Chương 150: Cầu tình

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 150: Cầu tình

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Thiệp gõ cửa. Sau khi được Thang Lục Viên cho phép, hắn bước vào phòng, vừa thấy Thang Lục Viên đã nở nụ cười lấy lòng, hỏi: "Bây giờ cậu có bận không?"
Thang Lục Viên thấy là hắn, bèn đặt đống tài liệu vừa cầm lên xuống, lắc đầu đáp: "Không bận."
Cậu ngẩng đầu nhìn cánh tay đang băng bó của Trần Thiệp, hỏi: "Vết thương có đau không?"
"Không đau, không đau chút nào. Kỹ thuật băng bó của bác sĩ Thang là số một, y thuật cũng không ai sánh bằng. Tay cậu cứ như bàn tay thần vậy, hôm qua được cậu điều trị xong, sáng nay tôi đã có thể tự xuống tầng mua bữa sáng rồi! Tốc độ hồi phục thật đáng kinh ngạc."
Thang Lục Viên xoa trán, nhắc nhở hắn: "Cánh tay cậu bị thương, dù tôi không điều trị cho cậu thì hôm nay cậu vẫn có thể tự xuống tầng mua bữa sáng."
"..." Trần Thiệp nuốt nước miếng trong im lặng, cảm thấy mình vừa rồi có hơi khoa trương quá. Hắn ngồi trước mặt Thang Lục Viên, không khỏi chột dạ bổ sung: "Tóm lại, bác sĩ Thang cậu đúng là lợi hại!"
Thang Lục Viên khẽ thở dài, lười nghe hắn nói nhảm nữa. Cậu ngồi thẳng người, nói: "Có chuyện gì thì nói thẳng đi."
Nếu Trần Thiệp không đến khám bệnh, vậy chắc chắn là có chuyện muốn nói với cậu.
Trần Thiệp mím môi khô khốc, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thang Lục Viên, không hiểu sao lại thấy khó mở lời. Hắn im lặng một lúc, sau đó nghiêm mặt thăm dò: "Lục Viên, cậu và Hạ ca còn khả năng nào không?"
Thang Lục Viên dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, không trả lời mà chỉ hỏi: "Cậu ta bảo cậu đến hỏi à?"
"Không phải." Trần Thiệp lắc đầu. "Là tôi tự muốn hỏi."
Hắn ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên, cầu xin Thang Lục Viên tha thứ giúp Hạ Thừa Lãng, nói: "Mấy năm nay Hạ ca sống cũng không dễ dàng, cậu cứ coi như thương hại cậu ta đi, cậu ta..."
Thang Lục Viên đứng dậy rót một cốc nước cho Trần Thiệp, đặt trước mặt hắn, thẳng thắn nói: "Vậy thì hãy nói cho tôi biết đi."
Trần Thiệp đang vắt óc nghĩ lời lẽ, muốn dùng tài ăn nói để xoay chuyển tình thế, giúp Hạ Thừa Lãng ôm mỹ nhân về. Nghe Thang Lục Viên nói, hắn có chút sững sờ, nhất thời chưa phản ứng kịp: "Nói cái gì cơ?"
Thang Lục Viên cũng rót cho mình một cốc nước, ngồi xuống, hơi cụp mắt, nhẹ nhàng nói: "Hãy kể cho tôi nghe những năm qua cậu ấy đã sống thế nào."
"Hạ ca..." Trần Thiệp do dự một lúc, nhắc đến cũng thấy hơi chua xót. Hắn đắn đo một lát rồi mới chậm rãi mở lời: "Chuyện cậu ta lừa cậu trước đây, thật ra cũng trách tôi. Là tôi nói với cậu ta rằng cậu thích Omega, Alpha căn bản không có cách nào tiếp cận cậu. Vì vậy cậu ta mới giả làm Omega để gần gũi cậu. Sau này tôi cũng nhận ra cậu ta càng ngày càng lún sâu, tôi nghĩ lúc đó cậu cũng có thể nhìn thấy."
Thang Lục Viên im lặng lắng nghe, không lên tiếng.
Trần Thiệp cầm cốc nước lên uống một ngụm. "Ngày cậu biết cậu ta lừa dối, thật ra cậu ta đã muốn nói thật với cậu rồi. Chỉ là không ngờ cậu lại phát hiện ra trước. Cậu ta còn chưa kịp giải thích thì ông nội cậu ta đột nhiên nhập viện. Ông Hạ nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt năm ngày, cậu ta cũng túc trực trong bệnh viện năm ngày, không rời đi một bước."
Thang Lục Viên đột nhiên ngắt lời hắn, ngập ngừng hỏi: "Ý cậu là ông nội Hạ Thừa Lãng được đưa vào bệnh viện đúng vào ngày hôm đó?"
Thang Lục Viên vô thức nắm chặt tay. Cậu chỉ biết thời gian ông nội Hạ Thừa Lãng mất, chứ không hề hay biết ông nhập viện đúng vào ngày hôm đó.
"Phải." Trần Thiệp gật đầu, tiếp tục nói: "Năm ngày sau thì ông Hạ qua đời. Ngay sau đó là lễ tang của ông. Lễ tang vừa chấm dứt, Hạ ca đã bị Hạ Hoàng hậu đưa ra nước ngoài. Trước khi xuất ngoại, cậu ta muốn đến tìm cậu để nói lời tạm biệt. Có điều cậu cũng biết, Bệ hạ đã luôn để mắt đến Hạ gia. Trước kia còn e ngại lão gia tử còn sống nên mới không dám động đến Hạ ca. Bây giờ lão gia tử không còn nữa, trên đường đến nhà cậu Hạ ca đã bị ám sát. May mắn có người của Hạ Hoàng hậu bảo vệ Hạ ca, nhưng Hạ ca lại sợ mang đến nguy hiểm cho cậu, cũng không dám đến tìm cậu nữa..."
Thang Lục Viên nghe Trần Thiệp kể xong tình huống lúc đó, càng nghe càng sợ hãi, mấy lần quên cả thở. Hai tay cậu đặt dưới gầm bàn cũng siết chặt hơn.
"Sau này tôi mới biết, trước kia mỗi năm Hạ ca và Nhị hoàng tử đều ra nước ngoài một thời gian. Không phải đi chơi, mà là bị đưa đi huấn luyện và học tập. Để che giấu Bệ hạ, thế lực của Hạ gia đã được bí mật chuyển ra nước ngoài. Mấy năm nay Hạ ca ở nước ngoài..."
Trần Thiệp nói rồi lại dừng, dừng rồi lại nói rất nhiều. Hắn kể về những nguy hiểm và sự cô độc mà Hạ Thừa Lãng đã gặp phải mấy năm nay, cũng nói Hạ Thừa Lãng buộc lòng phải làm vậy. Thang Lục Viên vẫn cúi đầu lắng nghe, cho đến khi Trần Thiệp nói xong, cậu mới hít một hơi thật sâu, ngây người nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong cốc nước trước mặt.
Cậu nhìn cốc nước thật lâu, không biết có phải vì nhìn chằm chằm vào một chỗ quá lâu hay không, mắt cậu có chút đỏ và hơi chua xót.
Cậu bình tĩnh chớp mắt, muốn nén lại nỗi chua xót đó. Một lúc lâu sau, cậu vẫn không nói được lời nào.
Trần Thiệp nói xong cũng có chút thổn thức. Hắn im lặng một lát, nhìn Thang Lục Viên rồi thận trọng nói: "Lục Viên, cậu xem, hay là cậu thương xót Hạ ca đi? Cậu ta làm một người đàn ông cô độc cũng không dễ dàng."
Thang Lục Viên bình ổn lại cảm xúc, mới ngẩng đầu nhìn Trần Thiệp.
Trần Thiệp vừa cẩn thận vừa chờ mong nhìn vào mắt cậu, cứ như Hạ Thừa Lãng thật sự là một người đàn ông rất cần được chăm sóc vậy.
Thang Lục Viên không trả lời, mà cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay: "Cậu về trước đi, tránh lát nữa y tá đi kiểm tra phòng lại không tìm thấy cậu."
Trần Thiệp còn muốn thuyết phục thêm vài câu, nhưng Thang Lục Viên nhỏ giọng nói: "Tôi hiểu rõ trong lòng."
Tuy rằng Trần Thiệp vẫn không biết câu trả lời của Thang Lục Viên, nhưng biết đây là chuyện của hai người họ, hắn không thể cưỡng cầu. Tất cả những gì hắn có thể làm là nói ra những gì mình biết mà thôi, nên hắn gật đầu rồi đứng lên: "Vậy tôi đi trước."
Hắn đi đến cửa, suy nghĩ một lát, rồi quay đầu lại nói: "Hạ ca ở ban công."
Trần Thiệp đi rồi, Thang Lục Viên im lặng ngồi trong văn phòng một lúc lâu, sau đó chớp mắt vài cái rồi mới chậm rãi đứng dậy.
Khi đẩy cửa ban công ra, Hạ Thừa Lãng đang cầm một điếu thuốc trên tay, dưới đất còn vương vãi mấy mẩu thuốc lá.
Hạ Thừa Lãng đang nhìn về phương xa, đầu thuốc thoắt sáng thoắt tắt, thỉnh thoảng hắn lại gạt tàn. Trên mặt hắn vẫn có chút u ám như lúc nãy.
Thang Lục Viên đi đến bóp điếu thuốc trong tay hắn: "Bệnh viện không cho hút thuốc."
Khi cậu nâng tay, một phần cổ tay trắng nõn của cậu lộ ra từ ống tay áo khoác trắng. Cổ tay mảnh khảnh, sạch sẽ, những ngón tay xinh đẹp kẹp chặt điếu thuốc, móng tay hồng hào.
Hạ Thừa Lãng có chút sững sờ, sau đó ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên. Tứ chi Thang Lục Viên thon dài, chiếc áo khoác trắng mặc trên người cậu tạo nên một cảm giác lạnh nhạt, xa cách. Đôi mắt cậu trong suốt, thuần khiết, không chứa chút tạp chất nào, nhiều năm như vậy vẫn không thay đổi.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy cậu thì đột nhiên trầm giọng nói: "Rất xin lỗi, vừa rồi đã làm cậu khó xử."
Hắn đưa tay vuốt tóc mình. Vừa rồi hắn bị kích động, nhưng lúc đó hắn thực sự không thể kiềm chế được sự tức giận và lo lắng trong lòng. Hắn không thể tưởng tượng được việc Thang Lục Viên sẽ thuộc về người khác.
Thang Lục Viên giận hắn, hắn có thể từ từ tìm kiếm sự tha thứ của cậu. Thang Lục Viên không thích hắn, hắn có thể từ từ theo đuổi cậu, nhưng hắn không thể chấp nhận chuyện trong lòng Thang Lục Viên đã có người khác.
Năm năm nay, không lúc nào hắn không lo lắng sẽ có người bước vào cuộc sống của Thang Lục Viên. Nhưng hắn ở nước ngoài xa xôi, chỉ có thể bất lực, ngay cả cơ hội quay về để nhìn Thang Lục Viên một lần cũng không có.
Tất cả những gì hắn có thể làm là cố gắng tiến về phía trước, như vậy mới có thể nhanh chóng về nước gặp Thang Lục Viên. Mọi người đều nói hắn trưởng thành nhanh chóng, nói năng lực của hắn rất cao, chỉ là không ai biết đằng sau những thành công hào nhoáng ấy hắn đã trải qua bao nhiêu khó khăn, cũng không ai biết rằng trong những đêm đau khổ, hắn đều dựa vào ảnh chụp Thang Lục Viên để vượt qua.
Trong những bức ảnh Trần Thiệp chụp cho hắn, có ảnh ngày đầu tiên Thang Lục Viên vào đại học, lần đầu tiên Thang Lục Viên mặc áo khoác trắng, lần đầu tiên Thang Lục Viên khám bệnh cho người khác. Nhưng hắn chỉ giống như một người ngoài cuộc, bị ngăn cách bên ngoài cuộc sống của Thang Lục Viên.
Ở nước ngoài, mỗi đêm hắn đều cảm thấy nôn nóng và bất an. Chỉ có bản thân hắn biết trong lòng mình sợ hãi điều gì.
Vừa rồi trước mặt Tôn Dư Minh, những nỗi lo lắng cùng với sự không cam lòng bấy lâu của hắn, lại bị Tôn Dư Minh không chút lưu tình đâm vào. Vì vậy hắn sợ hãi, hắn tức giận, nhưng hơn cả là nỗi bất an. Tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau, không thể đè nén mà bùng nổ ngay lúc đó.
Thang Lục Viên nghe lời xin lỗi, khẽ hít một hơi, quay đầu nhìn đàn chim đang bay ngang qua bầu trời, nhẹ nhàng nói: "Không sao, cũng quen rồi. Dù sao lúc tôi và cậu ở cạnh nhau, số lần bị bẽ mặt cũng không ít."
Giọng điệu của Thang Lục Viên có chút ghét bỏ, nhưng Hạ Thừa Lãng không hiểu sao lại cảm thấy giọng điệu cậu hình như đã gần gũi hơn một chút, không còn lạnh lùng như trước, cũng không còn cứng rắn nữa.
"Cậu không tức giận?" Giọng Hạ Thừa Lãng không khỏi có chút kích động.
"Ừ." Thang Lục Viên nhẹ giọng đáp: "Ngày mai cậu đi cùng tôi xin lỗi đàn anh."
Hạ Thừa Lãng im lặng không nói. Hắn không muốn đi xin lỗi Tôn Dư Minh. Nếu Tôn Dư Minh đã dám tơ tưởng Thang Lục Viên, hắn cũng đã xếp Tôn Dư Minh vào hàng ngũ tình địch. Bảo hắn đi nhận lỗi với tình địch, hắn còn mặt mũi nào nữa?
Thang Lục Viên thấy hắn mím môi không chịu đồng ý, nhíu mày hỏi: "Cậu không đồng ý à?"
"...Đồng ý, đồng ý mà." Hạ Thừa Lãng không chút khí thế, đồng ý liên tục. Trước mặt chuyện dỗ vợ tương lai, mặt mũi gì cũng có thể vứt đi. Cho dù tình địch có đáng ghét đến mấy, vợ tương lai đã muốn hắn xin lỗi, hắn cũng sẽ không chút do dự mà xin lỗi.
Hơn nữa hiếm khi Thang Lục Viên sẵn sàng nói chuyện với hắn nhiều đến vậy, hắn vui còn không kịp.
Thang Lục Viên cảm thấy thoải mái, hơi cong khóe môi, nói với giọng điệu bình thản: "Mấy năm nay, đàn anh vẫn luôn chăm sóc tôi, tôi vẫn luôn coi anh ấy như một người anh trai."
Hạ Thừa Lãng chậm rãi nhận ra Thang Lục Viên đang giải thích cho hắn, trong lòng không khỏi vui vẻ, cả người đều phấn chấn hơn. Được một tấc lại muốn tiến một thước, hắn nói: "Vậy từ nay về sau cậu hãy giữ khoảng cách với anh ta."
Thang Lục Viên nhìn hắn: "Chúng tôi làm việc cùng một bộ phận, không thể tránh khỏi việc tiếp xúc."
Hạ Thừa Lãng vẫn không cam lòng mím môi, nhưng hắn cũng không dám nói thêm gì nữa.
Hai người yên lặng đứng một lát. Hạ Thừa Lãng huých vai Thang Lục Viên, có chút chờ mong hỏi: "Tôi muốn đi xem trà sữa nhỏ, được không?"
Thang Lục Viên mỉm cười: "Trong nhà tôi cũng không được hút thuốc."
Hạ Thừa Lãng hiểu được ý của cậu, mắt không khỏi sáng lên, cong khóe môi, thấp giọng hỏi: "Không hút thuốc thì có thể đến sao?"
"...Tôi quay về làm việc." Thang Lục Viên xoay người đi ra ngoài. Khi mở cửa, cậu hơi dừng lại một chút, cúi đầu nói: "Tối nay năm giờ tôi tan làm."
Hạ Thừa Lãng nở nụ cười tươi nhất kể từ khi trở về nước. Hắn nhìn bóng lưng Thang Lục Viên hét lớn: "Khi cậu tan làm, tôi sẽ đến đón cậu đúng giờ!"