Chương 99

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Hân Nhiên đứng dậy khỏi giường, ngượng nghịu mỉm cười, khẽ khàng xin lỗi với vẻ mặt xấu hổ: "Thật xin lỗi, hôm nay tôi đi đôi giày cao gót mới, có hơi không quen."
Qua mấy lần ở chung thế này, cô đã thực sự từ bỏ Yến Tần Dã. Không ngờ vừa mới đứng dậy đi rót nước, cô lại trẹo chân ngã nhào vào người Yến Tần Dã, trông như đang ôm ấp, thật sự rất xấu hổ.
Yến Tần Dã khẽ lắc đầu: "Không sao đâu."
Anh nhìn ra từ ánh mắt Ngụy Hân Nhiên, cô ấy không hề cố ý.
Ngụy Hân Nhiên gật đầu, hai má vẫn còn ửng hồng vì xấu hổ. Để giảm bớt sự ngượng nghịu, cô cười hỏi: "Vị 'nhóc con' ở nhà cậu đâu rồi, hôm nay không đến sao?"
Yến Tần Dã khẽ cong môi mỉm cười, giọng nói mềm mại hơn hẳn mấy phần: "Hôm nay em ấy sẽ đến muộn một chút, chờ đến khi tôi kết hôn, tôi sẽ giới thiệu cho cậu."
Ngụy Hân Nhiên hơi sững sờ: "Cậu sắp kết hôn rồi sao?"
"Vẫn chưa, chờ vết thương của tôi lành hẳn rồi xuất viện, tôi sẽ đích thân đi chọn nhẫn, sau đó cầu hôn em ấy, nhưng... tôi cũng không biết em ấy có đồng ý hay không." Yến Tần Dã khẽ nở nụ cười, khóe miệng có chút căng thẳng, ánh mắt lại ánh lên vẻ khó xử.
Đây là lần đầu tiên Ngụy Hân Nhiên thấy vẻ nhút nhát này trên mặt Yến Tần Dã, cô không khỏi mỉm cười. Không ngờ Yến luật sư vốn không hề sợ hãi trên tòa án lại có một mặt như thế này. "Tôi tin chắc cậu ấy nhất định sẽ đồng ý lời cầu hôn của cậu, chúc phúc cậu nhé."
"Cảm ơn." Yến Tần Dã chân thành mỉm cười.
Ngụy Hân Nhiên vén mái tóc lòa xòa ra sau tai, đứng dậy, cười nói: "Vậy tôi xin phép đi trước."
Yến Tần Dã gật đầu, xuống giường tiễn cô, khách sáo nói: "Cảm ơn cậu đã đến thăm."
"Là chuyện nên làm mà, chúng ta vừa là bạn học vừa là đồng nghiệp." Ngụy Hân Nhiên cũng lịch sự mỉm cười. Giờ cô đã hiểu rằng Yến Tần Dã đang dùng sự khách sáo này để vạch ra ranh giới với cô, và cô cũng chỉ có thể chấp nhận.
Yến Tần Dã đợi cô đi xa mới trở về phòng bệnh, không nằm lại giường mà đứng bên cửa sổ nhìn xuống tầng dưới, có chút mong đợi chờ Thang Tứ Viên mang "kẹo" tới.
Nhưng cho đến khi màn đêm buông xuống, Thang Tứ Viên vẫn không đến bệnh viện.
Thang Tứ Viên gọi điện thoại nhờ Tằng Phong Lượng đến bệnh viện chăm sóc Yến Tần Dã. Khoảng thời gian này Tằng Phong Lượng đã quen biết Thang Tứ Viên, lập tức đồng ý và đến bệnh viện.
Yến Tần Dã thấy Tằng Phong Lượng lại nhíu mày, cầm điện thoại gọi cho Thang Tứ Viên. Điện thoại báo đã tắt máy, Yến Tần Dã nắm chặt điện thoại, không khỏi nhíu mày, ánh mắt trầm xuống.
Liên tiếp ba ngày, Thang Tứ Viên không hề đến bệnh viện. Đêm thứ ba, cậu một mình đến hộp đêm.
Bên trong hộp đêm vẫn tràn ngập mùi rượu và thuốc lá như cũ, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, ánh đèn liên tục nhấp nháy, khắp nơi là những đám đông ồn ào đang nhảy nhót.
Lý Phi nhìn thấy cậu, từ trong đám người đi tới, cười một tiếng nói: "Thang thiếu, lâu như vậy cậu không đến, tôi còn tưởng cậu muốn hoàn lương rồi chứ."
Vẻ mặt Thang Tứ Viên trông có chút tái nhợt, sắc mặt xám xịt. Cậu không để ý đến câu nói đùa của hắn, đi đến ghế ngồi xuống rồi nói: "Rượu."
Lý Phi búng tay một cái, bảo người phục vụ mang rượu đến, ngồi bên cạnh cậu nói: "Vết thương của Yến Tần Dã đã khá hơn chưa? Anh ta đúng là người tàn nhẫn, ngay cả Trương Tông Lương cũng có thể đánh gục, bây giờ tôi phục anh ta sát đất."
Thang Tứ Viên không nói gì, cúi đầu nhìn bình rượu, khẽ nhíu mày, vẻ mặt có chút rối bời. Cậu do dự một lát, cầm bình rượu lên, ngửa đầu uống một ngụm.
Lý Phi nhìn bộ dạng cậu như thể quyết tâm làm điều gì đó trọng đại, không khỏi mỉm cười. Rồi hắn lại nhìn sắc mặt khó coi của cậu, chế nhạo: "Tôi nghe nói Yến Tần Dã đã dọn ra ngoài ở, gần đây Thang thiếu 'phòng không gối chiếc', có phải vì quá cô đơn nên sắc mặt hôm nay mới khó coi như vậy không?"
Hắn vốn đang nói đùa, lại không ngờ Thang Tứ Viên nghe thấy lời hắn, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi. Im lặng một lúc, cậu khẽ nói: "Hôm nay đừng nhắc tới anh ta."
Lý Phi cho rằng hai người họ đang có mâu thuẫn, cười cười, thành thật không nhắc tới Yến Tần Dã. Hắn chỉ cụng ly với Thang Tứ Viên, làm méo giọng chọc Thang Tứ Viên vui vẻ: "Được, hôm nay tiểu Lý tử chỉ hầu hạ vị Thang thiếu đây, tuyệt đối không đề cập tới đại gia nào khác một lời."
Thang Tứ Viên lúc đầu cũng muốn phối hợp Lý Phi cười một chút, nhưng đáng tiếc hôm nay tâm trạng quá tệ, cậu chỉ giật giật khóe miệng, không tài nào cười nổi, đành phải cúi đầu uống rượu.
Hai người uống rượu với nhau một lúc, Lý Phi thấy tâm trạng cậu không tốt, vỗ vai cậu nói: "Có muốn đi nhảy không? Vận động cơ thể ra mồ hôi, mọi chuyện phiền lòng đều sẽ quên hết."
Thang Tứ Viên liếc nhìn sàn nhảy phù phiếm, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười, như thể quên đi mọi phiền muộn trong tiếng nhạc sôi động. Ánh mắt cậu lóe lên, khẽ gật đầu một cái, đứng dậy khỏi ghế dài, đi tới đó.
Lý Phi cũng đứng lên, đang định đi theo thì ở một bàn cách đó không xa bắt đầu cãi nhau. Hắn liếc nhìn chỗ đó, rồi quay đầu lại, Thang Tứ Viên đã đi vào trong đám người. Ánh đèn u ám, nhất thời hắn không nhìn rõ cậu đi đến đâu. Tiếng ồn ào bên bàn kia càng lúc càng lớn, hắn đành phải đi qua giải quyết.
Thang Tứ Viên đi đến trung tâm sàn nhảy, xung quanh là tiếng nhạc ầm ầm và đám đông náo nhiệt. Cậu cầm chai rượu trong tay, ngẫu nhiên uốn éo vài cái, thỉnh thoảng ngửa đầu uống một hớp rượu. Ánh đèn hộp đêm lờ mờ nhưng lại chói lọi đa sắc, chiếu lên gương mặt cậu, phác họa rõ ràng đường nét cùng ngũ quan xinh đẹp, gợi cảm khiến người ta không thể rời mắt, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh một cách tự nhiên.
Cách đó không xa, ánh mắt một tên Beta dần dần đổ dồn vào người cậu, không thể rời đi. Khóe miệng hắn cong lên, rồi đi tới chỗ cậu.
Khi người đàn ông kia dán lại gần, trong đầu Thang Tứ Viên mơ hồ nghĩ, tại sao cậu nhất định phải thích Yến Tần Dã, những người khác lại không được ư? Cậu nghĩ như vậy, chẳng những không né tránh mà còn ngẩng đầu, ép mình nở nụ cười với người đàn ông trước mặt. Người đàn ông này cũng khá đẹp trai, dáng người cũng không tệ, theo lý thuyết cũng là một đối tượng tốt.
Cậu cười lên khiến khuôn mặt thanh tú càng thêm sinh động. Người đàn ông giật giật đôi mắt híp, tiến lên một bước sát lại gần, bàn tay mập mờ chạm vào eo Thang Tứ Viên, vuốt ve lên xuống, động tác dần trở nên càn rỡ.
Thang Tứ Viên ngửi thấy mùi hương xa lạ trên người hắn, nụ cười trong nháy mắt biến mất. Cảm giác được bàn tay người đàn ông đang di chuyển trên vòng eo mình, cậu nhíu mày tỏ vẻ chán ghét, không chút lưu tình né tránh sự động chạm của hắn.
Tên đàn ông kia còn tưởng cậu giả vờ từ chối nhưng thực chất là muốn, không chút ngại ngùng cúi đầu xuống, dán vào tai cậu, giọng nói mập mờ: "Ở đây ồn quá, chúng ta chuyển sang chỗ khác đi? Ví dụ như khách sạn bên cạnh..."
Thang Tứ Viên ngẩng đầu nhìn gương mặt xa lạ của người đàn ông, rốt cuộc không nhịn được nữa, mặt lạnh quay người lại, không chút do dự rời khỏi sàn nhảy.
Cậu không làm được, ngoài Yến Tần Dã ra, cậu không cách nào yêu được người khác.
Tên đàn ông chưa từ bỏ ý định đi theo, còn muốn nói thêm vài câu. Đúng lúc Lý Phi đi qua, thấy vậy liền đẩy hắn một chút, hắn mới không còn cách nào khác đành xoay người trở lại sàn nhảy tìm đối tượng tiếp theo.
Lý Phi ôm vai Thang Tứ Viên, vừa đi vừa cười nói: "Được đấy nha Thang Thiếu, mới tí đã câu được một người rồi, nhưng mà chúng ta đã nói rõ rồi còn gì, cậu không được làm loạn ở đây nữa. Yến Tần Dã bảo với tôi, nếu như cậu xảy ra chuyện gì ở chỗ này, anh ta sẽ tìm lý do trực tiếp đóng cửa hộp đêm nhỏ của tôi, tôi không chọc nổi anh ta đâu."
Thang Tứ Viên nghe thấy tên Yến Tần Dã, trong lòng không khỏi lại cảm thấy bực bội, vuốt tóc nói: "Tôi đi trước đây."
Lý Phi thấy tâm trạng cậu không tốt nên không giữ cậu lại nữa: "Được, cậu uống nhiều rượu như vậy không thể lái xe, để tôi cho người đưa cậu về."
Thang Tứ Viên gật đầu, sải bước ra khỏi hộp đêm.
Tài xế mà Lý Phi cử đến là một người quen, trước kia đã chở Thang Tứ Viên mấy lần. Thang Tứ Viên chào hỏi hắn một tiếng, tựa lưng vào ghế nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Mấy ngày nay cậu ngủ không ngon, bây giờ có tác động của cồn, ngược lại lại ngủ rất nhanh. Đến khi cậu được đánh thức, mới phát hiện tài xế tưởng cậu vẫn ở nhà của cậu và Yến Tần Dã nên đã đưa cậu đến đây.
Thang Tứ Viên nhìn tòa nhà cao tầng quen thuộc, hơi sững sờ.
Tài xế thấy cậu không cử động một lúc lâu, khẽ hỏi: "Thang thiếu?"
Thang Tứ Viên thu hồi ánh mắt, do dự một chút, vẫn không để tài xế lái xe đi, mà gật đầu với tài xế rồi mở cửa xe bước xuống.
Đầu cậu có chút choáng váng, lảo đảo đi lên lầu, ấn dấu vân tay mở cửa. Trong phòng không có đèn, nhưng có ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, mang theo tia sáng yếu ớt. Khi cậu cúi đầu thay giày, cậu nhìn thấy ở cửa ra vào một đôi giày da, không khỏi lấy làm lạ ngẩng đầu nhìn, phát hiện có một người đang ngồi trên sô pha.
Cậu giật nảy mình, trầm giọng kêu lên, cơn choáng ngay lập tức rút đi.
Trong bóng tối, người ngồi trên sô pha không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía cậu.
Thang Tứ Viên có thể thấy đường nét mơ hồ, cậu nheo mắt lại, run giọng hỏi: "... Yến Tần Dã?"
Người trên sô pha không lên tiếng, nhưng khi nghe thấy trong giọng cậu mang theo chút run rẩy kinh hãi, vẫn khẽ "Ừ" một tiếng.
Thang Tứ Viên nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức thở phào một hơi, cởi giày, lần mò bật đèn, cuối cùng cũng nhìn rõ bộ dạng của Yến Tần Dã.
Trên cánh tay Yến Tần Dã vẫn đang quấn băng vải như cũ, bên trong lớp quần áo đang mặc là áo bệnh nhân. Anh bình tĩnh ngồi trên sô pha, vẻ mặt trông có chút khó coi.
Thang Tứ Viên có chút lo lắng đi qua hỏi dồn dập: "Sao đột nhiên anh lại xuất viện? Bác sĩ cho phép sao? Bây giờ tôi đưa anh trở về."
Yến Tần Dã khẽ cong môi lạnh lùng, khàn giọng nói: "Em đang quan tâm tôi sao?"
Thang Tứ Viên hơi sững sờ một chút, sau đó nói như lẽ đương nhiên: "Đương nhiên tôi quan tâm tới anh..."
Cậu cầm chìa khóa định lái xe đưa Yến Tần Dã trở về, đột nhiên nhớ ra đêm nay cậu đã uống rượu, động tác dừng lại một chút: "Tôi gọi điện thoại cho Tằng Phong Lượng, để anh ta đưa anh về bệnh viện..."
Cậu còn chưa nói xong, Yến Tần Dã đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu ngồi lên đùi mình, vẻ mặt có chút hung dữ: "Mấy ngày nay em đi đâu?"
Thang Tứ Viên tựa vào trong ngực anh, trái tim có chút chua xót. Cậu chớp mắt, cũng không nhìn về phía Yến Tần Dã, chỉ khẽ nói: "Gần đây tôi có chút bận..."
Yến Tần Dã ngửi thấy mùi rượu trên người cậu, nắm lấy cằm cậu nâng lên, ép cậu nhìn về phía mình. Giọng nói tràn đầy tức giận không kiềm chế được: "Em uống rượu đấy à?"
"...Ừ."
Yến Tần Dã nhìn cậu một lúc, bỗng nhiên buông cằm cậu ra, cúi đầu bật cười một tiếng: "Em hối hận rồi, em không muốn sinh con cho tôi."
Trái tim Thang Tứ Viên như bị một vật sắc nhọn đâm vào. Cậu tựa trán vào ngực Yến Tần Dã nhẹ nhàng cọ xát, giọng điệu chua xót thống khổ nói: "Yến Tần Dã, tôi không muốn sinh..."
Thân thể Yến Tần Dã cứng đờ trong giây lát. Đây là lần đầu tiên Thang Tứ Viên nói rõ ràng rằng cậu không muốn sinh con của anh.
Anh dừng lại một chút, sau đó duỗi tay chậm rãi sờ vào đỉnh đầu mềm mại của Thang Tứ Viên, âm thanh trầm thấp đứt đoạn: "Có phải vì tôi chỉ là đối tượng em bao dưỡng, cho nên em mới không muốn sinh con đúng không?"
Nếu Thang Tứ Viên không muốn sinh, nhất định anh sẽ không ép buộc cậu. Thế nhưng điều anh quan tâm là tại sao Thang Tứ Viên lại không đồng ý: đơn giản là không muốn sinh, hay là không muốn sinh cho anh, bởi vì anh chỉ là tình nhân mà Thang Tứ Viên bao dưỡng, chứ không phải người yêu cậu, cho nên anh không có tư cách.
"Dĩ nhiên không phải!" Thang Tứ Viên ngẩn ra một chút, lập tức phủ nhận. Trong lòng cậu như có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng nhất thời lại không thốt ra được gì nữa.
Sao Yến Tần Dã lại có thể hiểu lầm cậu như thế này? Cậu thích Yến Tần Dã như vậy, cậu không bao giờ coi Yến Tần Dã là đối tượng mình bao dưỡng, mà coi Yến Tần Dã là báu vật mà cậu đánh cắp được, cẩn thận từng li từng tí trông coi, sợ bị cướp mất, sợ bị ăn cắp, nhưng cậu không muốn ép anh ở lại...
"Tại sao? Thìa nhỏ, rốt cuộc là tại sao vậy chứ?"
Trong giọng Yến Tần Dã chứa đựng nỗi đau không thể chịu đựng được, âm thanh run rẩy mang theo chút khẩn cầu.
Thang Tứ Viên khịt mũi, nhắm mắt lại, có chút khó khăn mở miệng nói:
"Bởi vì anh không yêu em..."
"Bởi vì anh không thể yêu em..."
Nên làm sao em có thể sinh con cho anh đây?