Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 158: Bị thương
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Này! Cậu không sợ tôi?" Sau khi Thịnh Sầm trở lại phòng học, nhớ tới mẩu thuốc lá mà Thang Thất Viên vừa dứt khoát ném vào thùng rác, không kìm được mà đá vào ghế của Thang Thất Viên.
"Vì sao mình phải sợ cậu?" Thang Thất Viên đang chuẩn bị vạch ra kế hoạch học tập cho Thịnh Sầm, cũng không ngẩng đầu lên, hỏi lại một câu.
"Bọn họ đều rất sợ tôi." Ánh mắt của Thịnh Sầm đảo quanh phòng, giọng nói có chút lạnh lùng.
Cuối cùng Thang Thất Viên cũng ngẩng đầu lên nhìn Thịnh Sầm, ánh mắt đầy vẻ thương hại nói: "Đó là vì bạn học Thịnh không để mọi người nhìn thấy sự tốt bụng của mình, nếu như mọi người nhìn thấy khía cạnh tốt bụng của cậu, sẽ không sợ cậu nữa."
Thịnh Sầm khẽ nhếch môi tỏ vẻ không quan tâm, chậm rãi phủ nhận: "Tôi không phải người tốt."
Thang Thất Viên vỗ vai Thịnh Sầm, nói: "Bạn học Thịnh, cậu phải tin tưởng bản thân mình."
Thịnh Sầm nhìn thoáng qua bên vai đang bị vỗ của mình, phát hiện Thang Thất Viên đã hiểu sai hoàn toàn về hắn, hơn nữa giọng điệu của Thang Thất Viên tự tin đến dị thường, giống như thật sự hiểu rõ hắn vậy.
Hắn không khỏi cười lạnh: "Cậu dựa vào cái gì mà lại chắc chắn như vậy? Tôi nói lại lần nữa, hai chữ 'tốt bụng' này trước giờ không có chút liên quan gì đến tôi."
Thang Thất Viên nhìn hắn, im lặng một lúc, mới hỏi: "Bạn học Thịnh, cậu không thích mình ngồi ở đây đúng không?"
Thịnh Sầm không chút do dự trả lời: "Đương nhiên."
"Nhưng mà cậu nhìn xem, sách vở của mình không bị làm sao cả, bàn của mình cũng còn nguyên vẹn, mình cũng khỏe mạnh, cũng không mất một sợi tóc nào cả." Thang Thất Viên nhìn Thịnh Sầm, giọng điệu thản nhiên: "Cậu ghét mình, nhưng không bắt nạt mình."
Thịnh Sầm khẽ cười khẩy, hắn chỉ xem thường mấy việc ngây thơ như bắt nạt bạn cùng lớp giống như học sinh tiểu học mà thôi.
Hắn im lặng mím môi, không ngờ rằng cái tên mọt sách trông có vẻ ngốc nghếch này, hóa ra lại không hề ngốc, hắn nhìn Thang Thất Viên, quyết định không tranh cãi với tên mọt sách này về mấy chủ đề chẳng có gì bổ ích như vậy nữa, lại gục xuống bàn ngủ tiếp.
Thang Thất Viên nhìn Thịnh Sầm lại bắt đầu ngủ, khẽ cau mày tỏ vẻ không đồng tình lắm, nhưng dù sao mọi chuyện cũng cần từng bước một, không thể một lần là xong được. Cậu cảm thấy trước hết vẫn nên lập kế hoạch học tập trước, sau đó mới bắt đầu giám sát Thịnh Sầm học tập.
Chập tối, tiếng chuông tan học vừa vang lên, Thịnh Sầm lập tức xách cặp rời khỏi lớp, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái tên mọt sách đó.
Hắn gặp Hạ Thừa Lãng đang chờ tan học ở cửa, Trần Tử Chiến cùng mấy người bạn học khác cũng đi theo sau họ. Hầu như ngày nào tan học cũng vậy, sau khi tan học bọn họ luôn thích đi sau hắn và Hạ Thừa Lãng một đoạn.
Những người khác đều cho rằng bọn họ là một nhóm nhỏ, nhưng thực ra chỉ có vài người là thật sự thân thiết, còn những người khác chỉ đi theo để dựa hơi mà thôi, nhưng Thịnh Sầm và Hạ Thừa Lãng đều lười quản bọn họ, cho nên cứ mặc kệ họ đi theo.
Thịnh Sầm tưởng rằng cuối cùng mình đã thoát khỏi Thang Thất Viên, không ngờ hắn vừa xuống tầng, Thang Thất Viên đã theo sát phía sau, vừa chạy vừa gọi giật từ phía sau, "Bạn học Thịnh Sầm, cậu đợi mình chút đã! Mình có chuyện muốn nói với cậu!"
Thịnh Sầm mất kiên nhẫn dừng lại, quay đầu lườm cậu, "Có chuyện gì?"
Thang Thất Viên khẽ thở hổn hển, đợi hơi thở ổn định mới nói: "Mình đã lập ra một bản kế hoạch học tập cho cậu, cậu cầm lấy đi, có thời gian thì xem một chút."
"Không có thời gian." Thịnh Sầm không quay đầu lại, tiếp tục bước đi.
Thang Thất Viên túm lấy tay áo của hắn, "Cô đã nói, bảo mình phải đốc thúc cậu học tập cho tốt."
Thịnh Sầm cúi đầu nhìn thoáng qua ống tay áo bị túm đến nhăn nhúm, lạnh lùng nói: "Buông ra!"
Thang Thất Viên lúng túng buông tay, nhưng lại sợ Thịnh Sầm rời đi nên không buông hẳn ra, cậu bướng bỉnh dùng hai ngón tay kẹp chặt ống tay áo Thịnh Sầm không chịu buông, "Cậu cầm lấy bản kế hoạch học tập mà mình đã lập cho cậu đi, lấy về xem qua, mình đã chuẩn bị cả ngày hôm nay."
Thịnh Sầm nhíu mày, "Cả ngày hôm nay cậu bận làm cái đó?"
Thảo nào hôm nay tên mọt sách không những nhắc đến hắn ít hơn, mà số lần khen ngợi hắn còn ít đi.
"Đúng vậy." Thang Thất Viên gật đầu, nhét bản kế hoạch được gấp gọn gàng vào tay hắn.
Thịnh Sầm khó chịu nhận lấy, mở bản kế hoạch ra nhìn thoáng qua, chữ viết của Thang Thất Viên rất nắn nót, các kế hoạch được sắp xếp đâu ra đấy. Thịnh Sầm có thể thấy cậu đã bỏ rất nhiều công sức vào bản kế hoạch này.
Hắn khẽ nhíu mày, thuận tay cất bản kế hoạch vào trong cặp, lườm Thang Thất Viên rồi hỏi: "Tôi cất nó vào bây giờ đây, đã được chưa?"
Nói xong hắn liền mất kiên nhẫn xoay người bỏ đi, những người khác cũng lập tức đi theo.
Thang Thất Viên vội vàng chạy nhanh vài bước, dang rộng hai tay chắn trước mặt hắn, "Cậu chờ một chút, mình còn chưa nói hết, mình còn muốn giảng lại cho cậu bài kiểm tra lần trước một chút."
"Không cần." Thịnh Sầm đi vòng qua người cậu tiếp tục bước đi, trên mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Thang Thất Viên còn muốn ngăn hắn lại, Hạ Thừa Lãng lại bước lên một bước, cúi đầu nhìn cậu, khuyên nhủ với ý tốt: "Bạn học, cậu đừng tiếp tục làm phiền anh họ tôi nữa, anh ấy đã rất kiên nhẫn với cậu rồi, cậu cứ chọc mãi là anh ấy sẽ nổi cáu đấy."
Trần Tử Chiến đứng sau lưng Hạ Thừa Lãng, hùng hổ quát lên: "Thang Thất Viên, mày đừng nghĩ tan học rồi vẫn là lớp trưởng đấy chứ? Mày đừng có tiếp tục ra vẻ lớp trưởng tốt ở đây nữa! Nhìn mày là thấy phiền rồi."
Hắn vốn không thích Thang Thất Viên, hiện tại nếu Hạ Thừa Lãng đã lên tiếng trước, đương nhiên hắn phải lập tức nhân cơ hội chế giễu Thang Thất Viên vài câu.
Nghe thấy âm thanh, Thịnh Sầm quay đầu lại, thấy Thang Thất Viên đang vô cùng lúng túng đứng tại chỗ, trong lòng không khỏi cảm thấy bực dọc, ngoắc tay gọi Thang Thất Viên, giọng lạnh nhạt: "Cậu lại đây."
"Học bạn Trần, mình không giả vờ làm một lớp trưởng tốt." Thang Thất Viên nhìn Trần Tử Chiến, sau khi giải thích xong, cậu mới quay đầu chạy những bước nhỏ đến trước mặt Thịnh Sầm, "Bạn học Thịnh, cậu thay đổi ý định rồi sao?"
"Ừ." Thịnh Sầm cau mày, nhàn nhạt đáp lại, sau đó quay người lại nói với Hạ Thừa Lãng: "Tôi đi trước."
Hắn cũng không liếc mắt nhìn những người khác một cái, trực tiếp quay đầu rời đi.
Trần Tử Chiến nhìn thấy Thịnh Sầm mang Thang Thất Viên đi, không cam tâm kêu lên, "Thịnh ca, cậu đừng để nó lừa, nó cố tình quấy rầy cậu thôi!"
Hắn cảm thấy Thang Thất Viên biết thân phận của Thịnh Sầm, nên mới cố tình tiếp cận Thịnh Sầm giống hắn, muốn kiếm chút lợi lộc, để làm bàn đạp cho sau này.
Đáng tiếc lời nói của hắn đã định trước là không có người đáp lại, Thịnh Sầm không quay đầu lại, giống như không nghe thấy lời nói của hắn, trực tiếp dẫn Thang Thất Viên rời đi.
Trần Tử Chiến bị thái độ không thèm để ý đến hắn của hai người kia làm cho tức đến tái mặt, cũng không dám trêu chọc Thịnh Sầm, chỉ có thể cố kìm nén cơn giận trong lòng.
Thang Thất Viên vừa đi theo Thịnh Sầm, vừa lấy bài kiểm tra của Thịnh Sầm từ trong túi ra. Cậu nhìn thấy bài kiểm tra vẫn thấy thê thảm không nỡ nhìn như cũ, im lặng một lúc, mới mở miệng cảm thán một câu, "Bạn học Thịnh, cậu thật sự sai nhiều câu quá!"
Thịnh Sầm nghe thấy giọng điệu kinh ngạc của cậu, không khỏi khẽ cong môi, thờ ơ nói: "Ừ, trong mắt học bá như cậu, thành tích của tôi có kém hơn một chút."
Thang Thất Viên nén lại, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nói: "Cho dù trong mắt của học dốt, thành tích của cậu cũng quá thê thảm."
Thịnh Sầm cười lạnh, quay đầu lườm cậu, một lần nữa lại nghi ngờ cậu cố ý giả ngốc, nếu không thì sao mỗi lần đều có thể khiến hắn tức đến mức không nói nên lời.
Thang Thất Viên thấy khuôn mặt u ám của Thịnh Sầm, vội vàng tự kiểm điểm bản thân. Cậu cảm thấy lời nói vừa rồi của mình có lẽ đã làm tổn thương lòng tự tin của bạn cùng bàn, như vậy thì thật sự không có lợi cho việc xây dựng sự ăn ý với bạn cùng bàn chút nào. Cậu suy nghĩ, khích lệ: "... Chữ 'Giải' này cậu viết rất đẹp."
Thịnh Sầm quay đầu nhìn cậu.
Thang Thất Viên nhìn chằm chằm bài thi, cố gắng chăm chú nghiên cứu một lúc, lại trái lương tâm mà khen: "... Cậu viết rất nắn nót, chữ đẹp!"
Ở cuối mỗi đề mục lớn, Thịnh Sầm đều rất quy củ viết một chữ 'Giải'. Chữ 'Giải' này hắn viết rất có hồn, còn tất cả những chỗ khác thì bỏ trống, nhìn qua thật sự rất gọn gàng.
Thịnh Sầm lại quay đầu nhìn cậu, giọng điệu lạnh nhạt: "Không khen được thì đừng khen, mau giảng bài đi, giảng xong tôi về nhà."
"...Được rồi." Thang Thất Viên quyết định không làm khó bản thân nữa, từ bỏ cơ hội tăng thêm tình cảm với bạn cùng bàn.
Bởi vì cậu thật sự không thể khen nổi nữa.
Thịnh Sầm vừa đi về phía trước, vừa nhìn xung quanh tìm, hắn muốn tìm một quán cà phê nào đó gần đây, để cho tên mọt sách này có thể nhanh chóng kết thúc việc giảng bài, hắn cũng nhanh chóng về nhà.
Hắn còn chưa nhìn thấy quán cà phê nào, bỗng nghe một tiếng 'rầm' vang lên từ phía sau.
Hắn quay đầu lại nhìn, Thang Thất Viên đang đứng trước một tấm bảng quảng cáo, ôm mặt rơm rớm nước mắt, đau đến không thốt nên lời.
Vẻ mặt Thịnh Sầm trầm xuống, bước trở về, nâng cằm cậu lên xem: "Sao lại thế này?"
"Mình quá tập trung đọc bài thi nên không để ý tấm bảng phía trước, vô tình va phải nó." Thang Thất Viên đau đến thở hổn hển, mặt cậu đau rát.
Thịnh Sầm siết chặt tay đang nắm cằm cậu, hơi nghiêng đầu cậu sang một bên, nhìn kỹ vết thương bên má trái.
Má trái của Thang Thất Viên đã bắt đầu sưng lên, da cậu rất mềm mại nên những vết đỏ trên mặt càng lộ rõ. Vì đau mà khóe mắt cậu ứa nước, lông mi ướt sũng, trông rất đáng thương.
Thịnh Sầm cau mày, vô thức mím môi thành một đường thẳng, hắn buông tay đang nắm cằm Thang Thất Viên ra, đưa tay ra hiệu dừng chiếc xe đang đi theo sau họ, kéo Thang Thất Viên lên xe.
Thang Thất Viên ngồi trong xe ngơ ngác, sờ má mình, hỏi: "Bạn học Thịnh, cậu định đưa mình đi đâu vậy?"
"Bệnh viện Thủ đô." Thịnh Sầm bình tĩnh nói với tài xế.
Tài xế đáp lại, khởi động xe. Hắn vốn là tài xế đưa Nhị hoàng tử đến trường, thấy Nhị hoàng tử có việc, tạm thời chưa muốn về nhà nên mới đi theo sau.
Thang Thất Viên vội vàng xua tay, "Không cần phiền phức vậy đâu, mình về nhà dùng túi chườm đá là được rồi."
Từ nhỏ cơ thể cậu vốn không tốt, thường xuyên ra vào bệnh viện, cho nên cậu ghét đi bệnh viện nhất.
Thịnh Sầm không để ý lời phản đối của cậu, chỉ kéo tay cậu xuống, không cho cậu chạm vào vết thương trên mặt, "Đừng cử động."
Thang Thất Viên ngây thơ chớp mắt, hai má vừa đau vừa nóng, cậu cứ vô thức muốn chạm vào.
Thịnh Sầm giữ chặt tay cậu trong lòng bàn tay mình, không cho cậu chạm vào nữa.
Thịnh Sầm nhìn thấy cậu khẽ chớp mi, do dự một lúc, vươn tay còn lại thô bạo lau nước mắt nơi khóe mắt cậu.
"Cảm ơn bạn học Thịnh." Thang Thất Viên mím môi mỉm cười, nhưng khi cười lại chạm vào vết thương, sắc mặt cậu có chút vặn vẹo. Cậu vội vàng giữ vẻ mặt nghiêm túc lại, cũng không dám tiếp tục làm ra bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào.
Thịnh Sầm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vô thức xoa xoa ngón tay dính nước mắt của Thang Thất Viên. Nước mắt của Thang Thất Viên mang theo hơi ấm trên mặt cậu, ấm áp và mềm mại, giống hệt cậu vậy.