Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 110
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt Tống Kiêu Bạch càng lúc càng phức tạp. Đúng lúc Thang Ngũ Viên định ném chiếc gối vào người anh, cánh cửa phòng bệnh bất ngờ vang lên tiếng gõ dồn dập, rồi giọng Chu Cường vọng vào: “Thiếu tướng, tôi đến thăm ngài, tôi vào được không ạ?”
Thang Ngũ Viên nhướng mày. Tay sai của đối thủ tới rồi sao? Hay là cái tên ham ăn kia? Mối thù “thịt chiên giòn” lại hiện về trong đầu Thang Ngũ Viên, khiến cậu không khỏi thầm nghiến răng.
Tống Kiêu Bạch cũng nhíu mày, anh hơi do dự một chút rồi vẫn bước ra mở cửa.
Chu Cường là người đáng tin cậy, nhưng lý do Tống Kiêu Bạch không nói cho hắn biết chuyện tìm nội gián lần này là vì anh lo lắng hắn sẽ làm lộ tin tức. Chu Cường là người thẳng tính, không có nhiều tâm cơ, anh sợ hắn dễ bị nội gián lừa gạt.
Cửa vừa mở, Chu Cường lập tức lao vào. Tóc và quần áo hắn dính nước mưa, có vẻ như đã dính mưa trên đường đến đây.
Hắn vội vàng quan sát Tống Kiêu Bạch từ trên xuống dưới. Tống Kiêu Bạch vừa tắm xong, đang mặc áo phông cộc tay và quần dài. Hắn nhìn những phần cơ thể lộ ra bên ngoài, không thấy chút vết thương nào, nhưng không vì thế mà yên tâm, trái lại còn lo lắng hơn, không nhịn được vội vàng hỏi: “Thiếu tướng, ngài không sao chứ?”
Tống Kiêu Bạch lắc đầu: “Tôi không sao. Sao cậu lại tới đây? Không phải tôi đã dặn các cậu không được tới sao?”
“Tôi lo lắng cho ngài nên lén chạy tới đây.” Chu Cường lúng túng gãi đầu.
Đôi mắt hắn đầy lo lắng nhìn Tống Kiêu Bạch. Trên mặt Tống Kiêu Bạch cũng không có vết thương, vẫn sắc sảo như mọi khi. Hắn lại nhìn đôi tay lành lặn và đôi chân có thể tự đi ra mở cửa của Tống Kiêu Bạch, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ nghi ngờ.
Sau khi im lặng vì kinh ngạc một lát, dường như sực nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt hắn bỗng sáng bừng, hắn vui vẻ tán dương: “Thiếu tướng quả nhiên lợi hại! Ngài đánh nhau với Chỉ huy mà không bị thương chút nào, có phải Chỉ huy đã bị ngài đánh gục rồi không?”
Thang Ngũ Viên đang ở trong phòng nghe hắn nói vậy, không nhịn được cười thành tiếng.
Chu Cường nghe thấy âm thanh trong phòng thì giật mình nhẹ. Hắn đứng ở cửa, bên cạnh là phòng vệ sinh, đúng góc khuất. Ban đầu hắn nghĩ nếu Tống Kiêu Bạch nằm viện thì nhất định sẽ ở phòng riêng một mình, không ngờ trong phòng này còn có người khác, mà giọng nói của người này lại nghe quen quen.
Trong lòng dấy lên một dự cảm không lành, hắn đi vài bước vào trong phòng, nhìn thấy Thang Ngũ Viên đang nằm trên giường thong thả ăn dưa hấu.
Thang Ngũ Viên ném cho hắn một nụ cười thật đểu, rồi đổi sang tư thế nằm dài trên giường: “Đúng, tôi bị đánh gục đấy.”
Chu Cường: “…”
Sau một khoảng lặng kỳ lạ, ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua người Thang Ngũ Viên. Gương mặt Thang Ngũ Viên vẫn trắng nõn mềm mại, không xanh xao, không bầm tím. Bàn chân Thang Ngũ Viên cũng đang đung đưa vui vẻ, không có dấu hiệu bị thương.
Hắn quay đầu nhìn về phía Tống Kiêu Bạch, ánh mắt phức tạp mang theo nghi hoặc.
Tống Kiêu Bạch cúi đầu khụ nhẹ một tiếng: “…Vết thương ở trên người.”
Thang Ngũ Viên cũng cười hì hì, phun ra một hạt dưa hấu, cũng lười thay đổi lời nói, chỉ nói y như lúc nãy: “Đúng vậy, bị quần áo che mất.”
Giọng nói thờ ơ và lười biếng của cậu khiến người ta không thể phân biệt thật giả.
Chu Cường nhìn Thang Ngũ Viên, lại nhìn Tống Kiêu Bạch, giơ tay vỗ vỗ cái đầu vốn không được nhanh nhạy của mình, sau đó gật đầu không hỏi nữa. Hắn không hiểu, hắn chỉ biết Thiếu tướng nói gì thì đều đúng.
Hắn đi tới đỡ lấy Tống Kiêu Bạch, tư thế cẩn thận cứ như đang đỡ một ông già bảy tám mươi tuổi: “Thiếu tướng, ngài cẩn thận một chút, vết thương ở trên người cũng không thể cử động lung tung. Nơi đó có nhiều cơ quan nội tạng, một khi nội tạng bị thương sẽ rất nguy hiểm.”
Thang Ngũ Viên lặng lẽ liếc nhìn Chu Cường ngốc nghếch. Chẳng trách mọi người đều nói Chu Cường này tuy ngốc nghếch nhưng có ơn tất báo, sau khi Tống Kiêu Bạch cứu mạng hắn, hắn liền trung thành tuyệt đối với Tống Kiêu Bạch.
Thang Ngũ Viên bĩu môi, xem ra lời mọi người nói cũng không sai chút nào, đúng là ngốc thật.
Vẻ mặt Tống Kiêu Bạch có chút mất tự nhiên khi bị Chu Cường dìu đến bên giường. Anh liếc nhìn ga giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Tôi ngồi trên ghế là được rồi.”
Chu Cường lập tức lo lắng, nói: “Thiếu tướng, ngồi lâu sẽ mệt. Ngài là bệnh nhân, lúc này ngài đừng cố chấp nữa.”
“Tôi ngồi rất thoải mái.”
Chu Cường đành phải gật đầu: “Vậy nếu ngài không thoải mái thì nói ngay cho tôi, tôi sẽ dìu ngài lên giường nghỉ ngơi. À phải rồi, bác sĩ nói bệnh tình của ngài có nghiêm trọng không?”
Tống Kiêu Bạch: “Không nghiêm trọng, hôm nay ở lại để theo dõi một đêm, ngày mai là có thể xuất viện.”
Thang Ngũ Viên hiếu kỳ nhìn bộ dạng Chu Cường thăm hỏi một bệnh nhân bị bệnh nặng, tặc lưỡi rồi lắc đầu, tiếp tục cúi đầu ăn dưa.
Chu Cường nhìn Thang Ngũ Viên, nhỏ giọng hỏi: “Đêm nay ngài và Chỉ huy ở cùng nhau sao?”
“Ừ.” Tống Kiêu Bạch lên tiếng.
Đôi lông mày rậm của Chu Cường lập tức nhíu lại, hắn đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh.
Tống Kiêu Bạch hỏi: “Cậu đang tìm cái gì?”
“Tôi đang tìm chỗ ngủ.”
Tống Kiêu Bạch hơi sửng sốt: “Đêm nay cậu muốn ngủ ở đây?”
“Thiếu tướng, hôm nay tôi sẽ trải chăn ngủ cạnh giường ngài, bảo vệ ngài!” Chu Cường vỗ ngực, quay đầu nhìn Thang Ngũ Viên, mũi hếch lên: “Thật không biết bác sĩ nghĩ thế nào, lại để ngài cùng kẻ đã làm ngài bị thương ở cùng một phòng bệnh, như vậy không an toàn chút nào.”
Thang Ngũ Viên nuốt miếng dưa hấu cuối cùng vào bụng. Lần đầu tiên cậu thấy cực kỳ tán đồng với lời Chu Cường nói. Cậu cũng muốn hỏi Tướng quân Simon rằng ông ấy nghĩ gì, lại sắp xếp cho cậu và đối thủ vào cùng một căn phòng, để cậu muốn tắm cũng không tắm được, thực sự khó chịu.
Tống Kiêu Bạch khẽ nhíu mày, nói với Chu Cường: “Cậu trở về đi, tôi ở đây không cần cậu lo lắng.”
“Tôi muốn ở lại bảo vệ ngài, sẽ không quấy rầy đến việc nghỉ ngơi của ngài.”
Tống Kiêu Bạch nghiêm túc nhìn hắn: “Trở về quân đoàn ngay lập tức, đây là quân lệnh.”
“Rõ!” Chu Cường lên tiếng, nhưng lại lề mề không muốn rời đi. Hắn không tình nguyện nhìn ra sắc trời bên ngoài, rồi giở giọng làm nũng: “Thiếu tướng, ngài xem trời đã tối cả rồi, lại còn mưa nữa, ngài đừng đuổi tôi đi mà.”
Tống Kiêu Bạch nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nhíu mày.
Thang Ngũ Viên ném vỏ dưa trong tay đi, điện thoại rung lên báo tin. Là tin nhắn từ Thang Lục Viên, nói hắn đã đến bệnh viện, hỏi Thang Ngũ Viên ở phòng bệnh nào, muốn mang ga giường và vỏ gối đến.
Thang Ngũ Viên ngẩng đầu nhìn cái tên Chu Cường đang khiến người ta bực mình, cầm điện thoại lên trả lời: “Em không cần qua, anh tới văn phòng tìm em.” Đúng lúc cậu không muốn để Tống Kiêu Bạch nhìn thấy Thang Lục Viên, để tránh bại lộ thân phận.
Cậu đi dép lê trực tiếp ra ngoài, tiếng dép cộp cộp vang lên trên hành lang.
Ánh mắt Tống Kiêu Bạch chùng xuống, quay đầu nói với Chu Cường: “Cậu ở bệnh viện cũng được, nhưng không được ở đây.”
Chu Cường muốn phản bác lại, nhưng nhìn ánh mắt lạnh như băng đầy uy nghiêm của Tống Kiêu Bạch, cuối cùng không dám nói gì, đành phải gật đầu. Dù sao chỉ cần lúc Thiếu tướng bị bắt nạt, hắn có thể xông tới bảo vệ ngay lập tức là được.
Thang Ngũ Viên đi đến văn phòng Thang Lục Viên, sau khi nhận lấy ga giường và vỏ gối thì hỏi: “Tiểu Lục, có thể cho anh mượn dùng phòng tắm một chút được không?”
Bác sĩ ở bệnh viện phải thường xuyên phẫu thuật, thỉnh thoảng sẽ dính mùi máu tươi, cho nên trong bệnh viện quân đội sẽ có khu vực tắm rửa dành cho bác sĩ, y tá.
“Đương nhiên là được.” Thang Lục Viên trực tiếp đưa cậu đến phòng tắm, sau khi sắp xếp ổn thỏa mới quay về văn phòng.
Thang Ngũ Viên tắm rửa thoải mái. Sau khi tắm, cả người đều cảm thấy khoan khoái dễ chịu. Cậu mặc quần áo tươm tất, dán lại miếng ngăn mùi rồi mới an tâm ra khỏi phòng tắm.
Cậu đi đến văn phòng Thang Lục Viên, muốn nói chuyện phiếm với đệ đệ. Vừa đến cửa thì không khỏi khựng lại bước chân, đôi mắt kinh ngạc mở lớn. Trong phòng có một người đàn ông cao gầy, đang ôm Thang Lục Viên vào lòng hôn sâu trên bàn làm việc, bàn tay vươn vào chiếc áo khoác trắng đang rộng mở của Thang Lục Viên.
Thang Ngũ Viên sững người, cho đến khi nhìn thấy Thang Lục Viên vươn tay ôm lấy cổ người đàn ông kia mới nhẹ nhàng bước tới giúp họ đóng cửa lại.
Cậu quay người hướng về phòng bệnh, không khỏi hơi kinh ngạc. Tiểu Lục luôn tin rằng Omega không nhất thiết phải ở cùng Alpha hay Beta, mà có thể ở cùng Omega.
Cho nên những năm gần đây, Tiểu Lục vẫn luôn quyết tâm tìm một bạn đời là Omega. Trong nhà không ai phản đối, mọi người đều rất ủng hộ, cảm thấy chỉ cần hắn thích, là Alpha, Beta hay Omega cũng không quan trọng.
Thế nhưng người đàn ông vừa nãy, mặc dù Thang Ngũ Viên chỉ thấy bóng lưng, nhưng từ dáng người của người đàn ông kia thì hẳn phải là một Alpha.
Mặc dù Thang Ngũ Viên cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng xét từ thái độ vừa nãy của Thang Lục Viên, hẳn là đệ ấy tự nguyện. Đã như vậy, Thang Ngũ Viên sẽ không can thiệp nhiều nữa. Từ nhỏ Thang Lục Viên đã tự lập, tự chủ, cậu tin tưởng Thang Lục Viên sẽ xử lý tốt chuyện tình cảm của mình.
Khi cậu quay về phòng, trong phòng chỉ có một mình Tống Kiêu Bạch, đang cúi đầu nhìn trí não.
Cậu nhìn quanh không thấy bóng Chu Cường đâu nên không khỏi lấy làm lạ, hỏi: “Chu Cường đâu?”
Cậu cảm thấy theo tính cách của Chu Cường, hắn sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy, mà Tống Kiêu Bạch cũng sẽ không để hắn đội mưa trở về giữa đêm khuya.
Tống Kiêu Bạch ngẩng đầu, cất trí não đi, nói với vẻ thản nhiên: “Tôi bảo cậu ta tới phòng chú tôi nghỉ một đêm.”
Thang Ngũ Viên gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Tống Kiêu Bạch sắp xếp như vậy, dù sao cũng tốt hơn là để Chu Cường ở đây, nếu không cậu lo lắng Chu Cường sẽ vì báo thù cho ân nhân cứu mạng mà nửa đêm tỉnh dậy đánh cậu.
Giọng Tống Kiêu Bạch trầm thấp vang lên, anh thành khẩn nói: “Chu Cường có thái độ không tốt với cậu, tôi thay mặt cậu ta xin lỗi cậu.”
Thang Ngũ Viên không thèm để ý, lắc đầu: “Không có gì, tôi đại nhân đại lượng, không chấp nhặt với mấy tên ngốc.”
Tống Kiêu Bạch: “…”
Tống Kiêu Bạch yên lặng liếc nhìn mái tóc ẩm ướt và đôi mắt còn vương hơi nước: “Cậu tắm rồi à?”
“Ừ.” Thang Ngũ Viên đưa ga giường và vỏ gối mới trong tay cho anh.
Tống Kiêu Bạch hơi sửng sốt, cầm lấy ga giường và vỏ gối, hơi kinh ngạc hỏi: “Cậu lấy ở đâu vậy?”
“Tôi bảo đệ đệ mang tới, đệ ấy là bác sĩ trong bệnh viện này.”
Tống Kiêu Bạch cúi đầu suy nghĩ: “Là cậu đệ mà cậu nhắc đến trước đó sao?”
Thang Ngũ Viên biết anh nói Thang Lục Viên, nhưng không phủ nhận, chỉ gật đầu qua loa: “Bởi vì tôi ngủ không quen, cho nên mới bảo đệ ấy mua, thuận tiện mang thêm một bộ cho cậu mà thôi.”
“Ừ, cảm ơn cậu.” Tống Kiêu Bạch khẽ cong khóe miệng, trong mắt thoáng qua vẻ nhu hòa.
Thang Ngũ Viên có chút mất tự nhiên sờ mũi, nhíu mày: “Nếu như cậu muốn cảm ơn tôi, có thể giúp tôi trải ga giường.”
Vừa rồi cậu vẫn chưa lau khô tóc. Khi đang nói chuyện, nước trên đuôi tóc thuận theo chiếc cổ trắng nõn thon dài nhỏ xuống xương quai xanh tinh xảo. Giọt nước lấp lánh khiến cậu hơi nhột, cậu mất kiên nhẫn hất tóc.
Ánh mắt Tống Kiêu Bạch tối sầm, anh khẽ cau mày dời mắt đi, cúi đầu nhìn giọt nước trên mặt đất, trầm giọng nói: “Cậu đi lau khô tóc đi.”
Giọng nói trầm thấp của anh pha chút khàn khàn khó nhận ra, hòa cùng tiếng mưa bên ngoài, nghe êm tai dễ chịu.
Thang Ngũ Viên cho là bệnh sạch sẽ của anh lại tái phát, không khỏi khẽ hừ một tiếng. Có điều nể tình anh đã đuổi Chu Cường đi, cậu vẫn xoay người đi vào phòng tắm để sấy tóc.
Cậu cầm máy sấy tóc lên sấy. Sau khi sấy khô thì tiện tay gảy mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, bước ra ngoài với mái tóc bồng bềnh mềm mại.
Sau khi cậu ra ngoài thì phát hiện, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, Tống Kiêu Bạch đã trải xong hai tấm ga giường. Tất cả đều rất chỉnh tề, không có chút nếp nhăn, giống như trong quân đội, nhưng cũng không cứng nhắc như trong quân đội, ngược lại còn toát lên chút thoải mái.
Thang Ngũ Viên thỏa mãn nhếch miệng.
Thang Lục Viên mua một bộ ga giường màu xanh đậm, một bộ màu vàng nhạt. Tống Kiêu Bạch trải cho mình bộ ga giường màu xanh đậm, bên trên in hình con sói nhỏ đáng yêu. Anh trải cho Thang Ngũ Viên bộ ga giường màu vàng nhạt, phía trên in hình một con sư tử con dễ thương. Cả hai mẫu đều trông ngây thơ đáng yêu.
Tống Kiêu Bạch nhìn đỉnh đầu Thang Ngũ Viên có một sợi tóc vểnh lên, miễn cưỡng kìm lại cảm giác muốn vươn tay ấn nó xuống, hỏi: “Bây giờ đi ngủ sao?”
“Ừm.” Thang Ngũ Viên khẽ gật đầu, không hiểu sao cảm thấy cuộc trò chuyện này hơi kỳ quái.
“…” Tại sao lại nghe cứ như cậu muốn ngủ với đối thủ vậy? May là không có ai khác ở đây.
Cậu lắc những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu, bước nhanh đến bên giường, nhào vào chiếc chăn mềm, gương mặt cọ vào gối đầu mềm mại. Sau khi trải ga giường và vỏ gối mới thì quả nhiên đã thoải mái hơn trước rất nhiều.
Tống Kiêu Bạch khẽ cười một tiếng trầm thấp, bước tới tắt đèn trong phòng.
Không biết từ lúc nào, cơn mưa ngoài cửa sổ bắt đầu lâm râm, gõ vào cửa sổ như một bài hát ru, tí tách tí tách….