Chương 147

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Lục Viên khẽ nhếch môi, cẩn thận xử lý vết thương cho Hạ Thừa Lãng xong, liền trực tiếp đuổi hắn ra ngoài. Đồng thời, Trần Thiệp cũng bị đẩy theo, cánh cửa phòng khám đóng sập lại.
Trần Thiệp nằm trên giường bệnh tiếp tục giả vờ ngủ mê. Bên tai hắn vẫn còn văng vẳng tiếng kêu thảm thiết vừa rồi của Hạ Thừa Lãng, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi, lén lút sờ lên cánh tay đang bị thương của mình.
... May mà Thang Lục Viên vẫn giữ được đạo đức cơ bản của một bác sĩ đối với hắn.
Hạ Thừa Lãng ngẩn người nhìn cánh cửa đóng chặt, giọng điệu kích động, không giấu nổi vẻ hưng phấn trong lời nói: "Mẹ kiếp."
"Có chuyện gì vậy?" Trần Thiệp mở mắt hỏi.
Hạ Thừa Lãng cong môi, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, "Đã nhiều năm trôi qua, sao Lục Viên vẫn đáng yêu như vậy chứ."
Trần Thiệp: "... Ha." Lúc mà ấn mạnh vào vết thương của mày cũng đáng yêu lắm.
Cửa phòng khám lại mở ra, Thang Lục Viên lạnh lùng liếc Hạ Thừa Lãng một cái, ném chiếc áo khoác của hắn ra ngoài, sau đó không chút nể nang đóng sập cửa phòng lại.
"Lục..." Hạ Thừa Lãng còn chưa kịp nói thêm lời nào, đã bị từ chối, đứng chôn chân bên ngoài cửa.
Các y tá đến đẩy giường bệnh của Trần Thiệp đi. Trần Thiệp vùi mặt vào gối cười khằng khặc. Chiếc áo khoác Thang Lục Viên vừa ném ra là chiếc áo mà Hạ ca đã nhanh nhẹn cởi khi kiểm tra tay. Dù hắn không hiểu tại sao chỉ xử lý vết thương trên tay lại phải cởi áo khoác, dáng vẻ lúc cởi ra cứ như đang quay quảng cáo vậy.
Hạ Thừa Lãng mặc áo khoác vào, mỉm cười ngọt ngào, "Em ấy sợ tao lạnh."
Trần Thiệp cố mãi mới nhịn được cười, rồi lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cái tên đàn ông bị dồn nén đến tận năm năm này quả thật rất 'muộn tao', hắn thật sự không dám nhìn thẳng.
Hắn cười sảng khoái đến nỗi y tá bên cạnh cũng không nhịn được nhắc nhở: "Cẩn thận vết thương đấy."
"Được, được..." Trần Thiệp vừa đồng ý, sau đó lại tiếp tục cười. Cuối cùng, cười đủ rồi, hắn nằm trên giường bệnh thở dài: "Hạ ca, năm đó mày không bị bác sĩ Thang đánh chết thật sự là một kỳ tích."
Hạ Thừa Lãng xoa cái mũi suýt chút nữa bị cánh cửa đập vào, không vui nói: "Mày nói nhảm cái gì đó? Lục Viên của chúng ta rất dịu dàng."
Trần Thiệp cố chấp nâng nửa thân trên lên, hướng Hạ Thừa Lãng làm động tác chắp tay: "... Bái phục, bái phục!" Hắn không thể không thừa nhận, màng lọc trong mắt mấy kẻ si tình thật đúng là dày.
Hạ Thừa Lãng hai tay đút túi quần, chậm rãi đi dọc theo giường bệnh. Ánh mắt vẫn luôn không tập trung dần ổn định lại, hắn trầm giọng nói: "Dù tức giận như vậy cũng không đánh tao, còn không phải dịu dàng sao? Ngay cả năm đó, em ấy cũng không đánh tao..."
Giọng nói của hắn càng ngày càng nhỏ dần, cuối cùng không nói thêm gì nữa. Nhưng Trần Thiệp lại nghe được rõ ràng, vẻ mặt hắn cũng trầm xuống. Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên trở nên như thế này, hắn ở bên cạnh nhìn cũng thấy chua xót trong lòng.
Hắn lại ngả xuống giường bệnh, im lặng một lát, thở dài nói: "Bác sĩ Thang sẽ tha thứ cho mày."
"Ha..." Hạ Thừa Lãng trả lại tiếng "Ha" vừa rồi cho hắn, "Đương nhiên."
Hạ Thừa Lãng duỗi tay phải ra, đôi mắt buồn bã nhìn băng quấn xinh đẹp trên đó. Lần này, hắn nhất định sẽ không buông tay Thang Lục Viên nữa.
***
Sau khi Hạ Thừa Lãng và Trần Thiệp rời đi, Thang Lục Viên ngồi ngây người trong văn phòng một lúc. Cho đến khi y tá gõ cửa, cậu mới đứng dậy đi vào phòng thay đồ.
Cậu thay bộ quần áo trên người, cất vào tủ đồ, sau đó chuẩn bị tan làm.
Vẻ mặt cậu bình thản, thầm nghĩ, cuộc gặp gỡ này chỉ là tình cờ, Hạ Thừa Lãng không nên tiếp tục gây ảnh hưởng gì tới cậu nữa.
Cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ. Hôm nay trì hoãn lâu như vậy, cậu sẽ đến viện nghiên cứu muộn.
Thang Lục Viên mặc áo khoác bước ra ngoài, nhưng không ngờ Hạ Thừa Lãng lại làm xong thủ tục nằm viện nhanh đến vậy. Bọn họ lại tình cờ gặp nhau ở lối vào thang máy.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy dáng vẻ tan tầm của cậu, lập tức bước tới nói: "Tôi đưa cậu về."
Trước khi hắn trở về nước, Trần Thiệp đã giúp hắn điều tra rõ địa chỉ của Thang Lục Viên.
"Không cần." Thang Lục Viên cũng không ngẩng đầu, nhấn nút thang máy, mím môi chờ thang máy đi lên.
Hạ Thừa Lãng bĩu môi, cố ý trêu chọc cậu: "Vừa rồi lúc gặp mặt còn nhào vào lồng ngực tôi, lúc tôi rời khỏi phòng khám bệnh còn tỏ ra ân cần, sao tôi mới rời đi một thời gian ngắn mà bác sĩ Thang lại trở nên lạnh lùng vô tình đến vậy?"
Hắn nói việc "nhào vào lồng ngực" là chỉ lúc vừa mới gặp, Thang Lục Viên không cẩn thận đụng vào ngực hắn. Hắn nói cậu "tỏ ra ân cần" là chỉ lúc Thang Lục Viên ném áo vào hắn. Rõ ràng sự thật không phải như vậy, nhưng lại khiến cậu không thể chối cãi.
Thang Lục Viên nhất thời tức giận không nói nên lời, hít sâu một hơi. Cậu hơi ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn. Mấy năm nay, Hạ Thừa Lãng đã cao hơn rất nhiều, ước chừng đã cao hơn cậu nửa cái đầu, cậu phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Thừa Lãng.
Thang Lục Viên nhìn hắn, ánh mắt lay động, rồi đột nhiên cụp mắt xuống, khẽ cắn môi nói: "Hạ Thừa Lãng, cậu đã rời đi năm năm rồi."
Thời gian bọn họ xa nhau không chỉ là trong một khoảnh khắc, mà họ đã xa cách tận năm năm. Hạ Thừa Lãng đã rời khỏi cậu năm năm.
Hạ Thừa Lãng giật mình, nụ cười trên mặt cũng không thể duy trì được nữa. Hắn vươn tay kéo cánh tay của Thang Lục Viên, giọng nói trở nên nhẹ nhàng: "Lục Viên, để tôi đưa cậu về nhà, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện. Tôi biết năm đó là tôi không đúng, tôi sẽ giải thích với cậu."
"Tôi không về nhà." Thang Lục Viên lắc đầu, giãy khỏi tay hắn, lùi về phía sau một bước, tạo khoảng cách với hắn.
Tôn Dư Minh đúng lúc tan làm, nhìn thấy cảnh bọn họ đang dây dưa với nhau thì giật mình. Hắn còn tưởng rằng Thang Lục Viên gặp chuyện nên vội vàng bước tới, ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng, sau đó mỉm cười nói với Thang Lục Viên: "Lục Viên, anh định đến thăm thầy, em đi xe của anh đi."
"... Được ạ, đàn anh." Thang Lục Viên bình tĩnh lại, cúi đầu trả lời. Đúng lúc thang máy đến, cậu liền bước vào.
Hạ Thừa Lãng lại nắm lấy cánh tay cậu, liếc Tôn Dư Minh một cái, vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Cậu không về nhà thì định đi đâu?"
Hắn ngẩng đầu lên, hơi híp mắt nhìn Tôn Dư Minh. Năm năm này, tuy Trần Thiệp có lén lút chụp một số bức ảnh rồi gửi cho hắn qua mạng, nhưng Trần Thiệp sợ bị Thang Lục Viên phát hiện nên không dám đến quá gần. Hắn cũng không biết rõ các mối quan hệ xung quanh Thang Lục Viên. Hắn chưa bao giờ gặp người trước mặt, nhưng người này lại nói chuyện với Thang Lục Viên bằng giọng điệu thân mật, vì vậy hắn không thể không đề phòng.
Thời gian năm năm thật sự quá dài, xung quanh bọn họ đã có thêm rất nhiều những mối quan hệ xa lạ.
Thang Lục Viên bị hắn nắm lấy cánh tay, đành phải dừng lại, hơi quay đầu nói: "Ngài Hạ, hiện tại đã là thời gian tan làm, tôi không cần trả lời vấn đề của ngài."
Hạ Thừa Lãng không nhịn được trở nên nóng nảy: "Lục Viên..."
"Lục Viên, đây là ai?" Giọng nói của Tôn Dư Minh và Hạ Thừa Lãng gần như vang lên cùng lúc.
Thang Lục Viên rút cánh tay mình ra, im lặng một lúc rồi trả lời: "Bệnh nhân."
Lời này vừa dứt, cậu và Hạ Thừa Lãng cùng sững sờ.
Thang Lục Viên cúi đầu, khẽ nhắm mắt lại. Cậu nói không sai, đối với cậu hiện giờ, quả thật Hạ Thừa Lãng chỉ là bệnh nhân mà thôi.
Cậu bước vào thang máy, Tôn Dư Minh đi theo sau. Hắn ngẩng đầu nhìn Hạ Thừa Lãng ở ngoài cửa, rồi đóng cửa thang máy lại. Hắn cũng không để ý lắm đến Hạ Thừa Lãng, chỉ coi hắn như một bệnh nhân bình thường.
Thang Lục Viên xinh đẹp, năng lực làm việc tốt, bệnh nhân thường xuyên nảy sinh tâm lý ỷ lại với bác sĩ điều trị nên những năm gần đây có không ít bệnh nhân thích Thang Lục Viên.
Mặc dù Alpha trước mặt hắn trông có vẻ tốt hơn so với những người theo đuổi thường ngày của Thang Lục Viên, nhưng hắn là đàn anh đã gắn bó với Thang Lục Viên sớm chiều mà cũng không gây ấn tượng được với cậu. Một bệnh nhân chỉ có duyên gặp một vài lần lại càng không thể lọt vào mắt của Thang Lục Viên, vì vậy hắn cũng không xếp Hạ Thừa Lãng vào hàng ngũ tình địch của mình.
Hạ Thừa Lãng bị hai chữ "người bệnh" đâm vào khiến hắn choáng váng một chút. Khi hắn định thần lại thì cửa thang máy đang đóng. Hắn tiến lên một bước, cửa thang máy đúng lúc đóng lại, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Thang Lục Viên và Tôn Dư Minh cùng nhau biến mất trước mắt mình.
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy mình đã trở lại năm năm trước. Năm năm trước, Thang Lục Viên cũng đóng cửa phòng trước mặt hắn giống như vậy, kể từ đó bọn họ xa cách năm năm. Hắn không nhịn được đập tay vào tường.
Trong lòng Thang Lục Viên cũng có chút chua xót. Cảnh tượng Hạ Thừa Lãng lao vào thang máy nhưng lại bị chặn ở cửa đập vào mắt cậu, khiến sự bình tĩnh mà cậu cố gắng duy trì kể từ khi nhìn thấy Hạ Thừa Lãng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Quá khứ của ngày chia tay năm năm trước cứ từng chút một lướt qua trước mắt cậu. Cậu không khỏi nghĩ, nếu ngày đó Hạ Thừa Lãng đuổi theo cậu giải thích thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nhưng không, Hạ Thừa Lãng chỉ gõ cửa vài lần mà thôi, định làm cho cậu mở cửa. Sau khi thấy cậu không có phản ứng thì nhanh chóng rời đi.
Cậu và Tôn Dư Minh cùng im lặng đi đến bãi đậu xe ở tầng dưới, không nói lời nào suốt cả quãng đường.
Vài lần Tôn Dư Minh muốn nói chuyện với cậu, nhưng nhìn vẻ mặt không thoải mái của cậu, hắn lại thôi. Những năm gần đây, Thang Lục Viên vẫn luôn lạnh lùng, cậu không có cảm xúc dư thừa cho bất cứ điều gì, dường như cuộc sống của cậu chỉ là nghiên cứu và làm việc. Tôn Dư Minh chưa bao giờ thấy sắc mặt của cậu phức tạp như vậy, vừa buồn vừa vui, thậm chí còn có chút bối rối, khiến hắn cảm thấy không đành lòng.
Đi đến chỗ đỗ xe, Tôn Dư Minh giúp cậu mở cửa xe, dịu dàng nhắc nhở: "Cẩn thận dưới chân."
Thang Lục Viên gật đầu, cậu bước về phía trước. Cậu đột nhiên dừng lại, cúi đầu im lặng một lúc rồi nói: "Đàn anh, hôm nay em có hơi không thoải mái, vì vậy em sẽ không đến viện nghiên cứu. Nhờ anh nói một tiếng với giáo sư giúp em."
"Không thoải mái? Em không thoải mái chỗ nào?" Tôn Dư Minh nhíu mày, không khỏi có chút lo lắng. Dù có gặp phải khó khăn như thế nào thì Thang Lục Viên vẫn luôn đi viện nghiên cứu không thay đổi, loại tình huống này thật đúng là hiếm thấy.
Hắn muốn đưa tay kiểm tra trán của Thang Lục Viên, lại sợ hành vi như vậy sẽ gây khó chịu. Trước giờ Thang Lục Viên không thích thân cận với người khác, dường như cậu cũng có chút chán ghét việc tiếp xúc cơ thể. Cho nên, mỗi lần hắn đều cố gắng không tiếp xúc cơ thể Thang Lục Viên, hôm nay hắn đã không nhịn được ôm cậu, hiện tại lại càng không dám tiếp tục chạm vào.
Thang Lục Viên lắc đầu, mệt mỏi nói: "Em không sao, đàn anh. Em chỉ hơi mệt một chút, trở về ngủ một giấc là tốt rồi."
"Anh đưa em về nghỉ ngơi." Tôn Dư Minh nghe cậu nói vậy, thoáng yên lòng. Thang Lục Viên đồng ý nghỉ ngơi, đương nhiên hắn thấy vui. Tuy rằng hắn thích Thang Lục Viên, nhưng cũng thật sự thương cậu như em trai. Trong khoảng thời gian này Thang Lục Viên vất vả biết bao, hắn đã sớm muốn để cậu nghỉ ngơi một chút, chỉ là hắn khuyên thế nào, Thang Lục Viên cũng không chịu nghe.
"Không cần đâu, em đi trước." Thang Lục Viên vẫn từ chối.
Tôn Dư Minh chỉ có thể đứng yên nhìn cậu rời đi. Bóng lưng Thang Lục Viên trông thật gầy gò và cô đơn, cậu lặng lẽ từ chối mọi người bước vào thế giới của mình, khiến hắn dù muốn cũng không thể trách cậu được.
Tôn Dư Minh nhìn thấy cậu đi xa, không khỏi thở dài một tiếng, rồi lên xe rời đi một mình.