Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 155: Một nhà (Kết thúc)
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa đêm, Trần Thiệp đang ngủ say, tiếng chuông điện thoại inh tai nhức óc vang lên, đột ngột phá vỡ sự yên tĩnh của căn phòng. Hắn giật mình choàng tỉnh, cứ tưởng đồn công an có chuyện gì gấp, vội cầm điện thoại lên xem, thấy là số của Hạ Thừa Lãng.
“Hạ ca, có chuyện gì vậy?” Trần Thiệp dụi dụi mắt, bật đèn lên, liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm.
“Tao muốn cầu hôn Lục Viên.” Giọng Hạ Thừa Lãng hơi khàn, nói năng cũng chậm rãi hơn mọi khi, nghe là biết vừa uống rượu xong.
Trần Thiệp lập tức tỉnh táo lại, khựng lại một chút, ngạc nhiên hỏi: “Hai người hẹn hò từ bao giờ thế?”
Hắn lại bỏ lỡ chuyện gì sao? Nhanh vậy sao?
“Không có, nhưng mà tao không thể chờ thêm nữa.” Hạ Thừa Lãng hỏi: “Mày có biết cầu hôn như thế nào cho thật lãng mạn không?”
Trần Thiệp tức giận, hắn là thằng độc thân thì biết gì mà bày cách cầu hôn!
Hắn cố nhịn không ném thẳng điện thoại đi, cúi đầu nghĩ lại mấy cảnh cầu hôn trên phim ảnh, TV: bóng bay, rượu đỏ, nhẫn...
Hắn còn chưa kịp nghĩ ra ý tưởng hay ho nào, chợt nghe thấy đầu dây bên kia Hạ Thừa Lãng thốt ra câu nói khó nghe: “Quên đi, thằng đàn ông độc thân già như mày, hỏi mày cũng như không.”
Hạ Thừa Lãng lẩm bẩm vài câu rồi cúp điện thoại, Trần Thiệp tức đến nghẹn họng.
Mẹ nó! Có người yêu thì hay lắm sao!
Thôi bỏ đi, không chấp với thằng ma men này!
Hắn nằm lại vào chăn, trùm chăn kín mít định ngủ tiếp, nhưng suy nghĩ một chút rồi lại ngồi dậy, có chuyện gì mà Hạ ca lại hành động như vậy?
...
Ngày Thang Lục Viên tốt nghiệp, cậu đã công bố một thành quả nghiên cứu khiến người người phấn khởi, khiến cả tinh tế phải kinh ngạc. Cậu cũng trở thành giáo sư y học trẻ tuổi nhất tinh tế.
Buổi họp báo được toàn bộ tinh tế trực tiếp phát sóng.
Thang Lục Viên đứng trên sân khấu, nhìn khán giả bên dưới chậm rãi giải thích thành quả nghiên cứu của mình. Cậu mặc một bộ âu phục sáng màu thẳng thớm, gương mặt trẻ trung, lạnh lùng nhưng sáng sủa. Đèn flash máy ảnh xung quanh nhấp nháy liên tục, khi đối mặt với giới truyền thông thái độ của cậu không tự ti cũng chẳng kiêu ngạo, giọng nói trầm ấm, dễ nghe.
Mọi người dưới sân khấu chăm chú lắng nghe, có Omega không kìm được khẽ nức nở. Ngày hôm nay đối với tất cả Omega mà nói, chắc chắn là một khoảnh khắc trọng đại. Họ nhìn Thang Lục Viên với ánh mắt biết ơn, xúc động.
Một lúc lâu sau, Thang Lục Viên giảng giải xong xuôi, cậu dừng lại, tiếp đó là phần đặt câu hỏi của phóng viên. Các phóng viên đứng xung quanh cậu, bắt đầu đặt ra những câu hỏi của mình. Bởi vì thành quả nghiên cứu này gần như do một mình cậu hoàn thành, cho nên tất cả những vấn đề mà phóng viên đưa ra cậu đều có thể trả lời tỉ mỉ, cặn kẽ và rất trôi chảy.
Mãi cho đến khi một phóng viên bước lên, cậu mới thoáng do dự.
Tên phóng viên kia cầm microphone hỏi: “Tôi nghe nói giáo sư Thang vì bản thân thích Omega, muốn tìm một Omega làm bạn đời trong tương lai, cho nên mới nỗ lực nghiên cứu loại thuốc này như vậy, có phải vậy không?”
Thang Lục Viên nghe được câu hỏi của hắn, hơi sững lại, sau đó lại không nhịn được bật cười. Không nghĩ tới lời từ chối năm đó của cậu vẫn còn được truyền tai nhau đến tận bây giờ, ngay cả Hạ Thừa Lãng năm đó lừa cậu cũng là vì sự hiểu lầm này.
Cậu lắc đầu, nhìn thẳng vào camera, đính chính: “Không phải vậy.”
“Vậy ngài vì điều gì?” Phóng viên hơi nghi ngờ, Thang Lục Viên còn trẻ như vậy đã có thể nghiên cứu ra thành tựu lớn đến thế, chắc chắn cậu đã nỗ lực từ rất lâu, chuẩn bị rất nhiều. Nếu không vì nguyên nhân gì đặc biệt, anh ta khó hiểu làm sao Thang Lục Viên có thể kiên trì từ nhỏ đến giờ như vậy.
Thang Lục Viên cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó nhìn mọi người dưới sân khấu, chậm rãi nói: “Vốn dĩ tôi muốn nỗ lực nghiên cứu ra loại thuốc có thể giúp Omega thoát khỏi sự ràng buộc của tin tức tố, chưa bao giờ là để Omega có thể ở bên Omega. Tôi làm vậy chỉ vì muốn Omega có thể sống một cách tự do.”
Cậu khựng lại một chút, nói tiếp: “Sự tự do này bao gồm tự do làm việc, cũng bao gồm tự do tìm kiếm người bạn đời mà mình thích. Omega có thể ở bên Omega, song song đó, Omega cũng có thể ở bên cạnh Alpha, Beta, điều đó không quan trọng. Tôi chỉ muốn trả lại cho Omega sự tự do đã bị tước đoạt của họ.”
Cậu vừa dứt lời, dưới sân khấu lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Mọi người đều đứng lên, những Omega không kìm được bật khóc nức nở, nhưng khóe môi lại cong lên. Thang Lục Viên nói rất đúng, quyền được tự do lựa chọn chính là điều họ thực sự mong muốn.
Các phóng viên không còn câu hỏi nào, họ ngừng phỏng vấn, ánh mắt không khỏi ánh lên sự kính trọng.
Ánh mắt Thang Lục Viên lướt qua các Omega dưới sân khấu, nhìn thấy nụ cười trên mặt họ, cậu cũng không kìm được cong môi, cúi đầu thật sâu.
Tiếng vỗ tay xung quanh cậu ngày càng lớn hơn, ngay cả các phóng viên cũng không kìm lòng được vỗ tay tán thưởng cậu, khán giả xem trực tiếp cũng cảm động nước mắt lưng tròng.
Lúc Thang Lục Viên ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt cậu lướt một vòng quanh đám đông, vô thức tìm kiếm người mà cậu thực sự muốn thấy nhất lúc này.
Đáng tiếc cậu tìm khắp hội trường cũng không thấy, người cậu muốn chia sẻ niềm vui trong giờ phút này không đến.
Cậu không khỏi thất vọng rũ mi, khẽ mím môi.
Lúc này, một người đàn ông cầm bó hoa tươi, mặc âu phục, đi giày da đi tới từ trong đám người, bước đi vững chãi, khóe môi mang theo nụ cười.
Thang Lục Viên nhìn thấy Hạ Thừa Lãng thì đôi mắt sáng bừng, cậu nở nụ cười, nhìn Hạ Thừa Lãng đang bước về phía mình không chớp mắt.
Ánh mắt mọi người đều hướng theo Thang Lục Viên mà nhìn sang. Giới truyền thông nhạy bén nhận ra sắp có tin tức lớn, liền chuyển máy quay về phía Hạ Thừa Lãng. Sau khi nhìn rõ dáng vẻ của Hạ Thừa Lãng, không khỏi hít một hơi khí lạnh, lại là gia chủ Hạ gia.
Bọn họ nhìn thấy hoa hồng trong tay Hạ Thừa Lãng, lập tức càng thêm kích động, tràn đầy tò mò về mối quan hệ của Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên.
Đèn flash máy ảnh xung quanh càng nháy nhanh hơn, đám đông khẽ xì xào bàn tán, nhưng Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng lại không để ý đến sự thay đổi trên nét mặt mọi người, như thể mọi người xung quanh đã bị họ lãng quên, ánh mắt họ chỉ chăm chú nhìn đối phương.
Hạ Thừa Lãng từng bước tiến đến trước mặt Thang Lục Viên, nhìn cậu, rồi dừng lại. Hắn mỉm cười dịu dàng, đưa bó hoa hồng trắng trong tay cho cậu, nhỏ giọng nói: “Chúc mừng em.”
“Cảm ơn anh...” Thang Lục Viên nhận hoa hồng, ý cười trong mắt tràn đầy, còn rực rỡ hơn cả bó hoa hồng trên tay.
Hạ Thừa Lãng đưa tay lên chạm nhẹ lên má cậu, ánh mắt dịu dàng, trìu mến, giọng nói chứa chan tình cảm nồng nàn: “Lục Viên, anh yêu em.”
Hắn suy nghĩ mấy ngày nay, nhận ra cách cầu hôn lãng mạn nhất chỉ đơn giản là một câu “Anh yêu em”. Hắn đã lừa dối Thang Lục Viên, hắn nợ cậu, hắn sẵn sàng bù đắp bằng vô số lời hứa hẹn và tình yêu.
Thang Lục Viên nghe thấy lời tỏ tình đột ngột của hắn, vành tai cậu ửng đỏ. Cậu còn chưa kịp nói gì, Hạ Thừa Lãng đã quỳ một gối xuống dưới ánh mắt kinh ngạc của cậu, lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ trước.
Thang Lục Viên nhìn chiếc nhẫn trên tay hắn, đôi mắt cậu lập tức kinh ngạc mở lớn. Chiếc nhẫn nằm trong chiếc hộp nhung, tỏa ra ánh sáng khiến trái tim cậu bất giác đập thình thịch.
Hạ Thừa Lãng nhìn sâu vào mắt cậu, nói chân thành: “Lục Viên, xin em hãy lấy anh. Anh hy vọng mỗi ngày sau này đều có thể nhìn thấy em, anh muốn ở bên cạnh để bảo vệ em. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ rời xa em và Trà sữa nhỏ nữa. Em có đồng ý cho anh cơ hội, để anh trở thành bạn đời của em không?”
Hắn nói xong, bất giác nín thở, vừa hồi hộp vừa mong đợi nhìn Thang Lục Viên, nhịp tim càng lúc càng đập mạnh.
Đối mặt với màn cầu hôn bất ngờ, những người xung quanh đều kinh ngạc nhìn về phía họ, nhưng không ai phát ra tiếng động nào, thậm chí còn vô thức nín thở theo. Cả hội trường yên tĩnh, tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời của Thang Lục Viên.
Thang Lục Viên nhìn Hạ Thừa Lãng, khóe mắt dần ửng đỏ. Những cảnh tượng trong quá khứ không ngừng hiện lên trước mắt cậu, hình ảnh thiếu niên trẻ tuổi năm đó dần dần chồng lên hình bóng người đàn ông mặc âu phục, đi giày da trước mặt.
Mấy năm nay, cậu chưa bao giờ cố ý đợi Hạ Thừa Lãng, nhưng giờ khắc này cậu lại nhận ra, hóa ra cậu vẫn luôn chờ đợi Hạ Thừa Lãng đến bên cạnh mình.
Hiện tại, Hạ Thừa Lãng đã vượt qua mọi chông gai để đến trước mặt cậu, cậu còn lý do gì để từ chối nữa đây?
Thang Lục Viên khẽ chớp mắt, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Hạ Thừa Lãng, không khỏi mỉm cười.
Cậu đưa tay ra, khẽ nói: “Em đồng ý.”
Ánh mắt Hạ Thừa Lãng lập tức sáng bừng lên vẻ vui sướng tột độ, hắn nở nụ cười rạng rỡ, không chờ được mà đeo chiếc nhẫn vào tay Thang Lục Viên.
Ngón tay của Thang Lục Viên thon dài, mảnh khảnh, khi đeo chiếc nhẫn bạc lại càng thêm đẹp. Hạ Thừa Lãng nhìn nhẫn trên tay cậu, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không kìm được cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc nhẫn.
Hiện tại Thang Lục Viên đã là của hắn, sau này sẽ không ai có thể cướp người của hắn được nữa, hắn sẽ yêu thương Thang Lục Viên đến trọn đời.
Hắn dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, sau đó đứng dậy, ôm chặt Thang Lục Viên, cúi đầu hôn lên môi cậu trước mặt mọi người.
Đèn flash máy ảnh xung quanh càng nháy nhanh hơn, các phóng viên đều cố gắng ghi lại toàn bộ quá trình cầu hôn của Hạ Thừa Lãng, ngay cả chiếc nhẫn cũng được phóng to hết mức, hận không thể quay lại mọi chi tiết trên cơ thể hai người.
Các Omega có mặt đều vui vẻ vỗ tay reo hò, cũng thật lòng chúc mừng Thang Lục Viên. Điều mà một Omega cần chính là một người bạn đời mà mình thực sự yêu, chứ không phải vì chịu ảnh hưởng của tin tức tố mà ở bên một người mình không yêu.
Nụ hôn kết thúc, Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên ôm chặt lấy nhau, thân mật không thể tách rời. Những lời chúc mừng xung quanh khiến nụ cười trên môi họ càng lúc càng rạng rỡ.
Trần Thiệp ngồi trước TV, nhìn thấy cảnh trực tiếp trên TV, không khỏi vỗ đùi bôm bốp, cười như điên dại, cảm thán: “Ngầu quá đi!”
Sau buổi phát sóng trực tiếp này, cả tinh tế đều biết Thang Lục Viên đã có chủ. Chắc hẳn sẽ không còn ai dám có ý đồ với bạn đời của gia chủ Hạ gia nữa, tình địch của Hạ Thừa Lãng lập tức giảm hơn một nửa.
Tại Thang gia, Thang Bá Đặc nhìn thấy Hạ Thừa Lãng và Thang Lục Viên ôm nhau trên TV, ôm ngực, miệng há hốc thở hổn hển: “Cải trắng... Cải trắng của ta... ở lại bên cạnh ta thêm vài năm nữa không được sao!”
Nguyên Thu nhìn hắn, bình thản nói: “Anh thử đổi một góc độ khác mà nghĩ xem, trong nhà có thêm sáu con heo vàng đẹp trai không phải rất tốt sao?”
“Không tốt, chẳng tốt chút nào cả!”
Thang Bá Đặc đau khổ ngã phịch xuống sô pha, cảm thấy toàn thân khó chịu.
Ngày hôm sau, ông mở tờ báo ra, nhìn thấy dòng tiêu đề trên báo: “Thân phận bí ẩn của Trà sữa nhỏ, chẳng lẽ là con riêng của giáo sư Thang và gia chủ Hạ gia?” thì càng thêm tức giận!
Ông giận đùng đùng đặt tờ báo xuống: “Đám truyền thông vô đạo đức này, phát rồ hết rồi!”
Thang Bá Đặc ngày hôm nay mất đi củ cải trắng của mình, vẫn không thể vui sướng nổi.