Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 170: Buổi đấu giá
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 170 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Âu đột nhiên đứng dậy, tức giận trừng mắt nhìn Thịnh Tích, giọng nói gượng gạo: "Nếu đã như vậy thì tôi sẽ không ở đây cản trở tầm nhìn của Đại điện hạ nữa."
Thịnh Tích vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Nghe hắn ta nói vậy, anh cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ cúi xuống ăn thêm một quả anh đào.
Đinh Âu cười lạnh. Khi đi ngang qua Thịnh Tích, hắn ta ngẩng đầu nhìn Thịnh Liên đang đứng cách đó không xa. Vẻ mặt hắn khẽ biến đổi, rồi hắn cố tình nghiêng người sang một bên, giả vờ như sắp ngã. Lúc ngã, hắn ta còn tiện tay túm lấy chiếc xe lăn của Thịnh Tích. Bánh xe lăn bị nghiêng, toàn thân Thịnh Tích bất giác lao về phía trước.
Những người xung quanh lập tức kêu lên. Vẻ mặt Thang Thất Viên biến sắc, cậu đứng cách Thịnh Tích quá xa, mà Thịnh Tích lại ngã quá đột ngột, nên khi cậu vươn tay kéo anh thì đã không kịp nữa rồi.
Khi Thịnh Tích sắp ngã xuống đất, một đôi tay cường tráng đột nhiên xuất hiện, vững vàng đỡ lấy Thịnh Tích. Cả người lẫn xe của anh lập tức đổ nhào vào lồng ngực người đó.
Thang Thất Viên sững sờ. Sau khi ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt người kia, cậu càng ngỡ ngàng hơn. Người đó có khuôn mặt đáng yêu như trẻ con, trông lanh lợi, dễ thương, trắng trẻo, sạch sẽ, nhưng sao lại có sức lực lớn đến vậy? Không chỉ đỡ được Thịnh Tích, mà còn đỡ được cả Thịnh Tích cùng chiếc xe lăn? Điều càng khiến Thang Thất Viên ngạc nhiên hơn nữa là người kia lại là một Alpha?
Thông thường, các Alpha đều cao lớn, cường tráng, nhưng người trắng trẻo đáng yêu như hắn thì thật sự rất hiếm.
Chàng trai giúp Thịnh Tích ổn định lại, rồi nhìn anh mỉm cười, để lộ má lúm đồng tiền. "Anh Tích, đã lâu không gặp rồi ạ."
Thịnh Tích ngẩng đầu, nhìn thấy thanh niên kia thì sững sờ một lát. Đôi mắt sáng ngời của anh mở to, thoáng chút ngơ ngác, dường như đang nhìn thanh niên, lại cũng giống như muốn nhìn thấy điều gì đó thông qua hắn.
Anh quên cả phản ứng. Người thanh niên cũng không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn anh với ánh mắt bao dung.
Thịnh Sầm nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy tới. Nhìn thấy thanh niên, hắn giật mình: "Ngôn Phỉ? Sao em đã về rồi?"
"Anh Sầm!" Ngôn Phỉ lớn tiếng gọi, cười nói: "Sắp đến sinh nhật bà nội rồi, em về thăm bà thôi ạ."
Thịnh Sầm nhếch môi, đưa tay xoa đầu cậu như một người anh trai. "Đã cao lên không ít rồi đấy."
Thịnh Tích định thần lại, mỉm cười với thanh niên, nhỏ giọng nói: "Tiểu Phỉ, đã lâu không gặp."
Nụ cười trên mặt Ngôn Phỉ càng rạng rỡ hơn, hắn vươn tay ôm Thịnh Tích, giọng nói mang theo ngữ điệu nũng nịu: "Anh Tích, em rất nhớ anh!"
Thịnh Tích cứng đờ một lát, sau đó nhẹ nhàng chạm vào gáy Ngôn Phỉ, nở nụ cười bất đắc dĩ nhưng đầy bao dung nói: "Sao vẫn thích làm nũng như hồi nhỏ thế hả?"
Ngôn Phỉ buông Thịnh Tích ra, nháy mắt với anh, cười đến lộ cả nướu. Nhìn qua thì hắn trông rất hồn nhiên và ngây thơ, nhưng Thang Thất Viên đứng bên cạnh lại cảm thấy khóe mắt hắn có vẻ ranh mãnh, nhất là khi nhìn Thịnh Tích, đôi mắt hắn đặc biệt sáng rỡ.
Hoàng đế ở phía xa nhìn thấy sự hỗn loạn bên này, sắc mặt khó coi đi tới. Ông ta thoáng nhìn Đinh Âu đang ngã dưới đất, cau mày khó chịu, ra lệnh: "Đỡ cậu ta dậy, đưa về nhà."
Đinh Âu đứng dậy. Hắn ta vốn muốn khiến Thịnh Tích bẽ mặt, nhưng không ngờ người bẽ mặt lại là chính mình, nên hắn vô cùng khó chịu.
Hắn ta chỉnh lại quần áo, có chút ngượng ngùng nói: "Bệ hạ, thần không sao, thần không cố ý..."
Hoàng đế cũng không thèm nhìn hắn, mà chán ghét nói với Thịnh Liên đang đứng bên cạnh: "Mau cho người đưa cậu ta về."
Từ trước đến nay, Hoàng đế là người xem trọng thể diện nhất, mà Đinh Âu lại gây hỗn loạn trong buổi đấu giá từ thiện của ông ta. Mặc dù Đinh Âu là cháu trai của phu nhân Trăn Vi, nhưng Hoàng đế cũng không giấu nổi sự tức giận, cũng chẳng muốn nhìn mặt hắn ta.
Có thể tưởng tượng, nếu vừa rồi Ngôn Phỉ không đỡ Thịnh Tích, để chính Thịnh Tích là người khiến Hoàng đế bẽ mặt, thì bây giờ sắc mặt của ông ta có lẽ còn tệ hơn nữa.
Đinh Âu miễn cưỡng bị Thịnh Liên kéo đi. Vẻ mặt Thịnh Liên cũng khó coi không kém Đinh Âu, bởi lần này Đinh Âu không thể chơi khăm Thịnh Tích, nhìn hắn rất không cam tâm.
"Bệ hạ!" Ngôn Phỉ đi tới trước mặt Hoàng đế, giọng nói lanh lảnh vang lên. Hắn cười đến mặt mày đều cong lại, nhìn qua đã thấy dễ mến.
Hoàng đế nhìn thấy hắn, lửa giận trên mặt liền tan biến. Ông ta mỉm cười, ôn hòa nói: "Tiểu Phỉ đã trở lại rồi sao."
Ngôn Phỉ gật đầu, đứng chào hỏi Hoàng đế vài câu. Trên mặt Hoàng đế luôn nở nụ cười, Thang Thất Viên có thể nhận ra Hoàng đế rất yêu mến hắn.
Thịnh Sầm bình tĩnh quan sát, hơi cúi đầu giải thích với Thang Thất Viên: "Tiểu Phỉ là cháu trai của ông Ngôn trong nội các. Chắc cậu cũng biết ông Ngôn, ông ấy đức cao vọng trọng, năm đó ông cũng là người đã giúp một tay trong việc lên ngôi của phụ hoàng, vì thế đương nhiên phụ hoàng rất yêu quý Ngôn Phỉ."
Thang Thất Viên gật đầu. Cậu từng nghe phụ thân nói, ông Ngôn là người ngay thẳng, mọi việc ông làm đều luôn đặt sự an toàn của đế quốc lên hàng đầu. Lý do năm đó ông chọn ủng hộ vị Hoàng đế hiện tại thực ra là vì những người anh em khác của Hoàng đế đều kém cỏi hơn hắn. Đám người đó nếu không ăn chơi đàng điếm, thì cũng là kẻ có thủ đoạn tàn nhẫn, bạo ngược. Tất cả đều là những kẻ bỏ đi. Vị Hoàng đế hiện tại, ít nhất cũng vì giữ thể diện, lấy đại cục làm trọng, cố gắng hành động như một Hoàng đế.
Người chủ lễ bước tới trước mặt Hoàng đế, cúi đầu cung kính nói nhỏ vài câu. Hoàng đế nghe xong liền mỉm cười, đưa tay chỉnh lại quần áo, rồi chỉnh lại cổ áo, bình tĩnh nói với mọi người: "Phiên đấu giá sắp bắt đầu, mời mọi người qua bên đó."
Mọi người cùng nhau di chuyển đến phòng đấu giá. Hoàng đế đương nhiên thích những buổi gặp mặt đầy hào nhoáng cùng với những ống kính máy ảnh. Ông ta đích thân bước lên sân khấu và nói một cách say sưa về những cống hiến cùng sự hy sinh của mình cho đế quốc. Mọi người đều im lặng lắng nghe, vẻ mặt mỗi người đều lộ ra niềm vui và sự ca tụng, nhưng khóe mắt và chân mày lại mang theo một vẻ hờ hững khó tả. Những người ở đây đều đặt lợi ích lên hàng đầu, không ai thực sự quan tâm đến cái gọi là câu chuyện vẻ vang của ông ta.
Sau khi phiên đấu giá bắt đầu, món đồ đầu tiên là một món đồ cổ do Hoàng đế quyên góp. Những người muốn lấy lòng ông ta ngay lập tức bắt đầu tranh giành, ai nấy đều tỏ ra rất quyết tâm để có được nó.
Khi Hoàng đế nhìn thấy món đồ của mình được tranh giành nhiệt tình như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng, thầm ghi nhớ những người tích cực này.
Món đồ thứ hai là một chiếc bình tráng men ngọc do Hạ Hoàng Hậu quyên góp. Cuối cùng, nó đã được đại diện của Hạ gia đấu giá thành công. Phiên đấu giá này chỉ nhằm mục đích chúc mừng sinh nhật của Hoàng đế, góp phần làm tăng uy tín cho ông ta. Lúc này, nhà họ Hạ cũng sẽ tỏ ra thành tâm, coi như làm việc thiện, hàm ý chứng tỏ mối quan hệ giữa nhà họ Hạ và Hoàng đế vẫn chưa rạn nứt.
Sau khi món đồ thứ ba được đưa ra, mọi người đều kinh ngạc nhìn Thịnh Tích, bởi vì tên người quyên tặng ghi trên món đồ này là Thịnh Tích – điều mà những năm trước chưa từng có.
Người bán đấu giá trên sân khấu lớn tiếng, nhiệt tình giải thích: "Bức tranh này do chính Đại hoàng tử vẽ, giá trị không nhỏ, có ý nghĩa rất lớn. Bây giờ chúng ta bắt đầu đấu giá!"
Thang Thất Viên ngẩng đầu nhìn bức tranh trên màn hình lớn. Bức tranh do Thịnh Tích quyên góp miêu tả cảnh mặt trời mọc, phong cảnh trong tranh giống với cảnh tượng cậu và Thịnh Tích đã nhìn thấy vào buổi sáng hôm đó. Mặt trời nhô lên từ phía chân trời, ánh nắng vàng chiếu rọi, ánh sáng chói lóa nhưng dịu dàng, có chút vắng lặng nhưng lại tràn đầy sự ấm áp.
Cậu vô thức nở một nụ cười nhẹ nhõm. Xung quanh dần truyền đến những tiếng cảm thán của mọi người. Hầu hết những người ở đây đều thường xuyên lui tới các triển lãm nghệ thuật và các phiên đấu giá nghệ thuật khác nhau, đương nhiên họ có thể nhìn ra tài năng hội họa của Thịnh Tích.
Mọi người đều bất ngờ trước tài năng của Thịnh Tích, càng ngạc nhiên hơn với thiên phú nghệ thuật của anh. Hóa ra vị Đại hoàng tử này không phải là người vô dụng, ngược lại còn có tài năng khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.
Bức tranh của Thịnh Tích sử dụng nhiều gam màu tươi sáng, nét vẽ tinh tế, mềm mại. Ai am hiểu hội họa đều có thể thấy qua tranh của anh rằng anh không phải là con người u ám như trong lời đồn, ngược lại anh sống một cuộc sống đầy nắng, đối xử với thế giới này bằng ánh mắt dịu dàng.
Có người không khỏi cảm thấy tiếc nuối: Nếu như chân của Đại hoàng tử không bị thương thì bây giờ anh sẽ chói sáng đến thế nào? Khi mọi người nghĩ như vậy, trong vô thức, họ bắt đầu nhớ đến vụ tai nạn năm đó, tự hỏi liệu sự việc có thực sự đơn giản như họ biết không?
Hoàng đế nhìn thấy ánh mắt dò xét của mọi người, sắc mặt bất giác trở nên khó coi. Ông ta nhìn Thịnh Tích với vẻ tàn nhẫn, lạnh lùng hỏi: "Ai cho phép ngươi tự mình quyên góp tranh?"
Ông ta lại ngẩng đầu nhìn Thịnh Sầm, nheo mắt đầy vẻ nguy hiểm: "Rõ ràng là ta bảo ngươi tùy tiện quyên góp bất cứ món đồ nào, từ khi nào danh nghĩa của ngươi lại chuyển sang huynh trưởng ngươi?"
Thịnh Sầm nhìn ông ta cười lạnh, giọng nói lạnh thấu xương: "Đây là phiên đấu giá từ thiện, việc huynh trưởng muốn làm từ thiện cũng là điều dễ hiểu. Dù sao cũng đều đang làm việc tốt, nhi thần hay huynh trưởng nhi thần thì có gì khác nhau? Phụ hoàng, tại sao người lại không muốn?"
Khi Thịnh Sầm nói câu cuối, giọng điệu không khỏi mang theo chút mỉa mai.
Hoàng đế yêu cầu Thịnh Sầm quyên góp mấy món đồ là để chứng tỏ với mọi người rằng phụ tử bọn họ vẫn đồng tâm, gia đình hòa thuận, cũng là giữ thể diện cho ông ta. Nhưng ông ta lại không cho Thịnh Tích có cơ hội để thể hiện tài năng của mình.
Hoàng đế đang kiềm chế cơn tức giận của mình. Hôm nay cả Thịnh Tích và Thịnh Sầm đều nhiều lần không tuân theo mệnh lệnh của ông, cơn giận của ông đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng phiên đấu giá đã bắt đầu, ông ta chỉ có thể tạm thời đè nén lửa giận trong lòng, trên mặt cố gắng nở một nụ cười khéo léo.
Có rất nhiều người đấu giá bức tranh của Thịnh Tích lần này. Bọn họ không làm vậy để lấy lòng hay kiếm lợi mà chỉ đơn giản là để đánh giá cao bức tranh của anh, cũng tán thưởng sự ngoan cường của Thịnh Tích.
Hạ Hoàng Hậu đứng trong đám đông, thầm dằn khóe mắt. Trong mắt bà ánh lên sự dịu dàng, bà tự hào về con trai mình, cũng buồn vì con trai mình.
Nếu như con trai của bà không bị thương ở chân, hẳn là nó sẽ có một cuộc sống tốt đẹp. Bởi vì bà đã không bảo vệ được nó, cũng là vì con trai bà có một người cha vô lương tâm, ánh mắt bà lúc nhìn Hoàng đế không khỏi có chút oán giận. Bà có thể không hận cuộc đời của mình, nhưng nhất định bà sẽ không bao giờ cho phép người đàn ông độc ác này tiếp tục hủy hoại cuộc sống của hai đứa con trai mình.
Thịnh Sầm đưa tay vỗ vai Hạ Hoàng Hậu. Hạ Hoàng Hậu nhìn con trai mình, giấu nước mắt không để chúng rơi. Bà kiên cường đứng thẳng lưng, duy trì một nụ cười tự nhiên, không để nỗi chua xót trong lòng lan rộng thêm nữa.
Phiên đấu giá bức tranh này kéo dài rất lâu, cuối cùng kết thúc với việc Ngôn Phỉ đưa ra một con số khiến người ta kinh ngạc.
Thịnh Tích nghe thấy Ngôn Phỉ ra giá, kinh ngạc mở to mắt, lúng túng nhìn hắn. Giá đấu giá của bức tranh này đã sớm vượt quá dự đoán của anh, anh vội vàng nói: "Ngôn Phỉ, em không cần..."
"Anh Tích, em rất thích bức tranh này của anh." Ngôn Phỉ nhìn anh, cười đến mặt mày đều cong lại, giọng điệu chân thành, xem ra hắn thật sự rất thích bức tranh này.
Hoàng đế đứng một bên, khẽ mỉm cười, hào phóng nhã nhặn nói: "Tích Tích, đứa trẻ này rất thích tác phẩm của ngươi, cũng bằng lòng làm việc thiện, ngươi không cần phải nói nhiều nữa."
Giá Ngôn Phỉ vừa đấu không cao cũng không thấp, thấp hơn khoảng một trăm nhân dân tệ so với món đồ mà Hoàng đế vừa bán đấu giá, vừa đủ để giữ thể diện cho Hoàng đế, đồng thời cũng thể hiện sự tôn trọng của hắn đối với Hoàng đế. Hoàng đế đương nhiên rất hài lòng, ngay cả sự bất mãn trước việc Thịnh Tích tự ý quyên góp tranh cũng dần biến mất.
Thịnh Tích mím môi, không phản đối nữa. Mặc kệ thế nào đi nữa, nếu đã có người yêu thích bức tranh của anh, thì anh cũng thấy vui vẻ.