Chương 154: Thực hiện được rồi

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 154: Thực hiện được rồi

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, Hạ Thừa Lãng ăn uống một cách mơ màng. Đợi đến khi bữa tối kết thúc, hắn đặt dao xuống, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt có chút dịu dàng của Thang Lục Viên dưới ánh nến, hơi căng thẳng cất lời: "Mặc dù kỹ năng hôn hiện tại của anh kém, nhưng anh có thể cải thiện, nếu không thì em giúp anh luyện tập được không?"
Thang Lục Viên dùng khăn lau miệng, ngước nhìn hắn.
Bị cậu nhìn, Hạ Thừa Lãng ho nhẹ một tiếng, giọng điệu đầy đáng thương: "Có luyện tập thì mới có tiến bộ thôi, giống như trước đây em bắt anh làm bài tập vậy."
Thang Lục Viên mỉm cười, thấy hắn ngỡ ngàng như bị đả kích, cậu thản nhiên đồng ý: "Được thôi."
Hạ Thừa Lãng vô cùng kinh ngạc, khuôn mặt ủ rũ suốt cả buổi tối của hắn bỗng sáng bừng lên: "Thật sao?"
"Ừm." Thang Lục Viên thản nhiên đáp lời, cầm đóa hoa trên bàn lên, khẽ gẩy cánh ngắm nghía.
Hạ Thừa Lãng nghe được câu trả lời, ánh mắt đầy háo hức, dừng lại trên đôi môi đỏ tươi của cậu: "Hay là... bây giờ chúng ta thử luôn nhé?"
Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn hắn: "Mỗi ngày nhiều nhất một lần thôi, hôm nay anh hết cơ hội rồi."
Hạ Thừa Lãng thất vọng nhíu mày, nhưng rồi lại không nén được nụ cười chậm rãi nở trên môi, tràn đầy mong đợi cho ngày mai.
Bữa tối lãng mạn đầu tiên của hai người kết thúc trong tiếng cười ngây ngô không ngớt của Hạ Thừa Lãng.
...
Cuộc đối đầu giữa Hạ gia và Bệ hạ, Thịnh Sầm cùng Thịnh Liên dần bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Mỗi ngày Hạ Thừa Lãng đều bận tối mắt tối mũi, nụ hôn hàng ngày với Thang Lục Viên giống như viên kẹo ngọt sau khi hắn uống một viên thuốc đắng ngắt vậy.
Dù mối quan hệ của họ chưa có nhiều tiến triển, vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn hôn môi, nhưng mỗi ngày hắn đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn, và có thêm động lực trong những lúc bận rộn.
Hôm nay Thang Lục Viên đến viện nghiên cứu, bận rộn từ sáng sớm đến tận chiều tối. Hạ Thừa Lãng đến đón cậu tan làm, tiện thể trên đường mua mấy món thực phẩm bổ sung và ghé thăm thầy của cậu.
Mấy ngày trước, Chu Tuyết lén nói cho hắn, trước đây thầy của Thang Lục Viên luôn muốn gán ghép Thang Lục Viên và Tôn Dư Minh. Sau khi hắn nghe xong thì lại không khỏi dâng lên một cỗ ghen tuông, cho nên hắn quyết định đi gặp thầy của Thang Lục Viên, để ông không tiếp tục gán ghép nhầm người nữa.
Lúc Hạ Thừa Lãng đi đến viện nghiên cứu, cả viện nghiên cứu đều đang reo mừng, không khí vui vẻ bao trùm, dường như đang ăn mừng điều gì đó, vẻ mặt ai nấy cũng rạng rỡ.
Hắn một đường tìm đến phòng thí nghiệm mà Thang Lục Viên đã nói với hắn. Xuyên qua ô cửa kính phía sau, hắn thoáng nhìn thấy Thang Lục Viên đang ngồi trước máy thí nghiệm, cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú nhìn vào kính hiển vi.
Có lẽ là để thuận tiện cho việc làm thí nghiệm, Thang Lục Viên chỉ đơn giản buộc mái tóc đen hơi dài ra phía sau bằng một sợi dây chun, để lộ vầng trán trơn bóng. Nhìn từ xa, phần cổ của cậu trông đặc biệt thon dài. Góc nghiêng của cậu cực kỳ đẹp, vì khuôn mặt nhỏ nhắn nên đường nét càng rõ ràng, trong vẻ đẹp ấy còn toát lên một sự lạnh lùng khó tả, nhưng chính vẻ mặt nghiêm túc của cậu lại khiến người khác phải rung động.
Không biết những người xung quanh nói chuyện gì với Thang Lục Viên, trên khuôn mặt mỗi người đều nở nụ cười. Thang Lục Viên ngẩng lên khỏi kính hiển vi, nhìn thấy khóe môi đang cong lên của họ. Dù cậu không cười rạng rỡ như những người xung quanh, nhưng Hạ Thừa Lãng có thể nhận ra, hiện tại tâm trạng của cậu rất tốt, hơn nữa còn rất nhẹ nhõm, dường như vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó.
Hạ Thừa Lãng đưa tay lên chạm vào lồng ngực mình, cảm thấy dù có ngắm nhìn Thang Lục Viên cả đời này cũng không đủ, hắn không khỏi mỉm cười, rồi gõ cửa bước vào.
Thang Lục Viên nhìn thấy hắn, khóe miệng cậu càng cong hơn, đứng dậy giới thiệu hắn với mọi người.
Đây là lần đầu tiên Thang Lục Viên giới thiệu một người bạn với những người trong viện nghiên cứu, nên mọi người đều rất ngạc nhiên. Ngay cả thầy của Thang Lục Viên cũng không khỏi ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Thừa Lãng với ánh mắt đánh giá.
Thang Lục Viên nhìn Hạ Thừa Lãng, mỉm cười giới thiệu: "Đây là thầy của em, thầy Vương ạ."
Hạ Thừa Lãng lấy quà biếu ra, hai tay đưa quà cho thầy Vương, rồi đưa tay ra nói: "Chào thầy ạ, em là Hạ Thừa Lãng."
Thấy món quà biếu, thầy Vương có chút kinh ngạc. Ông bắt tay Hạ Thừa Lãng, cười nói: "Chào cháu, cháu là bạn của Lục Viên à..."
Thầy Vương quan sát hai người bọn họ, giọng điệu có chút do dự, nhưng ông càng thấy mong đợi hơn. Ông vẫn luôn hy vọng Thang Lục Viên có thể nhanh chóng tìm được một người bạn đời, chứ không phải mỗi ngày chỉ biết đến công việc.
Hạ Thừa Lãng vươn tay nắm lấy tay Thang Lục Viên, cất cao giọng nói: "Cháu là bạn trai tương lai của Lục Viên ạ."
"Hả?" Thầy Vương ngạc nhiên nhìn về phía Thang Lục Viên, bị lời tự giới thiệu của hắn chọc cho bật cười, những người khác cũng cười theo.
Thang Lục Viên bất lực nhìn Hạ Thừa Lãng, rồi khẽ gật đầu với thầy Vương.
"Thật tốt quá." Thầy Vương không khỏi nở nụ cười, cảm thấy yên lòng khi nhìn Hạ Thừa Lãng. Ông biết Thang Lục Viên không phải người tùy tiện, nếu chính cậu đã thừa nhận, vậy là cậu đã chấp nhận Hạ Thừa Lãng.
Trước kia ông từng lo lắng tính cách của Thang Lục Viên quá lạnh lùng, sẽ khó tìm được đối tượng, nên mới muốn gán ghép Thang Lục Viên với Tôn Dư Minh. Ít nhất Tôn Dư Minh là đàn anh, sẽ bao dung Thang Lục Viên hơn.
Bây giờ biết Thang Lục Viên đã có người trong lòng, ông cảm thấy vui mừng khôn xiết. Ông kéo Hạ Thừa Lãng lại, cẩn thận hỏi thăm tình hình của hắn, đồng thời quan sát tính cách và bản tính của hắn một lúc, không khỏi càng cảm thấy hài lòng hơn, liên tục gật đầu.
"Chúc mừng hai đứa." Thầy Vương vươn tay vỗ vai Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng, tươi cười nói lời chúc mừng chân thành. Các đồng nghiệp khác trong viện nghiên cứu cũng tiến lên chúc mừng hai người, tất cả đều cảm thấy hạnh phúc cho Thang Lục Viên.
Hạ Thừa Lãng cười cảm ơn từng người một, sau đó nhìn bọn họ, không nén được hỏi: "Lúc cháu vừa mới đi lên đây thấy mọi người đều rất phấn khởi, có chuyện vui gì vậy ạ?"
Mọi người nghe hắn nói vậy thì đều che miệng mỉm cười, nhìn Thang Lục Viên đang đứng cạnh hắn.
Trên khuôn mặt thầy Vương là sự vui vẻ và yên lòng, ông nói: "Chàng trai, cháu thật có phúc. Lục Viên của chúng ta hiện tại là đại anh hùng của đế quốc, là người mà tất cả Omega phải cảm ơn."
Hạ Thừa Lãng gần như hiểu ra ngay lập tức, quay đầu kinh ngạc nhìn về phía Thang Lục Viên: "Em đã tìm ra rồi sao?"
"Ừm..." Thang Lục Viên khẽ gật đầu, cười nói: "Em đã nghiên cứu ra loại thuốc có thể kiểm soát tin tức tố của Omega rồi."
Hạ Thừa Lãng lập tức bế Thang Lục Viên lên, xoay vài vòng, giọng nói đầy kích động: "Chúc mừng em!"
Hắn vẫn nhớ như in ánh mắt lấp lánh của Thang Lục Viên khi cậu kể về ước mơ này với hắn. Thời điểm ấy, hắn kiên định tin rằng Thang Lục Viên nhất định sẽ thực hiện được ước mơ này, và hiện tại hắn cảm thấy thật may mắn biết bao khi có thể chứng kiến khoảnh khắc Thang Lục Viên biến ước mơ thành hiện thực.
Hắn đặt Thang Lục Viên xuống, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu. Ánh sáng lấp lánh trong mắt Thang Lục Viên vẫn hệt như năm đó, ngoan cường và cố chấp, đó chính là điều hấp dẫn hắn nhất.
Hắn không nén được cúi đầu, hôn nhẹ lên mắt Thang Lục Viên, khẽ khen ngợi: "Em giỏi quá."
Thang Lục Viên cong môi, nói nhỏ: "Anh cũng vậy, anh cũng đã thực hiện được ước mơ của mình rồi."
Hạ Thừa Lãng cũng đã thành công trong việc bảo vệ Hạ gia như ước nguyện của hắn trước đây.
Hai người nhìn nhau cười, không nén được tiến lại gần, đôi môi mềm mại khẽ chạm vào nhau.
Những người xung quanh đều reo hò, Thang Lục Viên có chút xấu hổ nghiêng đầu, không nén được cong môi. Cậu nhìn mọi người, trong mắt đều là ý cười.
Buổi tối, Hạ Thừa Lãng mời mọi người trong viện nghiên cứu đi ăn cơm. Tất cả đều đi, ngay cả Tôn Dư Minh sau khi tan làm cũng chạy tới.
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy Tôn Dư Minh, hắn lại không nén được cái tính ấu trĩ của mình. Hắn ngồi xuống đối diện Tôn Dư Minh, khẽ hừ một tiếng, hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
"Đương nhiên là đến chúc mừng Lục Viên rồi." Tôn Dư Minh nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Thang Lục Viên, nở một nụ cười nhã nhặn: "Chúc mừng em, em đã làm được rồi."
"Cảm ơn đàn anh." Thang Lục Viên gật đầu mỉm cười.
Tôn Dư Minh cầm ly rượu lên, cười nói: "Anh xin kính em một ly."
"Vâng." Thang Lục Viên cầm ly rượu lên. Cậu không uống được nhiều, nhưng đêm nay mọi người rất vui vẻ, nhất định phải uống một chút.
Hạ Thừa Lãng giật lấy ly rượu, không vui nói: "Để tôi uống thay Lục Viên."
Tôn Dư Minh cũng không từ chối, để Hạ Thừa Lãng nâng ly uống thay cho Thang Lục Viên. Đồng thời, hắn còn đối mặt kính ba ly rượu liên tiếp rồi mới đặt ly rượu xuống.
Những người có mặt ít nhiều đều biết Tôn Dư Minh thích Thang Lục Viên, tự hiểu hai người là tình địch, vừa gặp mặt đã vô cùng gay gắt nên không khỏi trốn sang một bên, lo lắng hai người họ một lời không hợp là sẽ xông vào đánh nhau.
Lúc Hạ Thừa Lãng và Tôn Dư Minh uống rượu, Thang Lục Viên bị thầy Vương gọi qua. Hôm nay Thang Lục Viên đã có một bước đột phá trong học thuật, thầy Vương có được một học trò đáng tự hào như vậy, trong lòng thấy phấn khởi, không nén được uống nhiều hơn mấy chén.
Sau khi ông gọi Thang Lục Viên qua, ông lẩm bẩm dặn dò cậu rất nhiều điều, có về y học, cũng có về cuộc sống. Thang Lục Viên lắng nghe tất cả, thỉnh thoảng cũng trả lời. Dù thầy Vương có nói đi nói lại nhiều lần, nhưng cậu lại không hề mất kiên nhẫn.
Tôn Dư Minh buông chén rượu xuống, nhìn sang Thang Lục Viên, trong ánh mắt có chút tán thưởng, cũng có chút tiếc nuối.
Hắn quay đầu nhìn về phía Hạ Thừa Lãng, đột nhiên nói: "Tôi thật sự rất yêu thích Lục Viên, không chỉ là thích, mà cũng không phải chỉ có mình tôi mà có rất nhiều người yêu thích cậu ấy giống như tôi vậy. Có điều gì đó đặc biệt ở cậu ấy khiến mọi người kính phục, cũng khiến mọi người bị thu hút một cách vô thức."
Mặc dù Hạ Thừa Lãng ghét những lời này phát ra từ miệng tình địch của mình, nhưng hắn vẫn đồng ý với những lời đó. Đối với hắn mà nói, điều đặc biệt ở Thang Lục Viên chính là ánh sáng, là một thứ ánh sáng không ngừng hấp dẫn hắn.
Tôn Dư Minh ngẩng đầu uống một hớp rượu, tiếp tục lẩm bẩm: "Trong bệnh viện của chúng tôi không chỉ có Alpha và Beta, ngay cả Omega cũng có rất nhiều người thích Lục Viên."
Hạ Thừa Lãng cười, có chút kiêu ngạo nói: "Hồi còn đi học cũng vậy, mọi người đều rất thích em ấy, cũng có không ít Omega tỏ tình với em ấy."
Tôn Dư Minh tiếp tục cười, nhìn Hạ Thừa Lãng, nói lời ẩn ý: "Vậy cậu cần cẩn thận một chút. Hiện tại thí nghiệm của Lục Viên đã thành công, sau này Omega sẽ không còn bị tin tức tố ràng buộc nữa, Omega và Omega cũng có thể ở bên nhau. Kết quả nghiên cứu của Thang Lục Viên đã giúp ích cho rất nhiều Omega, nhất định bọn họ sẽ rất biết ơn em ấy, cũng sẽ rất thích em ấy. Chúc mừng nhé, tình địch của cậu lại nhiều thêm rồi."
Vẻ mặt Hạ Thừa Lãng cứng đờ, nụ cười trên mặt cũng hoàn toàn đóng băng. Nếu không nhờ Tôn Dư Minh nhắc nhở, suýt chút nữa thì hắn đã quên lý do tại sao trước đây hắn phải giả làm Omega để tiếp cận Thang Lục Viên.
Hiện tại thí nghiệm của Thang Lục Viên đã thành công... Liệu Thang Lục Viên có còn muốn tìm một người bạn đời Omega như trước đây không?
Hắn càng nghĩ càng thấy lo lắng, cảm giác nguy cơ càng tăng lên. Hắn chỉ muốn đeo nhẫn vào tay Thang Lục Viên ngay lập tức để hô to lời khẳng định chủ quyền của mình! Để Alpha, Beta và cả Omega đừng có mơ mộng đến gần Thang Lục Viên nữa!