Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 128: Mọi thứ đều thay đổi
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một năm sau, Chu Cường kéo vali, đứng trước cổng quân đoàn Kim Ưng hít một hơi thật sâu. Cuối cùng, hắn cũng đã trở về từ cái nơi khỉ ho cò gáy kia!
Suốt một năm qua, hắn vẫn luôn làm nhiệm vụ bên ngoài, chưa một lần trở về quân đội. Điều hắn nhớ đến nhiều nhất chính là thiếu tướng. Sau khi thiếu tướng kết hôn với chỉ huy, hắn đoán hai người họ cứ ba ngày lại cãi nhau hai ngày, không biết thiếu tướng có bị thương hay không.
Vừa đi vào quân đội, hắn vừa thầm nghĩ. Thiếu tướng vốn là người không hiểu chuyện tình cảm, nhiều năm như vậy chỉ biết huấn luyện, đánh trận, nhìn là biết chẳng biết xót vợ. Hắn đoán sau khi thiếu tướng và chỉ huy kết hôn, thiếu tướng sẽ lạnh nhạt với chỉ huy đến mức nào. Cũng không biết trải qua một năm "rèn giũa", tính tình của chỉ huy có tốt hơn chút nào không.
Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, các binh sĩ đều đang đổ về nhà ăn. Người ra kẻ vào tấp nập, không ít người nhận ra hắn, tất cả đều vui vẻ chào hỏi hắn. Đã lâu không gặp, Chu Cường cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác vui vẻ như được về nhà.
Hắn ngửi thấy mùi thơm của cơm chín từ xa truyền đến, bất giác nuốt nước bọt. Thứ hắn nhớ nhất trong một năm qua là món thịt chiên giòn ở nhà ăn quân đội. Hôm nay, hắn nhất định phải ăn một bữa thật ngon!
Hắn lần theo mùi thơm, bước chân không khỏi nhanh hơn, lao thẳng đến quầy phát cơm. Đáng tiếc, trong khay đồ ăn đã trống rỗng. Thịt chiên giòn vẫn luôn là món được yêu thích nhất ở quân đoàn Kim Ưng, đã sớm bị vét sạch.
Hắn ngửi thấy mùi thơm, thèm đến chảy nước miếng. Ngẩng đầu lên, hắn đúng lúc nhìn thấy thiếu tướng đang bưng thức ăn lên tầng. Hai mắt hắn không khỏi sáng rực lên, nhìn chằm chằm, trong tay thiếu tướng đang cầm một khay thức ăn.
Chu Cường vui mừng khôn xiết, vội vàng xông lên tầng hai, vui vẻ hô lên: "Thiếu tướng! Tôi đã về."
Tống Kiêu Bạch đặt một khay thức ăn ở chỗ mình, một khay ở vị trí đối diện. Nghe thấy tiếng của Chu Cường thì hơi ngẩng đầu.
Anh nhìn thấy Chu Cường cũng không quá kinh ngạc. Chu Cường có thể hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn và quay trở lại quân đội nhanh như vậy, chính là vì anh đã gọi Chu Cường về. Cho nên, anh đã sớm biết tin Chu Cường sẽ về đơn vị hôm nay, chỉ là vốn Chu Cường phải đến chiều mới trở lại, anh không nghĩ tới Chu Cường sẽ về sớm như vậy.
Anh quan sát Chu Cường từ trên xuống dưới, thấy Chu Cường ngoại trừ bị rám nắng một chút, cơ thể vẫn rất khỏe mạnh, không có bị thương gì. Thế là yên tâm, anh vỗ vai Chu Cường, khẽ cười: "Hoan nghênh về đơn vị. Đúng lúc buổi chiều có cuộc họp, cậu hãy báo cáo một chút về tình hình nhiệm vụ lần này."
"Rõ, thiếu tướng!" Chu Cường vui vẻ chào kiểu nhà binh, liếc mắt nhìn thấy bên trong khay cơm đối diện Tống Kiêu Bạch có thịt chiên giòn, đôi mắt hắn không khỏi càng sáng rực hơn. "Thiếu tướng, đây là cơm ngài để dành cho tôi sao? Sao ngài biết tôi sẽ về sớm?"
Thiếu tướng nhất định là biết hắn thích ăn thịt chiên giòn, cho nên mới để đầy thịt chiên giòn vào khay cơm. Hắn phấn khởi cầm đũa, thèm thuồng chĩa đũa về phía thịt chiên giòn. Ngay lúc đũa của hắn sắp chạm vào, thiếu tướng đè tay hắn xuống.
Hắn dừng tay lại, nghi ngờ ngẩng đầu, "Làm sao vậy, thiếu tướng?"
Tống Kiêu Bạch giật lấy đôi đũa trong tay hắn, đẩy tay hắn ra, bình thản nói: "Không phải đưa cho cậu ăn. Muốn ăn thì xuống dưới tầng mà ăn."
"...Vậy cái đó là cho ai?" Chu Cường sững sờ mở to mắt, nhất thời không nghĩ ra còn có khay thức ăn của ai đặt đối diện thiếu tướng. Từ trước đến giờ, thiếu tướng vẫn luôn ăn cơm một mình, hắn còn tưởng rằng vì hôm nay hắn trở về nên thiếu tướng mới đặc biệt cho phép hắn ăn cơm ở đây.
"Đương nhiên là cho tôi." Một giọng nói không hài lòng vang lên sau lưng Chu Cường.
Chu Cường nghe thấy âm thanh quen thuộc, quay đầu lại thì thấy gương mặt vẫn sáng láng như xưa của Thang Ngũ Viên. Hắn sững sờ hai giây, hai mắt nhìn thẳng vào Thang Ngũ Viên, không khỏi nhìn kỹ thêm vài lần.
Sao hắn có cảm giác một năm qua đi, chỉ huy chẳng những không bị thiếu tướng tra tấn đến hốc hác, xanh xao, ngược lại còn được chăm sóc càng ngày càng tươi tắn, khuôn mặt trắng nõn, hồng hào, dịu dàng, hai má phúng phính như bóp ra nước được.
Thang Ngũ Viên cầm trong tay hai chai nước, một chai để trước mặt Tống Kiêu Bạch, một chai để trước mặt mình, sau đó ngẩng đầu trừng mắt nhìn Chu Cường: "Cậu vừa mới quay trở về đã muốn cướp thịt chiên giòn của tôi?"
Chu Cường há to miệng, còn chưa kịp nói thì đã thấy Tống Kiêu Bạch đột nhiên không nói một lời nào mà ngồi xổm xuống. Hắn giật mình thon thót, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một màn khiến hắn kinh hãi!
Vậy mà thiếu tướng lại đang buộc dây giày cho chỉ huy! Hơn nữa, buộc một cách vô cùng tự nhiên! Động tác thuần thục giống như đã buộc không biết bao nhiêu lần rồi.
Hắn ngạc nhiên mở to hai mắt. Cái này... cái này... cái này... Làm sao có thể? Là thế giới này thay đổi, hay là mắt hắn bị hoa? Thiếu tướng... buộc dây giày cho chỉ huy?
Trong phòng ăn nhiều người như vậy, thiếu tướng làm như vậy sẽ rất tổn hại đến uy phong của mình chứ! Đây chính là thiếu tướng cao cao tại thượng, không gì không làm được, hoàn mỹ không tì vết của hắn đó! Sao có thể làm chuyện như vậy?
Hắn hoảng sợ nhìn chung quanh, lại phát hiện mọi người vẫn bình thản, giống như đã quen như cơm bữa vậy. Tất cả đều chỉ liếc mắt nhìn qua rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm, chỉ có vẻ mặt hoảng sợ của hắn là có vẻ hơi đường đột.
... Hả?
Hắn sững sờ tại chỗ, im lặng một lúc. Hắn thấy rất khó hiểu trước phản ứng của mọi người, không khỏi thắc mắc: "Chẳng lẽ hắn quá nhạy cảm rồi sao? Thiếu tướng buộc dây giày cho chỉ huy thật ra là chuyện rất bình thường?"
Hắn nhìn Thang Ngũ Viên, quan sát từ trên xuống dưới, không nhịn được hỏi: "Chỉ huy, eo của ngài bị thương sao?"
"Không có." Thang Ngũ Viên nhìn hắn, sau đó cúi đầu nói với Tống Kiêu Bạch: "Tôi không muốn thắt nơ, ẻo lả quá."
Tống Kiêu Bạch dường như khẽ cười, không nói nhiều, chỉ gỡ cái nơ ra, rồi buộc lại. Lần này, anh nghe lời không thắt nơ nữa.
Chu Cường thu cảnh này vào mắt, không khỏi nghẹn lời, càng thêm nghi ngờ, quan sát Thang Ngũ Viên: "Vậy cánh tay ngài bị thương sao?"
"...Cơ thể của tôi rất khỏe mạnh, không bị thương, không bị cảm, cũng không sốt." Thang Ngũ Viên im lặng nhìn hắn: "Có vấn đề gì không?"
Chu Cường im lặng một lúc, đột nhiên vui vẻ nói: "Chẳng lẽ là ngài mang thai sao? Mấy tháng rồi? Có biết là trai hay gái không?"
Thang Ngũ Viên nghe hắn nói xong, khuôn mặt đỏ bừng lên, thấp giọng gầm nhẹ: "Không có!"
Chu Cường thất vọng gãi đầu, không nhịn được trực tiếp hỏi ra nghi ngờ lớn nhất trong lòng: "Vậy sao thiếu tướng phải thắt dây giày cho ngài vậy?" Trong lòng hắn, chút chuyện nhỏ như vậy tự mình có thể làm được, huống chi Thang Ngũ Viên là quân nhân, loại việc nhỏ như này hoàn toàn có thể tự mình làm được mà không cần người khác.
Thang Ngũ Viên thông cảm nhìn hắn, vỗ vai hắn: "Có thời gian thì tìm người yêu đi."
"..." Chu Cường cảm thấy mình bị tổn thương. Hắn cũng muốn yêu đương mà! Thế nhưng trong quân đội đều là mấy tên cao to thô kệch, hắn biết tìm đâu ra!
Thang Ngũ Viên chẳng có chút đồng cảm nào ngồi xuống, cầm đũa lên, đưa một miếng thịt chiên giòn vàng óng ánh vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm, bắt đầu ăn.
Chu Cường đứng ở bên cạnh, nhìn mà đỏ mắt, không kìm được nuốt nước miếng ừng ực. Một năm qua hắn ở bên ngoài không có nổi một bữa cơm ra hồn. Nghĩ đến đống lương khô thô ráp kia, rồi lại nhìn miếng thịt chiên giòn rụm trước mặt, bụng hắn không nhịn được mà kêu lên.
Tống Kiêu Bạch đứng lên, chậm rãi dùng khăn ướt lau tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chu Cường: "Đi ăn cơm đi, có việc gì thì chiều họp rồi nói tiếp."
Đôi mắt Chu Cường dán chặt vào miếng thịt chiên giòn không rời, tội nghiệp nói: "Thiếu tướng, một năm không gặp, tôi có rất nhiều chuyện muốn báo cáo, không thì tôi cũng ăn ở đây luôn đi?" Như vậy hắn có thể nhân cơ hội cướp mấy miếng thịt chiên giòn từ chỉ huy. Một năm không được ăn, hắn thèm đến phát điên.
Tống Kiêu Bạch lắc đầu, từ chối một cách không thương tiếc, nói với giọng điệu công vụ: "Thời gian ăn cơm không nói công vụ. Nếu có chuyện gì thì sau buổi họp chiều, cậu có thể đến phòng làm việc của tôi nói tiếp."
"...Rõ." Chu Cường không cam tâm liếc mắt nhìn Thang Ngũ Viên đã ngồi xuống bắt đầu ăn thịt chiên giòn, trong lòng không ngừng ao ước.
Hắn mang theo trái tim tan vỡ, lề mề xoay người đi xuống tầng dưới. Hắn đi vài bước rồi lại quay đầu nhìn lên. Thiếu tướng đã ngồi xuống trước mặt chỉ huy, đang gắp miếng thịt chiên giòn trên khay của mình đút cho chỉ huy, còn dịu dàng nhỏ giọng hỏi ăn có ngon không.
Chu Cường phát hiện, một năm qua, quan hệ của thiếu tướng và chỉ huy chẳng những không giống như hắn vẫn nghĩ, mà chỉ huy sau khi kết hôn, còn có vô vàn thịt chiên giòn để ăn.
Thực sự khiến... họ Chu ao ước...
...
Chu Cường mặc dù không ăn được thịt chiên giòn của Tống Kiêu Bạch, nhưng ở nhà ăn dưới tầng, hắn đã quét sạch thịt chiên giòn của những huynh đệ khác, cuối cùng vỗ vỗ bụng mình, cảm thấy rất hài lòng.
Buổi chiều lúc họp, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hình ảnh quen thuộc ngày xưa của thiếu tướng và chỉ huy, bởi vì thiếu tướng và chỉ huy lại giống như trước đây, trong lúc họp một lời không hợp liền bắt đầu tranh cãi.
Khi hắn nhìn thấy Thang Ngũ Viên nổi giận đùng đùng vỗ bàn một cái, đôi mắt bỗng sáng rực lên. Đây có phải là lại muốn đánh nhau rồi không? Đây mới là quân đoàn Kim Ưng mà hắn quen thuộc!
Thang Ngũ Viên không chú ý tới ánh mắt đang sáng rực của hắn, mà híp mắt nhìn Tống Kiêu Bạch, giọng điệu lạnh lẽo lớn tiếng nói: "Quân đoàn Ngân Hổ muốn đến tranh tài là chuyện của bọn họ, dựa vào cái gì mà chúng ta phải để họ tiến hành ở đây?"
Tống Kiêu Bạch cau mày, ánh mắt cũng trầm xuống nhìn cậu: "Lãnh đạo của quân đoàn Ngân Hổ nói sân huấn luyện của bọn họ không lớn bằng sân bãi chúng ta, cho nên muốn tới sân bãi của ta để mượn địa điểm thi đấu."
"Họ nói mượn thì cho mượn ngay sao, dựa vào cái gì? Họ nghĩ họ là ai?"
"Chỉ là một trận tranh tài mà thôi, sẽ không mất nhiều ngày."
"Một trận tranh tài mà thôi? Cho dù họ chỉ chiếm dụng sân bãi một ngày cũng không được! Đây là vấn đề tôn nghiêm của quân đoàn ta! Tuyệt đối không thể dễ dàng thỏa hiệp như vậy, cũng tuyệt đối không thể nhượng bộ!"
...
Bầu không khí trong phòng họp dần trở nên căng thẳng theo sự giằng co của bọn họ.
Chu Cường ngồi ở một bên, có chút phân vân không biết có nên đứng lên giúp thiếu tướng nói chuyện như trước hay không. Dù sao hiện tại chỉ huy là bạn đời của thiếu tướng, nói nghiêm túc thì hình như cũng coi như là người một nhà.
Hắn quay đầu nhìn về những người khác trong phòng, chỉ thấy những người khác đều ngồi vững như núi Thái Sơn. Thân tín của thiếu tướng và thân tín của chỉ huy không có vẻ gì là muốn tham gia vào cuộc cãi lộn chút nào, ngược lại bọn họ giống như bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài vậy, đối với cuộc cãi vã giữa thiếu tướng và chỉ huy làm như không thấy gì.
Hắn len lén vuốt trán, cảm thấy một năm qua đi, dường như mọi thứ đều khác xa so với những gì hắn nghĩ.
Hắn mấp máy môi, đành phải tiếp tục thành thật ngồi với mọi người, tạm thời án binh bất động. Tuy nhiên, ánh mắt của hắn vẫn luôn dán chặt vào thiếu tướng và chỉ huy, chỉ cần họ khẽ động thủ, hắn liền lập tức xông lên... Về phần giúp ai, hắn còn chưa nghĩ ra.
Dù sao đều là người một nhà, giúp ai thì cũng đều giống nhau.