Chương 113: Con Tin

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 113: Con Tin

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chỉ huy quả thật thông minh, nhưng đáng tiếc..." Phó tướng nhìn Thang Ngũ Viên, nở một nụ cười hiểm độc, "Quá muộn rồi."
Vừa dứt lời, vô số tên hải tặc từ trong bụi cỏ xung quanh xông ra, tất cả súng trong tay đều chĩa vào Thang Ngũ Viên và binh lính phía sau cậu, bao vây chặt lấy họ.
Các binh sĩ cũng chĩa súng về phía đám hải tặc, không ai chịu nhường ai. Đáng tiếc, số lượng hải tặc quá đông đảo, tên nào cũng lăm lăm súng trong tay, khiến bọn họ không thể là đối thủ.
Nòng súng của Thang Ngũ Viên vẫn chĩa thẳng vào phó tướng. Cậu không hề biến sắc đối mặt với hắn vài giây, rồi gạt chốt an toàn.
Hôm nay, cho dù phải chết tại đây, cậu cũng nhất định phải kéo theo phó tướng chôn cùng.
Phó tướng thấy động tác của Thang Ngũ Viên, đột nhiên cười nói: "Chỉ huy, cậu chắc chắn muốn làm vậy sao?"
Ánh mắt Thang Ngũ Viên trầm xuống, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi: "Có ý gì?"
Phó tướng thản nhiên mỉm cười, giọng điệu không nhanh không chậm: "Nếu như chỉ huy ngoan ngoãn phối hợp, có lẽ tôi có thể cho đám thủ hạ của ngài một con đường sống."
Hắn nhìn những đồng nghiệp ngày xưa từng chuyện trò vui vẻ, trong mắt không hề có một chút cảm xúc nào, cứ như đang nhìn một đám người xa lạ.
Thang Ngũ Viên nghe xong lời này, hơi nhướng mày, trầm giọng hỏi: "Điều kiện là gì?"
"Cậu ở lại." Phó tướng nhìn cậu, không chút do dự nói.
Thang Ngũ Viên suy tư một lát, nhìn chằm chằm phó tướng hỏi: "Mày nói lời giữ lời chứ?"
"Đương nhiên." Phó tướng cong môi, nở nụ cười đắc thắng.
Thang Ngũ Viên nhìn hắn hồi lâu, sau đó trầm giọng nói: "Được, tao ở lại, mày hãy để bọn họ đi trước."
Đám binh sĩ phía sau nghe cậu nói vậy lập tức nôn nóng: "Chỉ huy, chúng tôi không đi! Chúng tôi nguyện cùng ngài đồng sinh cộng tử!"
Những người này đều là thân tín của Thang Ngũ Viên, tất cả đều trung thành tuyệt đối với cậu. Quân đoàn Kim Ưng xưa nay không bao giờ bỏ rơi đồng đội, bảo vệ cấp trên là trách nhiệm của họ, nên họ sẽ không bỏ lại chỉ huy của mình.
Phó tướng cười lạnh: "Mấy người cũng không có quyền lựa chọn đi hay không!"
Thang Ngũ Viên không quay đầu lại, nhưng giọng nói nghiêm túc, không thể phản bác: "Đây là quân lệnh!"
Nghe được sự kiên trì trong giọng nói của cậu, các binh sĩ cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Họ im lặng một hồi, rồi không cam tâm cắn răng đáp: "Rõ!"
Họ đều là tinh anh của quân đoàn Kim Ưng, tất cả đều hiểu rõ lợi hại, sẽ không hành sự lỗ mãng. Vì vậy, rất nhanh họ đã bình tĩnh lại, hiểu rằng so với việc chết một cách vô ích như thế này, thà đổi lấy một cơ hội sống sót, trở về báo tin cho thiếu tướng đến cứu chỉ huy. Có lẽ chỉ có như vậy, chỉ huy mới có cơ hội thoát hiểm.
Phó tướng nhìn khẩu súng của Thang Ngũ Viên vẫn đang chĩa về phía mình, nói: "Bỏ súng xuống trước, nếu không tao sẽ giết một thằng trong số chúng nó ngay lập tức."
Thang Ngũ Viên suy nghĩ một lát, rồi ném khẩu súng xuống chân. Cậu nghĩ, cho dù phó tướng có bất chợt đổi ý, bên trong quần áo cậu vẫn còn giấu một con dao găm, đủ để lấy mạng hắn.
Phó tướng vẫy tay ra hiệu cho đám hải tặc, chúng liền lùi lại một bước, mở đường.
Các binh sĩ nhìn Thang Ngũ Viên, ánh mắt do dự, đấu tranh nội tâm, rồi trầm giọng nói: "Chỉ huy, chúng tôi đi trước."
Thang Ngũ Viên gật đầu: "Hãy nói với thiếu tướng, không cần cứu tôi."
"Chỉ huy..." Các binh sĩ còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng đám hải tặc không cho họ cơ hội, liền đẩy bọn họ đi.
Phó tướng cười lớn, vỗ tay: "Chỉ huy, thật đúng là coi nhẹ sinh tử nhỉ?"
Thang Ngũ Viên nhìn hắn không nói gì. Phó tướng giữ cậu lại, để các binh sĩ toàn vẹn trở về chính là muốn họ báo tin cho Tống Kiêu Bạch.
Bắt cậu làm con tin, rõ ràng đám hải tặc đã bố trí thiên la địa võng. Khi người của quân đoàn Kim Ưng đến, Tống Kiêu Bạch dẫn quân tới cứu cậu, sẽ chỉ là một màn cửu tử nhất sinh, khiến mọi người chết một cách vô ích mà thôi.
Từ ngày nhập ngũ, cậu đã chuẩn bị cho việc hy sinh. Chỉ là cậu còn luyến tiếc mọi người trong nhà, chưa kịp nói lời từ biệt với họ. Ngay cả đối thủ Tống Kiêu Bạch, cậu cũng chưa đấu đủ với anh ta.
Phó tướng cười lạnh lẽo: "Mày đối với Tống Kiêu Bạch có tình có nghĩa. Giờ đây, tao cũng muốn xem liệu hắn có tình có nghĩa giống mày hay không."
Thang Ngũ Viên nhìn hắn, vẻ mặt cực kỳ không vui: "Mày nói con người tao có tình có nghĩa thì được, nhưng mày không thể nói tao có tình có nghĩa với anh ta."
Đó chính là đối thủ cậu đã đấu suốt nhiều năm.
Phó tướng: "..." Lúc này mà vẫn còn nhớ phủi sạch quan hệ.
Hắn trầm mặc một lát, rồi mới mở miệng nói tiếp: "Tao ở quân đoàn nhìn hai chúng mày đối đầu nhiều năm như vậy, vẫn cho rằng hai chúng mày chỉ hận không thể khiến đối phương chết đi."
Hắn cười khẽ một tiếng, khóe miệng cong lên đầy mỉa mai: "Mày nói xem, hà cớ gì mày lại xuống tàu chiến cứu Tống Kiêu Bạch? Nếu như mày cứ ở lì trên tàu chiến, tao cũng chẳng làm gì được mày. Ban đầu tao đã bố trí mai phục kỹ lưỡng cho hôm nay, chỉ tính giết Tống Kiêu Bạch trước. Đáng tiếc, hắn lại rất thông minh, vậy mà đã sớm phát hiện và chạy thoát. May mắn thay, thiết bị theo dõi của hắn không cẩn thận rơi xuống, bị tao nhặt được. Chẳng qua tao muốn thử dùng thiết bị theo dõi xem có thể dẫn mày ra ngoài hay không, không ngờ mày lại đúng là tự chui đầu vào lưới. Nói đến đây, tao còn phải cảm ơn mày, không để tao tay không trở về."
Thang Ngũ Viên nghe nói Tống Kiêu Bạch bình an vô sự, không khỏi thở phào một hơi. Vậy thì ít nhất khi cậu không còn ở đó, quân đoàn Kim Ưng cũng sẽ không giống rắn mất đầu, có thể an toàn rút lui.
Cậu ngẩng đầu nhìn phó tướng, hừ cười một tiếng: "Trên một mức độ nào đó, tao là chỉ huy, đương nhiên phải có trách nhiệm đối với toàn bộ quân đoàn, trong đó bao gồm cả Tống Kiêu Bạch. Tao không giống như phó tướng đây âm hiểm xảo trá, quỷ kế đa đoan, có thể làm cái trò phản bội mà còn cười được ư? Nghe nói chó cắn người còn biết cụp đuôi, phó tướng ngược lại thật khiến tao bội phục, da mặt so với chó còn dày hơn nhiều."
"Mày!" Mặt phó tướng lúc đỏ lúc trắng, thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Thang Ngũ Viên, lạnh giọng phân phó: "Bây giờ lập tức vứt toàn bộ thiết bị liên lạc và máy theo dõi trên người cậu ta đi, sau đó giam cậu ta lại!"
Hắn nói đầy căm hận: "Vậy tao càng muốn nhìn xem Tống Kiêu Bạch có đến cứu mày hay không. Nếu qua mấy ngày không có ai tới cứu mày, tao sẽ trực tiếp giết mày. Yên tâm, cùng là đồng nghiệp cũ, nhất định tao sẽ tự mình tiễn mày lên đường."
Đám hải tặc nghe lệnh, lập tức tiến lên tháo bỏ thiết bị theo dõi và liên lạc trên người Thang Ngũ Viên, một tên dùng chân đập nát chúng. Sau đó, chúng trói cậu lại, dùng miếng vải đen che kín mắt cậu.
Thang Ngũ Viên không giãy dụa, thành thật bước đi cùng bọn chúng. Một đấm khó lại bốn tay, cậu có giãy dụa thì cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi. Huống hồ, trên người cậu còn giấu dao găm, không thể để phó tướng phát hiện. Vừa nãy cậu cố ý khích tướng phó tướng, nếu không với tính cách của hắn, nhất định sẽ tự mình soát người cậu.
Thang Ngũ Viên đi theo bọn họ một hồi lâu, sau đó bị đẩy vào một gian phòng. Hai tay cậu được cởi trói, miếng vải đen trên mắt cũng được tháo ra. Khi mắt lại nhìn thấy ánh sáng, cậu khẽ híp mắt rồi mới mở hẳn ra.
Trong phòng bày trí rất đơn giản: một cái giường, một cái bàn. Bên cạnh bàn có một cửa sổ, bên ngoài cửa sổ có song sắt kiên cố, không thể thoát ra từ đó. Trên bức tường trắng đều là vết bẩn, còn có vài vết máu, mạng nhện giăng ở các ngóc ngách. Xem ra đã lâu không có người ở. Đây là nơi hải tặc đóng quân, hình như gần bờ biển, gió thổi tới đều mang theo mùi vị của biển cả.
Tên hải tặc đưa Thang Ngũ Viên vào trong phòng, sau khi nhìn rõ khuôn mặt cậu thì không khỏi ngoác miệng nở một nụ cười háo sắc. Hai mắt hắn dán chặt vào cậu, nói: "Vị chỉ huy nhỏ này cũng thật xinh đẹp. Từ trước đến giờ lão tử vẫn chưa từng thấy ai xinh đẹp như thế này cả."
Tên hải tặc bên cạnh hắn cũng lộ ra nụ cười phóng đãng, nói không chút kiêng kỵ: "Chờ mấy ngày nữa, khi thủ lĩnh bảo chúng ta giết hắn, thì mấy anh em chúng ta cũng cùng nhau sung sướng một trận. Để cho người đẹp trước khi chết cũng có thể vui vẻ một chút, chúng ta cũng xem như làm việc tốt."
"Khà khà, được đó! Cũng không phải không thể chờ thêm vài ngày. Tôi còn tưởng rằng cậu trung thành với vợ mình lắm chứ, nhìn thấy người đẹp thì cũng không thể rời mắt giống tôi còn gì."
"Người đẹp như vậy cũng không gặp nhiều đâu. Chúng ta ở chỗ này, cả đời cũng không biết có thể gặp được người như vậy hay không, đương nhiên tôi không thể bỏ qua."
Bên tai Thang Ngũ Viên đều là những lời dơ bẩn của bọn chúng. Vẻ mặt cậu không khỏi lạnh đi, ánh mắt âm trầm nhìn vào bọn chúng. Nếu dao găm trong tay cậu không giết chết được phó tướng, cậu sẽ dùng dao găm tự sát, tuyệt đối không cho những tên này có cơ hội vấy bẩn cậu.
Hai tên hải tặc bị ánh mắt lạnh lùng của cậu làm cho im bặt, chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh, cả người như toát mồ hôi lạnh. Chúng không khỏi có chút nhát gan nhìn nhau.
Trong đó có một tên kịp phản ứng lại, nở nụ cười ngả ngớn nói với Thang Ngũ Viên: "Người đẹp à, bây giờ chúng tôi sẽ không chạm vào cậu. Chờ mấy ngày nữa thôi, mấy ngày nữa mấy anh đây sẽ cho cậu vừa kêu khóc vừa gọi anh, lúc đó cậu có cầu xin chúng tôi cũng vô dụng."
Hai tên đó cười lớn rồi đi ra ngoài, đóng chặt cửa lại. Thang Ngũ Viên cẩn thận lắng nghe, trên cửa có tới ba ổ khóa. Chẳng trách bọn chúng lại thả tay cậu ra, bởi vì căn bản chẳng sợ hãi chút nào. Ở đây không có cách nào để chạy trốn, bốn phía đều là tường, cửa sổ duy nhất có song sắt bao quanh, thậm chí cửa sắt cũng có ba ổ khóa.
Thang Ngũ Viên bình tĩnh lại. Lúc này, điều khiến cậu lo lắng nhất là miếng ngăn tin tức tố sau gáy, hiệu lực của nó chỉ có ba ngày. Nếu như bị phó tướng phát hiện cậu là Omega, không biết hắn sẽ nghĩ ra cách gì để làm nhục cậu, hậu quả sẽ càng không thể tưởng tượng nổi. Hai tên hải tặc háo sắc lúc nãy cũng đã khiến cậu cảm thấy buồn nôn.
Cậu nhìn ánh nắng bên ngoài chiếu vào trong phòng, nhíu mày. Cậu thay đổi suy nghĩ trước đây, nhất định phải thoát ra ngoài. Cho dù có chết, cũng không thể chết ở đây.
Nhưng may mắn thay, cậu cũng không đến mức đường cùng đó.
Thang Ngũ Viên khẽ nhếch môi. Cậu lấy chiếc vòng cổ hình ngôi sao đã đeo từ nhỏ, nhẹ nhàng xoay nó cho đến khi những ngôi sao được khảm hoàn hảo vào vòng tròn.
Đây là chiếc vòng cổ được thiết kế đặc biệt mà Thang Bá Đặc đã đưa cho bảy đứa con từ nhỏ. Vì lo sợ chiếc vòng sang trọng sẽ bị kẻ xấu nhòm ngó, nên kiểu dáng rất đơn giản, không hề khảm nạm gì, chỉ là một chiếc vòng cổ bằng bạc bình thường. Thế nhưng, chiếc vòng cổ này lại ẩn giấu một cơ quan, có thể định vị được vị trí cụ thể của cậu, và khi xoay ngôi sao còn có thể phát ra tín hiệu cầu cứu.
Cậu quay ngôi sao tổng cộng ba lần rồi mới dừng lại. Sau khi làm xong tất cả những việc này, cậu cẩn thận cất chiếc vòng vào quần áo rồi giấu đi. Sau đó, cậu ôm đầu gối ngẩn ngơ nhìn một bông bồ công anh mọc ở góc bệ cửa sổ.
Cậu hy vọng sau khi Ba Lớn biết cậu bị bắt sẽ không quá lo lắng. Chắc Ba Lớn sẽ không nói chuyện này cho Ba Ba nhỉ? Nếu như Ba Ba biết, nhất định sẽ khóc. Ngẫm lại, cậu thật sự không phải là một cậu bé ngoan, luôn khiến các Ba phải lo lắng cho cậu. Mong là Ba Lớn cũng sẽ giấu chuyện này với các anh và em trai, nếu không thì trong nhà sẽ loạn mất. Đến lúc này rồi, cậu mới biết mình còn có nhiều điều lo lắng đến vậy.
Cậu nhắm mắt lại. Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, cậu lại mơ mơ màng màng nghĩ: Tống Kiêu Bạch... liệu có đến cứu cậu không?
Về sau, nếu như không còn đối thủ là cậu đối nghịch với Tống Kiêu Bạch, hẳn Tống Kiêu Bạch sẽ nhẹ nhõm đi rất nhiều.