Chương 169: Tham gia bữa tiệc

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 169: Tham gia bữa tiệc

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Thất Viên gật đầu, quyết định đi cùng Thịnh Sầm đến đêm đấu giá từ thiện. Nếu nơi đó toàn những kẻ giả tạo, có lẽ sẽ rất thú vị.
Cậu nhanh chóng ăn hết bát cháo, tắm rửa rồi mặc bộ quần áo Thịnh Sầm đã chuẩn bị sẵn, không hề lãng phí chút thời gian nào.
Khi cậu và Thịnh Sầm xuống tầng, Thang Thất Viên đã tề chỉnh sạch sẽ, không còn chút vẻ tiều tụy như cây cải héo úa vì cơn sốt nữa.
Cậu mặc một bộ lễ phục màu đen, tôn lên đôi chân thon dài, mái tóc đen nhánh và đôi mắt sáng ngời. Dù vừa khỏi bệnh, khuôn mặt cậu vẫn rạng rỡ hơn người.
Hạ Hoàng hậu trông thấy cậu đi xuống, không khỏi mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Tiểu Thất, con đã hạ sốt chưa?"
"Dạ." Thang Thất Viên gật đầu mỉm cười, "Con đã làm phiền cô rồi, khiến cô phải bận tâm."
Hạ Hoàng hậu vỗ nhẹ tay cậu và nói: "Đứa nhóc này, con đừng khách sáo với cô như vậy."
Thang Thất Viên nở nụ cười, cúi đầu nhìn xuống, có chút kinh ngạc khi thấy Thịnh Tích đang mặc bộ lễ phục màu trắng ngồi trên xe lăn: "Huynh, huynh cũng đi sao?"
"Ừm." Thịnh Tích mỉm cười, nhìn Thang Thất Viên nói: "Hôm nay huynh cũng muốn tham gia cuộc vui này."
"Huynh, huynh..." Thịnh Sầm cau mày ngồi xổm trước mặt Thịnh Tích, vẻ mặt như có điều muốn nói nhưng lại thôi, khắp mặt đều lộ vẻ lo lắng.
"Không sao." Thịnh Tích biết đệ ấy đang lo lắng điều gì, mỉm cười, nhỏ giọng thở dài: "Huynh cũng nên ra ngoài một chút."
Trước kia, huynh ấy luôn ẩn mình trong góc khuất của thế giới này, từng nghĩ chỉ cần sống tích cực là đủ. Nhưng không ngờ rằng, đệ đệ và mẫu thân vẫn luôn thay huynh gánh chịu những lời bịa đặt, những chuyện thị phi vô căn cứ. Huynh ấy cũng không thể cứ yếu đuối mãi như vậy nữa.
"Được." Thịnh Sầm thấy ánh mắt kiên định của huynh ấy, khẽ gật đầu, đứng lên đẩy xe lăn của huynh ấy đi.
Hạ Hoàng hậu và Thang Thất Viên đi theo sau bọn họ, không hẹn mà cùng mỉm cười, trong mắt là ánh nhìn dịu dàng.
Thời điểm bọn họ tới, khách mời gần như đã tề tựu đông đủ.
Thang Thất Viên đứng giữa đại sảnh lộng lẫy, nhìn đám đông đang nâng ly, không khỏi có chút choáng ngợp. Trên mặt những người ở đây đều mang theo nụ cười, nhưng đúng thật giống như Thịnh Sầm nói, những nụ cười nâng ly trông thật giả tạo.
Họ vừa bước vào, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía họ. Sau khi chào hỏi, mọi người liền bắt đầu xì xào to nhỏ.
Hoàng đế nhìn thấy bọn họ, khẽ cau mày rồi bước tới, theo sau là Thịnh Liên. Hắn cũng đang mặc âu phục, ánh mắt khá giống Hoàng đế, nhưng ngũ quan lại nghiêng về phu nhân Trăn Vi hơn.
Đương nhiên, phu nhân Trăn Vi không thể xuất hiện trong những dịp như thế này, dù Bệ hạ có sủng ái bà ta đến mấy, ngài ấy cũng không dám đối mặt với những lời đàm tiếu của thiên hạ. Xét cho cùng, Bệ hạ vẫn luôn là người ích kỷ. Nếu không ích kỷ, năm đó ngài ấy đã không vì quyền lợi mà cưới Hạ Hoàng hậu, không ra ngoài tán tỉnh đàn bà, và sau khi cưới Hoàng hậu cũng không thờ ơ với hai người con trai của mình.
Thịnh Liên khác với mẹ hắn, dù sao hắn cũng là con trai ruột của Hoàng đế, cho nên mọi người đều nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như không biết thân phận thực sự của hắn.
Mấy năm nay Hoàng đế không ngừng chèn ép Hạ gia, người dám lên tiếng bênh vực Hoàng hậu ngày càng ít đi. Vì vậy, số lần Hoàng đế dẫn Thịnh Liên xuất hiện trước công chúng càng ngày càng nhiều.
Hoàng đế vẻ mặt bình tĩnh bước đến, mọi người đều cung kính chào ngài.
Thịnh Liên đi theo sau Hoàng đế không rời nửa bước, hắn nở một nụ cười ngả ngớn, cúi chào Hạ Hoàng hậu. Hạ Hoàng hậu vẫn giữ thái độ bình thản, khẽ gật đầu, không hề để thái độ vô lễ của Thịnh Liên vào mắt.
Hoàng đế cúi đầu nhìn Thịnh Tích, cau mày, hỏi với giọng điệu khó chịu: "Sao con lại đến đây?"
Thịnh Tích ngẩng đầu mỉm cười: "Đến đây để chúc mừng sinh nhật ngài."
"Không cần, con cứ về nghỉ ngơi đi." Sắc mặt Hoàng đế tối sầm, trong giọng nói ẩn chứa lời răn dạy và quở trách.
"Con đã nghỉ ngơi đủ." Thịnh Tích mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, giọng điệu cố chấp hỏi: "Con đến chúc mừng sinh nhật ngài, ngài không vui sao?"
Hoàng đế càng cau mày chặt hơn, ngài ấy cực kỳ không hài lòng với thái độ khác thường của Thịnh Tích. Nhưng ở đây có rất nhiều người đang nhìn ngài ấy, đương nhiên ngài ấy không thể đối xử tệ bạc với Thịnh Tích trước mặt công chúng, vậy nên ngài ấy không trả lời mà quay sang nhìn Thang Thất Viên.
Ánh mắt ngài ấy u ám, như thể đã tìm được đối tượng để trút giận, lạnh lùng nhìn Hạ Hoàng hậu và hỏi: "Nó là ai vậy? Ta có cho phép các ngươi tùy tiện dẫn người vào đây sao?"
Hạ Hoàng hậu còn chưa kịp nói gì, Thang Thất Viên đã tiến lên, cung kính, đúng mực nói: "Kính chào Bệ hạ, thần là Thang Thất Viên, là bạn học của điện hạ. Hôm nay thần tình cờ có mặt tại Lan cung, được biết hôm nay là sinh nhật của ngài, liền thay mặt phụ thân đến chúc mừng ngài."
"Phụ thân của cậu là..." Hoàng đế có chút do dự nhìn cậu.
"Phụ thân của thần là Thang Bá Đặc."
"Ồ... Thì ra cậu là con trai của Tướng quân Thang." Hoàng đế lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười, quan sát Thang Thất Viên, khen ngợi cậu: "Cậu còn trẻ mà tuấn tú, lịch thiệp, Tướng quân Thang thật có phúc."
Vấn đề quyền hành trong quân sự vẫn là mối nguy tiềm ẩn hàng đầu trong lòng ngài ấy. Đương nhiên, ngài ấy không dám khinh thường Tướng quân Thang Bá Đặc, nên cũng rất coi trọng Thang Thất Viên.
Thang Thất Viên mỉm cười, cũng đáp lại lời ngài ấy. Sau khi Hoàng đế biết thân phận của Thang Thất Viên, thái độ đối với cậu còn tốt hơn cả Thịnh Tích, trong lòng Thang Thất Viên không khỏi cảm thấy đáng thương cho Thịnh Tích.
Hoàng đế đứng đó khen ngợi Thang Thất Viên vài câu, sau đó mới cùng Thịnh Liên rời đi.
Sau khi Hoàng đế rời đi, Thịnh Sầm không khỏi cười khẩy một tiếng, cầm ly rượu lên uống một ngụm.
Hạ Hoàng hậu ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ tay Thịnh Tích an ủi.
Thịnh Tích mỉm cười bình thản, nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, đệ quen rồi."
Thịnh Sầm đặt ly rượu xuống, lấy một ly nước trái cây đưa cho Thang Thất Viên: "Huynh trưởng của ta vẫn chưa ăn cơm, cậu đi ăn gì đó với huynh ấy đi."
Hắn và Hạ Hoàng hậu sắp đi giao thiệp, hắn không muốn Thang Thất Viên và Thịnh Tích phải bận tâm đến chuyện này.
Thang Thất Viên không phản đối, gật đầu, đẩy xe lăn của Thịnh Tích đến ghế sofa. Xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang lén lút nhìn bọn họ, đặc biệt là đôi chân của Thịnh Tích.
Khi nhìn thấy chiếc xe lăn, bọn họ liền đoán ra thân phận của Thịnh Tích, đương nhiên tò mò về vị Đại hoàng tử đã lâu không xuất hiện này.
Thang Thất Viên và Thịnh Tích đều giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt bọn họ, làm việc của riêng mình.
Thang Thất Viên theo khẩu vị của Thịnh Tích, chọn rất nhiều món ăn đưa đến cho Thịnh Tích. Chính cậu cũng vừa khỏi ốm nên không dám ăn uống tùy tiện, chỉ cầm ly nước trái cây Thịnh Sầm vừa đưa, thỉnh thoảng cúi đầu nhấp một hai ngụm.
Thái độ và tính cách của cậu và Thịnh Tích rất hợp nhau, trò chuyện với nhau rất thoải mái, cho nên ngồi đây không hề nhàm chán.
Một lúc sau, một thiếu niên Omega trẻ tuổi đi tới, ngồi đối diện bọn họ, ung dung mỉm cười với Thịnh Tích và nói: "Xin chào điện hạ."
Thịnh Tích gật đầu, chỉ mỉm cười không nói, cúi đầu ăn một quả anh đào. Ngay từ đầu huynh ấy đã không thích những chuyện giao lưu xã giao, huống hồ thanh niên này thoạt nhìn đã biết không có ý tốt.
Thanh niên gật đầu với Thang Thất Viên, nhìn Thịnh Tích, nở nụ cười giả lả nói: "Đại điện hạ, tôi nghe nói chân của ngài..."
Hắn ta vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi, liếc nhanh xuống chân Thịnh Tích, khoa trương "A" một tiếng, lấy tay vỗ vào miệng: "Ý tôi là... Nghe nói do ngài di chuyển khó khăn nên rất ít khi tham gia các buổi tiệc. Tôi đến đây là muốn nói với ngài, ngài không cần phải quá câu nệ, muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, có gì không hiểu cứ hỏi tôi."
Ngón tay mảnh khảnh của Thịnh Tích nắm chặt ly, mím môi im lặng. Kẻ bàn tán sau lưng huynh ấy rất nhiều, nhưng kẻ dám gây sự trước mặt huynh ấy mà không chút kiêng dè nào lại rất ít.
Người này dám làm như vậy, một là vì Hạ gia đã thất thế, hai là vì phu nhân Trăn Vi ngày càng được sủng ái.
Thang Thất Viên ngước nhìn khuôn mặt của tên thanh niên kia, cau mày suy nghĩ kỹ. Mất một lúc cậu mới nhớ ra hình như hắn ta là con của em gái phu nhân Trăn Vi.
Em gái của phu nhân Trăn Vi là một minh tinh, thường xuyên xuất hiện trên truyền hình. Con trai bà ta rất giống bà ta, cũng đã xuất hiện trên truyền hình vài lần. Nếu Thang Thất Viên nhớ không lầm thì tên hắn là Đinh Âu. Phụ thân của Đinh Âu có lẽ là quan chức của Đế quốc nên hắn ta mới có thể đến tham gia buổi tiệc này. Có điều, cả nhà bọn họ vẫn dựa phần lớn vào phu nhân Trăn Vi, cho nên Đinh Âu mới cố tình đến gây rối, muốn lấy lòng Thịnh Liên.
Thang Thất Viên ngẩng đầu lên, quả nhiên, Thịnh Liên đang đứng cách đó không xa, nhìn sang đây, vẻ mặt như đang xem kịch vui. Đứng bên cạnh hắn ta còn có rất nhiều người cả nam lẫn nữ, biểu cảm trên khuôn mặt họ cũng giống Thịnh Liên. Cùng với sự đắc thế của phu nhân Trăn Vi, kẻ muốn lấy lòng Thịnh Liên cũng càng ngày càng nhiều.
Thang Thất Viên đem chiếc bánh trước mặt đưa cho Thịnh Tích, ngây thơ chớp chớp mắt: "Đây là nhà của Đại điện hạ, Đại điện hạ ăn ở trong nhà của mình thì sao lại phải câu nệ?"
Ở Đế quốc, chỉ có một số ít người có thể coi cung điện là nhà của mình. Những người này không bao gồm Thịnh Liên, đương nhiên cũng không bao gồm Đinh Âu đang đứng trước mặt.
Đinh Âu nghe được lời này, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ. Dù Thịnh Tích có bị thương ở chân, thì vẫn là Đại hoàng tử danh chính ngôn thuận, thân phận thì khỏi phải bàn. Cung điện tráng lệ này chính là nhà của hắn.
Vẻ mặt Đinh Âu nhăn nhó một chút, rồi mới bình tĩnh lại được. Đầu tiên hắn ta trừng mắt nhìn Thang Thất Viên, sau đó lại nhìn Thịnh Tích, mỉm cười nói: "Đại điện hạ ở trong nhà của chính mình thì đúng là không cần phải câu nệ, nhưng vì Đại điện hạ ở Lan cung đã lâu, không thường xuyên gặp Bệ hạ, cũng không thường xuyên đến cung điện này, khó tránh khỏi cảm thấy căng thẳng trước mặt Bệ hạ và mọi người, cũng như không hiểu ít quy củ."
Ý của hắn ta là Bệ hạ sủng ái phu nhân Trăn Vi, không thường xuyên đến tẩm cung của Hoàng hậu. Cũng là nói Thịnh Tích rất ít khi ra ngoài, cho nên hắn không hiểu quy củ.
Thang Thất Viên còn chưa kịp mở miệng, Thịnh Tích vẫn luôn im lặng ngẩng đầu nhìn Đinh Âu, đột nhiên bình tĩnh lên tiếng: "Quy củ? Quy củ là gì? Ở trước mặt phụ hoàng ta, những gì ngài ấy nói đương nhiên là quy củ."
Thịnh Tích hơi nhếch môi, rồi chuyển chủ đề: "Ở trước mặt cậu, lời ta nói cũng là quy củ." Huynh ấy nhìn Đinh Âu, gằn từng chữ một: "Bây giờ ta ra lệnh cho cậu biến mất khỏi tầm mắt ta."
Sắc mặt Đinh Âu trở nên trắng bệch, khó coi, nhìn Thịnh Tích tức giận đến mức không thốt nên lời: "Ngài..."
Nhưng hắn ta căn bản không thể phản bác, nói "Ngài" rồi một lúc lâu sau cũng không thể nói thêm lời nào. Thịnh Tích là Đại hoàng tử, mà trước mặt hắn, những gì Thịnh Tích nói đều là mệnh lệnh. Với thân phận của hắn, chỉ có thể phục tùng.
Thang Thất Viên ngồi một bên, giả vờ ngẩng đầu nhấp một ngụm nước trái cây, không khỏi cong môi mỉm cười.
Hiện tại, cậu đã tin câu nói "con thỏ khi đã nổi nóng sẽ cắn người". Thịnh Tích không hổ là huynh trưởng của Thịnh Sầm, tính khí của huynh ấy giống hệt Thịnh Sầm. Chỉ riêng cảm giác áp bức từ họ cũng có thể khiến những người không quen cảm thấy khó thở.