Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 151
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Thang Lục Viên vừa ngồi vào xe của Hạ Thừa Lãng, Hạ Thừa Lãng đã cười tít mắt. Hắn loay hoay một lúc, khi thì chỉnh ghế, khi thì giúp Thang Lục Viên thắt dây an toàn, mãi mới chịu dừng.
Thang Lục Viên quay đầu nhìn thoáng qua đống đồ đang đặt ở ghế sau, trong đó có thức ăn cho mèo, cá khô, đồ chơi cho mèo... Gần như tất cả những gì mèo có thể cần dùng hắn đều mua đủ. Cậu thoáng chút không nói nên lời: "Mua cho Trà sữa nhỏ sao?"
"Ừm!" Hạ Thừa Lãng tự hào gật đầu, "Tôi chọn cả một buổi chiều, không biết Trà sữa nhỏ có thích không."
Không hiểu sao Thang Lục Viên lại thấy mình và Hạ Thừa Lãng lúc này giống như một cặp vợ chồng ly hôn, còn Hạ Thừa Lãng thì như người cha già đang hăm hở đi thăm đứa con đã lâu không gặp. Cậu im lặng, nhanh chóng dập tắt dòng suy nghĩ bay bổng đó, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hạ Thừa Lãng khởi động xe, cầm vô lăng liếc cậu, giọng nói không giấu được vẻ kích động: "Dù sao cũng tiện đường, chúng ta đi gặp bà Vương đi?"
Thang Lục Viên lạnh lùng liếc hắn một cái, hỏi: "Sao cậu lại biết là tiện đường?"
Sau khi lên xe cậu vẫn chưa nói cho Hạ Thừa Lãng biết địa chỉ hiện tại của mình.
"..." Hạ Thừa Lãng có chút chột dạ, cũng không thể nói với Thang Lục Viên rằng Trần Thiệp đã điều tra địa chỉ của cậu từ trước.
Thang Lục Viên hơi nhướng mày, giọng nói không rõ vui giận, nhưng lại ngầm chứa sự uy hiếp: "Tốt nhất là cậu nên thành thật khai báo, còn gì thì nói hết ra đi."
Bây giờ Hạ Thừa Lãng còn dám lừa dối Thang Lục Viên sao, đành phải thẳng thắn, và tiện thể bán đứng Trần Thiệp không chút do dự: "Thật ra trước khi tôi về nước, Trần Thiệp đã điều tra địa chỉ của cậu giúp tôi..."
"Còn gì nữa?" Giọng nói của Thang Lục Viên vẫn bình tĩnh.
"... Mấy năm nay thỉnh thoảng cậu ta cũng lén lút chụp ảnh cậu rồi gửi cho tôi..."
Hạ Thừa Lãng ngập ngừng nói xong, vội vàng ngẩng đầu nhìn Thang Lục Viên. Thấy Thang Lục Viên không để ý lắm, trên mặt cũng không có vẻ gì là tức giận, vẫn bình thản như thường, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, đôi vai cũng thả lỏng bớt.
"Hóa ra nghiệp vụ của cảnh sát bây giờ còn rộng đến thế, kiêm luôn cả thám tử tư, hay là ngày mai tôi đến đồn cảnh sát tặng cho cậu ta một lá cờ khen thưởng nhỉ?" Đột nhiên Thang Lục Viên lạnh nhạt nói ra lời này. Cậu đang cười, nhưng khóe miệng cong lên lại mang theo chút lạnh lẽo.
Vai Hạ Thừa Lãng lại căng cứng, tiếng chuông báo động vang lên trong lòng hắn. Hắn vội vàng cười lấy lòng: "Không cần không cần, đây đều là chuyện hắn phải làm, hắn cũng là vì một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp của chúng ta."
Thang Lục Viên hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cậu cũng hiểu ra tại sao mấy năm nay thỉnh thoảng lại cảm thấy có người ở trong góc nhìn trộm mình.
Sau một lúc lâu, Hạ Thừa Lãng dè dặt nhìn trộm cậu, nhỏ giọng hỏi: "Cậu còn muốn đến chỗ của bà Vương không?"
"Ừ." Thang Lục Viên tùy ý trả lời, khẽ ngáp một cái, nhắm mắt lại tựa vào ghế nghỉ ngơi.
Mấy ngày trước cậu đã liên tục làm thí nghiệm, dù đêm qua không đến sở nghiên cứu nhưng cũng trằn trọc cả đêm không ngủ, đến rạng sáng mới chợp mắt được một lát, nên giờ có chút buồn ngủ.
Lúc Hạ Thừa Lãng quay đầu nhìn về phía cậu, Thang Lục Viên đã ngủ rồi, khuôn mặt tựa vào lưng ghế, dáng vẻ ngây thơ không chút phòng bị. Hạ Thừa Lãng không khỏi thấy mềm lòng, nhân lúc đèn đỏ, hắn lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người Thang Lục Viên.
Sau khi Thang Lục Viên tan làm, cởi chiếc áo khoác trắng ra, trên người cậu mặc một chiếc áo len màu be. Áo len mềm mại khiến cậu trở nên nhu hòa hơn, khuôn mặt cũng bớt đi vẻ lạnh lùng. Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ ô tô chiếu vào khuôn mặt cậu, trên lông mi cậu như tỏa ra ánh sáng. Khuôn mặt cậu lúc ngủ trông thật yên tĩnh và điềm đạm.
Hạ Thừa Lãng không kìm lòng nổi tới gần cậu, tầm mắt dừng trên hàng mi dài của cậu, sau đó ánh mắt lại dời xuống đường cong môi trên hơi hếch của cậu, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đôi môi căng mọng của cậu. Hắn nhìn một lúc lâu, sau đó lại không kìm lòng nổi... vươn tay khẽ chọc nhẹ vào hai má trắng nõn.
Vừa căng bóng vừa mềm mại.
Hạ Thừa Lãng thu ngón tay lại, tim hắn đập loạn xạ. Thực ra hắn rất muốn lén hôn một cái, nhưng tiếc là có tà tâm mà không có gan.
Hắn dừng lại một lúc, mới tỉnh lại từ cảm giác mềm mại non nớt trên đầu ngón tay, khởi động xe. Không biết đèn đỏ hết lúc nào, xe đằng sau đã bấm còi vài tiếng.
Một đường này hắn lái xe vừa chậm rãi vừa vững vàng, ngang với tốc độ của xe máy chạy ven đường. Trong đó còn có một cái xe máy khi chạy vượt qua hắn, còn tặng kèm hắn một ngón giữa đầy khinh bỉ.
Hạ Thừa Lãng bĩu môi, trả lại cho tên kia một ánh mắt thương hại. Hắn nghĩ tên kia chắc chắn đang ghen tị vì hắn có vợ.
Khi hắn đỗ xe ở gần trường học thì đúng thời điểm tan học. Học sinh trong trường lũ lượt đi ra ngoài, đám học sinh tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, tiếng chuông có chút chói tai. Thang Lục Viên nghe thấy tiếng động liền tỉnh lại, khẽ dụi mắt.
Cậu mở mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ. Từ từ nhận ra mình đang ở trong xe. Chiếc chăn mỏng tuột khỏi người cậu, cậu đưa tay kéo lên, và khi nhìn thấy nó, cậu không khỏi giật mình, ngẩng đầu lơ đãng nhìn Hạ Thừa Lãng.
Cậu im lặng một lúc, quay đầu nhìn về phía quầy hàng của bà Vương, hỏi: "Tới rồi sao?"
"Ừm." Hạ Thừa Lãng lấy lại chiếc chăn mỏng trên người cậu. Giọng Thang Lục Viên khàn khàn và mềm mại sau giấc ngủ, khiến hắn nghe xong suýt chút nữa thì ngây người.
Gian hàng của bà Vương vẫn đông nghịt người như trước. Mặc dù ngày nay các chuỗi cửa hàng trà sữa mọc lên như nấm, nhưng hương vị của chúng dường như vẫn kém trà sữa của bà Vương một bậc, nên quán của bà vẫn luôn đông khách. Tất cả học sinh ở cấp ba Hoàng Hàm đều thích trà sữa do bà tự tay làm.
Hai người yên lặng ngồi trong xe một lúc, đến khi đám đông dần giải tán mới xuống xe đi mua trà sữa.
Bà Vương nhìn thấy Thang Lục Viên thì lập tức mỉm cười. Mấy năm nay Thang Lục Viên thường xuyên tới đây, đôi khi giúp bà bán trà sữa, đôi khi lại kiểm tra sức khỏe sơ bộ cho bà. Hiện tại bà đã lớn tuổi, chung quy cơ thể vẫn có chút đau yếu, bình thường cũng lười đến bệnh viện, vì vậy Thang Lục Viên thường đến đây chăm sóc bà.
Khi ánh mắt bà chuyển sang Hạ Thừa Lãng, bà quan sát kỹ một lúc mới nhận ra, có chút kích động hỏi: "Là Tiểu Hạ đó sao?"
"Là con, bà Vương, đã lâu không gặp ạ." Hạ Thừa Lãng cười tít mắt. Hắn trả lời bà Vương, cũng là nói với Thang Lục Viên.
Nụ cười trên mặt bà Vương càng rạng rỡ hơn, ánh mắt nhìn Hạ Thừa Lãng đầy vẻ nhẹ nhõm: "Bà nghe Lục Viên nói con ra nước ngoài, nhóc con, cuối cùng con cũng về rồi, sau này còn đi nữa không?"
"Không đi nữa ạ." Hạ Thừa Lãng nhìn Thang Lục Viên, lớn tiếng trả lời.
"Vậy là tốt rồi." Bà Vương nhìn hắn, lại nhìn Thang Lục Viên, khuôn mặt tươi cười nói: "Đã nhiều năm như vậy, hóa ra các con vẫn ở bên nhau, thật tốt, thật tốt."
Bà Vương liên tục nói "thật tốt". Mấy năm nay bà không nghe Thang Lục Viên nhắc đến Hạ Thừa Lãng nữa, còn tưởng rằng hai đứa đã chia tay, trong lòng cũng thầm tiếc nuối. Bà vẫn nhớ rõ hai đứa trẻ năm đó thân nhau đến mức nào, chiều nào cũng đến đây mua trà sữa, gần như là hình với bóng. Giờ thấy hai đứa vẫn ở bên nhau như vậy, cuối cùng bà cũng yên tâm.
Hạ Thừa Lãng vui vẻ đáp lời, còn Thang Lục Viên đứng cạnh mím môi, không mở miệng phủ nhận.
Bà Vương nói rất lâu về việc hai người ở bên nhau không hề dễ dàng, rồi lại dặn dò cách sống hòa thuận. Dặn dò xong xuôi, bà mới nhớ đến chuyện làm trà sữa, nhìn Thang Lục Viên, có chút mong chờ hỏi: "Lục Viên, hôm nay có uống trà sữa không?"
"Cậu ấy uống ạ." Thang Lục Viên còn chưa kịp trả lời, Hạ Thừa Lãng đã nhanh nhảu nói trước.
Thang Lục Viên nhìn thấy ánh mắt hiền từ của bà Vương, mím môi, khẽ gật đầu.
Bà Vương đột nhiên nở nụ cười. Mấy năm nay, Thang Lục Viên luôn nói mình đã trưởng thành, không uống trà sữa của bà nữa, khiến bà từng thấy hụt hẫng một thời gian dài. Giờ đây cuối cùng cũng thấy Thang Lục Viên đồng ý uống trà sữa bà làm, đương nhiên bà rất vui trong lòng.
Tâm trạng bà Vương rất tốt, lúc pha trà sữa bà cũng làm rất nghiêm túc, cho ra hai ly trà sữa vừa thơm vừa ngon.
Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên cùng giúp bà Vương dọn hàng rồi mới rời đi. Họ vốn muốn đưa bà Vương về, nhưng bà sống gần đó, chỉ cách vài bước chân nên bà liên tục xua tay không cho họ đưa.
Gió chập tối se lạnh. Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên cũng không vội về nhà mà chậm rãi đi bộ. Con đường này trước kia lúc tan học bọn họ thường xuyên đi, hiện tại lại đi trên con đường này, trong lòng dâng lên những xúc cảm khó tả.
Hạ Thừa Lãng nhìn thoáng qua trường học. Sau khi học sinh rời đi, cổng trường cũng đã đóng lại. Hắn có chút tiếc nuối, vốn muốn vào trong trường nhìn một chút: "Mấy năm nay cậu có về thăm trường không?"
"Không." Thang Lục Viên cụp mắt xuống, trả lời bằng một giọng rất bình tĩnh. Ngoại trừ ngày đi xem điểm, mấy năm nay cậu cũng chưa từng đặt chân vào trường cấp ba Hoàng Hàm một lần nào. Sau mỗi lần đến thăm bà Vương, cậu đều vội vã rời đi.
Hạ Thừa Lãng gật đầu, uống một ngụm trà sữa, cảm thấy thoải mái khắp người. Hắn dùng khuỷu tay khẽ huých vào cánh tay Thang Lục Viên, giọng nói có chút hớn hở hỏi: "Vừa nãy sao cậu không phủ nhận?"
Vừa nãy khi bà Vương nói họ đã luôn ở bên nhau ngần ấy năm, hắn còn toát mồ hôi hột, nghĩ Thang Lục Viên sẽ phủ nhận. Nào ngờ Thang Lục Viên lại không nói gì, trong lòng hắn không khỏi vui sướng, đến giờ vẫn còn thấy phấn khích.
Thang Lục Viên đưa trà sữa tới bên miệng, chậm rãi nhấp một ngụm. Hương vị quen thuộc lập tức lan tỏa trong miệng, vị ngọt ngào khiến người ta cảm thấy chút hoài niệm. Cậu dừng một chút mới nói: "Tôi không muốn bà Vương cảm thấy thất vọng mà thôi."
"Ồ..." Hạ Thừa Lãng rũ mắt. Bà Vương không thất vọng, nhưng hắn lại có chút hụt hẫng vì cái lý do đó. Có điều nhìn Thang Lục Viên uống trà sữa, hắn lại không nhịn được cảm thấy vui vẻ.
Hai người trở về trong xe, lần này hướng về nhà Thang Lục Viên.
Năm năm qua đi, Thang Lục Viên đã đổi nơi ở, nhưng bài trí trong nhà vẫn đơn giản và sáng sủa giống như năm đó, vừa nhìn đã cảm thấy rất ấm áp.
Khi họ về đến nhà, Trà sữa nhỏ đang nằm dài ngủ trên cái đệm mềm mại, móng vuốt bấu chặt vào đệm.
Hạ Thừa Lãng đi tới, đặt những thứ mua cho Trà sữa nhỏ sang một bên, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận sờ cái đuôi của Trà sữa nhỏ. Nhìn Trà sữa nhỏ còn lớn hơn cả trong ảnh, vừa nhìn đã biết mấy năm nay Thang Lục Viên chăm nó rất tốt. Bộ lông mềm mại trên người khẽ lay động theo từng nhịp thở, nó vẫn đáng yêu như trước, Hạ Thừa Lãng không khỏi mỉm cười.
Thang Lục Viên đứng đó nhìn họ một lát, sau đó quay người vào bếp. Khi cậu đi ra lần nữa, trên tay đã có thêm một đĩa trái cây.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy đĩa trái cây tươi ngon mọng nước đã được rửa sạch, không khỏi mỉm cười hạnh phúc. Năm đó, khi hắn đến nhà Thang Lục Viên làm bài tập, Thang Lục Viên cũng vậy, mỗi ngày đều chuẩn bị cho hắn một đĩa trái cây. Hóa ra Thang Lục Viên vẫn còn nhớ rõ hắn thích ăn trái cây.
Thang Lục Viên bình tĩnh để hoa quả lên trên bàn trà. Chiếc đĩa đặt lên mặt bàn kính tạo ra tiếng lanh lảnh, lỗ tai Trà sữa nhỏ khẽ động đậy, nó tỉnh giấc.
Trà sữa nhỏ vừa mở mắt đã thấy Hạ Thừa Lãng. Đầu tiên nó thận trọng nhìn chằm chằm hắn, rồi ánh mắt lại dán chặt vào Hạ Thừa Lãng, hệt như đang đối xử với một kẻ đột nhập.
Hạ Thừa Lãng đưa tay muốn vuốt ve, nhưng dường như nó bị hoảng sợ, móng vuốt cào vào mu bàn tay hắn.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy vết cào trên mu bàn tay của mình thì có chút ngạc nhiên, không khỏi vươn tay gõ nhẹ cái đầu của Trà sữa nhỏ, cười nói: "Cái đồ nhóc vô tâm này, vậy mà lại không nhớ tao."
Trà sữa nhỏ đại khái là biết mình gặp rắc rối, đôi mắt rụt rè nhìn Hạ Thừa Lãng, kêu meo meo hai tiếng. Thấy Hạ Thừa Lãng không có ý hại nó, cuối cùng nó cũng thành thật hơn.
Hạ Thừa Lãng không khỏi mỉm cười, vuốt lưng an ủi nó, cúi đầu ghé vào tai nó, giọng nói dịu dàng thì thầm: "Trà Trà, mấy năm nay cảm ơn mày đã thay tao bầu bạn với Lục Viên nha."