Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 19: Phát sốt
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Nhất Viên bị Lục Thành chọc tức đến đỏ bừng hai má, đầu óc choáng váng, trong người như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.
Đến lúc đi ngủ cậu mới biết, không phải do bản thân tức giận, mà là buồn bực đến mức phát sốt.
Nửa đêm, Thang Nhất Viên nằm trên giường, hai gò má đỏ bừng, toàn thân mềm nhũn. Lục Thành đang ngủ say ngay bên cạnh, cũng không hề phát hiện ra cậu đang phát sốt.
Thang Nhất Viên túm góc chăn, trong lòng tủi thân, nghĩ thầm trước đây mỗi lần bị đau đầu, Lục Thành đều rất lo lắng, bận tới bận lui chăm sóc cậu, thế mà giờ ngay cả việc cậu bị sốt anh cũng không biết, còn ngủ say sưa như vậy, không biết có phải trong mơ đang gặp lại bạn trai cũ hay không.
Thang Nhất Viên tưởng tượng đến cảnh Lục Thành gặp mặt Nguyễn Phi, dù chỉ là trong mơ cũng khiến ruột gan cậu như bốc hỏa, không biết vì khó chịu hay thương tâm mà hốc mắt cậu lại đỏ lên.
Thật ra Lục Thành cũng rất oan uổng. Trước kia mỗi ngày anh đều ôm ấp Thang Nhất Viên không rời, ngay cả xem tài liệu cũng phải ôm cậu lên đùi, đương nhiên có thể phát hiện Thang Nhất Viên phát sốt đầu tiên. Hiện giờ ban ngày hai người cách xa nhau, buổi tối Lục Thành ôm Thang Nhất Viên ngủ cũng không dám nhúc nhích, làm sao mà phát hiện được, huống chi tối nay Thang Nhất Viên đang giận dỗi, hoàn toàn không cho anh đụng vào.
Lục Thành đang nằm mơ, mơ thấy trong lòng đang ôm một bé con ngọt ngào, anh cúi đầu xuống thì bé con đột nhiên biến mất. Anh chợt choàng tỉnh, vội nhìn xuống, phát hiện vòng tay của mình thật sự không có Thang Nhất Viên. Hoàn toàn tỉnh lại, anh giật mình toát mồ hôi lạnh, vừa định đi ra ngoài tìm, quay đầu lại phát hiện Thang Nhất Viên vẫn nằm cạnh mình, anh mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lục Thành đang định nằm xuống, tính lén ôm cậu vào lòng, chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng nức nở nho nhỏ. Anh hoảng hốt vội vàng bật đèn đầu giường.
Thang Nhất Viên túm góc chăn thấp giọng nức nở. Lục Thành cảm thấy có chút quen thuộc, hình như đã từng thấy cảnh này rồi, trong đầu chợt lóe lên điều gì đó, nhưng hiện tại anh cũng không cố gắng nhớ lại, vội vàng lật Thang Nhất Viên lại, vội hỏi: "Em sao vậy?"
Thang Nhất Viên nghiêng đầu không cho anh nhìn thấy. Lục Thành cảm giác được khuôn mặt ướt đẫm của cậu, động tác liền mạnh hơn, giữ cằm Thang Nhất Viên quay lại, rồi ôm cậu vào lòng.
Thang Nhất Viên sốt đến hai má đỏ bừng, mặt đầy nước mắt trong veo, đôi mắt cũng ngấn nước, trông rất đáng thương.
Lục Thành thấy thế thì đau lòng, nhìn thấy mặt cậu đỏ ửng bất thường, cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn. Trán anh áp sát vào trán Thang Nhất Viên, sắc mặt nghiêm nghị: "Em phát sốt rồi."
Thang Nhất Viên khẽ rên một tiếng, nóng thế này thì đương nhiên là sốt rồi.
Lục Thành xoay người xuống giường, vội vã gọi điện thoại cho bác sĩ gia đình.
Thang Nhất Viên vươn tay giữ anh lại, không cho anh đi, giọng nói có chút tủi thân: "Lạnh..."
Lục Thành nói nhanh tình hình của Thang Nhất Viên cho bác sĩ gia đình, trở lại giường một lần nữa ôm Thang Nhất Viên vào lòng, lấy chăn đắp kín cậu, chỉ để lộ mỗi cái đầu. Anh cúi đầu hôn lên trán cậu, nhẹ nhàng dỗ dành.
Bởi vì cơ thể không thoải mái, Thang Nhất Viên có chút ủ rũ, được Lục Thành hôn lên trán, lông mày giãn ra một chút, cuối cùng cũng ngừng khóc dưới những lời dỗ dành nhẹ nhàng của Lục Thành.
Ai là người tủi thân đến rơi nước mắt vậy chứ? Cậu không biết, Thang Nhất Viên lén lau nước mắt, nằm trong lồng ngực rộng lớn ấm áp của anh chồng, cảm thấy cơ thể thoải mái hơn một chút, dù người vẫn còn nóng ran.
Bác sĩ tên là Trầm Thanh, là bác sĩ gia đình của nhà họ Lục, cũng là bạn nhiều năm của Lục Thành và Thang Nhất Viên. Khi hắn đến, Thang Nhất Viên đã ngủ trong vòng tay của Lục Thành, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, ánh mắt và mũi đều hơi hồng hồng, thoạt nhìn khiến người ta đau lòng. Lục Thành không hề rời mắt khỏi khuôn mặt của cậu, thấy Trầm Thanh đi tới liền nhanh chóng gọi Trầm Thanh đến khám bệnh.
Sau khi kiểm tra, Trầm Thanh lấy ra thuốc hạ sốt, là loại thuốc hạ sốt mới được nghiên cứu của Đế quốc, không gây hại cho cơ thể, có tác dụng rất tốt.
Lục Thành nhẹ nhàng đánh thức Thang Nhất Viên, đút thuốc vào miệng cậu, sau đó đưa chén nước lên môi cậu.
Thang Nhất Viên ngoan ngoãn nuốt thuốc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, khẽ nỉ non: "Đắng quá..."
Lục Thành đặt chén nước xuống, cúi người không kiềm chế được hôn lên môi Thang Nhất Viên, sau khi liếm sạch vị đắng trong miệng cậu mới buông ra.
Trầm Thanh thấy vậy thì đỏ mặt tía tai, vội vàng dời mắt đi.
Bác sĩ Beta đâu phải đến đây để xem mấy người ân ái!
Trong lòng Lục Thành chỉ còn sự đau lòng, quên sạch việc cậu là đối thủ của mình, ôm chặt cậu vào lòng, hôn lên trán cậu.
Vị đắng trong miệng Thang Nhất Viên biến mất, khuôn mặt giãn ra, chui vào lòng Lục Thành, cả người mềm nhũn.
Trầm Thanh miễn cưỡng dặn dò vài câu, rồi vội vàng đi ra ngoài. Quản gia đã dọn dẹp phòng khách, Trầm Thanh ở lại phòng khách của Lục gia, thứ nhất vì đã quá muộn, thứ hai là để đề phòng Thang Nhất Viên nửa đêm lại phát sốt.
Thang Nhất Viên nhắm mắt lại, cảm giác trong phòng an tĩnh hẳn, chỉ có mùi pheromone của Lục Thành vẫn quấn quýt quanh người cậu. Pheromone của Alpha có thể giúp Omega xoa dịu cảm xúc, lúc Omega ốm còn có thể trấn an cậu. Thang Nhất Viên đắm chìm trong pheromone của Lục Thành, cả người như ngâm mình trong nước ấm, bồng bềnh nhẹ bẫng, cực kỳ thoải mái.
Những ngón chân trắng hồng vô thức cọ xát trên giường. Lục Thành nhìn mà thèm, vươn tay xoa nhẹ mu bàn chân cậu một chút, sau đó cẩn thận đắp chăn lại cho cậu, đứng dậy vào phòng tắm lấy một chiếc khăn ướt.
Thang Nhất Viên cảm giác mùi của Lục Thành đi xa, bất an nhíu mày. Omega lúc ốm đặc biệt ỷ lại Alpha, mắt cậu cố gắng mở ra, muốn đi tìm Lục Thành.
Lục Thành bước nhanh trở lại, đặt bàn tay ấm áp lên trán cậu, thấp giọng gọi: "Nhất Viên?"
"...Ừm?" Thang Nhất Viên bị bệnh làm choáng váng, đã quên chuyện Lục Thành mất trí nhớ, cảm giác Lục Thành đã quay lại bên cạnh mình, cậu nhắm mắt lại, khẽ quay đầu, mái tóc bù xù xõa trên gò má mềm mại.
Lục Thành nhẹ nhàng giúp cậu vén tóc ra sau tai, để lộ dái tai ửng hồng, sau đó lấy khăn ấm lau sạch chiếc cổ trắng ngần để cậu hạ nhiệt, hỏi: "Có đỡ hơn tí nào không?"
"Đỡ hơn nhiều rồi..." Thang Nhất Viên nửa tỉnh nửa mê lẩm bẩm, rồi chui lại vào lòng Lục Thành: "Cảm ơn chồng..."
Giọng của Thang Nhất Viên mềm mại, âm cuối còn hơi kéo dài, mang theo chút giọng mũi, ngọt đến mức khiến trái tim Lục Thành cũng mềm nhũn.
Ch... chồng? Đối thủ trước kia đều gọi anh như vậy sao?
Lục Thành ôm ngực, không tiếng động mà hét chói tai trong lòng.
Dễ nghe quá... sao mà dễ nghe đến thế! Đúng là một cục cưng tuyệt vời!
Trái tim Lục Thành chợt rung động, anh lập tức hiểu tại sao trước khi mất trí nhớ mình lại chuyển hết tài sản dưới danh nghĩa tiểu bảo bối, một cục cưng đáng yêu như vậy xứng đáng có được cả thế giới này!
Lục Thành không nhịn được nghiêng người, cúi đầu xuống chậm rãi hôn nhẹ lên môi Thang Nhất Viên, thận trọng như sợ làm phiền cậu.
Hãy để anh, Alpha mạnh mẽ này, chăm sóc cục cưng bé bỏng của mình thật tốt!
Lục Thành chăm sóc Thang Nhất Viên cả đêm, mãi đến khi trời sáng, xác nhận Thang Nhất Viên đã hết sốt, anh mới ôm cậu vào lòng, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thời điểm Thang Nhất Viên tỉnh lại trong vòng tay Lục Thành, mặt trời bên ngoài đã lên cao, chiếu qua rèm cửa vào phòng. Thang Nhất Viên nhìn quầng thâm dưới mắt Lục Thành, không nhịn được đưa tay ra sờ, đau lòng cho anh chồng ngốc nghếch của mình. Cậu quan sát anh một lát, thấy anh không có dấu hiệu tỉnh lại, cậu lén ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn một cái vào mắt anh.
Lông mi Lục Thành khẽ giật, nhưng anh không mở mắt. Sau khi hôn xong Thang Nhất Viên xấu hổ cúi đầu nên không nhìn thấy khóe miệng Lục Thành khẽ nhếch lên.
Cậu ở trong vòng tay Lục Thành một lúc, mới nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay anh. Dù cơn sốt đã giảm nhưng tay chân vẫn còn mềm nhũn. Cậu đứng dậy đi vệ sinh, nhưng tay chân lại yếu ớt, lúc đi dép lê suýt chút nữa thì ngã, may mà Lục Thành đột nhiên mở mắt ra, nhanh tay lẹ mắt ôm chầm lấy cậu vào lòng.
Tai Thang Nhất Viên đỏ bừng, giọng nói có chút khàn khàn: "Anh... vừa mới tỉnh à?"
Lục Thành rót một chén nước ấm, cho Thang Nhất Viên uống, mặt không đỏ tim không đập mà nói dối: "Ừm... em muốn đi đâu vậy?"
Thang Nhất Viên cầm chén nước thở phào nhẹ nhõm, xem ra việc lén hôn anh chồng vẫn chưa bị phát hiện: "Đi vào phòng tắm."
Lục Thành chờ Thang Nhất Viên uống xong nước, trực tiếp bế cậu lên đi về phía phòng tắm.
"Chào..." Thang Nhất Viên để Lục Thành ôm mình, vươn tay ôm lấy cổ anh, bổ sung nốt câu "Chào buổi sáng".
Lục Thành cúi đầu, bất mãn mím môi: "Em gọi anh là gì?"
Gọi chồng đi, cục cưng!
Thang Nhất Viên đã sớm quên mất cách xưng hô ngày hôm qua, kỳ lạ nhìn anh: "Lục ngốc nghếch?"
"..."
Lục Thành rất tức giận! Cục cưng nhỏ vô tình vô nghĩa, hết sốt là không gọi "chồng" nữa sao?
Anh tức giận đặt Thang Nhất Viên xuống, vươn tay cởi quần của Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên mặt đỏ bừng, vội vàng giữ tay anh lại: "Anh làm gì vậy?"
"Không phải em muốn đi WC sao?" trong lòng Lục Thành gào thét, anh còn muốn làm gì nữa chứ! Rõ ràng là ban ngày ban mặt thế này, anh có thể làm gì trong phòng tắm với cục cưng nhỏ vừa mới ốm dậy chứ!
"Em, tự em có thể làm."
Lục Thành không còn cách nào khác đành buông cậu ra, xoay người đi bóp kem đánh răng cho cậu, bất mãn lẩm bẩm: "Đã là vợ chồng già rồi còn ngại ngùng gì nữa..."
Ai là vợ chồng già với anh! Mới cưới bốn năm thôi mà, rõ ràng là vẫn còn son rỗi!
"Anh đi ra ngoài!" hai má Thang Nhất Viên đỏ bừng, hét lên.
Lục Thành đặt khăn mặt ở nơi Thang Nhất Viên có thể dễ dàng lấy được rồi mới bất mãn đi ra ngoài.
Cục cưng nhỏ cái gì cũng tốt, chỉ là rất dễ xấu hổ!
Vẫn chưa biết mình đã được thăng cấp thành "cục cưng nhỏ" trong suy nghĩ của Lục Thành, Thang Nhất Viên đóng cửa phòng tắm, bật vòi nước, vốc một nắm nước lên mặt, cảm thấy nhiệt độ trên mặt giảm xuống, sau đó cầm lấy chiếc khăn Lục Thành đã chuẩn bị sẵn để lau mặt.