Chương 121: Quyết Đấu

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 121: Quyết Đấu

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỳ phát tình của Thang Ngũ Viên kết thúc sau ba ngày. Nhờ Tống Kiêu Bạch luôn chăm sóc rất cẩn thận, cùng với thể lực tốt của cậu, nên sau khi kỳ phát tình qua đi, cơ thể cậu dù có chút mệt mỏi rã rời nhưng vẫn có thể linh hoạt, tràn đầy sức sống.
Sau khi tắm nước nóng thoải mái, cậu cảm thấy mình như sống lại. Gần đây ngày nào cậu cũng dính lấy đối thủ của mình, cảm giác không giống cậu chút nào.
Cậu tùy tiện lau tóc vài lần, khóe miệng khẽ nở nụ cười, chỉnh lại cổ áo rồi nói với Tống Kiêu Bạch: "Mấy ngày nay cảm ơn cậu, tôi về trước đây."
Tống Kiêu Bạch ngẩng đầu nhìn Thang Ngũ Viên. Cậu vừa tắm xong, cả người thư thái, nhẹ nhõm. Lông mi cậu rất dài, đuôi mắt hơi hếch lên, khi không cười trông lạnh lùng, sắc sảo, đặc biệt là lúc cầm súng, cả người toát lên khí chất mạnh mẽ. Thế nhưng khi cậu ở trên giường, đôi mắt sáng ngời như đong đầy nước mắt, mềm mại lại yếu đuối, hoàn toàn khác hẳn bây giờ.
Thang Ngũ Viên thấy Tống Kiêu Bạch không nói gì, cho rằng mấy ngày nay anh đã tiêu tốn quá nhiều sức lực nên bây giờ "kiệt sức" không thể nói được. Cậu hơi cúi người vỗ nhẹ lên vai Tống Kiêu Bạch: "Cậu vất vả rồi."
Tống Kiêu Bạch ngửi thấy mùi hương thơm ngọt quen thuộc, còn chưa kịp hít sâu thì cậu đã đứng thẳng người, lùi về phía sau một bước, rất biết ý mà vẫy tay với Tống Kiêu Bạch: "Không cần tiễn đâu."
Tống Kiêu Bạch: "...!" Anh không hiểu sao lại cảm thấy như bị trêu đùa.
Thang Ngũ Viên mở cửa phòng, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Thang Bá Đặc lao nhanh như một cơn gió lên tầng. Sau khi nhìn thấy cậu, ông dừng bước, lập tức nước mắt lưng tròng, với những bước chân nặng nề đi tới, ôm vai cậu khóc lớn: "Tiểu Ngũ à! Hu hu hu! Tất cả là lỗi của ba lớn, là ba lớn không bảo vệ con thật tốt! Tiểu Ngũ của ba phải làm sao bây giờ!"
Thang Ngũ Viên nhìn bộ dạng đau lòng gần chết của ba lớn, vội vàng an ủi: "Ba lớn, con không sao cả, ba không cần lo lắng. Chẳng phải con đã được cứu về rồi sao? Con chỉ ở chỗ hải tặc hai ngày thôi, không hề bị thương chút nào. Hơn nữa, nhờ có chiếc vòng cổ mà ba tặng nên con mới được cứu nhanh chóng như vậy."
Thang Bá Đặc khóc càng lớn hơn, giống như trời sập vậy: "Tiểu Ngũ, con không cần an ủi ba, ba đều biết. Con khổ rồi! Tiểu Ngũ, con nói cho ba biết là tên khốn nạn nào đã đánh dấu con, ba nhất định phải gϊếŧ hắn!"
Ngày đó ông nghe cấp dưới của Tống Kiêu Bạch báo rằng Tiểu Ngũ không có chuyện gì, ông cho rằng Tiểu Ngũ không bị thương, nên ông mới ở lại xử lý xong bọn hải tặc rồi mới quay về.
Ông không nghĩ tới hôm nay vừa đến quân đoàn Kim Ưng thì nghe thấy chuyện Tiểu Ngũ bị hải tặc đánh dấu, lập tức như bị sét đánh ngang tai, chỉ hận không thể băm vằm lũ hải tặc kia thành trăm mảnh. Những đứa con và vợ của ông, đối với ông mà nói là sự tồn tại quý hơn cả mạng sống của mình. Hải tặc bắt nạt Tiểu Ngũ nhà ông như vậy, khiến ông còn đau đớn hơn việc bị cắt da thịt.
"...!" Thang Ngũ Viên ngơ ngác quay đầu nhìn sang người vừa bị gọi là "tên khốn nạn" Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch khẽ ho một tiếng, đi tới nói với Thang Bá Đặc: "Tướng quân Thang! Người đánh dấu Ngũ Viên là con."
"...! Hả?" Tiếng khóc của Thang Bá Đặc ngừng bặt, ông kinh ngạc ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Tống Kiêu Bạch.
Ông ngừng lại một lúc, lau nước mắt, trầm giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng."
Thang Ngũ Viên xấu hổ không muốn nói về quá trình đánh dấu, vì vậy Tống Kiêu Bạch đã kể lại tình huống lúc đó với Thang Bá Đặc.
Thang Bá Đặc nghe Tống Kiêu Bạch nói xong, trong lòng đột nhiên dâng lên sóng gió lớn, trên mặt ông biến đổi đủ mọi sắc thái, lúc vui lúc buồn, rồi lại trợn mắt nhìn Tống Kiêu Bạch: "Cậu đánh dấu Tiểu Ngũ nhà tôi?"
Tống Kiêu Bạch gật đầu, với thái độ chân thành: "Đúng vậy, tướng quân Thang."
Thang Bá Đặc hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, đáng tiếc cố gắng mấy lần đều không thành công. Ông không nhịn nổi mà hét lớn với Tống Kiêu Bạch: "Cậu ra đây với tôi, tôi muốn quyết đấu với cậu!"
Thang Bá Đặc hầm hừ nghĩ, cho dù Tống Kiêu Bạch bị ép phải làm hỏng cải trắng nhà ông, thì mình cũng không thể mất không như vậy! Đây là một trong bảy cây cải trắng quý giá nhất mà ông đã dày công nuôi dưỡng nhiều năm!
"Ba lớn! Ba đừng kích động." Thang Ngũ Viên nhíu mày khuyên nhủ.
Tống Kiêu Bạch ngăn cậu lại, lắc đầu, trầm giọng nói: "Chuyện này là do tôi sai, cứ để tôi cùng Thang tướng quân luyện vài đường quyền cước."
"Coi như thằng nhóc cậu biết điều." Thang Bá Đặc hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu đi ra ngoài.
"Vậy hai người tự biết chừng mực đấy." Thang Ngũ Viên nhún vai. Nếu Tống Kiêu Bạch đã đồng ý, cậu sẽ không nói gì nữa, dù sao cậu cũng tin tưởng ba lớn cậu biết chừng mực, sẽ không thật sự làm Tống Kiêu Bạch bị thương.
Thang Bá Đặc và Tống Kiêu Bạch ra sân vận động quyết đấu, còn Thang Ngũ Viên thì đi tìm nguyên soái Simon để xử lý vấn đề về thân phận của mình.
Thật ra, ngay từ khi cậu gia nhập quân đoàn Kim Ưng, nguyên soái Simon đã biết cậu là Omega, nên mới sắp xếp cậu làm chỉ huy. Bình thường chỉ huy sẽ chỉ huy trên chiến hạm, không cần trực tiếp tham gia tác chiến, do đó không có nguy hiểm, là vị trí thích hợp nhất cho Omega ở tiền tuyến.
Mặc dù nguyên soái Simon biết tình hình thực tế, nhưng dựa theo quy định của tinh tế, Omega vẫn không được phép gia nhập quân đội. Vì vậy trước kia cậu đã thỏa thuận với nguyên soái, nếu như cậu bị đánh dấu sẽ rời khỏi quân đoàn Kim Ưng.
Lúc đầu cậu đã sẵn sàng độc thân đến hết đời, nhưng tiếc là không ngờ đến chuyện ngoài ý muốn lần này, tất cả kế hoạch chỉ có thể tạm thời gác lại.
Câu nói đầu tiên của nguyên soái Simon khi nhìn thấy cậu là: "Cơ thể đã khỏe hơn chưa?"
"...! Dạ rồi ạ." Thang Ngũ Viên mặt đỏ bừng, lần đầu tiên nói với cấp trên về việc phát tình của mình, dù sao cũng có chút ngại ngùng, chỉ gật đầu nói: "Cám ơn nguyên soái đã quan tâm."
Nguyên soái Simon đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn cậu hỏi: "Cháu và Kiêu Bạch có chuyện gì vậy, sắp kết hôn rồi sao?"
Thang Ngũ Viên thấy vẻ đắc ý vì đã mai mối thành công một mối nhân duyên tốt đẹp phảng phất trên mặt nguyên soái. Cậu biết nhiều năm qua, nguyên soái vẫn luôn tin rằng cậu và Tống Kiêu Bạch cực kỳ xứng đôi, cho nên nếu như thật sự cậu với Tống Kiêu Bạch ở bên nhau, nhất định nguyên soái sẽ cảm thấy đó là nhờ con mắt tinh đời của ông năm đó đã sắp xếp hai người họ làm việc cùng nhau.
Cậu cảm thấy rất bất lực trước chuyện này, cũng hoàn toàn không đồng tình: "Ngài nghĩ nhiều rồi, lần này cháu và cậu ấy chỉ vì bị ép buộc không còn lựa chọn nào khác nên mới đánh dấu. Về sau cháu sẽ đến bệnh viện xóa bỏ dấu ấn, chúng cháu sẽ không kết hôn."
Vẻ mặt Nguyên soái trầm xuống, hai tay đan vào nhau, ngón tay trái vỗ nhẹ lên mu bàn tay phải, nhẹ nhàng nói: "Ngũ Viên, cháu chưa bao giờ là người bốc đồng, nhưng lần này lại không chút do dự rời khỏi chiến hạm chỉ vì Kiêu Bạch, cháu không nghĩ tới tại sao sao?"
Thang Ngũ Viên không đồng ý: "Chỉ vì cháu muốn cứu toàn đội mà hơi nóng vội thôi."
Nguyên soái Simon cau mày phản bác: "Trước kia ở trong quân đội, cháu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tìm bạn đời. Bây giờ thân phận của cháu đã bị lộ tẩy, nếu để cháu chọn một người bạn đời, cháu sẽ chọn ai? Hoặc là nói, ngoài Tống Kiêu Bạch ra, còn có ai khiến cháu cảm thấy nể phục?"
Nguyên soái Simon tin tưởng ông hiểu rõ Thang Ngũ Viên. Tính cách Thang Ngũ Viên trước giờ luôn muốn hơn người, hiếu thắng, cậu sẽ không ở bên một người kém cỏi hơn mình.
Thang Ngũ Viên bĩu môi. Mặc dù Tống Kiêu Bạch là người đồng trang lứa duy nhất khiến cậu cảm thấy nể phục, nhưng bọn họ là đối thủ, là đối thủ sao còn có thể trở thành bạn đời chứ?
Nguyên soái lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài: "Chuyện này đừng nói nữa. Hiện tại thân phận của cháu đã bị lộ tẩy, theo quy định của quân đội, cháu sẽ bị xử phạt giam giữ hai năm, đồng thời tiến hành thôi miên để cháu quên đi những ký ức trong quân đội những năm này, để tránh việc cháu không kiểm soát được mà tiết lộ cho Alpha tương lai của mình những bí mật của quân đội. Quân đội sẽ không cho cháu xuất ngũ cho đến hai năm sau, những điều này cháu đều biết chứ?"
Thang Ngũ Viên gật đầu, mím môi, cúi mắt xuống nói: "Cháu biết, khi cháu lựa chọn nhập ngũ, cháu đã chuẩn bị cho ngày này rồi."
Nguyên soái Simon lại thở dài một tiếng, tiếc nuối: "Nếu như năm đó cháu có thể giành được tấm huy chương vàng kia thì tốt rồi."
Phần thưởng quan trọng nhất của cuộc thi trong mỗi lần tốt nghiệp là tấm huy chương vàng đó. Tấm huy chương vàng đó không chỉ là một huy chương bình thường mà nó còn có tác dụng tương đương với 'kim bài miễn tử', đương nhiên trong những tội ác được đặc xá, không tính đến phản bội tổ quốc, xâm hại tính mạng người khác hoặc vi phạm kỷ luật quân đội ở mức nghiêm trọng.
Mục đích của cuộc thi đấu này ngoài việc tuyển chọn ra những người xuất chúng, còn là để giúp đỡ Omega.
Trong nhóm Omega có không ít người muốn gia nhập quân đội như Thang Ngũ Viên. Nếu có thể chiến thắng cuộc thi này và giành được huy chương vàng, điều đó cho thấy Omega này có thể sánh ngang với Beta hay Alpha, cũng chứng tỏ rằng Omega này có đầy đủ năng lực đảm nhiệm công việc của quân đội.
Trong trường hợp này, quân đội sẽ ngầm đồng ý cho Omega gia nhập quân đội, và có huy chương, Omega có thể sử dụng huy chương để miễn tội khi bị phát hiện thân phận.
Năm đó Thang Ngũ Viên liều mạng muốn thắng cuộc tranh tài, chính là để chuẩn bị cho ngày hôm nay, phải giành được huy chương vàng đó, nhưng tiếc là cuối cùng cậu đã thất bại.
Tuy nhiên, trong quá trình tranh tài cậu đã chứng minh được rằng cậu có năng lực chiến thắng, cho nên trước đó nguyên soái Simon mới có thể ngầm đồng ý cho cậu gia nhập quân đoàn Kim Ưng.
"Là do năng lực của cháu không bằng người khác." Mặc dù Thang Ngũ Viên tức giận việc Tống Kiêu Bạch giành được huy chương vàng, nhưng cũng không thể không thừa nhận Tống Kiêu Bạch quả thực hơn cậu một bậc, cậu thua một cách tâm phục khẩu phục.
Nguyên soái Simon là một người rất quý trọng nhân tài. Ông và Thang Bá Đặc lại là bạn bè nhiều năm, đương nhiên không đành lòng nhìn Thang Ngũ Viên bị giam giữ hai năm, thậm chí ngay cả trí nhớ cũng bị xóa sạch.
Ông cau mày và im lặng một lúc, sau đó suy nghĩ rồi nói: "Ngũ Viên, nhất định ta phải nhắc nhở cháu, huy chương vàng không chỉ có thể sử dụng cho bản thân mà còn có thể dùng cho bạn đời của mình trong quân đội. Nếu như cháu và Kiêu Bạch kết thành quan hệ bạn đời, nó đồng ý đưa huy chương vàng cho cháu, như vậy cháu có thể dùng huy chương vàng của nó để miễn tội."
"Hơn nữa nếu như cháu muốn ở lại quân đội tiếp tục công việc, như vậy Kiêu Bạch cũng là lựa chọn tốt nhất. Căn cứ theo quy định quân pháp của tinh tế, Omega có thể làm việc trong quân đội thì nhất định bạn đời Alpha của họ cũng phải là người trong quân đội."
Ông ngừng lại, xoa lông mày rồi nói tiếp: "Cháu là một chỉ huy, nếu muốn tiếp tục làm việc trong quân đội, theo quy định, bạn đời của cháu phải là thiếu tướng. Bởi vì những bí mật quân sự cháu biết, Alpha của cháu nhất định cũng phải biết, như vậy mới có thể cam đoan sẽ không có tình huống cháu bị tin tức tố áp chế, tiết lộ cho Alpha của cháu những bí mật quân sự."
Thang Ngũ Viên khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nguyên soái, cháu biết ngài muốn nói điều gì, nhưng cháu không thể để Tống Kiêu Bạch kết hôn với cháu chỉ bởi vì nguyên nhân này, cháu cũng không thể vì nguyên nhân này mà kết hôn với cậu ấy."
Cậu nói xong dụi mắt, kỳ phát tình vừa kết thúc, cậu còn có chút buồn ngủ.
Tướng quân Simon nhìn cậu dụi mắt, cho là cậu khó chịu mà muốn khóc, dù sao Omega sau khi bị đánh dấu không thể nào có chuyện không muốn gả cho Alpha. Cho nên ông nhẹ giọng nói: "Tinh tế có quy định, Alpha sau khi đánh dấu trọn đời Omega thì không thể từ chối việc cưới Omega đó. Nếu như cháu muốn kết hôn với Kiêu Bạch, có thể thương lượng với nó một chút! Có lẽ nó sẽ đồng ý."
Thang Ngũ Viên vẫn lắc đầu: "Lúc đánh dấu là cháu để Tống Kiêu Bạch đánh dấu cháu, hiện tại cháu không thể dùng lý do này uy hiếp cậu ấy."
Nguyên soái Simon gật đầu, không tiếp tục khuyên nhủ nữa. Ông cũng hiểu chuyện kết hôn nên dựa trên cơ sở tự nguyện của hai người. Mặc dù ông thấy hai đứa trẻ này không chỉ cực kỳ xứng đôi vừa lứa, mà còn đối xử với nhau rất tốt, thái độ khác thường với những người khác, ông luôn cảm thấy tình cảm giữa hai người họ không bình thường.
Ông thật sự rất hy vọng có thể se duyên Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên. Trước đó, Tống Kiêu Bạch đến báo tin về việc đuổi bắt hải tặc, đã từng đề cập tới việc mình có thể ngửi thấy tin tức tố của Thang Ngũ Viên. Sau khi ông biết chuyện này lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ Đông.
Nguyên soái Tống để lại một người con trai quý giá như vậy, khứu giác của Tống Kiêu Bạch vẫn luôn là điều mà những lão già như ông quan tâm. Sau khi bác sĩ Đông biết tình huống thì vui mừng khôn xiết, nói nếu như Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên kết hôn với nhau, rất có thể sẽ chữa khỏi khứu giác của Tống Kiêu Bạch.
Ông nghe xong đương nhiên rất vui mừng. Mặc dù ông không biết tình huống cụ thể, nhưng Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch ở cùng một chỗ thì tuyệt đối có trăm lợi mà không có một hại, có thể nói là tốt cho cả hai nên ông mới có thể thiết tha hy vọng hai người bọn họ có thể kết hôn với nhau.
Nhưng mà Thang Ngũ Viên đã nói như vậy, ông cũng không thể tiếp tục khuyên nhủ thêm nữa, chỉ nói: "Cháu về suy nghĩ kỹ càng, hai ngày nữa cho ta đáp án."
Thang Ngũ Viên gật đầu. Nguyên soái Simon cũng là có ý tốt, nếu cậu cứ từ chối thì không tốt lắm.
Lúc cậu trở về phòng, đúng lúc gặp được Tống Kiêu Bạch. Cậu dừng lại, quan sát Tống Kiêu Bạch từ trên xuống dưới. Tống Kiêu Bạch cử động bình thường, trên mặt cũng không có vết thương gì, xem ra không có chuyện gì.
Cậu lấy chìa khóa ra, vừa mở cửa vừa tiện miệng hỏi: "Ba lớn tôi đâu rồi? Sao cậu về sớm vậy?"
Tống Kiêu Bạch hiện vẻ khó xử, ngẩng đầu nhìn cậu: "Tướng quân Thang...!"
Thang Ngũ Viên nghe thấy sự do dự trong giọng nói của anh, ngừng việc mở cửa, quay đầu nhìn về phía anh: "Có chuyện gì vậy?"
"...! Tướng quân Thang bị căng cơ lưng."
Thang Ngũ Viên sửng sốt, kinh ngạc trợn tròn hai mắt: "Lưng! Bị căng cơ?"
Tống Kiêu Bạch gật đầu: "Sau khi tôi và tướng quân Thang đến sân vận động, ông ấy chỉ mới bắt đầu khởi động thì không cẩn thận bị căng cơ lưng. Tôi đành phải đưa ông đến bệnh viện, sau khi bác sĩ xoa bóp cho ông thì ông đã đỡ hơn một chút, hiện tại đã về nhà. Bác sĩ nói thời gian tới tướng quân Thang phải chú ý nghỉ ngơi nhiều, không được tiếp tục vận động mạnh, kiên trì đến bệnh viện trị liệu, qua một thời gian ngắn là sẽ tốt, cậu không cần quá lo lắng."
Thang Ngũ Viên: "...!"
Tống Kiêu Bạch do dự một chút, nói: "Cậu cứ giả vờ như không biết đi, tôi cảm thấy hình như tướng quân Thang cũng không muốn để cậu biết."
Thang Ngũ Viên trầm mặc một lúc lâu, mới hơi gật đầu. Cậu cảm thấy Tống Kiêu Bạch nói rất có lý, nếu như ba lớn biết rằng cậu đã biết, hẳn là sẽ khóc càng to hơn.