Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 142: Có được hay không
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Hạ Thừa Lãng đặt Thang Lục Viên xuống, vạt áo của cậu bị gió thổi bay, ngón tay hắn vô tình lướt qua phần eo cậu, khiến hắn bất giác rùng mình một cái.
Hạ Thừa Lãng đặt cậu xuống đất, vừa cúi đầu đã bắt gặp ánh mắt thuần khiết của cậu. Khán giả không ngừng reo hò, còn hai người họ ngẩn ngơ nhìn nhau, cả thế giới dường như ngừng lại.
Sau cú ném rổ thành công, nụ cười trên mặt Thang Lục Viên vẫn chưa tắt, cả khuôn mặt cậu vẫn cong cong rạng rỡ. Đây là lần đầu tiên Hạ Thừa Lãng thấy cậu cười vui vẻ đến vậy.
Hạ Thừa Lãng nhìn thẳng, nụ cười của Thang Lục Viên thật sự rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, như thể tất cả ánh sáng trên đời này đều đang hội tụ trên khuôn mặt cậu vậy.
Hạ Thừa Lãng nhìn Thang Lục Viên, ánh mắt càng lúc càng mãnh liệt. Lúc này, hắn thật sự muốn ôm chặt Thang Lục Viên vào lòng, hôn cậu trước mặt mọi người, cũng muốn giấu nụ cười này mãi mãi, để chỉ một mình hắn mới có thể nhìn thấy. Nhưng may mắn thay, tiếng còi của trọng tài đã kịp thời kéo lý trí hắn về lại.
Hai người gần như cùng lúc dời mắt đi, hai má vô thức nóng bừng. Chẳng biết là do mệt mỏi, hay vì ánh mắt đối phương vừa rồi.
Tỷ số của trận bóng rổ nhanh chóng được công bố. Mặc dù cú bóng cuối cùng Hạ Thừa Lãng bế Thang Lục Viên lên là phạm quy, nhưng trường cấp ba Hoàng Hàm đã dẫn trước đội bạn quá nhiều điểm, nên chẳng ai bận tâm một hai điểm đó.
Đội phó của trường bên cạnh huých khuỷu tay vào đội trưởng của họ, nhỏ giọng hỏi: “Bây giờ Omega nào cũng đều mạnh như vậy sao? Lợi hại thật!”
Đội trưởng của họ lạnh lùng trừng mắt nhìn lại hắn ta, trong mắt ẩn chứa sóng ngầm mãnh liệt. Hắn ta vội vàng im bặt, không dám nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt nhìn Thang Lục Viên không khỏi có chút kính nể.
Không chút bất ngờ, chiến thắng của trận bóng rổ thuộc về đội trường cấp ba Hoàng Hàm, khán giả đều vui mừng nhảy nhót.
Sau khi kết quả thi đấu được công bố, các tuyển thủ trường bạn vì điểm số cách biệt quá lớn đã chịu đả kích nặng nề, không chấp nhận được sự thật rằng họ đã thua thảm hại. Tất cả đều cúi đầu ảo não, không dám nhìn đám người bên đội trường cấp ba Hoàng Hàm. Đội trưởng của bọn họ thậm chí còn u ám hơn, từ đầu đến cuối không nói lời nào.
Các cầu thủ bóng rổ lần lượt rời sân, khán giả trên sân cũng dần giải tán.
Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng đi đến khán đài. Sau khi Trần Thiệp trả lại cặp sách cho bọn họ, hắn vô cùng tự giác biết rằng mình nên rời đi, dù sao nếu ở lại, cũng sẽ bị cho ăn cẩu lương.
Hắn ta vỗ vai Hạ Thừa Lãng, ghé sát tai hắn, nhỏ giọng nói: “Mày kiềm chế chút, đừng quá lộ liễu.”
Hạ Thừa Lãng cho hắn một đấm, hắn nhanh chóng bỏ chạy. Trước khi đi, hắn còn hét lên với Thang Lục Viên: “Bạn học Lục Viên, cậu mau quản lý hắn đi!”
Thang Lục Viên cong môi nở một nụ cười nhàn nhạt, rất tự nhiên nhận lấy nước mà Hạ Thừa Lãng đưa cho. Khi đưa chai nước lên miệng, cậu chợt khựng lại nhìn chai nước. Chai nước Hạ Thừa Lãng đưa cho cậu, là chai nước cậu đã đưa cho Hạ Thừa Lãng trước đó... Hạ Thừa Lãng đã uống rồi.
Hạ Thừa Lãng khoác ba lô của cậu lên vai mình, nhìn chai nước cười nói: “Cậu ngại sao?”
Tính Trần Thiệp bất cẩn, đương nhiên sẽ không nghĩ đến việc mua nước cho bọn họ. Còn nước người khác đưa, nếu là người mà hắn không biết rõ thì trước giờ Hạ Thừa Lãng không bao giờ uống. Lâu ngày, không có người nào đưa nước cho hắn nữa, cho nên ở đây chỉ có một chai nước này.
Thang Lục Viên do dự một lúc, lắc đầu, ngẩng đầu uống một ngụm nước, sau đó trả lại chai nước cho Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng cầm lấy chai nước, uống cạn phần nước còn lại, giơ tay làm động tác ném bóng rổ, ném vào thùng rác.
Thang Lục Viên nhìn thấy yết hầu hắn lên xuống, vành tai hơi ửng đỏ, ánh mắt thường ngày bình tĩnh giờ đây lộ rõ vẻ bối rối.
Để che giấu sự bối rối, cậu hơi cụp mắt xuống, vươn tay cởi áo bóng rổ ra trả lại cho Hạ Thừa Lãng.
Cậu mím môi hỏi: “Cậu dùng thuốc ngụy trang Alpha nào vậy? Mùi hương còn lưu lại rất lâu.”
Trên áo đồng phục của Hạ Thừa Lãng có mùi hương của Alpha. Tuy rằng không nồng đậm, nhưng khi thi đấu mùi hương ấy vẫn thoang thoảng nơi chóp mũi cậu. Hơn nữa, các cầu thủ trên sân vừa rồi cũng có Alpha, nhờ có tin tức tố từ chiếc áo này, cậu cảm thấy như có thêm một lớp bảo vệ, không hề khó chịu giữa đám đông toàn Alpha, ngược lại còn cảm thấy an tâm.
Động tác lấy lại áo đồng phục của Hạ Thừa Lãng hơi dừng lại, sau đó hắn giật giật khóe miệng, cố giữ vẻ bình tĩnh nói: “Người nhà của tôi chuẩn bị, tôi cũng không biết.”
Thang Lục Viên gật đầu, không hỏi nhiều, vừa rồi cậu chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.
Hạ Thừa Lãng thấy cậu không có nghi ngờ gì, thở phào nhẹ nhõm, khóe môi hắn nhếch lên nụ cười tinh quái, hỏi: “Mùi có dễ chịu không?”
Thang Lục Viên ngẫm nghĩ một lúc về mùi hương dịu nhẹ vừa ngửi thấy, khẽ gật đầu, “Mùi hương rất dễ chịu.”
Khóe miệng Hạ Thừa Lãng cong lên. Thang Lục Viên thích tin tức tố của hắn, điều này thật khiến cho Alpha cảm thấy phấn khích.
Tâm trạng vui vẻ, hắn ôm vai Thang Lục Viên đi ra ngoài, “Chúng ta mau ra ngoài đi, nếu không lát nữa trà sữa của bà Vương sẽ hết hàng mất.”
Hai người đi mấy bước, đến cổng sân vận động thì đúng lúc gặp đội bóng rổ trường bên đang đứng uống nước. Một đám nhìn thấy hai người tới gần, tất cả ánh mắt của bọn họ đều trầm xuống, dừng lại động tác uống nước, vẻ mặt tức giận.
Dùng mắt thường cũng có thể thấy vẻ mặt của đội trưởng trường bên cạnh lập tức tối sầm lại. Hắn nhìn thấy bọn họ thì cười lạnh một tiếng, to giọng hô: “Có người, đừng tưởng rằng thắng một lần là có thể kiêu ngạo, gặp may mà thôi.”
Đồng đội phía sau cũng không chịu thua kém, âm dương quái khí đứng lên hô: “Nếu ai không biết, chắc sẽ tưởng sân bóng rổ là địa điểm hẹn hò mất, để Omega của mình phải ra ngoài thi đấu, cũng không biết xấu hổ!”
Đội trưởng trường bên cạnh cũng cười nhạo: “Bản thân mình không thắng được, còn phải dựa vào Omega, quả thật khiến Alpha thấy mất mặt.”
Hạ Thừa Lãng nghe xong lời này cũng không tức giận, ngược lại còn cười đắc ý. Hắn có Omega làm hậu thuẫn, so với hắn còn có người nào lợi hại hơn sao?
Đội trưởng trường bên cạnh bị nụ cười trơ trẽn trên mặt hắn làm cho tức đến nghẹn lời. Sao hắn lại cảm thấy Hạ Thừa Lãng đang khoe khoang?
Những người khác ở trường bên tiếp tục nói kháy, Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên không buồn nói chuyện với họ, coi như không nghe thấy, lướt qua mặt bọn họ.
Đội trưởng trường bên cạnh không chịu nổi thái độ phớt lờ của họ, sắc mặt hắn ta biến đổi. Hắn chạy lên trước chặn trước mặt Hạ Thừa Lãng, bàn tay đè lên vai Hạ Thừa Lãng, ngăn không cho hắn đi tiếp.
Hạ Thừa Lãng khẽ nhếch mép cười, thậm chí không thèm ngước mắt lên. Hắn ra tay nhanh gọn, vật đội trưởng đội bạn qua vai khiến hắn té ngã xuống đất.
Đội trưởng trường bên cạnh ngã xuống đất, rên rỉ một tiếng, trước mắt tối sầm lại. Hắn ta ôm vai, sắc mặt tái nhợt vì đau.
Hạ Thừa Lãng không nhìn hắn ta, nắm chặt tay Thang Lục Viên, bước qua hắn ta.
Đội trưởng trường bên cạnh nhịn đau đứng lên nhìn đội viên của mình, cảm thấy mất mặt, vội vàng ra vẻ hung hăng hét lên: “Mày cứ chờ tao!”
Hạ Thừa Lãng bĩu môi, cũng không quay đầu lại, xua tay: “Có gì không vừa lòng thì cứ đến tìm bố mày đây, bố mày lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón.”
Những người khác ở trường bên cũng đều cảm thấy tức giận bất bình, nhưng cũng không dám thật sự chọc giận hắn, chỉ đành trơ mắt nhìn hắn rời đi.
Tay Thang Lục Viên bị Hạ Thừa Lãng nắm chặt, ánh mắt cậu nhìn xuống chỗ tay bọn họ đang nắm lấy nhau. Tay Hạ Thừa Lãng có hơi lớn hơn tay cậu chút, lòng bàn tay ấm nóng, nhưng cậu không hề ghét bỏ.
Hai người luôn nắm tay nhau, không ai buông tay, cho đến khi đến quầy hàng của bà Vương, Hạ Thừa Lãng mới miễn cưỡng buông tay. Hắn biết nếu không buông, Thang Lục Viên nhất định sẽ thấy ngượng.
Bà Vương nhìn hai người họ với ánh mắt hài lòng, cười tủm tỉm đưa trà sữa cho cả hai.
Hai người đứng tại chỗ nói chuyện với bà Vương một lúc. Nhóm người trường bên đang dìu đội trưởng của họ ra ngoài. Vết vật của Hạ Thừa Lãng không hề nhẹ, hắn ta vẫn đang ôm vai, trông có vẻ rất đau. Khi nhóm người đi ngang qua Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng thì hung hăng lườm nguýt, nhưng cuối cùng cũng không dám gây sự thêm, đành cúi đầu rời đi.
Thang Lục Viên cắn ống hút, nhìn bọn họ đi xa, quay đầu nghi ngờ nhìn Hạ Thừa Lãng hỏi: “Quật ngã hắn ta mạnh bạo vậy mà trước đây sao lại yếu ớt thế?”
“...” Hạ Thừa Lãng nhấp một ngụm trà sữa, “Tôi... tôi sợ bọn chúng lại gây phiền phức cho chúng ta nên mới cố gắng. Thật ra bây giờ tôi không còn sức để đi nữa.”
Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn hắn, Hạ Thừa Lãng vội vàng khụy gối, lấy lòng cười nói: “Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một lát đi.”
Thang Lục Viên gật đầu, liếc nhìn trái phải, chỉ vào một chỗ trong sân thể dục nói: “Chúng ta hãy ngồi bên lan can chỗ đó một lúc đi.”
“Ừm...” Hạ Thừa Lãng đi mấy bước, giả vờ lảo đảo, giọng điệu cũng trở nên yếu ớt, “Tôi không đi nổi, cậu đỡ tôi đi.”
Thang Lục Viên thở dài, vươn tay đỡ lấy hắn, “Đi chậm thôi.”
Hạ Thừa Lãng nhân cơ hội dựa vào người Thang Lục Viên, yếu ớt nói: “Chân tôi vừa nặng vừa đau, không biết ngày mai có còn đi nổi đến trường không.”
“Thật sự đau như vậy sao?” Giọng Thang Lục Viên dịu đi.
“Ừm.” Hạ Thừa Lãng nhướng mày, giọng điệu yếu ớt không phù hợp với biểu cảm của hắn lúc này, “Cực kỳ đau, cực kỳ mệt, đánh bóng rổ thật sự rất vất vả.”
Thang Lục Viên nhíu mày: “Cậu yếu quá, thảo nào ngay cả nắp chai cũng không vặn nổi. Ngày mai bắt đầu đi vận động với tôi.”
Hạ Thừa Lãng mỉm cười, “Chờ sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc đi.”
Hắn không thể trì hoãn việc học của Thang Lục Viên lúc này, sau kỳ thi tuyển sinh đại học, hắn sẽ có thể kéo Thang Lục Viên đi cùng mình mỗi ngày.
Thang Lục Viên gật đầu đồng ý, nhưng cậu lại có chút lo lắng về tương lai sau kỳ thi đại học.
Sau kỳ thi đại học... Cậu và Hạ Thừa Lãng có thể ở bên nhau như vậy bao lâu nữa? Khác trường, môi trường khác nhau, Hạ Thừa Lãng có thể sẽ sớm quên cậu mất. Nghĩ lại, họ mới chỉ quen nhau được một năm ngắn ngủi, nó sẽ lưu lại trong ký ức của Hạ Thừa Lãng được bao lâu.
Một cảm giác mất mát khó tả chợt dâng lên trong lòng. Cậu suy nghĩ một lúc, không khỏi thấp giọng nói: “Sau này đừng quá xúc động. Cho dù gặp phải chuyện như hôm nay, có thể không ra tay thì đừng ra tay. Dù sao kẻ tiểu nhân khó lường, không phải lúc nào cũng có người ở bên cạnh cậu. Vẫn phải cẩn thận một chút, tránh được thì cứ tránh, đừng gây sự.”
Hạ Thừa Lãng nghe cậu nói cứ như thể họ sắp chia xa, không khỏi nhíu mày, “Tính cách của tôi khó mà thay đổi được. Nếu cậu lo lắng cho tôi, vậy thì cứ tiếp tục ở bên cạnh tôi đi. Chỉ cần cậu ở bên, tôi sẽ chỉ nghe lời cậu, mọi chuyện đều nghe cậu.”
Giọng điệu của Hạ Thừa Lãng khi nói câu cuối cùng nghiêm túc đến nỗi chính hắn cũng không nhận ra.
Thang Lục Viên bị lời nói mạnh mẽ của hắn làm cho buồn cười, tạm thời quên đi nỗi buồn sắp phải chia xa, khẽ mỉm cười nói: “Cậu mà như vậy, sau này sẽ có Alpha nào nguyện ý ở bên cạnh cậu đây?”
Lúc hai người đi tới lan can, Hạ Thừa Lãng nhảy lên lan can ngồi, nửa thật nửa giả nói: “Đúng vậy, không ai muốn tôi, hay là cậu nhận tôi đi?”
“Hả?” Thang Lục Viên hơi sững sờ, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn.
Hô hấp của Thang Lục Viên khẽ ngừng lại. Đúng là cậu có nói mình thích Omega, nhưng đó chỉ là cái cớ cậu bịa ra để từ chối những người theo đuổi mình mà thôi. Thực ra đối với cậu mà nói, bạn đời là Alpha, Beta hay Omega cũng không quan trọng, quan trọng là... người đó.
Cậu ngước mắt nhìn về phía Hạ Thừa Lãng. Phần tóc mái lòa xòa trước trán đã được Hạ Thừa Lãng hất ra sau khi chơi bóng rổ, lộ ra vầng trán đầy đặn. Kiểu tóc của hắn gọn gàng sạch sẽ, sống mũi cao, đôi mắt hẹp dài sáng ngời chói mắt. Ánh nắng chiều chiếu vào khuôn mặt của hắn, tạo thành một vệt bóng nhỏ, khiến đường nét của hắn càng thêm rõ ràng.
Cậu có thể thấy Hạ Thừa Lãng đang rất nghiêm túc, không hề đùa giỡn.
Thang Lục Viên hơi cụp mắt xuống, không trả lời. Hạ Thừa Lãng cũng không thúc giục cậu, hai người yên lặng đứng đó, giữa bọn họ chỉ có gió nhẹ thoảng qua.
Hạ Thừa Lãng ngồi trên lan can lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn những đám mây đỏ cách đó không xa, khóe môi khẽ nhếch. Hắn đột nhiên cao giọng nói: “Thang Lục Viên, nếu tôi có thể vào cùng một trường đại học với cậu, thì cậu có đồng ý ở bên tôi không?”
Thang Lục Viên ngước mắt lên, lẳng lặng nhìn hắn. Với điểm số hiện tại của Hạ Thừa Lãng, muốn vào cùng trường đại học với cậu thì gần như là điều không thể... Nhưng... ai mà biết được?
Khóe môi Thang Lục Viên cong lên, xoay người bước đi, “Tôi đi về trước.”
“Hả.” Hạ Thừa Lãng giật mình dời tầm mắt, cúi đầu nhìn cậu. Thấy cậu thật sự đi rồi, hắn vội vàng nhảy xuống lan can, nhìn chằm chằm bóng lưng của cậu, nói to: “Cậu vẫn chưa trả lời tôi!”
“...Được.”
Thang Lục Viên không quay đầu lại, cũng không dừng chân. Giọng nói lạnh lùng mà trong trẻo, nhưng vô cùng rõ ràng truyền tới theo làn gió thoảng qua.
Hạ Thừa Lãng đứng tại chỗ sững sờ một lúc, bỗng nhiên bật cười ngốc nghếch.