Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 18: Cây ATM hình người
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điện thoại báo tin, Thang Nhất Viên cúi xuống nhìn, thấy Lục Thành đã tiêu vài vạn. Cậu không để tâm lắm, đặt điện thoại xuống. Vừa lúc Lục Thành mở cửa bước vào, cậu tiện miệng hỏi ngay: "Cho con đi nhà trẻ một thời gian ngắn mà thôi, sao lại tiêu nhiều tiền như vậy?"
Lục Thành đầu tiên ngạc nhiên, sau đó ngón tay run rẩy chỉ vào Thang Nhất Viên, kìm nén cơn giận: "Em cử người theo dõi anh!"
Thang Nhất Viên cạn lời, liếc anh một cái đầy khinh bỉ.
"Thẻ ngân hàng mà anh đang cầm là thẻ phụ, còn thẻ chính thì ở bên em. Mỗi lần anh tiêu tiền em đều nhận được thông báo!"
"Không những em lên kế hoạch để cưới anh! Em còn muốn cướp đoạt tài sản của anh sao?" Lục Thành hoảng sợ chỉ vào Thang Nhất Viên, hóa ra anh đã sớm trắng tay, chỉ là một kẻ đáng thương cầm thẻ phụ? "...Là anh quyết định chuyển tài sản sang tên em mà." Thang Nhất Viên phớt lờ anh, cúi đầu tiếp tục đọc sách. Dù có một ngày ly hôn, cậu cũng sẽ không lấy của Lục Thành một đồng nào.
Thấy cậu phớt lờ mình, Lục Thành lập tức gọi điện thoại cho trợ lý.
"Tiểu Trang, cậu nói đi, có phải Thang Nhất Viên tính kế tôi không, em ấy nói là tôi chủ động chuyển hết tài sản cho em ấy! Làm sao có khả năng?"
Trợ lý đúng mực đáp lời: "Đúng là ngài chủ động chuyển động sản và bất động sản sang tên phu nhân. Ngài từng nói với mọi người rằng ngài là của phu nhân, thì đương nhiên tiền của ngài cũng là của phu nhân."
Nhất thời Lục Thành nghẹn lời, im lặng một lúc, hỏi: "...Lúc ấy có phải tôi bị đập đầu hỏng mất rồi?"
Không, hiện tại ngài mới là bị đập đầu hỏng mất.
Trong lòng trợ lý thầm rủa thầm một câu, nghĩ một lát rồi không nhịn được khuyên nhủ: "Chủ tịch, ngài bình tĩnh một chút, nói ít làm ít, cẩn thận sau này khôi phục trí nhớ lại hối hận."
Má nó! Người nào vừa tỉnh dậy thì người yêu biến mất, bản thân còn kết hôn với đối thủ mà có thể bình tĩnh được sao?
Lục Thành tức giận cúp máy.
Thang Nhất Viên im lặng nhìn anh gọi điện thoại xong. Sau bao nhiêu năm kết hôn, Thang Nhất Viên vừa nhìn thấy vẻ mặt của anh thì biết anh đang che giấu cậu điều gì đó.
"Tiền dùng vào chỗ nào?" Thang Nhất Viên nhìn anh hỏi. Nếu như Lục Thành bình thường đột nhiên tiêu mấy chục vạn, cậu sẽ không lo lắng, nhưng hiện tại Lục Thành bị thương, cậu lo lắng anh sẽ bị lừa.
Lục Thành ưỡn ngực, hất cằm đầy tự tin: "Tiền cho Nguyễn Phi vay!"
Bạn trai cũ thiếu nợ muốn vay tiền, làm sao anh có thể không cho? Đương nhiên phải chuyển tiền ngay lập tức không chút do dự. Lục Thành cảm thấy mình không làm gì sai, không cần giấu giếm Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên nghe thấy tên Nguyễn Phi thì cả người chấn động, tai ù đi. Một lúc sau mới mấp máy môi hỏi: "Nguyễn Phi... đã trở lại?"
Lục Thành có chút kinh ngạc nhìn cậu, đối thủ sao lại kích động như vậy?
Tay Thang Nhất Viên siết chặt góc áo, cố gắng kìm nén để không để lộ sự mất bình tĩnh. Sắc mặt cậu có chút tái nhợt, hỏi: "...Hai người gặp mặt?"
Trong lòng Thang Nhất Viên rối bời, cậu chỉ có thể chăm chú nhìn chằm chằm vào Lục Thành, cố gắng nhìn thấy điều gì đó trên khuôn mặt anh.
Lục Thành bị Thang Nhất Viên nhìn thì không hiểu sao có chút chột dạ. Anh hắng giọng, nói: "Chúng tôi có duyên nên gặp lại. Hiện tại cậu ấy là giáo viên ở nhà trẻ của Thang Thang. Năm đó anh và em đột nhiên kết hôn, nhất định là do anh đã phụ bạc cậu ấy, nên cậu ấy mới phải rời nơi này, ở cùng một chỗ với Trầm Tây Nhiên. Hiện tại anh cho cậu ấy vay một ít tiền để bồi thường cũng là hợp lý...?Này, sao mắt em đỏ hoe thế kia? Em khóc à?"
Lục Thành vừa dứt lời, nước mắt Thang Nhất Viên bỗng rơi xuống. Lục Thành lập tức luống cuống: "Em đừng khóc, anh gặp Nguyễn Phi cũng chỉ nói mấy câu thì cậu ấy liền vay tiền anh, anh cũng chưa hề động chạm dù chỉ một ngón tay."
Lục Thành nhìn đôi mắt đỏ hoe của Thang Nhất Viên, lòng nóng ruột, chỉ hận không thể quỳ xuống.
Thang Nhất Viên lau nước mắt, bướng bỉnh cắn chặt môi dưới, lòng dạ rối bời.
Nhiều năm như vậy cậu cũng không dám hỏi Lục Thành, suy cho cùng lúc trước anh ở bên cậu là muốn chịu trách nhiệm với cậu, hay là thực sự yêu cậu. Cậu sợ hãi không muốn biết đáp án, bởi vì cho dù Lục Thành không có yêu cậu, cậu cũng không thể buông tay. Cậu biết bản thân mình rất ích kỷ, nhưng cậu thật sự không đành lòng đẩy Lục Thành về bên Nguyễn Phi.
Cậu luôn ồn ào với Lục Thành chuyện ly hôn, chính là muốn thử xem mình có vị trí thế nào trong lòng anh. Mỗi lần cậu đều hồi hộp chờ đợi phản ứng của Lục Thành, nhìn anh lo lắng, nhìn anh dỗ dành, cậu mới cảm thấy phần nào yên tâm, chứng tỏ Lục Thành quan tâm đến cậu.
Nhưng bây giờ Nguyễn Phi đã trở lại... điều mà cậu lo lắng nhất đã trở thành sự thật.
Thang Nhất Viên như một chú nhím nhỏ đã cụp hết gai nhọn, trong mắt nhất thời hiện lên ánh lệ, trông vừa yếu ớt vừa bất lực.
Lục Thành hoảng sợ ôm chặt Thang Nhất Viên vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Anh với cậu ấy không có gì cả, chỉ muốn bồi thường cho cậu ấy thôi, em đừng buồn, anh tuyệt đối không có ý định tiếp tục có quan hệ gì với cậu ấy cả, anh, anh vẫn sẽ chịu trách nhiệm với em mà..."
Điều Thang Nhất Viên không mong muốn nhất chính là việc Lục Thành chỉ muốn "chịu trách nhiệm" với cậu, nhưng hiện tại cậu cũng không nói nên lời, chỉ có thể dụi dụi vào vai Lục Thành, lén nắm lấy góc áo anh.
Tại sao anh chồng lại cố tình quên đi ký ức bốn năm qua? Quên không sớm không muộn, lại đúng lúc quên hết những ký ức khi cậu ở bên anh, những ký ức tốt đẹp với Nguyễn Phi thì nhớ rõ, còn những ký ức xấu xa thì quên sạch, ngay cả việc đội mũ xanh cũng bị lãng quên, còn cho rằng Nguyễn Phi vẫn là một chú thỏ trắng nhỏ thuần khiết.
Cảm nhận được hành động nhỏ kéo góc quần áo của mình của Thang Nhất Viên, Lục Thành thấy lòng mình mềm đi, chỉ hận không thể lập tức đưa Nguyễn Phi đến đây để giải thích, chứng minh sự trong sạch của hai người.
Thang Nhất Viên cuối cùng cũng ổn định trái tim trong vòng tay ấm áp của Lục Thành, đồng thời giấu đi nỗi chua xót trong mắt, đẩy Lục Thành ra, khẽ hừ: "Ai khóc đâu!"
Giọng Thang Nhất Viên khẽ khàng, đôi mắt đẹp vẫn còn đọng chút nước, trông hệt như đang làm nũng. Lục Thành không nhịn được cười ngây dại.
Đối thủ một khi đã làm nũng thì đúng là không ai có thể cưỡng lại được!
Làm ơn em hãy ngừng toát ra vẻ quyến rũ này đi, nếu không... nếu không anh sẽ mất kiểm soát mất!
Lỗ tai của Thang Nhất Viên vì xấu hổ mà ửng hồng, cậu cũng không biết mình lại làm sao, tự dưng cảm xúc lại cứ thất thường như vậy. Hiện tại nhớ đến bộ dạng đẫm nước mắt của mình vừa nãy, cảm thấy thật khó tin, hai má đỏ lên.
Rất mất mặt, Nguyễn Phi trở về mà thôi, cậu lại không kìm được khóc. Lục Thành mới dỗ dành vài câu, những đám mây đen trong lòng liền tan biến một cách khó hiểu, cảm xúc thay đổi nhanh đến mức khiến cậu cũng cảm thấy kinh ngạc.
Thang Nhất Viên, mày phải bình tĩnh! Nguyễn Phi trở lại thì sao chứ? Mày cũng là Nhất Viên đã trưởng thành rồi! Không cần phải lo lắng!
Thang Nhất Viên thở dài thườn thượt. Bàn tay của Lục Thành ấm áp, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, trong lòng cậu có chút ấm áp.
Thang Nhất Viên ngẩng đầu, Lục Thành đang cúi đầu nhìn cậu, khuôn mặt đẹp trai của anh nở một nụ cười ôn nhu.
Thang Nhất Viên lại bị mê hoặc đến choáng váng cả đầu óc. Ai bảo cậu đã yêu Lục Thành từ cái nhìn đầu tiên cơ chứ, dù ngốc thì vẫn là chồng cậu mà! Huống chi chồng cậu vẫn như ngày nào, thậm chí trải qua năm tháng còn càng ngày càng đẹp trai hơn.
Lục Thành nhìn thấy Thang Nhất Viên ngẩn người, không có phản ứng, anh giơ hai tay lên đỉnh đầu mình, uốn cong ngón tay thành hình tai thỏ, mắt nheo lại, giọng điệu méo mó: "Omega xinh đẹp nhất đế quốc, bạn nhỏ Thang Nhất Viên ơi, em đừng giận nữa nha?"
Thang Nhất Viên bật cười, cố giữ vẻ mặt giận dỗi nhưng không thành, đành chịu thua để Lục Thành chọc cười.
Anh chồng ngu ngốc như vậy cũng chỉ có mình cậu thích.
Cuối cùng đã làm cho Omega bật cười, Lục Thành không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cơn giận của Thang Nhất Viên vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Bình tĩnh lại một chút, cậu liền hỏi: "Nguyễn Phi vừa gặp anh đã vay anh tiền?"
Lục Thành gật đầu, nhanh chóng phân trần về mối quan hệ với Nguyễn Phi: "Anh cũng chưa nói được mấy câu với cậu ấy thì cậu ấy đã vay tiền."
Thang Nhất Viên: " . . ."
Nguyễn Phi, cậu không cảm thấy lương tâm cắn rứt sao?
Đừng có nắm mãi một cọng lông trên đầu con cừu này được không? Cừu hói mất thì sao!
"Cậu ấy nói sẽ trả lại." Lục Thành vội vàng bổ sung một câu. Tuy rằng chỉ là 5 vạn mà thôi, đối với anh thì không tính là gì, nhưng tiền của anh bây giờ cũng là tiền của Thang Nhất Viên. Vì vậy, anh phải khai báo rõ ràng, ai bảo anh là Lục Thành với hai bàn tay trắng cơ chứ!
Vậy cũng thật là cảm ơn cậu ta!
Thang Nhất Viên nói thầm trong lòng, ngẩng đầu nhìn Lục Thành, chậm rãi đi một vòng quanh người anh, nhìn từ trên xuống dưới.
Lục Thành bị cậu nhìn thì giật mình trong lòng, cúi xuống nhìn bản thân ăn mặc chỉnh tề, chẳng có gì bất thường: "Sao, sao vậy?"
Thang Nhất Viên sờ sờ cằm, đột nhiên hỏi: "Anh đã từng nhìn thấy máy ATM hình người chưa?"
Lục Thành ngớ người một chút, không biết tại sao Thang Nhất Viên đột nhiên nhắc tới chuyện này, nhưng Thang Nhất Viên không còn giận nữa là được rồi.
...Máy ATM hình người là gì? Lẽ nào trong bốn năm qua thế giới tinh tế đã sản xuất ra một loại máy ATM hình người như vậy?
Lục Thành mơ hồ lắc đầu.
Thang Nhất Viên mỉm cười, vẻ mặt đầy vẻ vui vẻ nhắc nhở: "Nếu anh chưa nhìn thấy bao giờ thì có thể soi gương đi."
Lục Thành ngẩn người bước tới trước gương, bị tốc độ phát triển khoa học kỹ thuật của thế giới tinh tế làm cho choáng váng. Chẳng lẽ máy rút tiền hình người đã có thể tàng hình và sẽ hiện ra trước gương?
Anh đứng trước gương nhìn xung quanh, trong gương không có gì ngoài anh. Anh đợi một lúc, nghĩ rằng phải mất thời gian để máy ATM hình người xuất hiện, nhưng một lát sau vẫn không thấy gì trong gương, đành phải cất cao giọng hỏi Thang Nhất Viên: "Nhất Viên, không có mà, trong gương chỉ có anh."
Giọng nói Thang Nhất Viên lạnh lẽo, không chút lưu tình: "Không thấy thì thôi vậy, bởi vì anh chính là máy ATM hình người của Nguyễn Phi!"
Cái tên cừu non ngu ngốc này, bị Nguyễn Phi lừa hết lần này đến lần khác!
Thang Nhất Viên tức giận quay đầu, cảm thấy đầu óc đau nhức vì tức giận, thật muốn xông đến đạp anh chồng vài phát.
Tuy nhiên nếu đạp hỏng luôn thì cậu lại đau lòng, nghĩ lại vẫn là thôi vậy.
Nhưng nhất định phải ghi vào sổ thù vặt, chờ anh chồng khôi phục trí nhớ rồi giày vò anh sau! Hừ.
Lục Thành ngẩn người nhìn mình trong gương: "???"
Thành Thành tủi thân, Thành Thành chẳng biết gì cả, Thành Thành chỉ là một Alpha bị mất trí nhớ, còn chưa thích ứng kịp với thế giới tàn nhẫn này, huhuhu.