỉ liên lụy Thang Tứ Viên. Thang Tứ Viên không nên để mắt tới anh nữa, mà nên tránh xa anh như những người khác.
Nhưng ngoài ý muốn là, sự lạnh lùng của anh cũng không ngăn cản được Thang Tứ Viên. Khi tất cả mọi người không dám tới gần anh, chỉ có Thang Tứ Viên ngu ngốc tiến lại gần, chẳng những nói muốn giúp anh, còn nói muốn bao dưỡng anh.
Giây phút đó anh muốn cười, thế nhưng trong lòng lại ngập tràn sự chật vật và chua xót.
Ánh mắt Thang Tứ Viên sạch sẽ, đơn thuần, ngây thơ chưa hiểu sự đời, cũng không biết sầu khổ. Bây giờ anh đang sa lầy, làm sao có thể để Thang Tứ Viên cùng sa vào bóng tối với anh được.
Anh im lặng một lúc, chỉ có thể nói với giọng lạnh lùng đều đều: "Tôi muốn thấy mặt ba, nếu như em có thể làm được, tôi đồng ý để em bao dưỡng."
Anh đưa ra một yêu cầu gần như không thể thực hiện, bởi vì Trương Tông Lương căn bản sẽ không để ba anh được gặp bất kỳ ai, cũng sẽ không để ba anh có cơ hội truyền tin ra bên ngoài. Một học sinh cấp ba như Thang Tứ Viên, chắc chắn sẽ không có cách nào.
Anh cứ tưởng rằng Thang Tứ Viên sẽ biết khó mà bỏ cuộc, triệt để từ bỏ ý nghĩ muốn bao dưỡng anh. Nào ngờ, đêm hôm ấy anh đột nhiên nhận được điện thoại của Lí Phi. Trong điện thoại, Lí Phi nói vì Thang Tứ Viên muốn giúp anh nên đã đi nhờ Lí Đông Cường, và Lí Phi có việc phải rời đi trước. Vừa rồi Thang Tứ Viên đã uống rượu, Lí Phi muốn anh hiểu rằng phải biết đền ơn đáp nghĩa, bảo anh lát nữa tự mình đi đón Thang Tứ Viên rồi đưa cậu về nhà.
Sau khi anh nghe Lí Phi nói, sắc mặt thay đổi hẳn. Lí Đông Cường là một trong những kẻ hãm hại ba anh, sao lại có thể giúp anh được chứ? Không còn nghi ngờ gì nữa, Lí Đông Cường đang lừa gạt Thang Tứ Viên, đồng thời có mục đích khác.
Anh lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới địa điểm Lí Phi nói. Vừa mở cửa, anh liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến hai mắt mình như muốn rách ra: Lí Đông Cường đang ôm Thang Tứ Viên trong tay, ánh mắt tràn đầy dục vọng. Sắc mặt Thang Tứ Viên ửng hồng, rõ ràng đã phát tình. Anh không có cách nào hình dung được cảm giác lúc đó, anh muốn đánh chết Lí Đông Cường. Thế nhưng lý trí khiến anh ngừng tay, ba anh còn đang chờ anh cứu, anh không thể để xảy ra chuyện gì. Thang Tứ Viên thở hổn hển mang theo hơi nóng trong lồng ngực anh, anh cũng không có thời gian ở đây dây dưa với Lí Đông Cường. Anh ôm Thang Tứ Viên nhanh chóng rời khỏi hàng ăn.
Omega phát tình thơm ngọt quyến rũ, anh dùng hết sức lực toàn thân miễn cưỡng nhịn xuống, chỉ cho Omega một dấu hiệu tạm thời.
Hóa ra sự ràng buộc của tin tức tố cũng không khiến người ta chán ghét đến vậy. Ít nhất, thời điểm anh cho Thang Tứ Viên một dấu hiệu tạm thời, trong lòng anh nhận được một cảm giác thỏa mãn mãnh liệt.
Lần đầu tiên anh điên cuồng muốn chiếm hữu một Omega, điên cuồng muốn trên cơ thể Omega vĩnh viễn lưu lại hương vị của mình. Tuy nhiên, anh cũng không thể làm như vậy, hiện tại anh không có tư cách đánh dấu hoàn toàn Omega, ngay cả tương lai sau này sẽ ở đâu anh cũng không biết.
Thế nhưng anh phải thừa nhận, anh thích một Omega, và đồng thời cảm thấy rất tốt đẹp.
Đêm hôm đó, sau khi nhìn thấy khuôn mặt yên bình đang ngủ say của Thang Tứ Viên, anh không kìm được cúi đầu xuống, gần như thành kính hôn lên vầng trán trơn bóng của cậu.
Thật sự là một nhóc ngốc, khiến anh muốn từ chối, nhưng lại không thể từ chối được.
Sáng sớm lúc mặt trời mọc, anh đã đồng ý chuyện bao dưỡng của Thang Tứ Viên.
Anh cần khiến người của Trương Tông Lương buông lỏng cảnh giác, để Trương Tông Lương cho rằng anh là một kẻ vô năng lại ham hưởng lạc, căn bản không có ý nghĩ muốn báo thù cho ba. Như vậy anh mới có đủ thời gian để thu thập chứng cứ, và không thể nghi ngờ, việc "được bao dưỡng" chính là một phương pháp rất hiệu quả.
Nếu như nhất định anh phải nợ một người, vậy anh bằng lòng người đó là Thang Tứ Viên. Bởi vì chỉ có Thang Tứ Viên là người khiến anh nguyện ý dùng cả một đời để trả nợ.
Mấy năm nay, Thang Tứ Viên vẫn luôn tỏ ra rất bình thản, cứ như anh chỉ là một đối tượng bao dưỡng bình thường, không hề đề cập một chữ nào liên quan đến tình cảm 'thích'.
Thời gian trôi qua, anh không kìm được mà bắt đầu cảm thấy không chắc chắn về sự thật giả của lá thư kia. Nếu không phải nét chữ bên trên đúng là của Thang Tứ Viên, anh cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ liệu có phải có người giả mạo tên Thang Tứ Viên, hoặc là lúc ấy Thang Tứ Viên chỉ nhất thời cao hứng.
Anh là đối tượng bao dưỡng, không cách nào chủ động mở miệng nói ra hai chữ 'yêu thích'. Bởi vì tình yêu của anh đã không còn đơn thuần khi nó bị vấy bẩn bởi tiền bạc và sự lợi dụng. Cả đời này anh mắc nợ Thang Tứ Viên, anh không có tư cách đi mong cầu tình cảm từ cậu.
Sau khi nghe được cuộc nói chuyện của Thang Tứ Viên với anh trai mình, cuối cùng anh không kìm được mà dùng đứa con để dò xét vị trí của mình trong lòng Thang Tứ Viên. Nếu Thang Tứ Viên yêu anh, anh nguyện ý liều mình. Còn nếu Thang Tứ Viên không yêu anh, vậy anh sẽ cố gắng chịu đựng đau đớn mà buông tay.
Thế nhưng sau khi trải qua sinh tử, anh thấy mình không có cách nào dễ dàng buông tay Thang Tứ Viên. Trong khoảnh khắc sinh tử, trong đầu anh chỉ có Thang Tứ Viên. Anh nghĩ mình có thể hèn mọn mà từ bỏ gánh nặng mắc nợ Thang Tứ Viên, thử theo đuổi cậu.
Hiện tại, cuối cùng cũng không còn sự uy hiếp của Trương Tông Lương, anh có thể cho Thang Tứ Viên một tương lai yên bình.
Sau khi xuất viện, anh sẽ mua nhẫn cầu hôn Thang Tứ Viên, sẽ đối xử tốt với cậu suốt đời. Anh muốn cùng Thang Tứ Viên xây dựng một gia đình.
Nếu như Thang Tứ Viên đồng ý, anh nguyện đem mọi thứ của mình dâng hiến cho cậu, kể cả tấm chân tình và quãng đời còn lại.
Thế nhưng Thang Tứ Viên lại trốn đi mất. Ngay khoảnh khắc anh đang tràn đầy hy vọng vào tương lai thì cậu lại bỏ đi, để anh một mình ở bệnh viện, cô đơn, không có kẹo, cũng không có người anh thích.
Anh không biết mình còn có thể làm gì, cũng không biết đây có phải đáp án của Thang Tứ Viên hay không. Anh chỉ có thể trở về nhà của bọn họ một mình, lặng lẽ chờ đợi, chờ Thang Tứ Viên có lẽ sẽ trở về.
Trong đêm, cuối cùng anh cũng đợi được Thìa nhỏ của mình. Trên người Thìa nhỏ nồng nặc mùi rượu, trong mắt tràn ngập ấm ức và đau khổ. Mùi rượu của cậu khiến anh tức giận, nhưng sự ấm ức trong mắt cậu lại làm anh đau lòng. Trong lòng anh quặn thắt, không biết phải làm sao, thế nhưng hóa ra tất cả chỉ là do hiểu nhầm trước đó.
...
Trong khoảnh khắc đó, anh không biết nên khóc hay nên cười.
Anh nhăn mày, cúi đầu hung hăng hôn lên môi Thang Tứ Viên: "Chỉ vì em nghe thấy lời anh nói năm đó, cho nên mới cho rằng anh không thích em sao?"
"Ừm... Em cũng sợ anh vì chuyện bao dưỡng mà chán ghét em, hơn nữa anh cũng không chịu đánh dấu em..." Giọng Thang Tứ Viên càng ngày càng nhỏ, âm cuối còn mang theo chút ấm ức.
Cậu từng nghe nói, dục vọng chiếm hữu của Alpha đều cực mạnh. Đối với Omega của mình, họ đều hận không thể giấu đi, thậm chí không đồng ý cho người khác nhìn một chút. Nhưng cậu ngủ với Yến Tần Dã mấy năm, mà Yến Tần Dã đều không đánh dấu cậu hoàn toàn, có thể thấy Yến Tần Dã thật sự không thích cậu.
"Anh chỉ lo mình không đủ tư cách..." Yến Tần Dã cười khổ, biết vậy chẳng làm, chỉ có thể ôm chặt cậu, đặt cậu lên đùi.
Mày Thang Tứ Viên hơi nhíu lại, sau đó như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng rực lên. Trong giọng nói bất giác mang theo hy vọng: "Ý anh là... Anh muốn đánh dấu em?"
"Ừm." Yến Tần Dã dùng mũi cọ vào chóp mũi của cậu, nhìn vào mắt cậu, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Thìa nhỏ, anh thích em."
Thang Tứ Viên như muốn nở hoa trong lòng, bỗng chốc mọi chua xót cùng u ám đều tan biến. Cậu chớp đôi mắt sáng lấp lánh, thầm thì lặp lại: "Anh thích em?"
"Ừ." Khóe miệng Yến Tần Dã cong lên, nhìn cậu dịu dàng hỏi: "Em có thích anh không?"
Thang Tứ Viên nhìn anh, đôi mắt càng sáng hơn, khóe miệng nhếch lên, giọng nói bất giác ngọt mềm: "Thích, cực kỳ thích luôn."
Trên thế giới này cậu chỉ thích Yến Tần Dã, là kiểu mà chỉ đồng ý sinh con cho Yến Tần Dã thôi.
Yến Tần Dã nở một nụ cười rạng rỡ, cúi đầu dịu dàng hôn lên môi Thang Tứ Viên.
....
Hai kẻ nhút nhát trong tình yêu, may mắn thay cuối cùng họ cũng lấy hết dũng khí nói ra tâm ý của mình.