Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 146
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong giây phút đó, Thang Lục Viên cảm thấy có chút khó thở, giống như toàn bộ máu trong cơ thể đều dồn về phía sau, khiến cậu tê dại nóng ran, não bộ vì thiếu máu tạm thời mà trở nên hỗn loạn, trống rỗng.
Cậu không khỏi cảm thấy hoảng hốt, giống như cậu vẫn còn đang ở trên sân đấu bóng rổ ngày ấy, tuổi trẻ, ánh nắng và thảm cỏ xanh mướt.
"... Lục Viên?" Giọng Hạ Thừa Lãng đầy kinh ngạc và không thể tin được, giọng nói so với trước kia trầm hơn một chút, nhưng vẫn rất dễ nghe.
Hạ Thừa Lãng cũng nhận ra cậu.
Thang Lục Viên nhắm mắt, khẽ hít một hơi, sau đó lạnh lùng quay đầu lại, hơi nhướng mắt nhìn Hạ Thừa Lãng.
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi Thang Lục Viên nhìn vào đôi mắt của Hạ Thừa Lãng thì vẫn không khỏi giật mình. Hạ Thừa Lãng ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh rất nhiều, so với vẻ ngây ngô trước kia, hắn đã trở nên chững chạc hơn nhiều. Lúc hắn nhìn thấy Thang Lục Viên quay đầu lại thì ánh mắt hắn liền sáng rực, giống hệt những lần hắn nhìn thấy Thang Lục Viên ngày xưa.
Nếu không phải Thang Lục Viên vẫn còn đang mặc áo khoác trắng, có lẽ cậu đã quên mất giữa bọn họ đã trải qua năm năm dài đằng đẵng, không còn là hai thiếu niên ngây ngô của ngày ấy nữa.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Một lát sau, Thang Lục Viên quay sang một bên trước, kết thúc cái nhìn chạm mặt đầu tiên.
Hạ Thừa Lãng mở miệng, một lúc sau mới khó khăn thốt lên: "Đã lâu không gặp."
"Ừ." Thang Lục Viên thản nhiên gật đầu, hai tay điềm tĩnh đút vào túi quần, ngón tay siết chặt cây bút trong túi, đẩy nắp bút ra rồi đóng lại, lặp đi lặp lại động tác ấy để xoa dịu cảm giác căng thẳng, sợ hãi trong lòng.
"Đã lâu không gặp." Cậu cố gắng dùng giọng điệu như thể đang nói chuyện với một người bạn học cũ bình thường, nhưng vô thức, giọng cậu lại trở nên gượng gạo.
Năm năm thật sự rất dài, đủ dài để bọn họ đều trưởng thành, cũng đủ để khiến cậu quên đi cả những hồi ức tốt đẹp lẫn tồi tệ kia, cho nên hiện tại khi cậu nhìn thấy Hạ Thừa Lãng, không nên tiếp tục nảy sinh những cảm xúc và rung động không đáng có.
Hạ Thừa Lãng cẩn thận nhìn chằm chằm vào Thang Lục Viên, như muốn bù đắp lại tất cả thời gian năm năm đã mất. Trong chốc lát, cả hai đều im lặng, mà Trần Thiệp lại là người lên tiếng trước.
"Lục Viên, hi!" Trần Thiệp đứng ở phía sau Hạ Thừa Lãng, vừa rồi lúc hắn nhìn thấy Thang Lục Viên thì quá đỗi ngạc nhiên nên nhất thời chưa phản ứng kịp, cuối cùng lúc này mới nhớ ra việc chào hỏi. Bởi vì những gì đã xảy ra khi đó, hắn vẫn còn cảm thấy hơi xấu hổ và áy náy, nên khi nói chuyện cũng hơi lắp bắp.
Thang Lục Viên ngước mắt lên nhìn hắn, khẽ gật đầu, rồi chuyển tầm mắt sang cánh tay của hắn, hỏi: "Cánh tay cậu làm sao vậy?"
Trên cánh tay của Trần Thiệp có một vết cắt đẫm máu, toàn bộ ống tay áo đều đẫm máu, có vẻ là do dao cắt.
Trần Thiệp còn chưa kịp trả lời, Hạ Thừa Lãng đã mở miệng giải thích: "Hôm nay tôi về nước, thằng nhóc này đến đón tôi, nhưng trên đường lại gặp được một tên ăn cướp, hắn ta ra tay nghĩa hiệp, còn người bên kia..." Hạ Thừa Lãng hếch cằm về phía chiếc giường bệnh đang được chuyển đi, trên giường là một bệnh nhân bị đâm vào bụng, hiện đang hôn mê vì mất máu quá nhiều, "Chính là người qua đường mà cậu ta đã cứu."
Trần Thiệp giơ cánh tay bị thương lên, "Tôi là cảnh sát, đây là việc mà tôi cần phải làm."
Hạ Thừa Lãng huých khuỷu tay vào cánh tay không bị thương của hắn, trêu chọc nói: "Quả nhiên là Đội trưởng Trần mà."
Thang Lục Viên gật đầu, không nhìn Hạ Thừa Lãng, chỉ ngẩng đầu nói với Trần Thiệp: "Đi theo tôi."
Hôm nay là ngày cậu trực, đáng lẽ cậu phải là người xử lý tình huống khẩn cấp này. Cậu đi trước, dẫn họ thẳng đến phòng cấp cứu.
Hạ Thừa Lãng đi theo sau lưng cậu, tầm mắt hắn không rời khỏi người Thang Lục Viên. Thang Lục Viên mặc đồ luôn mang lại cảm giác sạch sẽ cho người đối diện, lúc cậu mặc đồng phục học sinh cũng như vậy, hiện tại khi cậu mặc áo khoác trắng cũng thế. Lưng cậu thẳng tắp, thân hình mảnh khảnh, chiếc áo khoác trắng bình thường mặc trên người cậu lại mang đến một cảm giác đặc biệt, Hạ Thừa Lãng càng nhìn càng thấy yêu thích.
Dù cho Trần Thiệp có mất máu quá nhiều, hiện tại cũng có chút choáng váng, nhưng cũng không ngăn được cái tính tò mò trong người mình. Hắn ghé sát vào tai Hạ Thừa Lãng thấp giọng hỏi: "Hạ ca, có chuyện gì vậy? Ngày đầu tiên về nước đã gặp ngay ở đây, huynh nói xem có phải huynh đã sớm có tính toán gì rồi không?"
"Câm miệng, nếu tiếp tục làm em ấy sợ mà bỏ chạy, ta sẽ tìm đệ tính sổ."
Ánh mắt của Hạ Thừa Lãng vẫn không rời khỏi người Thang Lục Viên. Đúng là hắn đã có dự định đến gặp Thang Lục Viên, có điều trong tưởng tượng của hắn, hắn phải xuất hiện trước mặt Thang Lục Viên với vẻ ngoài gọn gàng, sạch sẽ, chứ không phải trong tình cảnh phải đưa Trần Thiệp vào phòng cấp cứu thế này.
Nghe Hạ Thừa Lãng nói, Trần Thiệp ngoan ngoãn im lặng. Những năm qua hắn vẫn luôn cảm thấy có lỗi, nếu khi đó hắn cẩn thận hơn một chút, có lẽ Thang Lục Viên đã không phát hiện ra, và Hạ Thừa Lãng cùng Thang Lục Viên đã không trở nên như thế này. Mấy năm nay, hắn chứng kiến nỗi nhớ nhung, mong mỏi của Hạ Thừa Lãng dành cho Thang Lục Viên, trong lòng cũng cảm thấy buồn bã.
Khi y tá Chu Tuyết của phòng cấp cứu nhìn thấy Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng bước vào, cô sốc đến mức không thốt nên lời. Vừa rồi các cô còn đang bàn tán về Hạ Thừa Lãng ở bàn lễ tân, tại sao chỉ trong chớp mắt Hạ Thừa Lãng lại đột nhiên xuất hiện ở đây chứ?
"Bác sĩ Thang?" Chu Tuyết nhìn thấy Thang Lục Viên thì hỏi một câu. Cô không nhịn được mà liên tục liếc nhìn về phía Hạ Thừa Lãng, cố gắng đè nén sự kích động trong lòng. Đây là chủ nhân của Hạ gia đó, bình thường ngay cả ảnh chụp cũng không dễ dàng thấy được, vậy mà hiện tại cô có thể nhìn thấy người thật!
"Chuẩn bị cầm máu, có thể cần khâu lại." Thang Lục Viên nhàn nhạt phân phó, để Trần Thiệp ngồi xuống, rồi kiểm tra vết thương cho Trần Thiệp trước.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy Thang Lục Viên cầm cánh tay của Trần Thiệp, không nhịn được mà liếc nhìn Trần Thiệp, trong lòng có chút chua xót. Từ sau khi gặp mặt, Thang Lục Viên còn chưa thèm nhìn hắn lấy một cái, đãi ngộ của Trần Thiệp còn tốt hơn hắn nhiều, thậm chí còn được Thang Lục Viên chạm vào tay.
Dưới cái nhìn chằm chằm của hắn, Trần Thiệp vô tội xoa mũi. Hiện tại hắn là một bệnh nhân đấy!
Tay của Thang Lục Viên đúng lúc di chuyển đến gần miệng vết thương của hắn, hắn lập tức đau đến run rẩy cả người.
"Cố nhịn chút." Thang Lục Viên lưu loát vén tay áo hắn lên, nhìn kỹ vết dao, khẽ cau mày, "Vết thương tương đối sâu."
Mấy năm nay Trần Thiệp chịu không ít vết thương, nếu không hắn đã không thể bình tĩnh tự mình vào bệnh viện được như vậy. Hắn mỉm cười, "Không bị phế là được."
Sau khi Chu Tuyết chuẩn bị xong dụng cụ và thuốc men, Thang Lục Viên bảo Hạ Thừa Lãng ra ngoài, và bắt đầu xử lý vết thương cho Trần Thiệp.
Hạ Thừa Lãng bất đắc dĩ nhìn cánh cửa đóng chặt, chỉ có thể đứng ở cửa kiên nhẫn chờ đợi.
Không biết qua bao lâu, Chu Tuyết đi ra từ bên trong, trên tay cầm băng gạc dính máu và dụng cụ. Vừa mở cửa liền nhìn thấy người được miêu tả là khôn khéo, có khả năng trở thành chủ nhân Hạ gia trong truyền thuyết đang đứng đối diện cửa mỉm cười, mà nụ cười trông lại rất ngốc nghếch.
Cô sửng sốt một chút, Hạ Thừa Lãng cũng ngây người ra. Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc, Hạ Thừa Lãng chậm rãi nén lại nụ cười trên mặt, bình tĩnh xoay người tránh sang một bên, nghiêm túc trầm giọng hỏi: "Đã xử lý xong vết thương chưa?"
"Ừm, xử lý xong rồi." Trong lòng Chu Tuyết ít nhiều cũng có chút kích động khi được nói chuyện với chủ nhân Hạ gia, nhưng khi cô nghĩ đến bộ dạng cười ngây ngô của Hạ Thừa Lãng vừa rồi, chút kích động đó liền tự động phai nhạt.
Cô đi ngang qua Hạ Thừa Lãng với tâm trạng phức tạp. Khi đi đến một góc thì cô không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó cô phát hiện chủ nhân Hạ gia đang mỉm cười ngốc nghếch với bác sĩ Thang.
Chu Tuyết: "..." Khi người thành công mỉm cười, quả thực khiến người bình thường không thể nào hiểu nổi.
Hạ Thừa Lãng không biết Chu Tuyết đang nghĩ gì, hắn chỉ biết khi hắn tưởng tượng đến việc Thang Lục Viên hiện đang ở ngay sau cánh cửa này, chỉ cách hắn vài mét, hắn không thể ngăn được nụ cười trên môi.
Mấy năm này hắn ở nước ngoài, chỉ có thể xem những bức ảnh mà Trần Thiệp lén chụp cho hắn, đã sớm nhớ Thang Lục Viên đến điên dại. Hắn cũng không biết mình đã sống qua mấy năm này như thế nào. Nếu không phải không thể về nước, và lo lắng sẽ mang đến nguy hiểm cho Thang Lục Viên, hắn đã sớm trở về tìm cậu rồi.
Nhưng hiện tại tất cả đã là quá khứ, hắn đã trở về.
Hắn đưa tay lên véo cánh mũi, sau khi cảm giác chua xót trong lòng biến mất, mới đẩy cửa đi vào. Trong phòng im ắng, vết thương của Trần Thiệp đã được xử lý xong. Bởi vì thuốc gây tê nên hắn đang nằm nghiêng ngả trên giường, hai mắt nhắm nghiền, xem chừng đã ngủ say.
Thang Lục Viên nghe thấy hắn đi vào, cúi đầu, không biết đang bận viết cái gì, cũng không ngẩng đầu, mà cụp mắt xuống, lạnh giọng nói: "Làm thủ tục nhập viện cho cậu ấy đi. Để tránh nhiễm trùng, cậu ấy cần nhập viện vài ngày để theo dõi."
"Được." Mặc dù Hạ Thừa Lãng rất muốn ở cùng Thang Lục Viên thêm một lúc, nhưng hắn cũng biết năm đó chính mình đã phạm sai lầm, hiện tại cũng không thể vội vàng được, cho nên đi ra ngoài trước hoàn thành các thủ tục nhập viện, thu xếp cho cái tên bóng đèn Trần Thiệp này.
"Từ từ." Thang Lục Viên đặt bút trong tay xuống, đột nhiên gọi hắn.
Hạ Thừa Lãng quay đầu lại, có chút vui mừng nhìn về phía Thang Lục Viên.
Thang Lục Viên nhìn thấy tay phải đang giấu trong ống tay áo của hắn, giọng nói đều đều: "Đưa tay phải ra."
Hạ Thừa Lãng sửng sốt một chút, do dự một lúc mới nghe lời đưa tay phải ra.
Tay phải của hắn bị thương. Hôm nay khi Trần Thiệp bị đâm, hắn đưa tay ra đỡ lấy con dao để bảo vệ Trần Thiệp. Trần Thiệp thoát được một kiếp, tay hắn cũng bị trầy xước và chảy máu một chút. Có điều vết thương không sâu, vốn dĩ hắn muốn về tự mình xử lý một chút là ổn, ngay cả Trần Thiệp cũng không phát hiện hắn bị thương. Hắn không ngờ Thang Lục Viên lại chú ý tới.
Thang Lục Viên nhìn thấy vết thương trên lòng bàn tay của hắn, khẽ cau mày, trầm giọng nói: "Để tôi giúp cậu xử lý."
"Được, cảm ơn..." Hạ Thừa Lãng cúi đầu nhìn cậu, giọng nói dịu đi trong vô thức.
Thang Lục Viên đeo găng tay, với vẻ mặt chuyên nghiệp, nhưng lực tay lại rất nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là dịu dàng.
Hạ Thừa Lãng vẫn nhìn cậu, lại không dám lên tiếng quấy rầy cậu, sợ sẽ phá vỡ khoảng thời gian ở gần nhau hiếm hoi này. Vết thương của hắn cũng không nghiêm trọng đến mức đó, không cần dùng thuốc tê. Khi Thang Lục Viên sát trùng cho hắn, tay hắn run lên vì đau.
Động tác Thang Lục Viên rõ ràng dừng lại một chút, cậu mím môi, rồi mới tiếp tục xử lý vết thương cho Hạ Thừa Lãng, động tác cũng chậm lại rất nhiều.
Hạ Thừa Lãng không nhịn được cong môi, nhẹ giọng hỏi: "Lục Viên, mấy năm nay cậu thế nào?"
Giọng Thang Lục Viên lạnh lùng như băng, "Trong giờ làm việc, xin ngài Hạ đừng làm phiền tôi, cũng xin đừng hỏi những vấn đề cá nhân."
Hạ Thừa Lãng nghe thấy xưng hô đầy xa cách của Thang Lục Viên, chẳng những không nổi giận, ngược lại còn cảm thấy hơi kích thích. Thang Lục Viên xưng ngài với hắn, thật sự khiến hắn không khỏi nảy sinh những ảo tưởng.
Hắn vẫn cố chấp nói: "Nếu là trong giờ làm việc, tôi là người bệnh, có vấn đề gì thì có thể hỏi bác sĩ Thang được không?"
"Ừm." Thang Lục Viên nhẹ giọng đáp.
"Vết thương của tôi nghiêm trọng như vậy, có cần nhập viện không?"
Thang Lục Viên nhìn vào vết thương "nghiêm trọng" của hắn, im lặng một lát rồi trả lời: "Không cần."
"Tôi muốn nằm viện."
Cuối cùng Thang Lục Viên cũng ngẩng đầu nhìn hắn, "Giường bệnh khan hiếm, xin ngài Hạ đừng lãng phí tài nguyên y tế."
Hạ Thừa Lãng mặt dày, lại cong môi cười hỏi: "Nếu bệnh viện không đủ giường, tôi có thể đến nhà bác sĩ Thang ở được không?"
Thang Lục Viên dừng lại động tác, khiến cậu trong chốc lát tức giận đến không nói nên lời, vẻ mặt lạnh lùng duy trì từ lúc gặp mặt đến giờ cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Hạ Thừa Lãng không khỏi nhếch môi, vẻ mặt tức giận của Thang Lục Viên giống hệt như trước kia, cảm giác xa cách giữa họ dường như cũng dần dần biến mất.
Hắn đang muốn cười, vừa quay đầu lại thì thấy Trần Thiệp đáng lẽ phải đang ngủ say, run rẩy nâng bàn tay bị thương của hắn lên, giơ ngón cái lên.
Trần Thiệp vốn muốn cho bọn họ cơ hội ở một mình, cho nên miễn cưỡng giả vờ ngủ, nhưng nghe Hạ Thừa Lãng nói như vậy, lại không khỏi mở to hai mắt, cảm thấy kính phục Hạ Thừa Lãng, kiên trì giơ ngón cái lên.
Khả năng tán tỉnh mạnh mẽ không cần điều kiện gì của Hạ ca thật sự khiến người ta phải ngưỡng mộ. Hắn nằm ở đây cũng có thể cảm nhận được áp suất thấp trên người Thang Lục Viên rõ ràng đã giảm đi nhiều.
Ngay sau đó, hắn trơ mắt nhìn bàn tay cầm tăm bông của Thang Lục Viên dùng sức mạnh hơn, làm cho Hạ ca, người khiến kẻ khác phải kính nể, thét chói tai, đau đến suýt chút nữa bật dậy khỏi ghế.