Chương 122: Kết Hôn

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 122: Kết Hôn

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Ngũ Viên lo lắng cho Thang Bá Đặc, sau khi về phòng thì lập tức gọi điện thoại về nhà.
Điện thoại vang vài tiếng, là Nguyên Thu nhận, Thang Ngũ Viên vội vàng nhỏ giọng hỏi: "Ba ba, ba lớn thế nào rồi?"
Nguyên Thu thấp giọng nói: "Con biết rồi sao? Ông ấy không cho ba nói cho con biết, hiện đang nằm nghỉ ngơi rồi, không có việc gì đâu, con đừng lo lắng."
"Vậy là tốt rồi, ba ba, nếu như ba lớn có chỗ nào không khỏe, nhất định ba phải nói cho con, con sẽ lái xe đưa ba đi bệnh viện, đừng để ông ấy cứ làm càn..." Thang Ngũ Viên còn chưa kịp nói gì thêm, đã nghe thấy tiếng hô hốt hoảng của Thang Bá Đặc ở đầu dây bên kia: "Điện thoại của ai vậy? Là Tiểu Ngũ sao?"
Nguyên Thu lên tiếng, nhỏ giọng nói với Thang Ngũ Viên: "Tiểu Ngũ, giờ cho ba lớn con nghe điện thoại của con, con đừng nói con biết, nếu không ông ấy sẽ ngượng chín mặt đấy."
"Vâng, ba ba." Thang Ngũ Viên vội vàng khẽ đáp.
Đầu dây bên kia nghe tiếng sột soạt, người trả lời điện thoại thay bằng Thang Bá Đặc: "Tiểu Ngũ à..."
"Ba lớn..." Thang Ngũ Viên muốn hỏi thăm về sức khỏe của ông, có điều đã kịp thời kìm lại, chỉ hỏi: "Ba lớn, ba vẫn khỏe chứ?"
Thang Bá Đặc cười ha hả nói: "Đương nhiên là khỏe, Tiểu Ngũ à con yên tâm đi, ba lớn của con càng già càng dẻo dai, sức lực vẫn dồi dào như xưa, ba với Tống Kiêu Bạch giao đấu mấy chục chiêu, không hề thở dốc cái nào. Vừa rồi ba trải qua màn so chiêu với Tống Kiêu Bạch rất vui vẻ, cho nên quên báo cho con biết, trực tiếp trở về nhà. Tiểu Ngũ, chờ ba lớn có thời gian lại đến thăm con."
Thang Ngũ Viên nhớ tới dáng vẻ oai phong của ba lớn khi lần đầu tiên dẫn cậu tới quân đội, mũi cậu cay xè, cổ họng nghẹn lại, chỉ nhẹ nhàng "vâng" một tiếng.
Thang Bá Đặc không nhận ra sự sa sút trong cảm xúc của cậu, tiếp tục cười nói: "Ba đã dặn dò Tống Kiêu Bạch rồi, sau khi mấy đứa kết hôn thì nó sẽ không dám bắt nạt con. Nếu như nó bắt nạt con, con cứ nói cho ba lớn, dù ba lớn có phải chống gậy cũng sẽ đi đánh nó giúp con."
Thang Ngũ Viên hít một hơi, trầm giọng nói: "Con với cậu ấy sẽ không kết hôn."
Giọng nói của Thang Bá Đặc dừng lại, phản ứng đầu tiên của ông là nghĩ Tống Kiêu Bạch không muốn chịu trách nhiệm, ông lập tức tức giận, nổi trận lôi đình quát lớn: "Thằng nhóc con kia có phải đổi ý rồi không, muốn thất hứa? Để ba đến dạy dỗ nó một bài học, a ui..."
Thang Ngũ Viên nghe thấy tiếng kêu đau của Thang Bá Đặc truyền tới từ đầu dây bên kia, vội hỏi: "Ba lớn, làm sao vậy?"
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, Thang Bá Đặc với giọng điệu run rẩy vì đau một lần nữa vang lên: "Ba, ba đi dạy dỗ thằng nhóc hỗn xược đó."
Giọng nói lạnh lùng của Nguyên Thu thoáng qua điện thoại: "Anh đã thế này rồi còn định dạy dỗ ai? Cứ thành thật ở lại đây cho em, còn dám quậy phá thì tối nay em sẽ không nấu canh cho anh uống."
Thang Bá Đặc vội vàng nhỏ giọng nói lời xin lỗi, cho đến khi Nguyên Thu nguôi giận mới ho khan một tiếng, lúng túng nói với Thang Ngũ Viên qua điện thoại: "Tiểu Ngũ, ba không sao, ba, ba vừa không cẩn thận cắn vào lưỡi..."
Thang Ngũ Viên đành vờ như không nghe thấy gì, nhỏ giọng nói: "...Vậy ba hãy cẩn thận một chút..."
Cậu khẽ mấp máy môi, nhỏ giọng giải thích cho Thang Bá Đặc: "Ba lớn, chuyện này không liên quan gì tới Tống Kiêu Bạch, con với Tống Kiêu Bạch chỉ là bất đắc dĩ mới đánh dấu, cũng không xuất phát từ việc tự nguyện yêu đương, cho nên con sẽ không kết hôn với cậu ấy."
Thang Bá Đặc nhíu mày, giọng ông trở nên nghiêm túc: "Tiểu Ngũ, chắc con cũng hiểu rõ, trong tình hình hiện tại, kết hôn với Tống Kiêu Bạch mới là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa trước đó ba đã hỏi Tống Kiêu Bạch rồi, nó nói nó đồng ý kết hôn với con."
"Cậu ta... đồng ý?" Thang Ngũ Viên hơi kinh ngạc, ngập ngừng hỏi.
"Ừ, vừa nãy bác sĩ..." Thang Bá Đặc dừng một chút, vội vàng lúng túng đổi lời, "Tại sân vận động, ba đã hỏi qua nó, nó nói nó sẽ kết hôn với con, chỉ cần con đồng ý."
"Cậu ta làm vậy là vì muốn chịu trách nhiệm, nhưng con không thể làm như vậy." Thang Ngũ Viên khẽ nhíu mày, nhưng sau khi nghĩ lại, lại giãn ra. Tống Kiêu Bạch nói vậy có lẽ là để tạm thời an ủi ba lớn của cậu.
Thang Bá Đặc nghe cậu nói vậy, trong giọng nói không giấu được vẻ lo lắng, có chút bực dọc nói: "Tiểu Ngũ! Hiện tại con đã bị đánh dấu, nếu như mấy đứa không kết hôn, rất có thể con sẽ mất mạng!"
"Anh đừng kích động." Nguyên Thu giật lấy điện thoại, dịu dàng nói với Thang Ngũ Viên: "Tiểu Ngũ, từ nhỏ con đã tự lập, chẳng cần chúng ta phải lo lắng nhiều, có thể tự giải quyết mọi chuyện ổn thỏa. Năm đó con giấu chúng ta tham gia vào quân đội, sau khi chúng ta biết cũng đều ủng hộ con, những năm gần đây cũng chưa từng phản đối con làm chuyện gì. Nhưng lần này, Tiểu Ngũ, ba hi vọng con có thể gả cho Tống Kiêu Bạch."
"Ba ba..." Thang Ngũ Viên hơi kinh ngạc, trước giờ Nguyên Thu vẫn luôn có suy nghĩ phóng khoáng, trước nay chưa từng can thiệp vào chuyện của cậu. Đây là lần đầu tiên ông dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy để yêu cầu cậu làm một việc.
"Trong tình hình hiện tại, nếu như con không kết hôn với Tống Kiêu Bạch, nhất định sẽ phải rời khỏi quân đội, hơn nữa sẽ bị giam giữ hai năm. Như vậy mọi nỗ lực của con bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ biển, mà trong hai năm này chúng ta cũng không được nhìn thấy con. Trong quá trình người của quân đội thôi miên con sẽ gây tổn thương đến cơ thể của con, về sau thể lực con sẽ suy yếu, tổn thương rất lớn tới cơ thể con."
Thang Ngũ Viên cúi đầu nghe, những chuyện này, vào thời điểm cậu tham gia vào quân đội, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý. Thế nhưng tại thời điểm này cậu mới nhận ra, đây là một chuyện tàn nhẫn như thế nào đối với ba cậu.
Giọng Nguyên Thu dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Nếu như con muốn đi xóa bỏ dấu ấn, nên biết rằng tỉ lệ thành công của ca phẫu thuật cực kỳ thấp, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu như con xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ba cùng ba lớn con, còn có các anh trai em trai của con nữa, phải làm sao bây giờ?"
Nguyên Thu nói chuyện, cuối câu lại không kìm được mà nghẹn ngào. Từ trước đến nay ông đều dịu dàng, trầm ổn, cũng rất ít khóc, lại càng ít khi khóc trước mặt con mình.
Đôi mắt Thang Ngũ Viên đột nhiên đỏ lên, trong lòng đau xót: "Ba..."
Giọng Nguyên Thu có chút nghẹn ngào, ông ngừng một chút, lại nói tiếp: "Tống Kiêu Bạch đã đồng ý, Tiểu Ngũ, con cũng thử nói chuyện với cậu ấy một chút. Chúng ta không ép buộc cậu ấy, nếu như khiến cậu ấy khó xử thì thôi. Nhưng nếu như cậu ấy đồng ý, con đồng ý với ba ba, con cũng sẽ nghiêm túc xem xét có được không?"
Thang Ngũ Viên cắn chặt môi im lặng, một lúc sau mới trầm giọng nói: "Vâng..."
Cậu có thể từ chối nguyên soái Simon, cũng có thể từ chối ba lớn, nhưng cậu không thể từ chối ba ba, đặc biệt là khi ba ba dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói với cậu những chuyện này. Cậu cùng với mấy anh trai em trai đều do ba ba đánh đổi cả tính mạng để sinh ra, cậu phải trân trọng sinh mạng của mình.
Sau khi cúp điện thoại, cậu ngồi một mình trong phòng lặng lẽ suy nghĩ một lúc. Hiện tại cậu không có người mình thích, trong tương lai gần chắc chắn cũng sẽ không có. Cho dù cậu không muốn thừa nhận, hiện tại cậu với Tống Kiêu Bạch cũng đã có quan hệ mật thiết.
Nguyên soái Simon nói đúng một điểm, ngoại trừ Tống Kiêu Bạch không ai có thể khiến cậu chấp nhận khuất phục. Tống Kiêu Bạch là đối thủ của cậu, nhưng cũng là đối thủ mà cậu tôn trọng, cho nên khi cậu bị Tống Kiêu Bạch đánh dấu, trong lòng mới không thấy chán ghét.
Nếu như cậu và Tống Kiêu Bạch có thể kết hôn, như vậy sau khi kết hôn, cậu có thể tiếp tục ở lại quân đội, cũng không khiến ba và các anh em phải buồn lòng. Với cậu mà nói đúng là lựa chọn tốt nhất.
Cậu nghĩ hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm đứng dậy, gõ cửa phòng Tống Kiêu Bạch. Giống như lời ba ba nói, có lẽ trước tiên cậu có thể hỏi ý kiến của Tống Kiêu Bạch. Nếu như Tống Kiêu Bạch không đồng ý, cậu tuyệt đối sẽ không ép buộc. Nhưng nếu như Tống Kiêu Bạch đồng ý, cậu có thể hợp tác với Tống Kiêu Bạch, đổi lấy cơ hội tiếp tục ở lại quân đội.
Tống Kiêu Bạch đang nghe điện thoại, vừa mở cửa nhìn thấy là cậu thì hơi sửng sốt, sau đó nói với người ở đầu dây bên kia: "Cháu hiểu rồi, chú Đông, cám ơn chú."
Anh cúp điện thoại, nhường đường, nói với Thang Ngũ Viên: "Vào đi."
Thang Ngũ Viên theo vào phía sau anh, cậu ở đây mấy ngày, cũng đã quen thuộc mọi thứ ở đây nên tự nhiên tìm một chỗ trên ghế sô pha rồi ngồi xuống.
Hai tay cậu đặt trên đầu gối, những ngón tay khẽ cuộn tròn. Cậu nhớ tới lời mà sau đó phải nói với Tống Kiêu Bạch, cảm thấy có chút khó mở lời, không biết nên nói như thế nào.
Tống Kiêu Bạch mở tủ lạnh lấy đồ cho cậu uống, theo thói quen cầm một bịch dung dịch dinh dưỡng đưa cho cậu. Hai người ngẩn người một lúc, vô thức nhớ lại chuyện trong kỳ phát tình, đột nhiên cảm thấy không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
Tống Kiêu Bạch là người phản ứng đầu tiên, rụt tay về một cách không tự nhiên: "Tôi xin lỗi."
Anh quay lại lấy một lọ sữa chua khác đưa cho Thang Ngũ Viên.
Thang Ngũ Viên nhìn sữa chua trong tay: "..." Được thôi, cậu cắm ống hút vào uống. Mấy ngày nay bởi vì muốn bổ sung dinh dưỡng, Tống Kiêu Bạch luôn cho cậu uống các loại đồ uống làm từ sữa, cậu đã thành thói quen.
Tống Kiêu Bạch ngồi xuống đối diện cậu, tiện tay ném một thứ gì đó cho cậu. Cậu vừa cắn ống hút, vừa nhận lấy, nhìn một cái, không khỏi ngạc nhiên. Tống Kiêu Bạch ném cho cậu huy chương vàng kia. Cậu ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện vị trí trước đây đặt chiếc huy chương vàng giờ đã trống không.
"...Sao lại đưa cho tôi cái này?"
Tống Kiêu Bạch liếc mắt nhìn huy chương vàng trong tay cậu, như thể đó chỉ là một vật nhỏ không đáng nhắc đến, bình tĩnh nói: "Hiện tại cậu cần thứ này không phải sao? Năm đó nếu như tôi biết huy chương vàng này có ích cho cậu, tôi nhất định sẽ..."
Thang Ngũ Viên không vui vẻ nhíu mày, trừng mắt nhìn anh: "Tôi không cần cậu nhường tôi."
Trong mắt cậu, cố tình nhường là sự thiếu tôn trọng lớn nhất đối với đối thủ.
Tống Kiêu Bạch nhìn đôi mắt trợn tròn của cậu, vô thức cong môi: "Tôi không nghĩ sẽ nhường cho cậu. Tôi chỉ muốn nói, nếu như tôi biết cái huy chương vàng này quan trọng đối với cậu như vậy, khi đó tôi sẽ mời cậu cùng tôi đi bắt 'thủ lĩnh quân địch'. Tôi tin, cậu đã có năng lực ra khỏi rừng rậm, hẳn là cũng có năng lực bắt người với tôi. Như thế nhất định tôi có thể dễ dàng hơn rất nhiều, cậu cũng có thể giành được huy chương vàng cùng tôi."
Thang Ngũ Viên nhẹ gật đầu, rất hài lòng với việc Tống Kiêu Bạch không vì cậu là Omega mà coi thường cậu, cũng không coi cậu như một con thỏ trắng yếu ớt.
Cậu dùng ngón tay xoa nhẹ huy chương vàng trong tay. Tấm huy chương vàng được chia thành hai mặt, một mặt khắc biểu tượng của đế quốc, một mặt là biểu tượng của quân đội.
Những biểu tượng này là đại diện của vinh quang và uy quyền.
Cậu không ngờ rằng bây giờ Tống Kiêu Bạch lại ném huy chương vàng cho cậu dễ dàng như vậy.
Cậu im lặng một lúc, sau đó nhỏ giọng nói: "Chắc hẳn cậu cũng biết, tôi chỉ có mỗi huy chương vàng này thì cũng chẳng có ích gì. Căn cứ theo luật pháp của tinh tế, khi tôi là bạn đời của cậu, tôi mới có thể sử dụng huy chương vàng này."
Tống Kiêu Bạch gật đầu, nói một câu khiến cậu bất ngờ: "Chúng ta xem xét ngày kết hôn đi."
"Hả?" Thang Ngũ Viên kinh ngạc ngẩng đầu.
Tống Kiêu Bạch ngồi thẳng dậy: "Cái huy chương vàng này coi như lễ vật cầu hôn của tôi. Ngày mai đúng lúc là ngày nghỉ, chúng ta cùng đi chọn nhẫn cưới."
Đôi mắt trong veo của Thang Ngũ Viên chớp chớp, chốc lát vẫn chưa kịp phản ứng. Sao mà chủ đề lại chuyển thẳng sang việc mua nhẫn cưới rồi.
Tống Kiêu Bạch nở nụ cười: "Tôi đã đánh dấu cậu, tôi sẵn lòng cùng cậu vượt qua giai đoạn khó khăn này. Về phần sau khi kết hôn, nếu như cậu muốn, chúng ta sẽ chung sống cả đời. Nếu cậu muốn ly hôn, sau một thời gian chúng ta sẽ ly hôn, tôi đều có thể hợp tác."
Thang Ngũ Viên cảm động, hai mắt sáng lên, hỏi: "Chuyện này... có phải không hay lắm không?"
Môi mỏng Tống Kiêu Bạch cong lên: "Không có gì phải ngại cả, là tôi tự nguyện làm vậy."
Thang Ngũ Viên vui vẻ nở nụ cười, nhưng lại cảm thấy mình mắc nợ Tống Kiêu Bạch, không nhịn được hỏi: "Tôi có thể giúp gì cho cậu không?"
Nếu như cậu cũng có thể giúp đỡ Tống Kiêu Bạch thì tốt rồi. Như thế sẽ công bằng hơn với Tống Kiêu Bạch, cậu không muốn mắc nợ Tống Kiêu Bạch quá nhiều.
Tống Kiêu Bạch ngớ người một chút, trước đây anh cũng không nghĩ tới vấn đề này. Lúc này lại vô thức nhớ lại lời chú Đông nói qua điện thoại vừa rồi.
Chú Đông nói anh có thể ngửi được tin tức tố của Thang Ngũ Viên là bởi vì tin tức tố của anh và Thang Ngũ Viên có độ tương thích tuyệt đối 100%.
Loại tình huống này cực kỳ hiếm gặp. Những năm này chú Đông vẫn luôn tìm kiếm người có tin tức tố phù hợp với anh, chỉ tiếc là vẫn luôn không tìm thấy.
Nguyên nhân khiến khứu giác của anh bị mất không phải do vấn đề sinh lý bẩm sinh, mà do lúc mới sinh ra đã bị quá nhiều tin tức tố tấn công, nên muốn khôi phục khứu giác thì phải cần một người có độ tương thích tuyệt đối 100% với tin tức tố của anh giúp đỡ.
Nhưng người có độ tương thích tuyệt đối 100% với tin tức tố này có lẽ cả đời cũng khó mà gặp được. Chú Đông sợ anh có hy vọng rồi lại thất vọng nên chưa từng nói với anh chuyện này mà âm thầm tìm kiếm một mình.
Chú Đông mặc dù đã tìm mấy năm nay, nhưng trong lòng cũng biết tình huống này khó gặp, cho nên cũng không còn ôm hy vọng nào, ngược lại đang tìm cách khác để chữa trị cho anh.
Sau khi chú Đông nghe bên phía nguyên soái Simon nói rằng anh đánh dấu một Omega mà anh có thể ngửi được hương vị của Omega đó thì vô cùng kích động, bởi vì anh không chỉ gặp được người phù hợp 100% mà còn đánh dấu được. Quả thực là một sự kinh ngạc mừng rỡ tột độ.
Chú Đông nghe nói kỳ phát tình của Omega còn chưa qua đi, cho nên vẫn luôn kìm nén sự kích động trong lòng, không gọi điện thoại cho anh. Đến khi nghe nguyên soái Simon nói anh đã bắt đầu trở lại làm việc, liền gọi điện thoại cho anh, vừa vui vẻ vừa kích động giải thích cho anh, sau đó cẩn thận nói phương pháp điều trị cụ thể cho anh. Cho đến khi Thang Ngũ Viên tới, anh mới cúp điện thoại.
...
Thang Ngũ Viên ném hộp sữa chua đã uống xong vào thùng rác, thấy anh nãy giờ chưa nói gì, lại lặp lại: "Tôi có thể giúp gì cho cậu không? Tôi cũng muốn giúp cậu."
Tống Kiêu Bạch ngẩng đầu nhìn cậu, nhẹ gật đầu, trầm giọng nói: "...Có."
"Chuyện gì?" Thang Ngũ Viên vui vẻ ngước mắt, nếu như cậu cũng có thể giúp Tống Kiêu Bạch thì quá tốt rồi.
Tống Kiêu Bạch khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, ngẩng đầu nhìn cậu, hít một hơi thật sâu, mở miệng nói: "Mỗi ngày cho tôi ngửi tin tức tố của cậu mười lần, ôm năm lần, hôn ba lần, một lần vào buổi sáng và một lần vào buổi tối, lần còn lại thì bất cứ lúc nào... Còn có..."
Giọng anh dừng lại, nhìn thấy đôi mắt trong veo của Thang Ngũ Viên, anh không nói thêm nữa.
Chú Đông còn bảo anh tạo nút thắt bên trong Thang Ngũ Viên, càng nhiều càng tốt.