Chương 129

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Ngũ Viên nhìn Tống Kiêu Bạch, cười lạnh một tiếng: "Quân đoàn Ngân Hổ rõ ràng là lo lắng quân đoàn chúng ta không chịu tham gia cuộc thi đấu mà bọn họ tổ chức, nên mới muốn đến đây để ép buộc chúng ta tham gia."
Tống Kiêu Bạch khoanh tay trước ngực, khẽ nhướng mắt nhìn cậu nói: "Mặc kệ bọn họ làm như vậy vì lý do gì, đội trưởng của Ngân Hổ đã đích thân đến tìm chúng ta, lại còn báo cáo với nguyên soái rồi, vậy thì chúng ta chỉ có thể cố gắng phối hợp."
Alpha trời sinh đã có cảm giác áp chế mạnh mẽ, đặc biệt là khi Alpha tức giận, cảm giác áp chế này sẽ càng mãnh liệt hơn. Trên người Thang Ngũ Viên có dấu ấn của Tống Kiêu Bạch, cơ thể cậu tự động biết Tống Kiêu Bạch chính là Alpha của mình, vậy nên khi Tống Kiêu Bạch tức giận, cậu theo bản năng sẽ muốn nghe lời anh.
Thang Ngũ Viên thất thần trong khoảnh khắc, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cậu nghiến chặt răng dùng sức chống cự bản năng trong cơ thể.
"Nếu như bọn họ chỉ muốn chúng ta phối hợp, thì họ đã không làm việc đã rồi, báo cáo với nguyên soái trước rồi mới nói cho chúng ta!"
Thang Ngũ Viên nói xong câu cuối cùng, không khỏi tức giận gầm lên. Sân bãi của quân đoàn Kim Ưng không phải là không thể cho quân đoàn Ngân Hổ mượn, chỉ là thái độ của quân đoàn Ngân Hổ khiến cậu cảm thấy không hài lòng. Nếu như lần này mở ra tiền lệ, về sau những quân đoàn khác cũng bắt chước cách của quân đoàn Ngân Hổ, dùng loại phương pháp này để ép buộc bọn họ phối hợp, chẳng phải sẽ là tai họa khôn lường về sau sao? Cho nên cậu nhất định không thể cho phép chuyện này xảy ra, loại tiền lệ này không thể mở.
Bởi vì quá kích động, tin tức tố của cậu hơi tỏa ra. Trước kia do dán miếng che giấu nên sẽ không xảy ra tình huống như vậy, nhưng hiện tại mọi người đều biết cậu là Omega, mà cậu cũng đã bị đánh dấu rồi nên không cần cố gắng che giấu nữa, cậu liền không dán miếng che giấu nữa.
Mùi tin tức tố của cậu rất yếu, người khác chỉ có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, nhưng Tống Kiêu Bạch là Alpha của cậu, có thể cảm nhận được sự thay đổi tin tức tố của cậu ngay lập tức, vì vậy mùi hương anh ngửi thấy nồng hơn những người khác rất nhiều.
Vẻ mặt Tống Kiêu Bạch lập tức thay đổi, anh lặng lẽ liếc nhìn Thang Ngũ Viên, sau đó trầm giọng nói: "Tan họp!"
Anh đứng dậy, trong ánh mắt của mọi người đi tới nắm tay Thang Ngũ Viên rồi trực tiếp rời khỏi phòng họp.
Mọi người nhìn bọn họ rời đi cùng nhau, không ai phản đối, cũng không nói thêm gì nữa, miệng Chu Cường khẽ nhếch, nhưng cũng không dám nói gì.
Chờ sau khi bọn họ rời đi, người trong phòng họp lần lượt đứng lên đi ra ngoài, mặt ai nấy cũng bình thản, như thể tình huống như vậy là bình thường đến không thể bình thường hơn.
Chu Cường ngớ người một lát, nắm lấy liên lạc viên đang muốn đi ra ngoài, kinh ngạc hỏi: "Làm sao vậy? Thảo luận còn chưa có kết quả mà? Vì sao lại đột nhiên tan họp rồi?"
Dựa theo trình tự trước kia, tiếp theo chẳng lẽ không phải là nên cãi vã ầm ĩ lên sao? Thiếu tướng nói tan họp là tan luôn à?
Liên lạc viên vỗ vỗ vai Chu Cường, dùng khẩu khí "cậu vẫn còn non lắm" nói: "Rồi sẽ quen thôi."
"Quen? Chẳng lẽ trước kia cũng thường xuyên như vậy sao?" Chu Cường nhớ kỹ trước kia khi họp, tất cả mọi người đều cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, phân định thắng thua rồi mới tan họp.
Một thân tín của Tống Kiêu Bạch ở bên cạnh lắc đầu, thở dài nói: "Cậu vừa mới trở về, còn không biết. Vợ chồng khác cãi nhau, đều là đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa. Thiếu tướng và chỉ huy của chúng ta cãi nhau, chỉ huy chỉ cần khẽ ngoắc tay, thiếu tướng liền lập tức lẽo đẽo theo sau. Về phần kết quả tranh luận của bọn họ, ngày mai sẽ tự động nói cho chúng ta biết."
"Aizz, đột nhiên có chút nhớ lúc cãi nhau trước kia, lâu lắm rồi không đánh nhau, tay cũng ngứa ngáy một chút."
"Không phải sao, bây giờ cuộc họp trở nên yên bình như vậy, tôi vẫn có chút không quen, nhưng mà nói là đánh nhau đi, lại cảm thấy có chút lười biếng."
....
Mọi người bắt đầu bàn tán vài câu, nhóm thân tín của Thang Ngũ Viên đi tới, ánh mắt không vui nhìn bọn họ, "Lời của chỉ huy chúng tôi có lần nào không phải vì tốt cho thiếu tướng? Chỉ cần kết quả tốt, quá trình không quan trọng. Còn bây giờ trên dưới quân đoàn hòa hợp, còn có cái gì tốt hơn sao?"
Nhóm thân tín của Tống Kiêu Bạch gật đầu, giọng nói không còn mang theo đối chọi gay gắt giống trước kia, mà thản nhiên thừa nhận, "Cậu nói cũng đúng, cãi nhau không bằng uống rượu, cãi nhau tổn thương hòa khí, uống rượu cho sảng khoái còn hơn."
Thân tín Thang Ngũ Viên lại đấm nhẹ vào ngực hắn, cười vang nói: "Thằng nhóc này, thèm rượu thì nói thẳng ra đi, bày đặt lý do làm gì."
"Ha ha ha... Vẫn là cậu hiểu tôi. Đi, đi uống rượu, mọi người cùng nhau đi, hôm nay không say không về. Về phần chuyện của quân đoàn Ngân Hổ thì giao cho thiếu tướng và chỉ huy giải quyết, chúng ta đừng bận tâm."
"Đi, lần này đi đâu uống? Nói trước, lần này cậu cũng không được giả say nữa! Đừng nghĩ đến việc gạt chúng tôi cõng cậu về, tên nhóc cậu còn nặng hơn cả heo."
....
Chu Cường trơ mắt nhìn nhóm người trước kia như nước với lửa, bây giờ tất cả đều vai kề vai đi ra ngoài, vừa đi vừa nói về những chuyện thú vị liên quan đến rượu chè suốt một năm qua, quả thật giống như những người bạn thân.
Hắn ngây người nhìn một lúc, há to miệng kinh ngạc. Hắn mới đi vắng một năm ngắn ngủi mà thôi, từ trên xuống dưới của quân đoàn Kim Ưng sao lại có thay đổi lớn như vậy? Đâu rồi những đối thủ không đội trời chung? Đâu rồi những trận cãi vã nảy lửa?
"Chu Cường, nhanh lên đi! Nếu không thì chút nữa bọn họ sẽ uống cạn rượu, cậu không biết bọn họ uống giỏi đến thế nào đâu." Liên lạc viên đi tới cửa, quay đầu hướng hắn hô một tiếng.
"À... được." Chu Cường ngớ người đáp, lấy lại tinh thần, phát hiện người trong phòng họp đều đã đi hết, hắn đành phải vội vàng bước theo.
... Được rồi, không đánh nhau thì không đánh nhau, nhưng uống rượu thì nhất định hắn phải thắng bọn họ! Hắn không tin có người có thể uống giỏi hơn hắn!
...
Tống Kiêu Bạch nắm tay Thang Ngũ Viên suốt một đường trở về nhà. Hai người bọn họ vì để tiện cho việc đến quân đội nên đã mua một căn nhà rất gần quân đội.
Sau khi về đến nhà, cơn giận của Thang Ngũ Viên vẫn còn sót lại chưa tiêu. Vừa cởi giày xong thì không quan tâm nữa đi vào phía trong phòng, vừa đi vừa nói: "Chuyện quân đoàn Ngân Hổ muốn mượn sân huấn luyện, cuối cùng thì cậu muốn xử lý như thế nào?"
Tống Kiêu Bạch ngồi xổm người xuống, đặt giày lên giá xong, suy tư một hồi. Thay vì cố chấp như mọi khi, anh hạ giọng thỏa hiệp: "Ngày mai tôi sẽ đích thân đi nói với nguyên soái, gần đây thời gian huấn luyện của chúng ta gấp rút, không có thời gian chuyển sân khác, sau đó từ chối đề nghị của bọn họ."
Thang Ngũ Viên rất hài lòng với kết quả này, nhưng vẫn không khỏi hừ nhẹ một tiếng: "Vậy mà tôi lại không biết cậu trở nên tốt như vậy từ lúc nào. Còn thật sự muốn đồng ý đề nghị của quân đoàn Ngân Hổ, nếu là lúc trước, tôi muốn cậu đồng ý, cậu cũng sẽ không đồng ý."
Cậu đi vào trong phòng, cởi áo khoác ra tiện tay ném ở trên ghế sô pha.
Tống Kiêu Bạch đi theo phía sau cậu khẽ nhíu mày, lấy áo của cậu treo lên giá, vuốt phẳng, "Rõ ràng cậu đã dặn tôi là không được quá hấp tấp, phải thay đổi tính tình nóng nảy trước đây, cho nên lần này tôi mới nhân nhượng để tránh rắc rối, ai ngờ cậu lại phản đối chứ?"
Sau khi kết hôn, Thang Ngũ Viên đã nói với Tống Kiêu Bạch mấy lần, bảo anh không nên quá hấp tấp và bốc đồng, cho nên Tống Kiêu Bạch mới cố gắng thu lại tính khí. Lần này đối mặt với cách làm khác người của quân đoàn Ngân Hổ cũng không nổi giận ngay lập tức.
Thang Ngũ Viên quay đầu nhìn anh, "Tôi đã nói cậu không được bốc đồng, nhưng cậu cũng không thể để người khác lấn lướt như vậy! Nếu lần này cậu mở ra tiền lệ, về sau những quân đoàn khác cũng bắt chước, nếu hết người này đến người kia bắt cậu phải làm theo ý họ thì phải làm sao?"
Thang Ngũ Viên nói xong, liếc nhìn Tống Kiêu Bạch một chút, tức giận đùng đùng tiện tay ném mũ lên bàn. Bởi vì Tống Kiêu Bạch có chứng ám ảnh sạch sẽ, cho nên sau khi kết hôn, mỗi lần Tống Kiêu Bạch chọc cậu giận, cậu đều thích cố tình làm bừa bộn mọi thứ để chọc tức Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của cậu, khẽ cong môi, thu lại mũ của cậu, treo nó bên cạnh mũ của mình ở phòng để quần áo, đi tới xoa xoa cái đầu của cậu, dịu dàng nói: "Được, tôi đã biết."
Tóc Thang Ngũ Viên khác với anh, mềm mượt đến không ngờ, khi Tống Kiêu Bạch không có chuyện gì làm thì luôn thích đưa tay ra xoa xoa.
Thang Ngũ Viên được vuốt ve, cuối cùng cũng bình tĩnh lại không ném đồ nữa. Mặc dù vội vàng đẩy tay Tống Kiêu Bạch ra, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên, tâm tình khá hơn một chút, "Tôi muốn ăn dưa hấu."
"Được." Tống Kiêu Bạch cởi áo khoác xuống, xắn tay áo lên, đi vào phòng bếp tự tay cắt một đĩa dưa hấu, sau đó bưng trở lại.
Dưa hấu vừa lấy ra khỏi tủ lạnh, mát lạnh sảng khoái. Thang Ngũ Viên ăn một miếng, cuối cùng cũng cảm thấy cơn giận trong lòng đã hoàn toàn tan biến. Cậu nuốt xuống miếng dưa hấu, nhìn Tống Kiêu Bạch có chút khó chịu hỏi: "Sao cậu lại không ăn?"
Ăn miếng dưa hấu trong miệng, trong lòng cậu không khỏi nhớ đến lần cùng Tống Kiêu Bạch ăn dưa hấu ở bệnh viện. Cậu không nhịn được cười trộm, mối quan hệ giữa cậu và Tống Kiêu Bạch dường như cũng bắt đầu thay đổi từ lúc đó.
Tống Kiêu Bạch khẽ cong môi, vươn tay gạt hạt dưa hấu dính trên má cậu, ném vào trong thùng rác, "Tôi không ăn, hôm nay uống nhiều nước, hiện tại không đói bụng."
"Sao cậu lại uống nhiều nước thế." Thang Ngũ Viên nhớ tới cái vẻ uống nước ừng ực hết ly này đến ly khác của Tống Kiêu Bạch, không nhịn được hỏi ra.
Tống Kiêu Bạch nghe cậu hỏi vậy, hơi nhướng mày, không khỏi nhéo má cậu một cái, "Cậu nói xem tôi uống nhiều nước như vậy là vì sao? Chẳng phải vì sáng nay cậu cứ nhất quyết đòi làm bữa sáng sao."
Thang Ngũ Viên nhớ bữa sáng hôm nay, không khỏi lè lưỡi. Sáng nay cậu dậy sớm, hứng thú dâng trào, muốn thử tự tay làm bữa sáng. Kết quả cậu bỏ nhiều muối quá, mặn không tài nào ăn nổi. Cậu chỉ nếm thử một miếng, nhanh chóng từ bỏ, cuối cùng bữa sáng cậu làm chẳng ăn được miếng nào, toàn bộ đều do Tống Kiêu Bạch ăn hết.
Cậu nhỏ giọng lầm bầm một câu, "Tôi cũng đâu có ép cậu ăn..."
"Là chính tôi muốn ăn." Tống Kiêu Bạch gật đầu, nhìn thấy cậu có chút mất mát cúi đầu, vội vàng mặt không đỏ, tim không đập, nói dối không chớp mắt rằng: "Thật ra bữa sáng hôm nay trừ việc hơi mặn một chút thì ăn rất ngon, lần đầu tiên vào bếp mà cậu đã làm tốt đến thế, thật sự rất có năng khiếu."
Thang Ngũ Viên nghe anh nói vậy, lập tức vui vẻ ngẩng đầu lên, cắn một miếng dưa hấu, hai mắt sáng rỡ nói: "Nếu cậu thích, buổi sáng ngày mai tôi sẽ làm cho cậu ăn tiếp."
Tống Kiêu Bạch im lặng một lát, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, chậm rãi hỏi: "Có làm phiền cậu quá không? Chúng ta còn phải đi làm, không cần rườm rà như vậy đâu."
...Thật ra không làm cũng được.
Thang Ngũ Viên không thèm để ý chút nào xua tay, "Không phiền không phiền, sáng tôi dậy sớm chút là được."
Tống Kiêu Bạch đỡ trán, âm thầm hạ quyết tâm, xem ra sau này buổi sáng phải để Thang Ngũ Viên "bận bịu một chút", đến nỗi không còn chút sức lực nào để nghĩ đến chuyện làm bữa sáng nữa.