Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 159: Giảng bài
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bác sĩ dùng thuốc sát trùng vùng da bị trầy xước trên khuôn mặt Thang Thất Viên, sau đó lại bôi chút thuốc lên mặt cậu, căn dặn: "Gần đây lúc rửa mặt thì chú ý một chút, cố gắng đừng chạm vào vết thương."
"Có cần uống thuốc không ạ?" Thịnh Sầm đứng bên cạnh Thang Thất Viên trầm giọng nói, mặt hắn có chút đỏ, những sợi tóc trên trán ướt đẫm mồ hôi. Vừa rồi sau khi vào bệnh viện, hắn đã chạy khắp nơi để xếp hàng đăng ký cho Thang Thất Viên, bận rộn đến giờ mới xong.
Bác sĩ lắc đầu, "Không cần, không có vấn đề gì đáng ngại, không chạm vào vết thương là được."
Thang Thất Viên nhìn mồ hôi trên trán Thịnh Sầm, lấy một chiếc khăn tay từ trong túi ra đưa cho hắn, "Cậu lau đi."
Thịnh Sầm nhìn thấy chiếc khăn tay thì hơi giật mình, hắn không nghĩ tới thời đại này rồi vẫn còn có người sử dụng những thứ như khăn tay, hắn cảm thấy ngạc nhiên cầm lấy chiếc khăn tay.
Khăn tay rất mềm mại, ở góc dưới bên trái của chiếc khăn tay màu xanh nhạt có thêu vài viên bánh trôi nhỏ, Thịnh Sầm đếm, tổng cộng có bảy viên bánh trôi, không hiểu sao lại thấy khá đáng yêu.
Hắn hơi nhướng mày hỏi: "Cậu đừng có nói với tôi đây là do cậu thêu đấy chứ?"
"Sao có thể chứ?" Thang Thất Viên trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn hắn.
"..." Thịnh Sầm nhận ra, cảm thấy câu hỏi vừa rồi của mình hơi ngốc nghếch, nhưng hắn lại không khỏi nghĩ, dường như không có gì mà bạn cùng bàn của hắn lại không làm được cả.
Thịnh Sầm bình tĩnh ho khan một tiếng, cầm khăn tay lên lau mồ hôi trên trán, khăn tay mềm mại, dễ chịu hơn nhiều so với khăn giấy.
Sau khi hắn lau xong, với vẻ mặt không cảm xúc cất khăn tay vào trong túi quần.
Thang Thất Viên mở miệng nhắc nhở hắn: "Khăn tay của mình."
"Ừ." Thịnh Sầm đáp lại, nhưng cũng không có ý định trả lại chiếc khăn tay cho Thang Thất Viên.
Thang Thất Viên mím môi, cậu cảm thấy bạn cùng bàn hơi mặt dày, nhưng đó chỉ là một chiếc khăn tay mà thôi, nếu bạn cùng bàn thích thì cậu sẽ hào phóng tặng cho bạn cùng bàn là được.
Hai người chào tạm biệt bác sĩ, sau khi rời bệnh viện, Thịnh Sầm đích thân đưa Thang Thất Viên về nhà.
"Bạn học Thịnh, cảm ơn cậu đã đưa mình về." Thang Thất Viên đứng dưới tầng chào tạm biệt với Thịnh Sầm, nhớ tới việc học ngày hôm nay, cậu hơi tiếc nuối nói: "Hôm nay còn chưa kịp giảng đề cho cậu."
Thịnh Sầm nhìn thoáng qua vết thương trên mặt cậu, khẽ nhếch khóe miệng, nói: "Ngày mai tan học lại nói tiếp."
Hắn nói xong thì dường như hơi ngượng ngùng, quay người rời đi.
Thang Thất Viên nghe thấy những gì hắn nói, đôi mắt sáng rực lên, vội vàng vẫy tay đầy vui vẻ: "Tạm biệt bạn học Thịnh!"
Thịnh Sầm ngồi trong xe, xuyên qua tấm kính xe tối màu nhìn Thang Thất Viên đang đứng bên ngoài, không khỏi nhỏ giọng lẩm bẩm, "Mọt sách con."
Ngày hôm sau, khi Thang Thất Viên đến trường, đám bạn cùng lớp không khỏi cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy vết thương trên mặt cậu, tất cả đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào Thịnh Sầm.
Trên mặt học bá có vết thương, nhất định là bị giáo bá đánh! Hôm qua bọn họ đã tận mắt chứng kiến học bá rời đi với giáo bá! Bọn họ nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn Thịnh Sầm vô thức trở nên sợ hãi hơn, giống như Thịnh Sầm là một mối họa ghê gớm vậy.
Thang Thất Viên không biết bọn họ đang nghĩ gì, cậu ngồi xuống chỗ của mình, bỏ cặp xuống, nhìn thấy trên bàn có một chồng khăn tay mới toanh, không khỏi cầm lên xem.
Cậu khẽ nhíu mày, bàn tay khẽ đẩy vào Thịnh Sầm đang nằm sấp ngủ bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Đống khăn tay này là cậu cho mình hả?"
Thịnh Sầm ngẩng đầu, không biết có phải do đêm qua hắn ngủ không ngon hay không, cả người trông có vẻ bực bội, khí chất u ám đến mức giống như có một tầng sương lạnh đang bao phủ.
Nhưng Thang Thất Viên lại không có chút sợ hãi nào, vẫn bình tĩnh nhìn hắn.
Thịnh Sầm đưa tay vuốt tóc, khẽ "Ừ" một tiếng, mất kiên nhẫn nói: "Trả lại cho cậu."
Thang Thất Viên lắc đầu, "Không cần mua mới, cậu trả lại cho mình cái khăn tay cũ của mình là được."
"Không, dùng cái này đi." Thịnh Sầm hếch cằm, không hề cảm thấy trái với lương tâm.
Thang Thất Viên bỗng nhiên không nói nên lời, đành phải chọn một chiếc khăn tay mà mình thích nhất trong đống khăn tay, sau đó đẩy những chiếc còn lại về phía bàn Thịnh Sầm: "Cậu đưa cho mình một cái là đủ rồi."
Thịnh Sầm cười lạnh, nghiêng người tới gần Thang Thất Viên, cả người toát ra vẻ nham hiểm, xảo quyệt, hai tay hắn chống hai bên người cậu, khẽ nheo mắt lại, vẻ mặt âm trầm nói: "Buổi sáng hôm nay tôi cố ý dậy sớm, chạy khắp các cửa hàng để mua khăn tay cho cậu, cậu nói cậu không cần?"
Hai bạn học ngồi phía sau bàn bọn họ lập tức cảm thấy sợ hãi, vội vàng rời đi, không chỉ hôm qua giáo bá đánh học bá, mà hôm nay còn muốn tiếp tục hành hạ cậu ấy!
Thang Thất Viên nhìn thấy khuôn mặt gần sát của Thịnh Sầm, khẽ chớp mắt, hình dáng đôi mắt của Thịnh Sầm rất sâu, khi hắn nhìn chằm chằm ai đó, có vẻ đặc biệt tập trung, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác căng thẳng khó tả, ngón tay vô thức nắm chặt vạt áo, nhỏ giọng nói: "Mình không thể lấy nhiều được."
Ánh mắt Thịnh Sầm tối sầm lại: "Hử?"
Thang Thất Viên nhìn thấy ánh mắt u ám của hắn, vô thức rụt cổ lại, nhỏ giọng hỏi: "Mình lấy đống khăn tay này, nhưng đưa cậu tiền có được không?"
Thịnh Sầm nhìn cậu một lúc, bỗng thu tay lại, tay đút túi quần, tựa lưng vào thành ghế, bình thản "Ừ" một tiếng.
Với tính cách của mọt sách con, đoán chừng nếu không trả tiền, cậu ta sẽ không nhận.
Thang Thất Viên thấy nhẹ nhõm, vội vàng hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy?"
Thật ra cậu thích tất cả đống khăn tay mà Thịnh Sầm mua, nhưng từ nhỏ Tướng quân Thang đã dạy cậu, không được vô cớ lấy đồ của người khác, cho nên cậu chỉ chọn một chiếc, nếu có thể mua được tất cả thì tốt quá.
Thịnh Sầm nói ra một cái giá hợp lý cho một chiếc khăn tay bình thường, thật ra đống khăn này đều là mẫu thiết kế riêng của các thương hiệu cao cấp, đương nhiên sẽ không rẻ như hắn nói.
Ngày thường Thang Thất Viên đều chuyên tâm học hành, hoàn toàn không biết những thương hiệu xa xỉ cao cấp này, cho nên không nghĩ nhiều mà tin ngay, cậu lập tức lấy ví tiền ra, lấy số tiền được xếp ngay ngắn bên trong ra đếm, sau đó đặt lên bàn của Thịnh Sầm.
Các học sinh trong lớp luôn chú ý tới từng hành động của bọn họ không khỏi cảm thấy sợ hãi, vậy mà giáo bá đã bắt đầu tống tiền học bá!
Chẳng lẽ đây là phí bảo kê trong truyền thuyết? Bọn họ vô thức siết chặt ví tiền, quyết định sau này nhất định phải tỏ ra cực kỳ nghèo khổ trước mặt Thịnh Sầm.
Đồng thời, trong đầu bọn họ cũng không khỏi đặt ra cùng một câu hỏi, hiện tại ngay cả hoàng tử cũng nghèo đến vậy sao?
Trần Tử Chiến thu hết cảnh này vào mắt, cười lạnh, Thang Thất Viên thật sự bị Thịnh Sầm ghét, nhưng điều này cũng là đương nhiên, ngay cả hắn còn không lọt vào mắt của Thịnh Sầm, một Thang Thất Viên thì đáng là gì.
Hắn khinh thường liếc nhìn Thang Thất Viên, tâm trạng buồn bực từ ngày hôm qua đến giờ cuối cùng cũng tốt hơn một chút.
Lúc tan học, Thịnh Sầm vừa mới xách cặp rời khỏi chỗ ngồi, đã bị Thang Thất Viên nắm lấy cánh tay, "Bạn học Thịnh, chúng ta đã thống nhất hôm nay mình sẽ giảng bài cho cậu, cậu không thể rời đi."
Thịnh Sầm thở dài bất đắc dĩ, lại ngồi xuống, hắn gặp phải một tên mọt sách con đánh cũng không được mà mắng cũng không xong, lần đầu tiên hắn cảm thấy thế nào là bó tay.
Hắn trơ mắt nhìn thấy từng người lần lượt bước ra khỏi phòng học, trước khi rời đi bọn họ đều nhìn Thang Thất Viên với ánh mắt tràn ngập sự đồng cảm, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy tức giận, rõ ràng người nên được đồng cảm phải là hắn mới đúng chứ? Nhìn ánh mắt của đám người này xem, ngược lại cứ như thể hắn đang ép Thang Thất Viên ở lại đây vậy.
"Bạn học Thịnh, chúng ta hãy bắt đầu với câu hỏi đầu tiên." Thang Thất Viên chỉ vào tờ đề, giọng điệu ôn hòa bắt đầu giảng bài.
Quá trình giải thích của cậu rất có trật tự, khiến người ta vừa nghe đã hiểu, nếu là một bạn học yêu thích học hành mà nghe được bài giảng của cậu, chắc chắn sẽ cầu còn chẳng được, tiếc là, người nghe cậu giảng lúc này là Thịnh Sầm.
Thịnh Sầm đang cầm một cây bút trong tay liên tục xoay bút, Thang Thất Viên giảng, hắn nghe tai này lọt tai kia, thật ra hắn rất muốn nói cho Thang Thất Viên, mấy câu hỏi này hắn đều làm được.
Đáng tiếc hắn cũng không thể nói như vậy, trên đời này người đáng tin cậy của hắn quá ít.
Thang Thất Viên cúi đầu nghiêm túc giảng bài, không để ý đến vẻ u ám thoáng qua trong ánh mắt của Thịnh Sầm, cậu thỉnh thoảng ngẩng đầu lên hỏi Thịnh Sầm một câu "Cậu có hiểu không", Thịnh Sầm đều gật đầu qua loa.
Thịnh Sầm xoay bút một lúc, cảm thấy hơi nhàm chán, ánh mắt của hắn dần tập trung vào đôi môi đang không ngừng mở ra khép vào của Thang Thất Viên.
Đôi môi của Thang Thất Viên rất đẹp, hồng hào căng mọng, bởi vì cậu vừa uống nước, trên môi có chút ánh nước lấp lánh, khóe môi của cậu hơi cong lên, lúc nói chuyện thì cứ như đang cười vậy.
"Bạn học Thịnh, cậu nghe có hiểu không?" Thang Thất Viên hỏi xong, đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy câu trả lời của hắn, không khỏi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Sầm.
Ánh mắt Thịnh Sầm dừng lại trên đôi môi của cậu, dường như đang thất thần, cậu khẽ nhíu mày, bàn tay xua qua xua lại trước mặt Thịnh Sầm, "Bạn học Thịnh, cậu nghe có hiểu không?"
"Hả..." Thịnh Sầm giật mình tỉnh lại, lập tức dời mắt đi, hơi nhíu mày, thấp giọng đáp lại: "Nghe hiểu."
"Bạn học Thịnh, cậu phải chú ý nghe giảng đó, mình biết nền tảng của cậu kém, lúc đầu học những kiến thức này sẽ hơi khó khăn đối với cậu, nhưng cậu phải kiên trì." Thang Thất Viên hết lòng khuyên nhủ.
Thịnh Sầm hơi mất tự nhiên gật đầu, lại nhìn thoáng qua bờ môi của cậu, dời mắt đi, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ rồi nói: "Đã muộn rồi, trời gần tối rồi, hôm nay chỉ giảng tới đây thôi."
Thang Thất Viên quay đầu, lúc này mới phát hiện bầu trời đã sắp tối từ lúc nào, cậu vội vàng thu bài tập lại, gật đầu: "Được, chúng ta đừng trì hoãn giờ tan làm của ông bảo vệ, để ngày mai mình sẽ nói cho cậu biết những phần còn lại."
Thịnh Sầm mở miệng, suy nghĩ rồi lại thôi, nếu hắn phản bác, mọt sách con lại bắt đầu lên lớp với hắn, dù sao ngày mai về nhà cũng không có việc gì làm, thà tiếp tục lãng phí thời gian ở đây với mọt sách con còn hơn.
"Tôi đưa cậu về nhà." Thịnh Sầm đi ra ngoài trước.
Thang Thất Viên vội vàng đuổi theo, "Không cần đâu, dù sao mình cũng ở gần đây."
"Sao cậu lại ở gần đây vậy?" Thịnh Sầm nhớ tới nơi hôm qua hắn đưa Thang Thất Viên về nhà, quả nhiên gần trường học.
Sáng nay hắn mới nhớ ra, Thang gia ở trong giới tinh anh, nhà có bảy đứa con, hẳn là nhà của Tướng quân Thang, nhưng theo hắn biết, nhà Tướng quân Thang cũng không ở gần đây.
Thang Thất Viên vừa đeo cặp lên vừa nói: "Nhà mình cách đây quá xa, nên mình và anh trai đã chuyển đến sống ở một căn nhà gần đây."
"Chỉ có cậu và anh trai cậu?" Thịnh Sầm khẽ nhíu mày, hai học sinh cấp ba sống riêng bên ngoài như thế này có vẻ không an toàn.
Dường như Thang Thất Viên biết hắn đang nghĩ gì, mím môi cười nói: "Anh trai của mình rất giỏi giang, người bình thường không thể đánh lại anh ấy. Hơn nữa, anh ấy rất tốt bụng, từ nhỏ đến lớn luôn đặc biệt chăm sóc cho mình."
Thịnh Sầm hơi nhướng mày, "Bình thường cậu cũng thường xuyên khen anh cậu như cách cậu khen tôi sao?"
Thang Thất Viên nghĩ, sau đó lắc đầu, "Anh của mình không thích mình khen anh."
Thịnh Sầm muốn nói hắn cũng không thích, nhưng suy nghĩ lại rồi thôi, cảm giác được khen hình như cũng chẳng tồi.
Thấm thoắt hai người đã đi xuống tầng dưới, sau khi chào ông bảo vệ, mới rời khỏi trường học.
Thang Thất Viên lấy một quyển vở nhỏ từ trong ngăn cặp sách ra rồi nói: "Bạn học Thịnh, tối nay khi cậu về nhà nhớ ôn lại nội dung đoạn thứ ba trang 52 của sách toán, và..."
Thịnh Sầm vươn tay chạm vào trán cậu, nhẹ giọng nói: "Chú ý nhìn đường."
Lòng bàn tay của Thịnh Sầm ấm áp, giọng nói của Thang Thất Viên chợt ngưng, nhịp tim vô thức chậm lại nửa nhịp.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, cách cậu không xa có một cây cột điện, có lẽ Thịnh Sầm sợ cậu va vào cây cột, ánh nắng chiều kéo dài bóng của họ.
Cậu không khỏi sửng sốt một chút, lông mi khẽ chớp.
Thịnh Sầm bỏ tay ra, nhưng hơi ấm của hắn vẫn còn đọng lại trên trán cậu, cậu chậm rãi gật đầu, nhẹ nhàng nói "Được.".
Thịnh Sầm đưa Thang Thất Viên đến tận chân cầu thang, nhìn thấy Thang Thất Viên đi lên nhà rồi mới quay người rời đi, ngồi trên xe tới đón hắn.
Chiếc xe xa hoa của hoàng gia lại lạnh lẽo, ngồi bên trong không hề thoải mái như vẻ bề ngoài, ngược lại còn có một sự ngột ngạt khó tả.
Thịnh Sầm ngồi trên xe, ngẩng đầu nhìn ánh đèn nhẹ nhàng thắp sáng trong căn phòng của Thang Thất Viên, khẽ cong môi, ánh sáng dịu dàng ấm áp như vậy từ trước đến nay đều không thuộc về hoàng thất.