Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 183
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đến lớp, Thang Thất Viên bất ngờ gặp một người mà cậu không hề lường trước.
Người ấy đang ngồi ở hàng ghế dưới bục giảng, trông cực kỳ nổi bật, không ai khác chính là bạn trai của người mà cậu đã đi xem mắt hôm qua.
Ngày hôm qua, Thang Thất Viên và đối tượng xem mắt Vương Hành Minh vừa ngồi xuống nói chuyện được vài câu, Vương Hành Minh đã thẳng thắn thừa nhận với cậu rằng mình đã có bạn trai.
Bạn trai của Vương Hành Minh là một Beta, vì tỷ lệ sinh sản thấp hơn Omega, cộng thêm tính cách của cậu ấy khiến các bậc trưởng bối trong nhà không hài lòng, nên cha mẹ anh ấy không đồng ý cho hai người ở bên nhau, thậm chí còn tìm mọi cách ép Vương Hành Minh đi xem mắt.
Vương Hành Minh bị ép buộc quá nên mới phải đến đây, anh ấy rất áy náy và cũng gửi lời xin lỗi đến Thang Thất Viên.
Bản thân Thang Thất Viên vốn không có ý gì với anh ta, đương nhiên rất thông cảm, thậm chí vì vậy mà cậu còn cảm thấy thoải mái hơn. Hai người thuận miệng trò chuyện vài câu, bất ngờ phát hiện họ rất hợp nhau, đều có chung sở thích đọc sách.
Sau khi nhận ra cả hai đều đã đọc rất nhiều cuốn sách hiếm, họ không kìm được mà nói chuyện nhiều hơn. Họ trò chuyện tự nhiên như những người bạn, trao đổi về những điều tâm đắc, không vội rời đi, định đợi uống xong cà phê rồi mới về.
Khi hai người uống gần hết cà phê, chuẩn bị đứng dậy tạm biệt, thì bạn trai của Vương Hành Minh vội vã chạy tới. Đầu tiên, cậu ta liếc nhìn Thang Thất Viên, sau đó quay sang tát Vương Hành Minh một cái.
Thang Thất Viên có chút ngượng ngùng. Vương Hành Minh vội vàng dỗ dành bạn trai, nên cậu không làm phiền họ nữa mà lặng lẽ rời đi trước.
Chỉ là cậu không ngờ lại gặp lại bạn trai của Vương Hành Minh sớm đến thế, hóa ra cậu ta là sinh viên năm tư của Đại học B.
Giờ đây, Thang Thất Viên dường như đã hiểu phần nào lý do vì sao cha mẹ Vương Hành Minh lại phản đối hai người họ đến vậy. Hôm qua, khi Thang Thất Viên nhìn thấy người này, cậu ta còn có mái tóc dài vàng óng, nhưng hôm nay đã cắt ngắn, nhuộm đủ màu sắc, ngồi ở đó cực kỳ thu hút sự chú ý của mọi người.
Dễ dàng nhận thấy các bậc trưởng bối hiếm khi thích những người trẻ có phong cách khác thường như thế.
Tuy nhiên, Thang Thất Viên lại khá thích tính cách phóng khoáng, tự tại của cậu ta. Chỉ là mối quan hệ của họ có chút khó xử, nên cậu chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục giảng bài.
Khi tan học, vẫn như mọi khi có rất nhiều sinh viên đến tìm cậu hỏi bài. Cậu kiên nhẫn giải đáp từng người một, mọi người mới lưu luyến rời đi. Cuối cùng, trong lớp học rộng lớn, ngoài cậu ra, chỉ còn lại bạn trai của Vương Hành Minh vẫn ngồi ở vị trí cũ, chưa rời đi.
Thang Thất Viên có thể cảm nhận được ánh mắt như có như không của cậu ta đặt lên mình. Cậu đoán rằng có thể cậu ta có chuyện muốn nói, nên động tác thu dọn giáo án trên bàn chậm lại rất nhiều, chờ cậu ta lên tiếng.
Thang Thất Viên đợi một lúc, quả nhiên cậu ta đã lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ ngạo mạn hỏi: “Này! Tôi tên là Tạ Nhĩ Nhĩ, anh tên là gì?”
Thang Thất Viên ngẩng đầu nhìn cậu ta, khẽ mỉm cười: “Chào cậu, tôi là Thang Thất Viên.”
Tạ Nhĩ Nhĩ đi tới, áp sát gần mặt cậu nói: “Không ngờ anh lại là giảng viên của tôi?”
Sau khi tốt nghiệp, Thang Thất Viên đã ở lại Đại học B. Thực ra, tuổi tác của cậu cũng không chênh lệch nhiều so với những sinh viên này, thậm chí nhìn qua còn trông trẻ hơn bọn họ.
“Ừm.” Thang Thất Viên vừa thu dọn giáo án trên bàn vừa cười nói: “Tôi cũng không ngờ cậu lại là học trò của tôi.”
Tạ Nhĩ Nhĩ nhìn vẻ bình tĩnh lạ thường của cậu, không kìm được mà nhíu mày, khoanh tay trước ngực nhìn cậu nói: “Thầy Thang, hôm qua tôi đã phá buổi xem mắt của thầy, tại sao thầy không tức giận?”
Thang Thất Viên ngẩng đầu, nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm túc nói: “Người nên xin lỗi là tôi mới đúng. Tôi rất xin lỗi, tôi không biết anh ấy đã có người yêu.”
Nếu biết trước Vương Hành Minh đã có người yêu, nhất định cậu sẽ không đến. Điều này là không tôn trọng Tạ Nhĩ Nhĩ, nên cậu sẵn lòng xin lỗi.
Tạ Nhĩ Nhĩ nhìn cậu một lúc, đột nhiên đưa tay bóp nhẹ vào má cậu một cái: “Thầy Thang, tại sao thầy trông dễ bị bắt nạt vậy?”
Thang Thất Viên nhíu mày, đẩy tay cậu ta ra, khẽ nói: “Đừng bóp má, sẽ đỏ đó.”
Tạ Nhĩ Nhĩ không kìm được mà bật cười: “Tại sao tức giận mà cũng mềm xèo thế.”
Thang Thất Viên biết cậu ta không có ác ý, nên không để ý đến cậu ta, cúi đầu thu dọn nốt giáo án.
“May là hôm qua tôi đến đúng lúc, nếu không thì thầy dễ thương như vậy, nói không chừng Hành Minh đã yêu thầy rồi.”
Vành tai Thang Thất Viên hơi ửng đỏ, bị chính học trò của mình khen dễ thương, thật sự không phải chuyện gì vui vẻ.
Cậu nghĩ một chút, rồi giúp Vương Hành Minh giải thích: “Sẽ không đâu, anh ấy rất yêu cậu. Ngày hôm qua cậu hiểu lầm anh ấy, trước khi cậu đến, anh ấy cũng đã nói với tôi rằng mình đã có bạn trai rồi. Hai chúng tôi không hề có gì mập mờ, chỉ đang trao đổi vấn đề học thuật thôi.”
“Biết rồi, coi như lão già đó thành thật.” Tạ Nhĩ Nhĩ nhếch môi cười.
Xem ra, hôm qua Vương Hành Minh hẳn đã giải thích rõ ràng rồi, Thang Thất Viên không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Cậu nghe thấy cách xưng hô của Tạ Nhĩ Nhĩ dành cho Vương Hành Minh thì không kìm được mà bật cười. Vương Hành Minh lớn hơn Thang Thất Viên ba tuổi, hẳn anh chỉ hơn Tạ Nhĩ Nhĩ khoảng năm tuổi, không ngờ lại bị Tạ Nhĩ Nhĩ gọi là “lão già”.
Tạ Nhĩ Nhĩ nhìn nụ cười vô hại trên mặt cậu, đột nhiên nắm lấy tay cậu kéo ra ngoài, vô cùng hào sảng nói: “Nếu hôm qua tôi đã cướp mất đối tượng xem mắt của thầy, thì hôm nay tôi sẽ đền cho thầy một người khác!”
Thang Thất Viên bị cậu kéo một cái thì suýt ngã, vội vàng nói: “Không cần, không cần đền đâu.”
“Cần chứ, cần chứ.” Tạ Nhĩ Nhĩ không thèm để ý đến sự từ chối của cậu, nắm tay cậu tiếp tục đi về phía trước. Thang Thất Viên bị cậu ta kéo đi mà không thể dừng bước, không còn cách nào khác đành phải đi theo.
…
Khi Hạ Thừa Lãng gọi điện thoại rủ Thịnh Sầm ra ngoài uống rượu, Thịnh Sầm đang tập kiếm trong phòng đấu kiếm. Hắn dùng khăn lau mồ hôi trên trán, hơi do dự một chút rồi đồng ý.
Dạo gần đây trong lòng hắn như có một ngọn lửa, cảm giác bồn chồn ấy cứ hành hạ hắn không ngừng. Trong lòng thực sự bứt rứt, ra ngoài uống rượu giải khuây cũng tốt.
Hắn tắm rửa, thay quần áo, rồi lái xe thẳng đến chỗ hẹn.
Hạ Thừa Lãng đã đến từ sớm, đang ngồi ở ghế dài cao cấp đợi hắn. Nhìn thấy hắn thì lập tức vẫy tay: “Anh! Ở đây!”
Thịnh Sầm nhìn hắn một cái, rồi đi tới, trêu chọc: “Hôm nay sao cậu lại có thời gian vậy? Không bận rộn theo đuổi bác sĩ Thang của cậu nữa à?”
Mấy năm nay, hắn chứng kiến Hạ Thừa Lãng từ chỗ ban đầu vô tâm vô ý trêu chọc Thang Lục Viên, đến giờ hối hận tìm cách cầu xin tha thứ. Tâm tình hắn vô cùng thoải mái, thậm chí còn có chút hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Hạ Thừa Lãng chán nản nhìn anh họ một cái, đưa chai rượu cho hắn: “Anh, thay vì có thời gian xát muối lên vết thương của em, chi bằng uống thêm chút rượu đi.”
Thịnh Sầm mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh anh ta, nhận lấy chai rượu rồi ngửa đầu uống một ngụm.
Tiếng người xung quanh ồn ào, âm nhạc sôi động không ngừng vang lên. Dưới ánh đèn mờ ảo, vô số ánh mắt lén lút nhìn về phía hai người họ.
Cả hai đều đẹp trai, khí chất lại cao quý, đương nhiên thu hút ánh nhìn của mọi người. Có điều, xung quanh họ vây kín vệ sĩ, nên mọi người không dám đến gần. Tuy nhiên, họ cũng không kìm được mà liên tục nhìn lén sang. Vì cách khá xa, không nhìn rõ dáng vẻ của bọn họ, nên không ai nhận ra hai vị này là những nhân vật quan trọng lại còn hiếm khi lộ diện của đế quốc.
Hạ Thừa Lãng và Thịnh Sầm cùng nhau uống rượu, sau đó bàn chuyện chính sự một lúc. Hạ Thừa Lãng đột nhiên nhìn anh họ, nở nụ cười tỏ vẻ nịnh nọt.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi.” Thịnh Sầm hơi nhướng mày. Nhìn biểu cảm này của anh ta, hắn biết ngay là anh ta có việc muốn nhờ.
Hạ Thừa Lãng và hắn gần như lớn lên cùng nhau. Ông ngoại của hắn mỗi khi họ được nghỉ hè và nghỉ đông, đều lén đưa họ ra nước ngoài huấn luyện. Vì vậy, nếu tính kỹ, thời gian hắn và Hạ Thừa Lãng ở cùng nhau còn nhiều hơn với anh trai ruột của hắn, là những đồng đội cùng vào sinh ra tử, tin tưởng lẫn nhau.
“Anh họ, vẫn là anh hiểu em nhất.” Hạ Thừa Lãng mỉm cười, ngửa đầu uống một ngụm rượu: “Cho em mượn anh Tiểu Thất nhà anh vài ngày nhé.”
Thịnh Sầm nhíu mày, không cần nghĩ ngợi liền từ chối: “Không được.”
Hạ Thừa Lãng vội vàng giải thích: “Dạo này em đang bận một dự án về cổ vật. Em nghe Lục Viên nói, anh Tiểu Thất vừa khéo lại rất quen thuộc về lịch sử giai đoạn này. Các chuyên gia về lịch sử giai đoạn này trong đế quốc rất ít, tổng cộng chỉ có ba người. Một người đang nằm viện, một người đã ra nước ngoài, không về được trong vòng một tháng. Giờ chỉ còn mỗi anh Tiểu Thất ở trong nước. Anh Tiểu Thất thông minh như vậy, trí nhớ lại tốt, nếu anh ấy chịu đến giúp em, nhất định công việc sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Anh, anh để anh ấy đến giúp em vài ngày đi.”
“Không được.” Thịnh Sầm lại từ chối một lần nữa.
Đúng là Thang Thất Viên thích nghiên cứu những kiến thức kỳ quái, cũng đọc rất nhiều sách. Cậu hiểu biết về lĩnh vực này cũng không có gì lạ. Nhưng Thịnh Sầm chỉ cần nghĩ tới cảnh cậu sẽ càu nhàu theo sau người khác như lúc cậu càu nhàu theo sau hắn, là hắn đã không vui, cho dù người đó là Hạ Thừa Lãng mà hắn tin tưởng nhất cũng không được.
Nghĩ như vậy, hắn mới chợt nhớ ra, hình như đã lâu rồi Thang Thất Viên không còn càu nhàu hay quản thúc hắn nữa. Nghĩ kỹ hơn một chút, dường như là từ ngày hắn kế nhiệm hoàng đế.
Hắn bất giác nhíu mày, ngửa đầu uống thêm một ngụm rượu. Cảm giác phiền muộn trong lòng lại trào dâng, không hiểu sao có chút buồn bã như đánh mất thứ gì đó.
Hạ Thừa Lãng nhìn bộ dạng bảo vệ của hắn, đành phải tạm thời từ bỏ, có chút bất lực nói: “Vậy anh giúp em gọi anh Tiểu Thất ra uống một ly, lâu rồi em không gặp anh ấy.”
Thịnh Sầm chế nhạo: “Sao Tiểu Thất lại đến mấy nơi tối tăm hỗn loạn như thế này được.”
Hạ Thừa Lãng hoàn toàn không biết nói gì hơn, nhìn Thịnh Sầm lắc đầu bất lực, luôn miệng nói: “Đúng, đúng, anh Tiểu Thất nhà anh là tiên tử, không ăn mấy thứ phàm tục như người bình thường, càng chẳng dính vào chốn bụi trần này!”
Anh ta cười, nâng ly rượu lên uống một ngụm. Khi đặt ly rượu xuống, tầm mắt vô tình lướt qua sàn nhảy, nhưng ngay lập tức khựng lại, không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng: “Mẹ nó!”
“Có chuyện gì mà khiến cậu phải kinh ngạc như vậy?” Thịnh Sầm ngẩng đầu nhìn anh ta, không khỏi thấy buồn cười. Em họ hắn bây giờ đã là nhân vật có máu mặt trong đế quốc rồi, sao vẫn còn bị dọa đến kinh ngạc như vậy chứ? Vẻ mặt kinh hãi của Hạ Thừa Lãng vẫn không thay đổi, hướng về phía sàn nhảy, hất cằm, nói lắp bắp: “Không phải… Anh họ! Anh mau nhìn kìa…”
Thịnh Sầm nhíu mày, thản nhiên quay đầu nhìn về hướng anh ta chỉ. Ánh đèn ở đây hơi tối, hắn phải nheo mắt mới nhìn rõ. Sau khi nhìn thấy rõ ràng, vẻ mặt hắn đột nhiên thay đổi, đôi mắt ngay lập tức trợn lớn, ánh mắt lạnh lẽo trầm xuống.
Hạ Thừa Lãng cuối cùng cũng hoàn hồn từ sự kinh hãi. Anh ta quay đầu nhìn Thịnh Sầm với vẻ mặt phức tạp, cẩn thận hỏi: “Đó… là anh Tiểu Thất đúng không?”
Thịnh Sầm quay đầu không trả lời câu hỏi của anh ta. Vẻ mặt hắn càng trở nên lạnh hơn, cả người như thấm đẫm lớp sương băng giá, tỏa ra khí tức lạnh thấu xương.
Hắn mím môi không nói một lời, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào một điểm trên sàn nhảy, không động đậy.
Thang Thất Viên đang đứng giữa sàn nhảy. Mọi người chen chúc xung quanh cậu, ai cũng ăn diện lòe loẹt, chỉ có cậu mặc một trang phục trang trọng, trông có chút không hợp với nơi này, ngay cả khuôn mặt cũng có vẻ cẩn trọng. Nhưng vẻ ngoài ưa nhìn của cậu vẫn thu hút rất nhiều người đến gần. Thậm chí, bộ quần áo trên người cậu trong bầu không khí như thế cũng bất ngờ toát ra một nét quyến rũ vừa cấm kỵ vừa cám dỗ khó tả.
Thịnh Sầm lạnh lùng nhìn về phía đó. Đối diện với chỗ Thang Thất Viên đang đứng là một Alpha đang cười rất khó coi, phía sau anh ta là một Beta tóc nhuộm đủ màu. Ánh mắt của họ đều dồn vào người cậu như hổ rình mồi.
Thịnh Sầm suýt nữa thì nghẹt thở, tức đến mức muốn ngất ngay tại chỗ.
Vậy mà mọt sách con của hắn lại học đòi đến hộp đêm rồi! Lại còn đi cùng với một tên đàn ông khác sau lưng hắn!
Nhận thức ấy khiến lồng ngực Thịnh Sầm cuồn cuộn lửa giận, trước mắt hắn tối sầm từng hồi. Mấy lần thử đứng dậy nhưng đều không sao làm nổi.
Hạ Thừa Lãng vội vàng đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi: “Anh họ, anh không sao chứ?”
Quả nhiên đàn ông đều không chịu nổi sự tấn công của “nón xanh” (bị cắm sừng), dù đã làm hoàng đế cũng vậy. Anh ta nhớ lại cảm giác lần đầu nhìn thấy Tôn Dư Minh bên cạnh Thang Lục Viên, đồng cảm vỗ vai anh họ.
Thịnh Sầm mặt mày u ám, khó khăn lắm mới đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Hắn môi mím chặt, không nói một lời mà sải bước đi thẳng về phía Thang Thất Viên