Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 143
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong hai ngày thi đại học, ngoài buổi sáng đầu tiên Hạ Thừa Lãng đến nhà buộc vòng tay chỉ đỏ cầu nguyện cho Thang Lục Viên, trong thời gian còn lại, hai người họ không gặp nhau để tránh làm ảnh hưởng đến việc thi cử của đối phương.
Sau khi hoàn thành môn thi cuối cùng, Thang Lục Viên đứng ở cổng trường thở phào nhẹ nhõm. Hai ngày thi trùng vào mùa mưa, trời mưa rả rích suốt hai ngày khiến khẩu hiệu "Học không bao giờ là đủ" khắc trên cổng trường cũng bị mưa xói mòn gần hết.
Kỳ thi đại học vừa kết thúc, bầu trời quang đãng, những đám mây đen tan biến, gió bắt đầu nổi lên, thổi không ngừng cuốn đi những chiếc lá rụng trên mặt đất, khiến thời tiết oi bức cũng trở nên dịu mát hơn đôi chút.
Thang Lục Viên đưa cổ tay lên, nhìn hai chiếc vòng tay chỉ đỏ cầu nguyện dưới ánh nắng mặt trời. Một chiếc ghi "Cao khảo thuận lợi", chiếc còn lại ghi "Cao khảo tất thắng".
(*) Cao khảo: cách gọi Kỳ thi Tuyển sinh Đại học Toàn Quốc bên Trung
Hai chiếc vòng tay này, một chiếc là Tiểu Thất tặng cậu, chiếc còn lại do Hạ Thừa Lãng tự tay đeo cho cậu.
Không biết Tiểu Thất tìm thấy vòng tay chỉ đỏ cầu nguyện này ở đâu, cậu ấy mua tặng mỗi người một chiếc cho các huynh đệ và Thịnh Sầm. Hạ Thừa Lãng nhìn thấy vòng tay trên cổ tay Thịnh Sầm, cũng không nhịn được mua một chiếc cho Thang Lục Viên, vì thế, trên tay Thang Lục Viên có hai chiếc.
Thang Lục Viên vẫn nhớ rõ vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Thừa Lãng khi đeo vòng tay chỉ đỏ cho cậu vào sáng hôm qua. Hạ Thừa Lãng nói: "Tuy tôi không mê tín, nhưng nếu sợi dây đỏ này có thể mang lại cho cậu chút may mắn, thì cũng là điều tốt."
Thang Lục Viên mỉm cười, lúc ấy chỉ cảm thấy dáng vẻ vội vàng của Hạ Thừa Lãng có chút đáng yêu, giờ nhớ lại, trong lòng cậu lại cảm nhận được một sự dịu dàng ngọt ngào.
Cậu ngẩng đầu nhìn dòng người qua lại xung quanh, trong lòng đột nhiên dâng lên một khát khao mãnh liệt, cậu vô cùng muốn gặp Hạ Thừa Lãng.
Đáng tiếc Hạ Thừa Lãng lại không ở đây. Cậu và Hạ Thừa Lãng không được phân cùng điểm thi, cậu thi ở trường này, còn Hạ Thừa Lãng thi ở một trường khác.
Cậu không kiềm chế được xúc động trong lòng, nhấc chân bước nhanh về phía nhà. Cậu có cảm giác mãnh liệt rằng Hạ Thừa Lãng nhất định đang chờ cậu ở một nơi nào đó.
Cậu có rất nhiều điều muốn nói với Hạ Thừa Lãng. Cậu muốn nói cho dù bọn họ không thi đậu cùng một trường cũng không sao cả, cho dù chỉ là một thành phố, một khu học xá cũng không sao, cậu muốn được ở gần Hạ Thừa Lãng, cậu không muốn rời xa Hạ Thừa Lãng.
Cậu đi vài bước, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Trần Thiệp đang ở một cửa hàng tiện lợi gần trường. Trần Thiệp đang đứng ở cửa ăn kem que, hắn vẫn đang mặc đồng phục, đầu tóc hơi bù xù, chắc là do hắn tự vò đầu bứt tai trong lúc chạy đến trường thi. Hắn cắn que kem rột rột, vẻ mặt vui mừng như vừa thoát khỏi biển khổ. Cặp sách của hắn bị ném sang một bên, dường như không có ý định nhặt lên.
Kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc đối với nhiều người chẳng khác nào một sự giải thoát, một sự tự do, và cách thức ăn mừng nào cũng có.
Thang Lục Viên mỉm cười, định bước tới chào hỏi, nhưng ánh mắt cậu bỗng co rút lại, dừng bước.
Một người đàn ông cao to lực lưỡng đi ra từ trong cửa hàng, hắn ta cầm cây kem giống Trần Thiệp, cắn một miếng rồi đi đến bên cạnh huých vào cánh tay Trần Thiệp.
Ban đầu Thang Lục Viên cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng ngay sau đó đã nhớ ra mình đã từng gặp người đàn ông này ở đâu.
Người đàn ông này là thủ lĩnh của nhóm Alpha đã bao vây Hạ Thừa Lãng khi đó. Lúc đó Thang Lục Viên đã nói chuyện trực tiếp với hắn, vì vậy cậu vẫn có chút ấn tượng. Nhưng người đàn ông đó lúc này lại khác hẳn, trên mặt nở nụ cười thật thà chất phác, trông giống một thanh niên bình thường, hoàn toàn không giống tên côn đồ xấu xa chuyên bắt nạt kẻ yếu ngày nào. Hơn nữa hắn ta có vẻ rất quen thuộc với Trần Thiệp, còn đứng chung một chỗ nói cười vui vẻ, dường như không hề có chút xa cách nào.
Thang Lục Viên cau mày nghi ngờ. Hạ Thừa Lãng và Trần Thiệp có quan hệ tốt như vậy, sao Trần Thiệp lại có thể thân thiết với kẻ đã bắt nạt Hạ Thừa Lãng trước đây như vậy? Cậu cũng chưa từng nghe Hạ Thừa Lãng nói hắn và kẻ đó đã hòa giải mà.
Thang Lục Viên càng nhíu chặt mày, như thể có điều gì đó sắp vỡ lẽ, nhưng cậu không muốn tin vào điều đó, thậm chí còn cảm thấy có chút hoảng sợ và kháng cự.
Cậu cụp mắt, từng bước một đi tới. Trần Thiệp đang quay lưng nói chuyện với người đàn ông kia, không để ý thấy cậu đang đến gần.
Người đàn ông kia cũng không nhìn thấy Thang Lục Viên. Anh ta lấy một thứ từ trong túi ra đưa cho Trần Thiệp: "Mày giúp tao đưa cái này cho Hạ ca đi, Hạ ca sợ bị lộ, cũng không cho tao gặp nó."
Ánh mắt Thang Lục Viên co rút lại, trong nháy mắt dừng bước. Ánh mắt cậu rơi vào thứ đồ trên tay người đàn ông kia, đó là thuốc giả Omega. Mặc dù cậu chưa từng thấy thứ này ngoài đời thực, nhưng cậu đã đọc về thứ này trong sách y học rất nhiều lần.
Thuốc giả Omega, dùng cho Alpha hoặc Beta muốn giả làm tin tức tố của Omega.
Một điều gì đó chợt lóe lên trong tâm trí cậu, cậu hơi lảo đảo, phải dựa vào bức tường bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững được.
Trần Thiệp nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại, nhìn thấy người phía sau chính là Thang Lục Viên, sắc mặt hắn thay đổi hẳn. Hắn vội vàng giấu thuốc giả Omega ra sau lưng, kinh hoàng nói: "Lục Viên, sao cậu lại ở đây?"
Hắn không biết phòng thi của Thang Lục Viên cũng ở trường này.
Thang Lục Viên không nhìn Trần Thiệp, cũng không nói gì, cậu cụp mắt nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Trần Thiệp. Trong lòng cậu căng thẳng như dây đàn, nóng lòng muốn có câu trả lời.
Cậu tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Trần Thiệp, không cho Trần Thiệp cơ hội giãy giụa, dùng hết sức giật lấy thuốc giả Omega. Mở nó ra, cậu khựng lại rồi chậm rãi đặt thuốc giả Omega vào giữa mũi, dùng sức hít một hơi... Cậu ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đúng là mùi tin tức tố trên người Hạ Thừa Lãng vào cái ngày cậu giúp đỡ hắn.
Trần Thiệp nhìn thấy động tác của cậu, hoảng sợ nói: "Lục Viên, cái này là do tôi nhất thời tò mò mua cho bạn bè chơi, đừng hiểu lầm, cũng đừng nghĩ lung tung..."
Hắn không biết Thang Lục Viên có phát hiện ra điều gì không, hắn không dám giải thích nhiều, sợ nói nhiều lại thành sai nhiều, chỉ lo lắng nhìn Thang Lục Viên. Khuôn mặt Thang Lục Viên lúc này trắng bệch như tờ giấy, bình thường khuôn mặt cậu đã lạnh lùng, lúc này lại càng lạnh hơn, cũng có chút vẻ yếu ớt, hắn không khỏi có chút lo lắng.
Thang Lục Viên lùi từng bước về phía sau, cậu nhắm mắt lại. Gió lạnh thổi vào khuôn mặt, những nghi vấn mà cậu cố gắng phớt lờ trước đây lại hiện lên trước mắt cậu một lần nữa, từng cái một hiện rõ trong đầu cậu.
Hóa ra... Hạ Thừa Lãng thật sự không biết đeo mặt nạ, cũng không yếu đuối, không nghi ngờ gì nữa, Hạ Thừa Lãng đã lừa cậu.
Tất cả những thứ này ngay từ đầu đã là một trò lừa bịp. Thân phận Omega của Hạ Thừa Lãng là giả mạo, nhóm Alpha bắt nạt hắn cũng là giả, tất cả chỉ là một cái bẫy, một cái bẫy do Hạ Thừa Lãng tỉ mỉ thiết kế.
Nhưng tại sao, tại sao Hạ Thừa Lãng lại phải lừa cậu như vậy?
Thang Lục Viên mở bừng mắt, quay người rời đi không nói một lời. Trần Thiệp muốn ngăn cậu lại, nhưng bị ánh mắt Thang Lục Viên ngăn lại. Ánh mắt Thang Lục Viên rất lạnh lùng, chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến toàn thân hắn lạnh lẽo. Trần Thiệp chợt nhận ra có lẽ hắn đã thật sự làm hỏng chuyện rồi.
Thang Lục Viên tiến từng bước về phía trước. Cậu nhớ tới lần đầu tiên gặp Hạ Thừa Lãng, cậu đã động tay đánh hắn. Khoảng thời gian ở chung vui vẻ suýt chút nữa khiến cậu quên mất, quên mất hai bọn họ đã có một khởi đầu tồi tệ như thế nào.
Hóa ra tất cả chỉ vì Hạ Thừa Lãng muốn trả thù cậu, cho nên mới tỉ mỉ thiết kế một cái bẫy. Ngay cả... ngay cả việc nói muốn cùng cậu thi vào cùng một trường đại học, muốn ở bên cậu, cũng đều là lừa dối cậu.
Gió chiều càng lúc càng mạnh. Lần đầu tiên Thang Lục Viên biết mùa hè có thể lạnh đến vậy.
Trong suốt một năm qua, hầu hết thời gian sau khi tan học, Thang Lục Viên đều về nhà cùng Hạ Thừa Lãng. Lúc đó cậu luôn cảm thấy con đường thật ngắn, nhưng hôm nay khi đi bộ một mình, cậu mới nhận ra con đường này lại dài đến thế, đủ dài để khiến cậu suy nghĩ rõ ràng về những chi tiết Hạ Thừa Lãng đã lừa dối cậu trong suốt một năm qua, thậm chí cậu còn bắt đầu nghi ngờ rằng Hạ Thừa Lãng chưa bao giờ đối xử chân thành với mình.
Thang Lục Viên cười khổ. Bây giờ nhìn lại, rõ ràng Hạ Thừa Lãng sơ hở chồng chất, nhưng cậu vẫn không ngừng bao biện cho Hạ Thừa Lãng. Không biết nên cười mình ngốc nghếch, hay nên cười mình đã quá tin tưởng Hạ Thừa Lãng.
Cuối cùng cậu cũng đi về đến cửa nhà, bước chân dừng lại. Cậu ngước mắt nhìn thẳng người đang đứng cạnh cửa.
Hạ Thừa Lãng nghiêng người dựa vào cửa, nhìn thấy cậu thì hắn lập tức nở nụ cười như mọi khi: "Kỳ thi thế nào rồi?"
Thang Lục Viên cười gượng, miệng lại có chút chua xót. Hạ Thừa Lãng luôn cười với cậu như vậy, mỗi lần cười đều chân thành, rạng rỡ đến thế, cho nên cậu mới bị Hạ Thừa Lãng lừa. Làm sao cậu có thể nghĩ đến người nở nụ cười như vậy với cậu thật ra là để trả thù cậu?
Cậu cúi đầu, không muốn tiếp tục nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn, nếu không cậu sẽ lại bị mê hoặc bởi Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy vẻ ủ rũ của cậu, hắn kinh ngạc nhíu mày. Nhìn kỹ, mới phát hiện sắc mặt cậu có gì đó không ổn, trông cậu rất nhợt nhạt. Hạ Thừa Lãng vội vàng đi đến trước mặt cậu, lo lắng hỏi: "Sao vậy? Là do cơ thể không khỏe hay là do thi cử không tốt?"
Thang Lục Viên không trả lời, cậu vẫn cúi đầu, đôi mắt rũ xuống, khuôn mặt vùi vào bóng tối.
Hạ Thừa Lãng không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cậu, nhưng có thể cảm nhận được áp suất thấp như muốn ngạt thở tỏa ra từ người cậu. Hạ Thừa Lãng nghĩ là do kỳ thi của cậu không thuận lợi, lập tức cảm thấy đau lòng.
"Lục Viên, cậu đừng buồn, có chuyện gì thì có thể nói với tôi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi sẽ ở bên cậu...." Hạ Thừa Lãng vươn tay muốn ôm cậu vào lòng, nhưng tay vừa chạm vào góc áo Thang Lục Viên, Thang Lục Viên đột nhiên ngẩng đầu, vươn tay đẩy hắn ra.
Hạ Thừa Lãng sửng sốt một lúc, lúc này mới phát hiện ra hốc mắt Thang Lục Viên có chút đỏ. Nếu nhìn kỹ thì thấy mắt cậu không hề ẩm ướt, cũng không khóc, mà trống rỗng, khô khốc và đỏ hoe, như thể trong mắt đã mất đi ánh sáng.
Trong khoảnh khắc, Hạ Thừa Lãng có chút luống cuống tay chân. Sự cự tuyệt trong mắt Thang Lục Viên khiến hắn cảm thấy xa lạ.
Hai người trầm mặc hồi lâu. Thang Lục Viên muốn đi vào nhà, Hạ Thừa Lãng lại ngăn trước mặt cậu: "Lục Viên, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? Nói cho tôi biết được không?"
Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn hắn, mấp máy môi, nhẹ giọng phun ra một chữ: "Cút."
Nếu ngay từ đầu Hạ Thừa Lãng đã từng bước xây dựng mối quan hệ này từ những lời nói dối, thì làm sao có sự chân thành?
Mắt Hạ Thừa Lãng trợn to, nhất thời hoảng sợ. Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi, trong giọng nói bất giác xen lẫn chút run rẩy: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Thang Lục Viên khẽ cười một tiếng, cong khóe miệng, tiến lên từng bước, nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Thừa Lãng. Cậu nói rất chậm, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: "Hạ thiếu gia, lừa tôi vui lắm đúng không?"
Hạ Thừa Lãng lùi về phía sau một bước, trong nháy mắt, vẻ mặt hắn xám như tro tàn.